Bà Án vừa nhai xong miếng trầu, vói tay đàng sau không
thấy ống nhổ, vội ngẩng cằm, gọi
người nhà qua ngụm nước trầu đầy
mồm:
- Ấy ơi ! đem cái ống nhổ lên đây !
B́nh đang học bài ở nhà ngang, vội xếp sách
chạy lên:
_ Thưa mẹ gọi ǵ ạ!
- Ống nhổ! Ống nhổ !
Bà Án vừa nói, vừa chỉ vào miệng đầy
trầu. B́nh trao ống nhổ cho mẹ. Bà Án hỏi:
- Mấy đứa đâu cả mà không có đứa nào
ở dưới nhà hết.
- Thưa mẹ! con Lài bận nấu ăn, c̣n thằng Mùi
đi chợ mua ǵ cho anh Tân con từ năy. Chị Hồng con
th́ đi phố chưa về.
- Cái thằng Tân th́ hết sai đứa nầy đến
sai đứa khác.
Tân ở nhà dưới đi lên, nghe nói đến “ cái
thằng” vội tạt qua chỗ mẹ ngồi:
- Mẹ bảo ǵ con? Có con đây!
Bà Án quay nh́n Tân:
- Mày không chào các Bác à?
Và nói đỡ lời cho Tân:
- Thật là đẻ con trai cho lắm chỉ ăn
tốn cơm chứ chẳng làm được việc ǵ
ích nhà lợi nước cả.
Bà Thượng Trừng xếp gọn cánh bài trong tay, cúi
mặt nh́n Tân ra ngoài đôi kính viễn thị và
cười khả ái. Tân cúi đầu chào. Bà Thượng
hỏi:
Cậu ấy năm nay mấy tuổi rồi?
Bà Án tiếp lời:
- Bẩm, chaú được mười tám. Năm nay thi Tú
Tài toàn phần đó.
- Thế à? giỏi quá nhỉ ! Bằng tuổi thằng
Cả nhà tôi mà học hơn một lớp. Cái thằng
Cả tôi tệ quá ! Không khéo rồi con Tuyết lại theo
kịp nó.
Suy nghĩ giây lát, Bà Thượng lại hỏi tiếp:
- À ! mà cậu ấy tuổi ǵ nhỉ ?
- Dạ cháu tuổi Dần. Canh Dần !
- Con trai mà tuổi Dần th́ khá lắm. Đă thế
lại c̣n Canh Dần nữa. Nam Canh, Tân, nữ Quư, Giáp. Con
Tuyết nhà tôi lại tuổi Tí. Tí, Dần xem qua cũng
hạp lắm.
Tân nghe chừng câu chuyện đi dần vào chỗ khó
trả lời nên nói nhỏ với mẹ để xin rút
lui.
Bà Án biết ư con , không từ chối. Bà thấm
nước miếng ở đầu ngón tay, bắt lại
canh bài và đến lượt khui được vài con
rác. Bà lại trả lời câu chuyện bỏ dở:
- Bẩm chị, nếu được thế th́ c̣n ǵ
bằng cho cháu Tân. Chỉ sợ nhà em vô phúc.
Bà Án hoan hỉ như mở cờ trong bụng khi nghe bà
Thượng đề xướng việc kết sui.
Bởi v́ tự ư bà Aùn th́ không bao giờ bà ta dám ngỏ
lời, sợ bị từ chối. Dù sao trong thâm tâm bà ta
cũng chỉ hằng ước mong con ḿnh lấy vợ
cho được chỗ “ môn đăng hộ đối
“.
Lắm lúc bá Án bực ḿnh v́ Tân. Con trai đă lớn mà
động đến chuyện kết sui, hỏi vợ
là Tân thoái thác bỏ đi nơi khác. Bà Án chắc chắn
là con ḿnh chưa yêu ai. Ngoài sự học hành và giao du
với bạn bè trong lớp, Tân không hề tỏ ra say
đắm một cái ǵ để bộc lộ t́nh cảm
của ḿnh.
