::Thạch Hà:::

Mặt Trời Chiều
Phần I - Chương 2



Thường ngày Tân thích ngồi một ḿnh, cặm cụi ỏ trước chiếc bàn nhỏ, đầy những đồ nghề và dụng cụ thí nghiệm vật lư và hoá học.
Bao nhiêu chai lọ của bà Án, Tân gom góp hết để đựng những chất thuốc bột, thuốc nước. Trên chiếc kệ cao trước mặt, hai dăy chai đă cưa cổ dùng làm b́nh điện. Tân nhặt những “pin” cũ của sở Bưu điện phế thải trong đống rác bên bờ sông, trước Toà Khâm sứ. Tân phá một miếng kẽm ở mái nhà bếp và làm cho “pin” cháy sáng lại bằng muối ăn mà Tân đă lấy trộm ở nhà bếp của mẹ. Cứ trông dăy b́nh điện thô sơ ấy người ta sẽ tưởng là pḥng điện báo cuả một nhà ga xe lửa hẻo lánh nào. Giây nhợ chằng chịt, đồ nghề bừa băi, chứng tỏ một sự cẩu thả “dễ thương” cuả căn pḥng thí nghiệm. Ở góc đối diện là chiếc đi văng giường, có kệ và tủ sách. Tân dùng làm chỗ ngủ. Trên đầu giường sách vở báo chí ngổn ngang không có một thứ tự ngăn nắp nhất định.
Đă nhiều lần ông Án ghé ngang buồng Tân. Sau cái nh́n ṿng quanh pḥng ông chỉ nói một câu:
- Tao thấy cái pḥng mầy lộn xộn mà phát đau đầu !
Câu trả lời của Tân bao giờ cũng là:
- Con có cái thứ tự riêng của con. Thế này chứ hễ mất cái ǵ con biết ngay.
Ba Án th́ thường khuyên:
- Con đừng có cặm cụi măi trong cái pḥng điện này ! Hơi điện nó hút cho mà xanh xương rồi ho lao đó.
Tân không tin lời mẹ nhưng cũng không biết làm sao chứng minh cho mẹ hiểu là “trong điện không có cái hơi ǵ toả ra để hút cho xanh xương“ được.
Người trong nhà không ai dám bén mảng đến căn pḥng của Tân v́ sợ điện giật. Cửa pḥng có thể không khóa, nhưng hễ có người vừa hé mở là chuông reo inh tai, đèn pha chiếu vào mặt kẻ “gian phi”, bao nhiêu cơ quan báo động điều hành nghe khủng khiếp lắm.
Vừa đi học về, Tân uể oải định ngả người lên đi văng một lúc rồi sẽ dậy thay áo quần. Có tiếng chuông ở cổng reo và những bước chân đi nhanh vào sân sạn. Người khách lạ hỏi:
- Xin lỗi cậu, nhà nầy có phải là của cụ Án Vũ không ạ ?
Với một vẻ đài các khó chịu và như cố làm cho Tân thêm ngạc nhiên người ấy quay lại viên sĩ quan Nhật, vừa nói vừa cười một cách thành thạo.
Tân khiêm tốn đáp :
- Dạ thưa ông, phải ạ ! Ông hỏi có chuyện ǵ không ?
- Chúng tôi cần gặp ông Cụ có tí việc.
- Thưa ông, cha tôi vừa đi vắng, có lẽ chiều tối mới về.
Người khách lạ lại vừa nói vừa cưới với ông bạn ngoại quốc. Tân khó chịu v́ vẻ tự đắc quá rơ rệt trên mặt ông khách. Trong thâm tâm Tân nghĩ:
- Th́ đây cũng chỉ là một tay dẫn đầu thời cuộc, học được năm ba câu tiếng nhật, chạy được chân thông ngôn vội đi loè thiên hạ.
Ông khách bàn tán một hồi, lại hỏi:
-Ông Sĩ quan nầy muốn xin phép vào thăm cái nhà cậu có được không ?
Tân suy nghĩ rằng cả một cái ách đô hộ nước Pháp đặt trên nước Việt Nam gần một thế kỷ, mà chỉ trong một đêm phải bị quân đội Phù tang phá hủy. Dù cho có cha mẹ Tân ở nhà chắc cũng không thế nào từ chối được ư muốn của ông Sĩ quan Nhật bản nầy.
