Mặt Trời Chiều
Phần III -
Đoạn Kết
- Me à ! Chắc là Ba không thương con! Ba hay gắt
với con lắm. Hay là me đưa con về Huế ở
với ông ngoại đi me !
Tiếng thằng Tùng thỏ thẻ với Hường
ở nhà sau vô t́nh đập vào tai Tân. Hường mắng
con :
- Con chỉ nói bậy ! Ba đời nào mà ghét con. Tại v́
Ba buồn nên Ba gắt đó thôi. Đến đây me lau
mặt cho rồi lên chơi với Ba. Con ít chơi với
Ba rồi con tưởng Ba ghét con đó.
Tân nghe rơ câu chuyện giữa hai mẹ con, ḷng bỗng nhiên
như thắt lại. Tân thả rơi tờ báo hằng
ngày đang đọc dở, nhắm nghiền đôi
mắt để đuổi những giọt nước
mắt vừa chớm đọng. Tân bảo thầm :
- Ừ, ḿnh thật là vô lư !
Tân ôn lại khoảng thời gian từ ngày
được trả tự do lần thứ hai
để trở về gia đ́nh. Tân sống như
một kẻ chán đời không lư tưởng.
- Ḿnh đă nhiệt thành trốn trở về t́m một
chính phủ quốc gia để phục vụ nhưng
không may cho ḿnh đă mắc vào ṿng lao lư. Khi thóat
được ṿng nầy th́ ḿnh như mang một vết
đen suốt đời để bị bạc đăi
khắp nơi !
Tân so sánh với những người bạn khác trở
về trước hay sau Tân đều được may
mắn thâu nhận làm việc hay được tự do
xuất ngoại để tiếp tục học.
Tân không mong ǵ tiếp tục đi học v́ Tân c̣n cả
gánh nặng gia đ́nh cần phải đài thọ.
Nhưng chỉ mỗi một chuyện kiếm việc làm
chắc chắn để bảo đăm đời
sống mà cũng bị từ chối huống ǵ là xin
xuất dương du học.
Nghĩ đến đứa con thứ hai sắp ra
đời và biết đâu đứa thứ ba rồi đứa
thứ tư sẽ tiếp tục đến, Tân lo
sợ. Tân muốn kiếm một việc chắc chắn để
làm căn bản rồi sẽ đi dạy học thêm ban
đêm kiếm tiền.
Hường tiếp tục lănh áo len về đan
để trợ cấp thêm. Những việc làm phụ
ấy tăng giảm rất bất thường, cho nên
thế nào cũng cần phải có một cái ǵ chính
thức để bảo đảm.
Khi Tân nhận thấy rằng ḿnh bị nghi kỵ và xua
đuổi ở khắp nơi, Tân cảm thấy lạc
loài ghẻ lạnh, Tân đâm ra buồn chán gắt gỏng
vô lư. Tân không nhớ rơ thái độ của ḿnh đối
với vợ con ra thế nào mà đến thằng bé con
bốn tuổi đầu cũng phải than văn.
Tiếng chân rụt rè của Tùng làm cho Tân mở mắt.
Tân nh́n con với vẻ tŕu mến khác hẳn mọi ngày.
Tân mỉm cười âu yếm hỏi Tùng :
- Con làm ǵ đó?
- Mẹ bảo con lên chơi với Ba.
- Ừ, sao con không nói chuyện với Ba để cho Ba
vui.
Tân tự nhận thấy ḿnh đă dối với ḿnh. Chính
Tân đă làm cho Tùng xa lánh Tân. Niềm ân hận dày xéo trí óc
như đưa đến cho Tân những tia sáng
hướng dẫn cuộc đời qua một nẻo
quanh mới. Tân vuốt tóc con :
- Hôm nao ba đi làm có tiền, Ba sẽ mua sách vở cho con.
Con sẽ đi học cho chóng giỏi nghe không?
- Dạ ! Mà con biết viết chữ "i" chữ
"o " rồi ! Ba dạy con học nghe Ba ?
- Ừ Ba dạy con nhiều môn chữ cơ ! Con gắng
học cho giỏi, thật giỏi nghe không ?
Tân muốn nói nhiều với con nhưng sợ khối óc
non nớt của Tùng chưa có thể hiểu
được. Tân tự thấy ḿnh không biết nói
chuyện với con và không biết sống với gia
đ́nh, nhưng Tân lại tự bảo :
- Nếu ḿnh biết là ḿnh thiếu sót th́ có thể bổ
khuyết được !
Tân cảm thấy thương con vô hạn. Tân bồng Tùng
đưa lên cao và xoay tṛn sung sướng.