Mỗi lần Tân trái ư mẹ trong việc dự trù hôn nhân
là mỗi lần bàAùn rưng rưng nước mắt
nhắc lại :
- Giá thằng anh mầy c̣n sống th́ năm nay tao có cháu
nội rồi !
H́nh ảnh Đạt, anh của Tân, lại hiện ra trong
trí óc Tân. Nhưng Tân vẫn không làm sao h́nh dung rơ
được người anh ấy lúc bấy giờ. Tân
chỉ tưởng tượng Đạt qua bức
ảnh lên năm, ngồi xếp bằng, để lộ
chiếc quần xẻ đáy, ḿnh mặc dải áo gấm
đất ngắn tay, ngực đeo kim tiền,
đầu để mái tóc phủ mỏ ác.
Bức ảnh ấy dựng trên cái tủ, trước
lư hương và cũng là bức ảnh phóng
đại cuối cùng để làm kỷ niệm sau khi bà
Án mất đứa con đầu ḷng.
Đạt chết lúc Tân c̣n quá nhỏ dại nên Tân không
biết rơ được anh ḿnh ra sao nếu không nhờ
những câu chuyện mà mẹ thường kể lại
cho các bà bạn nghe mỗi khi xây ṣng tứ sắc.
Một đôi lần bà Án cũng thương hại cho Tân
và đă kể cho Tân biết lai lịch của Tân.
Tân không phải là một đứa con mong đợi hay
cầu khẩn trong gia đ́nh. Tuy nhiên khi sắp sanh Tân th́
một đêm bà Án đă nằm chiêm bao. Bà ta thấy ḿnh
đi lạc vào một cảnh chùa. Trong lúc ngập
ngừng đứng trước khu vườn tĩnh
mịch đầy hoa thơm quả chín, bà Án thoáng trông
thấy cây đào tiên đầy quả đỏ mọng.
Nh́n quanh không có bóng người, bà với tay định hái
một quả to đẹp nhất. Nhưng tay vừa
động đến quả đào th́ có tiếng sư ông
trong liêu chùa bước ra ngăn cản:
- Bà hăy vào lễ Phật đi đă rồi sẽ hái
lộc sau. Không ai dành đâu !
Bà Án ngoan ngoăn nghe lời nhưng đến khi lễ xong,
trở ra vườn th́ sư ông đợi sẵn
để trao cho bà một quả chôm chôm. Bà Án từ
chối và năn nỉ xin cho được quả
đào. Sư ông nói:
_ Bà hăy cầm lấy. Tuy nó xấu xí đấy, nhưng là
lộc của Phật đă để dành cho bà.
Tay cầm quả chôm chôm nửa vàng nửa đỏ, bà Án
đưa lên trong ánh nắng chiều, như cố t́m
một cái ǵ quư đẹp để an ủi ḿnh với vật
sở hữu ấy. Bà Án c̣n nhớ rơ cái màu đỏ chói
chang gay gắt của những gai chôm chôm lẫn với màu
vàng ối của quả cây chín héo dưới mặt
trời chiều. Bà chỉ biết khóc lên một tiếng
khi tạ từ nhà sư và tỉnh giấc chiêm bao.
Lúc sinh ra Tân, cha mẹ Tân buồn rầu thất vọng.
Khác hẳn với Đạt, Tân không có một nét ǵ dễ
thương,
kháu khỉnh của đứa trẻ con nhà giàu cả.
Đầu to, mũi tẹt, bụng lớn, nước da
xanh, chân tay gầy ốm, và có thể tóm tắt lại,
bất cứ cái ǵ xấu xa của một đứa
trẻ con có thể có được, đều quy tụ
cả ở nơi Tân.
Khi đứa trẻ đă không được sự
thương mến nuông chiều của gia đ́nh, th́
nhất nhất mọi hành động, mọi cử
chỉ của nó đều dễ ghét. Tân phải sống
riêng biệt ở dưới nhà bếp với gia nhân
để cho ông Án đỡ nghe tiếng khóc mè nheo hay trông
thấy vẻ mặt lọ lem đầy mũi dăi.
