Rồi Một Ngày



Cuộc đời chẳng là mơ
Ðường gập ghềnh muôn lối
Muộn phiền thường tìm tới
Dẫu ta không đợi mong

Rồi mây bỗng ửng hồng
Hoa hồng chen ven lối
Vời gót son đắm đuối
Gọi ta, cõi vô miên

Rồi một ngày ngủ yên
Lòng chẳng còn quyến luyến
Có-Không hay Vĩnh-Viễn
Cũng cõi tạm đông triền

Sầu muộn hoài vô biên
Kiếp người liền đau khó
Thân tà, tắt hơi thở
Còn lại bụi, hư không.
MN