XIN CHO TÔI
          MN 9/01


Xin cho tôi một viên thuốc quên
Uống vào quên hết thời quá khứ
Bao năm mây trời đen bao phủ
Bước thấp cao theo cuộc đời nghiêng

Xin cho tôi viên thuốc bình yên
Cho dẫu đường đi lắm muộn phiền
Khi còn vướng nợ đời nặng trĩu
Vẫn tìm đâu đó phút thần tiên

Xin cho tôi một viên thuốc vui
Mặc đời cay đắng đầy may rủi
Biết mình chẳng còn tuổi đôi mươi
Cũng ráng cho xong một kiếp người

Xin cho tôi một viên thuốc cười
Nhìn cuộc đời qua không tiếc nuối
Dầu đường gai góc chân vấp ngã
Vẫn lòng rộn rã theo nắng tươi

Quên, Nhớ, Vui, Cười thuốc có đâu
Thôi cho tôi vài viên thuốc ngủ
Ru hồn tôi lạc cõi thiên thu
Mang tôi về thời thơ ấu cũ