Hai người đi khắp cùng từ nhà trên xuống nhà duới, xem xét qua loa và trao đổi với nhau vô số những điều ǵ bằng tiếng nhật mà Tân không hiểu. Đến căn pḥng của ḿnh Tân định cho bỏ qua nhưng không thể được. Tân không kịp mở cưả sổ nên chỉ vặn đèn sáng. Viên Sĩ quan nhật có vẻ ngạc nhiên và quan sát rất tỉ mỉ, theo dơi từng đầu giây mối nhợ, nh́n theo lên trần, nh́n ra ngoài trời, nh́n dọc theo chân tường, ra sân cỏ. Tân áy náy, lo ngại viễn vông. Người Nhật th́ thầm ít câu với viên thông ngôn. Hắn ta cười đắc ư, hỏi Tân:
-Tất cả những đồ nầy của cạâu hay của ai ?
- Của tôi ạ !
Tân ngạc nhiên trước câu hỏi ấy, nhất là sau câu chuyện bằng ngoại ngữ giữa hai người, lại càng khó chịu trước cái cười khinh khỉnh của người khách. Trước khi ra về, Tân c̣n nhớ rơ lời nói bí hiểm :
- Cậu nói lại với cụ Án là có ông Thừa Minh đưa một ông Sĩ Quan Hiến Binh Nhật đến xem nhà để thuê. Cứ bảo ông Thừa Minh ở Khánh Hoà là cụ Án biết.
Tân càng suy nghĩ về cử chỉ của ông Sĩ quan nhật lại càng phân vân thắc mắc nhất là những câu nói của ông Thừa Minh với ông Nhật và tức ḿnh v́ không hiểu được một tiếng ǵ để có thể đoán được phần nào của câu chuyện.
Tân kể lại cuộc thăm viếng đột ngột của hai người khách cho cha mẹ nghe nhưng không dám nói về nhận xét của Tân khi họ xem căn pḥng ḿnh.
Ông Án càng nghe càng lo ngại, cho đến khi rơ câu cuối cùng của ông Thừa Minh nhắn gởi gián tiếp th́ ông chau mày suy nghĩ một hồi lâu:
- Biết rồi ! Cái lăo Thừa Minh năm kia ăn hối lộ, bị hội đồng xét xử ở Khánh Hoà đó. Tôi ngồi ghế Biện lư. Hắn bị cách chức năm ấy th́ phải.
Bà Án góp ư kiến:
- Chắc lại thù hằn ǵ đây rồi, mới đem ba lăo Nhật đến sử sanh cho họ lấy nhà chứ ǵ !
Bữa cơm chiều hôm ấy mọi người đều mất vui v́ bận đuổi những ư nghĩ riêng, chung quanh một vấn đề "ông Nhật bổn đến thăm nhà”.
Bà Án th́ lo sợ dọn nhà về quê với bao nhiêu nỗi bất tiện, tốn kém v́ “một lần dọn nhà ba lần mất của“. Ông Án cố moi trí óc xem v́ sao ông Thừa Minh lại có thể thù oán ḿnh, và nếu thù oán th́ hậu quả sẽ đi đến đâu. Tân lo cái mối lo của cha mẹ, thêm vào sự thắc mắc của ḿnh tự ban chiều. Trước những đại sự như thế, Hồng và B́nh không dám bàn bạc ǵ và chỉ biết im lặng cố ăn cho nhanh để đứng dậy.
Bà Án bỗng nhiên đưa ra một ư kiến :
- E ḿnh phải xin một quẻ âm dương thử ra sao.
Ông Án rửa mặt, rửa tay, quàng chiếc áo đen dài và cổ khăn đóng. Bà An thắp sẵn ba cây hương chuyền qua cho chồng.
Ở căn giữa tư thất, ông Án có thiết một cái bàn thờ thường trực. Trên án cao là một pho tượng đức Thích Ca, một bên là đức Di Lạc. Bên tả là một chiếc táo lung thờ Quan Công cưỡi xích thố và bên hữu một chiếc táo lung thờ Thánh mẫu thượng ngàn Thiên Y-A-Na. Có thể xem là tóm tắt tất cả những pho tượng chính của một ngôi chùa đều quy tụ trên bàn thờ nhà.