Có những lần hắn ḅ lên được các cấp
bậc của nhà trên sắp lao ḿnh vào giữa sàn gạch
bông láng bóng của pḥng khách th́ đă bị Đạt kéo
xuống nhà dưới:
- Mày mà dám ḅ lên đây cho bẩn nhà à ?
Bà Án khi kể lại nhiều đoạn cũng phải
mũi ḷng muốn khóc. Tân th́ dửng dưng v́ không thể
nào tưởng tượng được quá khứ
của ḿnh.
Sau khi mất đứa con trai kháu khỉnh, dễ yêu và
thông minh như Đạt, hẳn là niềm tiếc
thương ấy dồn vào cho Tân là đứa con kế
mới phải. Nhưng Tân không bao giờ hưởng
được một phần t́nh thương mà cha mẹ
đă dành cho Đạt.
Sự khác biệt về đủ mọi phương
diện giữa hai đứa con đă làm cho ông bà Án lănh
đạm ruồng bỏ Tân. Tuy nhiên hắn cũng
được săn sóc về vật chất tạm
đầy đủ để lớn khôn như mọi
đứa trẻ con đồng lứa.
Sự lạnh nhạt ruồng bỏ của cha mẹ Tân
đă làm cho ông nội Tân phải để ư. Ông cụ
thường thường hay đến thăm ông bà Án vào
những buổi chiều sau giờ làm việc. Tinh ư
nhận xét, ông cụ đă biết rơ thái độ của
con trai và dâu ḿnh đối với thằng cháu nội.
Một hôm ông cụ đă phải nói:
- Nếu vợ chồng bay không thương thằng Tân th́
để tao mang nó về nuôi. Bay đừng thấy nó
xấu xí mà bỏ bê nó tội nghiệp. “Dị
tướng tất hữu kỳ tài”. Sau nầy thế nào
nó cũng làm nên sự nghiệp.
Có lẽ câu nói của ông cụ già đầy kinh nghiệm
đă cải hóa được ít nhiều ông bà Án, bởi
v́ rốt cuộc Tân vẫn ở với cha mẹ trong gia
đ́nh cho đến khi khôn lớn.
X
Mâm cơm tối đă dọn sau khi những bà bạn
tứ sắc ra về.
Ông Án vẫn không rời tờ báo hằng ngày, xếp làm
tư, và ngấu nghiến đọc, có lẽ muốn quên
cả ăn. Thỉnh thoảng bà Án gắp những
thức ăn bỏ vào chén của chồng và nhắc
nhở:
- Ḿnh không rời được tờ báo một tí sao ?
B́nh ngồi cuối bàn gần đĩa cơm, nên cứ
phải tiếp tế hết người nầy
đến người khác. Thỉnh thoảng lại
rời bàn ăn, xuống bếp lấy thêm thức ăn.
Bà Án thấy con chạy lăng xăng, vội quát:
- Con Lài đâu mà không chịu đứng hầu đây cho
ta sai. Cứ bữa ăn là chui đầu xuống bếp
làm ǵ vậy ?
Sực nh́n chỗ ngồi của Hồng, con gái lớn,
vẫn c̣n trống v́ Hồng đi chơi chưa về,
bà Án lại gắt tiếp:
- Đứa nào để phần cơm cho chị Hồng
chưa ? C̣n cái con Hồng nữa ! Đi đâu không
chịu nhớ bữa ăn mà về. Con gái đâu mà
chỉ biết rượng.
Bà lại nh́n đến Tân:
- Trai rượng theo trai, gái rượng theo gái. Ngán quá !
Tân biết là cái dịch la rầy sắp lan tràn đến
khắp cả mọi người. Bắt đầu bằng
ông Án, qua con Lài, đến Hồng vắng mặt,
đến ḿnh. Chỉ c̣n B́nh nữa là đủ.
Ông Án như điếc trước mọi lời la
mắng của bà, cứ từ tốn nhai, thỉnh
thoảng lại nâng ly ngụm một hớp rượu
chát đỏ. Đôi mắt luôn luôn dính chặt vào tờ
báo.