Hường mang đĩa mực khô vừa nướng
xong, lên đến cửa, phải đứng lại nh́n
hai cha con. Niềm sung sướng của Tân lan tràn qua
Hường và có lẽ đến tận tâm hồn
thằng bé Tùng nữa. Hường đưa tay áo lau
giọt
nước mắt cảm đng v́ sung sướng :
- Mời anh ăn mực nướng của Ba vừa
gởi vào. Mực cửa Thuận đấy, ngon lắm !
Kéo ghế ngồi bên chồng Hường cảm thấy
quên hết bao nhiêu nỗi khổ của quá khứ. Tùng
chạy qua mẹ. Hường bảo con :
- Sao con không ngồi với Ba ? Con ngồi trên bụng
mẹ không sợ em ngạt thở à !
Tùng vuốt bụng mẹ như để xin lỗi :
- Con quên đi mất !
Tân ôm Tùng vào ḷng :
- Con sắp có em rồi. Hăy để mẹ cưng em. Con
lớn th́ phải theo Ba nghe không ?
Hường bàn với Tân về chương tŕnh sinh
sống :
- Nếu không kiếm được việc làm ở công
sở th́ anh sẽ kiếm mt chỗ dạy tại
trường tư. Mỗi tuần dạy chừng
mười lăm, hai mươi giờ cũng đủ sống
chán !
- Ừ may ra th́ trường tư c̣n dung nạp nếu
họ không cùng nghĩ như các trường công về
thành tích quá khứ của ḿnh.
Hường kéo ghế tránh ngọn nắng chiều
đang soi dần vào hành lang và hạ thấp bức rèm tre.
Tân nh́n tia nắng, chép miệng :
- Đời ḿnh sao không tránh được cái ngọn
nắng chiều em nhỉ ? Cất đầu không nỗi
cũng v́ nó. Đi đâu nó cũng đi theo như cố
t́nh ám ảnh hoài !
- Anh chỉ nghĩ bậy ! Mà phải nhà ǵ của ḿnh. Quư
hồ anh chị Cư cho ở rẻ là tốt.
Đừng nói vậy mất ḷng họ !
Tân nghĩ đến Cư. Hai vợ chồng buôn bán khá
giả, tự nhiên cho Tân dọn đến ở căn
phố nầy, không có một điều kiện ǵ, không
giấy tờ, không một chữ kư. Bàn ghế vật
dụng trong nhà đều có sẵn. Ngay cả đến
những đồ nghề Tân cần dùng để
nhận sửa máy móc tại nhà cũng được
Cư trang bị cho đầy đủ.
Tân đă phải ngạc nhiên trước cái ḷng tốt quá
đ ấy ! Tân bảo với Hường :
- Em ạ ! Tại sao ở đời lại c̣n có
người tốt đến thế ? Ḿnh có ǵ cho họ
trông mong lấy lợi để đền đáp tấm
ḷng tốt của họ ?
- Anh sao bi quan quá ! Bộ anh cho rằng ai tốt với ai
cũng chỉ mong lợi lộc cả hay sao ?
- Th́ xưa nay anh vẫn tin như thế và nhất là sau
khi ở tù ra anh lại càng tin hơn nữa !
- Tại sao anh không đi t́m cái khía cạnh tốt của
cuộc đời và hưởng lấy cho nó đẹp
hơn. Tại sao anh cứ trông thấy măi màu đen
của điểm đen trong khi điểm đen ấy
chỉ là một điểm nhỏ nằm trên một phông
trắng tinh bao la rộng lớn : đó là bức ảnh
của cuộc đời!
Tân nh́n vợ ngạc nhiên trước cái lư luận mới
ấy và im lặng suy nghĩ :
- Đời đă làm hỏng ḿnh từ thể xác
đến tinh thần và tư tưởng. Hỏng cho
đến nỗi con phải phê b́nh vợ phải chỉ
trích.
Tân hỏi vợ :
- Anh có xứng đáng là chồng em nữa không ? Em có c̣n
trông thấy nơi anh điểm ǵ đáng mến phục
nữa không ?
- Sao anh lại hỏi thế ?
- Bởi v́ khi một người chồng không c̣n ǵ cho
vợ phục mến nữa th́ hạnh phúc gia đ́nh
cũng không bền được !
- Thế th́ em cho anh biết nhưng anh đừng tự
phụ nhé ! Những năm gian khổ của anh đă rèn
luyện cho anh thành một "người" xứng
đáng với danh nghĩa người. Anh sẽ có một
ḷng khoan dung rộng răi, sẽ hiểu thấu nỗi
khổ của kẻ khác khi tiếp xúc với họ, anh
sẽ cao thượng và biết suy tưởng sâu xa
chứ không sống nông cạn. Em thương hại cho ai
chưa biết đau khổ mà đă lăn vào
trường đời !