Trước kệ lư hương có đặt một đĩa con và hai đ̣âng tiền Minh mạng, một mặt để nguyện, mặt kia sơn vôi trắng. Đó là hai đồng tiền để xin quẻ âm dương.
Kể ra làm như thế cũng tiện v́ hễ mỗi khi gia đ́nh có chuyện ǵ thắc mắc khó xử , chỉ viêc đặt tin tưởng vào ơn trên vô h́nh để xin chỉ giáo. Kết quả tương lai sẽ ra sao chưa biết v́ c̣n xa nhưng hiện tại cũng giúp cho ḿnh giải đáp được mối thắc mắc.
Quẻ âm dương ba lần xổ ra đều hai trắng hoặc hai đen trước nét mặt lo âu của ông bà Án.


X
Tân chậm răi đạp xe dọc đường quốc lộ về quê. Ôn lại những việc làm trong tuần từ thứ hai tuần trước, Tân thấy sao mà thời gian đi nhanh quá. Có lẽ v́ ngày nào cũng như ngày nào, tập dượt ở thao trường, học ở lớp, bơi lội, cưỡi ngựa, làm bếp, canh gác... chương tŕnh quá nặng nề làm cho Tân không có th́ giờ rỗi để đếm thời gian nữa.
Năm giờ chiều, cầm được giấy phép, là Tân phóng ngay đi sắm ít thức cần dùng ở phố và một bịch thuốc lá cho cha. Từ hôm nhà Tân dọn về quê để cho quân đội Nhật thuê và nhất là hôm ông Hiến binh Nhật xem xét cái pḥng máy của Tân, th́ Tân không c̣n ư muốn và cũng không có chỗ nào để trưng bày đồ thí nghiệm của ḿnh nữa.
Rời phố Huế, Tân theo con đường đồng An Cựu, qua cầu, đến ngă “quẹo dàn xay” để về Hương Thủy. Chiều thứ bảy nào đến nhà cha mẹ cũng vào lúc mặt trời sắp lặn. Cả nhà mong đợi Tân về để nói chuyện trên Huế. Tân cũng nóng ruột, mong gặp gia đ́nh sau một tuần xa cách.
Dạo này Tân cảm thấy thương cha mẹ hơn v́ thấy hai ông bà vất vả trong cảnh sống ở nhà quê, nhất là sau khi Nhật đảo chính, không c̣n mấy bà Thượng đến “xây ṣng” nữa nên Tân đỡ phải nghe chuyện hỏi vợ cho ḿnh. Tân đă thường bảo với các em rằng hễ mẹ mà bỏ được cái tính hỏi vợ cho Tân th́ mẹ sẽ là người hoàn toàn đáng mến nhất.

Ông Án cũng thế, dạo nầy thay đổi hẳn tính t́nh. Dưới mắt Tân, ông không c̣n vẻ nghiêm khắc độc đoán, hay thờ ơ lănh đạm nữa. Từ lời nói đến cử chỉ, cha Tân đă trở nên hiền từ dễ dăi và rộng lượng. Ban đầu Tân tưởng v́ ḿnh sống xa nhà nên không phải thấy những sự lục đục của mặt trái gia đ́nh nhưng sau khi hỏi lại các em gái, Tân không c̣n nghi ǵ nữa... Có lẽ những sự biến đổi bất ngờ của thời cuộc đă ảnh hưởng đến tâm tính của ông Án.
Thấy Tân dắt xe vào ngỏ, B́nh và Hồng reo vang. Ông bà Án cũng đứng dậy đón con niềm nở. Tân chào hỏi mọi người rồi đưa xe vào hiên để đi rửa mặt, rửa tay. B́nh mang thêm một cái ghế bành đối diện chiếc bàn tṛn nơi cha đang ngồi, và rót thêm ly rượu.
Tân tự nhận thấy ḿnh đă là người lớn v́ được cha cho uống rượu và ngồi đàm đạo cùng mâm. Ông Án kể cho con nghe những công việc sinh hoạt hằng ngày, nhất là về bộ sách Tử vi của ông đang sưu tầm biên khảo. Bà kể những chuyện báo động máy bay, cơm thua gạo kém. Thỉnh thoảng bà lại thở ra :
-Trời ! Không biết máy bay ở đâu mà dạo nầy nó đến thật là sớm và chiều tối vẫn c̣n báo động. Một ngày không biết mấy mươi lần.