Con chó sủa một tiếng rồi lại ve vẩy
đuôi mừng Hồng vừa bước vào nhà. Cả nhà
cùng quay về phía cửa nh́n Hồng xuất hiện
như là nh́n một kỳ vật từ xa đến. Ông
Án cúi tầm mắt để nh́n ra ngoài đôi kính, nét
mặt có vẻ hơi bất bằng. Bà Án cũng sát khí đằng
đằng như một bầu trời giông tố
sắp sụp đổ. Tân và B́nh đều lo cho số
phận Hồng. Bà Án nói mát:
- Chứ cô đi đâu mà giờ nầy mới về ?
Hồng cười toe toét như không hay biết ǵ về
sự bực tức và chờ đợi của cả
nhà:
- Đáng lẽ con về lâu rồi nhưng v́ gặp d́
Đốc ở ngoài chợ nên mới trễ. D́ ấy
gọi con và nhờ mang về cho me đôi hạt kim
cương bảy ly để nhờ me cầm hộ. D́
nói chuyện lâu quá !
Bà Án đổi giọng:
- Ủa ! Sao bà ta không mang đến đây cho me có tiện
hơn không ?
- D́ ấy định đến nhưng v́ chiều
muộn quá vả lại sẵn có gặp con nên mới nhờ
con. Cái bà ǵ mà chuyện dai như dẻ rách. Con sốt
cả ruột. D́ ấy nhắc đến cả anh Tân
nữa và cứ hỏi thăm ba mẹ đă định
nơi nào chưa .
Tân bực ḿnh thầm khấn:
- Hăy để cho tao yên thân kẻo tội ! Mầy
phỉnh gạt cha với mẹ đủ rồi.
Bà Án sốt ruột hỏi:
- Thế đôi hạt kim cương con có mang về đó
không ?
- Dạ d́ ấy đưa cho con một lát rồi suy
nghĩ sao không biết lại lấy lại, bảo
tối nay c̣n dùng đi ăn tiệc đă. Sáng mai sẽ
đến gặp mẹ.
Cả một sự thất vọng kéo nhanh qua nét mặt
bà Án, thêm vào sự chán ngán. Bà không buồn nh́n đến
Hồng và nghe nói thêm một lời ǵ nữa.
Hồng quay về phía cha:
- Ba ạ! Con có gặp ông Thị Ngọc ở sở
Mật thám. Ông ta nói nhiều chuyện hay lắm.
Ông Án bỏ phăng tờ báo xuống bàn, hăm hở nh́n
con gái như chờ đợi một cái ǵ quan trọng.
Tân cười bảo thầm:
- Lại sắp báo tin “ Đức Giáo Hoàng tạ thế”
chứ ǵ !
Cứ mỗi lần Hồng đi chơi về trễ
bữa ăn là Hồng cho ra một tin cực kỳ quan trọng,
liên quan đến tất cả mọi người. Trong
nhà ai cũng thừa biết và chính câu “ Đức Giáo Hoàng
tạ thế” là của ông Án đặt cho Hồng.
Nhưng mỗi lần nghe Hồng kể chuyện là không
ai có thể bỏ qua. Dù không tin nhưng cũng hoang mang
thắc mắc. Hồng tiếp tục:
- Ông Ngọc cho con hay là hồ sơ của Ba có nhiều
chuyện xấu quá. Hôm qua có người xúi sở Mật
Thám cho xe mời Ba đến sở.
Nét mặt ông Án có vẻ lo âu bực tức. Hồng
chậm răi nói tiếp:
- Nhưng ông ta bảo ông đă từ chối v́ dù sao
ổng cũng là bạn thân của Ba và quen biết cả
gia đ́nh ḿnh. Dù có ǵ ông ta cũng sẽ giúp đỡ.
Bà Án không cầm được ḷng tức giận:
- Đứa nào muốn bắt bớ ǵ th́ giỏi
đến mà bắt. Đây tao không sợ ai cả. Có Trời,
Phật, Thánh, Thần chứ bộ, đâu cậy
quyền ỷ thế muốn bắt ai th́ bắt sao ?
