Bão Ðêm



Hàng thông sừng sững giữa trời
Vi vu theo gió bên đồi thông reo
Ðường đi dẫu có cheo leo
Quanh co cách trở cũng trèo đến nơi

Bỗng đâu mưa đổ xuống rồi
Con đường trơn trợt đứng ngồi khó khăn
Bỏ dép em đi chân trần
Cảm giác mềm mại thấy gần thiên nhiên

Trên đồi cây lá ngả nghiêng
Theo cơn bão nổi cuồng điên chập chùng
Một lúc rồi gió cũng ngừng
Lặng yên nghe tiếng côn trùng đâu đây

Cỏ ướt như đẩm sương mai
Em như lạc chốn bồng lai tuyệt vời
Ngàn sao lấp lánh chơi vơi
Lung linh thắp sáng lả lơi gọi mời
MN