Ông Án quay về phía Tân:
- Ba chắc dạo nầy Đồng Minh nó siết ṿng vây chặt lắm và có căn cứ ở gần đâu đây nên máy bay cứ oanh tạc luôn. Không như dạo trước, mỗi ngày chừng một lần báo động vào giữa trưa mà thôi.
Tân nhận xét:
-Dạo nầy con nghe nói dồng minh tấn công ráo riết và thắng lợi rất nhiều. Các ông Nhật có vẻ nao núng. Bọn Pháp bị tập trung ở Huế đều may sẵn cờ Anh Mỹ để chờ tiếp quân đổ bộ.
Tân kể chuyện hôm chiếc máy bay đồng minh thả dù tiếp tế xuống cánh đồng An Cựu cho Pháp kiều trong khu vực gịng Cứu Thế và trường Thiên Hựu, Tân và các anh em đồng đội được lệnh bố trí các nẻo đường không cho Pháp kiều nổi dậy. Tân quả quyết :
- Chính con trông thấy những thằng bạn học cũ tay đang cầm sẵn cờ để ra hiệu.
Ông cụ hỏi:
- Thế mà bọn Nhật nó để yên cho các con bố trí sao ?
- Con thấy dạo nầy nó có vẻ chán nản không nghiêm khắc lắm. Hôm ấy chúng nó chỉ can thiệp để thả những Pháp kiều bị bắt thôi chứ không làm trở ngại ǵ khác.
Tân lại kể sang chuyện Tân ghé thăm bà Rờ Nô ở gịng Cứu Thế. Oâng cụ ngạc nhiên:
- Con dám t́m đến đó à ?
- Con đi ngang qua, thấy họ không ngăn cấm ǵ nên cứ t́m vào thăm. Con bảo là con đại diện cho ba mẹ.
- Thế con có gặp ông bà ấy không ?
- Ông ta bị bắt tù binh và nhốt ở đâu xa không ai biết. Chỉ có gia đ́nh vợ con ở lại Huế thôi. Có lẽ v́ thế họ mới cho vào tự do.
Bà Án ái ngại:
- Đă chắc ǵ là tự do hay là nó để vậy để ḍ la tin tức.
Ông Án góp ư kiến:
- Ừ mà con cũng dại thật. Ai bảo đi thăm làm ǵ vậy ?
Tân phải tự biện hộ:
- Con thấy thương hại những gia đ́nh bị giam cầm khổ cực. Khi nào là khi nhà cao cửa lớn, kẻ hầu người hạ, khi nào lại sa cơ lỡ vận, kể cũng tội nghiệp !
Bà Án đổi giọng:
- Mày chỉ được cái thương người ta lỡ bước, có ngày thiệt thân mày đó ! Nhà ḿnh sa sút đến nước nầy có ai thương đâu !
Hồng năy giờ lặng thinh, bỗng hùa theo chọc Tân:
- Con chắc anh Tân anh ấy thương hại cho bà Rờ Nô nên t́m đến thăm. Con biết lúc trước bà ta thích anh ấy lắm.
Tân tức ḿnh v́ câu đùa không phải lúc lại mắng em :
- Mày bao giờ cũng không bỏ được tật nói hùa bậy. Ai yêu thích cái ǵ đâu. Tính tao hay thương hại kẻ khác, th́ tao bất chấp mọi hậu quả xảy ra.
Ông Án dịu giọng khuyên con:
- Ba mừng cho con có được tấm ḷng tốt biết thương người. Nhưng chỉ sợ quá nhiều thương hại lại sẽ hại đến thân con. Suốt đời con sẽ đi thương những kẻ anh hùng thất bại, hết thời mà không biết rằng họ là người đang bị xă hội sa thải và con sẽ bị liên luỵ. Thương họ là thiệt đến con.
Tân suy nghĩ và tự thú:
- Con sợ con đang mang nặng những tính đó rồi lắm lúc con cũng tự hỏi tại sao con hay đi tiếc những cái hoa tàn hay những hoàng hôn buồn tẻ !