Mọi người im lặng. Chỉ những tiếng
đũa chén va chạm, tiếng muỗng động vào
tô canh, tiếng sột soạt của tờ báo ông Án
đang đọc.
Không khí có vẻ bực dọc nặng nề. Bà Án thấy
chồng uể oải định thôi ăn, lại dỗ
dành :
- Tôi bới thêm một chén nữa nhé ! Năy giờ Ba nó có
ăn ǵ đâu. Bữa nào cũng không có hột cơm vào
ruột, sống làm sao được.
Bà Án vừa gắp thức ăn mời chồng vừa
thay đổi câu chuyện:
- Ḿnh ạ ! chiều nay bà Thượng Trừng
đến chơi, có ngỏ ư kết sui gia với nhà ḿnh
đó. Con Tuyết, con gái lớn của bà ấy, năm nay
học tam niên rồi. Bà Thượng thấy thằng Tân
th́ thương lắm, ḿnh nghĩ sao ?
Ông Án chậm răi nh́n Tân và nói:
- Ừ , th́ cũng được. Chỉ cần cho nhà gái
họ bằng ḷng.
Tân lên tiếng:
- Thưa Ba, Me, hăy cho con học thêm cho đến nơi
đến chốn rồi sẽ nghĩ chuyện vợ
con sau.
Bà Án giảng giải.
- Mày mà làm rể bà Thượng Trừng th́ thế nào
cũng được cất nhắc sớm, danh vọng
cao, không sướng à ?
Ông Án như trúng vào chỗ ngứa, vội gạc tờ
báo, nói thao thao một mạch:
- Mầy có đậu được cái Cử nhân luật
cũng khó mà vào được hoạn trường.
Đàng này làm rể Cụ Thượng đầu
triều th́ đi ra Tri Huyện dễ như tṛ chơi. Ngồi
Tri Huyện một, hai năm lên Tri Phủ. Rồi
chẳng mấy chốc Án Sát, Bố Chánh, Tuần Vũ,
Tổng Đốc, tao thấy quá chắc chắn. Vả
lại ở đời quư hồ mà được thờ
cái mặt trời mọc. Cụ Thượng Trừng ít
nhất cũng c̣n ngồi ghế đầu triều
năm năm mầy tha hồ bay nhảy để
củng cố địa vị mầy. Sau đó
đủ lông đủ cánh rồi th́ mầy tự bay, làm
sao mà không đến nơi đến chốn được.
Tân lúng túng và nhức đầu v́ những danh từ quan
trường của cha:
- Con chắc con học luật không được, Ba
ạ !
B́nh giúp anh phụ hoạ:
- Thật đấy Ba ạ ! Con thấy suốt ngày anh
ấy chỉ thích toán và thích máy móc.
Bà Án xen vào:
- Ừ, thích máy móc để suốt đời mà đi làm
thợ. Có giỏi th́ lên cai thợ là cùng. Chắc mầy là
con lạc xoáy thế nào cứ tự nhiên sao cha làm quan mà con
lại đ̣i đi làm thợ.
Năy giờ Hồng như đă ăn lại sức, sau khi
vào bàn trễ hơn mọi người, lại bắt
đầu lên tiếng, một phe với cha mẹ:
- Thôi bằng ḷng chị Tuyết đi cho chúng em ăn
cỗ sớm. Hay anh lại đă mê phải cô nào rồi.
Coi chừng không xứng đáng làm chị dâu th́ mấy cô
em chồng nầy không cho vào nhà đó !
Tân không trút được nỗi bực tức cho ai ngoài
em gái, vội lớn tiếng quát :
- Im đi ! Mầy chỉ nói bậy.
Bà Án, đổi giọng than phận trách thân:
- Đời xưa cha mẹ đặt đâu ngồi
đấy. Đời bây giờ tự do kết hôn,
tự do lựa chọn. Chẳng c̣n ǵ là luân thường
đạo lư nữa !
Ông bà Án đứng dậy sang pḥng khách. Mọi
người chỉ chờ cơ hội nầy để
giải tán, vào pḥng riêng của ḿnh, khỏi phải nói câu:
- Thưa Ba, thưa me xơi cơm, con xin thôi !