- Nếu con biết là con đang mang bệnh th́ thế nào con cũng tự chữa được bệnh. Chỉ sợ là thân con mang bệnh mà con không biết. Tṛ đời là những màn múa rối liên tiếp. Kẻ khôn chỉ vỗ tay cho cái ǵ đang phơi bày trên sân khấu và mặc cho cái ǵ đă bước ra hậu trường, về dĩ văng. Người đời chỉ tôn thờ mặt trời mọc chớ công đâu mà luyến tiếc mặt trời lặn !
- Ba nói vậy th́ giá năm nào con bằng ḷng cưới con gái Cụ Thượng Trừng, đă chắc ǵ cái mặt trời của cụ ấy giờ c̣n sáng !
Ông Án biết con đang mỉa mai chuyện cũ vội phân trần :
- Aáy thế ! Ở đời lại c̣n những trường hợp bất ngờ đến thế. Nói cho cùng “bôn ba cũng chẳng qua thời vận” ! Cái ǵ cũng có số mệnh cả con ạ !
Bà Án thấy câu chuyện đi đến chỗ bế tắc kém vui và sắp vào một hướng khác nên nói hùa theo :
- Thế c̣n mày dạo này có thương hại con nào không ? Nói cho tao đi cưới về cho nó yên cái phần mầy, để c̣n lo cho các em mầy chứ !
Tân im lặng nh́n xuống đất không trả lời. Hồng lại nhanh nhẩu :
- Con biết anh Tân yêu ai rồi ! Anh ấy yêu chị...
Tân chận đứng :
- Mày lại sắp nói bậy. Tao không yêu ai hết !
Bà Án chú ư nghe hai anh em gây nhau, mong t́m hiểu tâm sự của Tân. Ông Án đằng hắng giọng và tỏ bày ư kiến để rào đón:
- Tân ạ ! Sau nầy con có ưng đứa nào th́ ba me sẽ cho tự do lựa chọn. Ba me cũng biết thời đại nầy không c̣n như xưa nữa để mà ép buộc gả bán hay là theo câu “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”. Tuy vậy kinh nghiệm ở đời cho biết hễ cưới vợ th́ nên chọn một là vợ đẹp, hai là giàu, ba là sang. Được cả ba điều kiện cố nhiên là rất khó, nhưng nếu không được điều kiện nào th́ tất sau nầy con sẽ thấy ân hận, khổ sở.
Ông Án ngưng nói, nâng ly rượu khai vị nốc cạn và nh́n con trai.
Tân tỏ bày ư ḿnh :
- Con nhớ năm xưa, hồi chú Ba c̣n sống, chú ấy có khuyên con rằng điều kiện cần thiết để bảo tồn hạnh phúc gia đ́nh là sức khoẻ. Bởi vậy cưới vợ nên chọn người khoẻ mạnh.
- Chú Ba mầy nói thế cũng đúng. Chính chú ấy đă khổ v́ gặp thím đau xuống đau lên quanh năm suốt tháng làm cho gia đ́nh kém vui. Nhưng tiền bạc và địa vị làm ra sức khoẻ dễ hơn là đem sức khoẻ để làm ra tiền rồi tiền ấy cũng sẽ tiêu hết vào để bồi bổ cho sức khoẻ.
Bà Án góp lời:
- Chú Ba mầy sức khoẻ biết mấy, mạnh như voi, to béo như chi, tập thể thao quanh năm mà rồi mới chưa đầy bốn mươi tuổi ngă lăn ra chết, có ai ngờ được đâu !
Tân dựa ngửa ra ghế nh́n tận lũy tre nhà dưới bóng hoàng hôn, mắt lim dim mơ mộng. Tân bàn với cha:
- Theo con nghĩ, người đàn bà cần có nết và duyên hơn là đẹp. Sắc đẹp chỉ có tính cách tạm thời và sẽ bị thời gian tàn phá nhưng cái duyên th́ không bao giờ phai lạc. Như mẹ con bây giờ có già cho mấy và không cần son phấn điểm trang cũng vẫn có cái duyên ở khóe mắt hay ở nụ cười. Có lẽ lúc xưa Ba đă mê mẹ con v́ duyên hơn là sắc.
Bà Án hơi thẹn thùng nhưng có vẻ rất bằng ḷng:
- Thôi đừng nhắc đến cái duyên già nầy nữa ! Xin mời hai cha con vào ăn cơm th́ vừa. Năy giờ nói quá, quên cả cơm chiều !