- Tại v́ chúng ḿnh vận mạng đen như mực tàu
từ đầu đến cuối, chứ chán ǵ
người vào cuc đời bằng cửa Tam quan huy hoàng
rực rỡ, suốt đời lên xe xuống ngựa và
bước ra cuộc đời trên cổ xe tang
thượng hạng với hàng vạn người
đưa tiễn.
- Ít có lắm ! Có chăng cũng chỉ là những "tai
nạn" thất thường, những ngoại lệ.
Người nào cũng có sướng và khổ. Mà em thích
khổ trước rồi sẽ sướng sau hơn.
Thôi anh sửa soạn đi làm việc, không có lại
trễ giờ.
*
Nh́n năm chục trẻ em đang chăm chú nghe ḿnh
giảng bài, Tân cảm thấy sung sướng và tự hào
v́ lớp học ngoan ngoăn của ḿnh.
Tân say sưa nói với một giọng hùng hồn,
tưởng tượng được tư tưởng
của ḿnh đang truyền dần vào những khối óc
non trẻ kia. Thỉnh thoảng Tân xen vào một câu hỏi
và sung sướng được hầu hết cả
lớp hăng hái trả lời.
Có tiếng gơ cửa. Cả lớp nh́n theo người tùy
phái vừa bước vào. Sự im lặng đột
ngột như báo trước một điều ǵ sắp
đến.
Người tùy phái trao một cánh thiếp đỏ và
nhận chữ kư của Tân. Tân cầm tấm thiếp
ấy cố trấn tĩnh để khỏi run. Học
sinh ngồi bàn đầu liếc nh́n hàng chữ to
tướng "Lệnh động viên" và x́ xầm
bàn tán.
Tân xem đồng hồ rồi quay về lớp học :
- C̣n năm phút nữa !Thôi, hôm nay cho các em về sớm.
Cái tin thầy Tân bị độg viên chỉ trong chốc
lát lan tràn ra khắp lớp, khắp trường và rồi
khắp cả các thành phố bé nhỏ Tân đang ở.
Tân cố phân tích những ư nghĩ và cảm xúc của ḿnh
nhưng khó nhận thấy đặc điểm ǵ cho rơ
rệt trước một cái tin mà dư luận thiên
hạ cho là động trời như vậy.
Tân không vui mà cũng không buồn. Cả Hường
cũng vậy. Hai vợ chồng dửng dưng và chờ
đợi ngày lên đường.
Tuy chưa nhận thức được động viên
là ǵ đời sống sẽ ra sao, tương lai sẽ
đi đến đâu, nhưng cả hai đều tin
tưởng rằng cái chuyện xấu xa khổ sở
nhất là ở tù mà đă nếm qua rồi th́ bất
cứ chuyện ǵ xảy ra cũng không đến nỗi
nào.
Cô Vân người bạn hàng xóm đến chia buồn nói :
- Tội nghiệp anh chị Tân. Anh vừa ở tù ra làm
ăn chưa yên đă bị động viên !
Hường tức ḿnh đáp lại :
- Sao chị lại so sánh động viên với ở tù ?
Sao chị lại cho là "bị" động viên ?
Chị không xứng đáng là một người vợ
một công chức của chính phủ. Đáng lẽ
chị phải an ủi nhà tôi bằng cách khác và cổ vơ
cho chúng tôi hăng hái tin tưởng thêm chứ.
Hường nói xong tự cho ḿnh dối ḿnh. Nhưng Tân cho
là lắm lúc ḿnh cũng phải cần tự dối ḿnh
để mà sống.
Một vài người bạn khác bi quan hơn :
- Anh Tân ạ ! Kiếm cách mà chạy để xin miễn
dịch đi ! Tôi nghe nói có người chịu tốn hai
chục ngàn và được hoăn dịch sáu tháng.
Tân dứt khoát :
- Thứ nhất tôi không có đủ tiền để
mỗi sáu tháng lại đi tốn hai chục ngàn
được. Thứ hai là dù có tôi cũng để
tiền làm việc khác ích lợi hơn và tôi sẵn sàng
đi làm bổn phận công dân.
- Anh nói đi lính cho Tây là làm bổn phận công dân à ?
- Sao anh lại bảo là đi lính cho Tây ?
- Th́ anh chẳng thấy chung quanh anh toàn Tây là Tây sao ?
- Bộ anh tưởng Tây ở lại đây măi à ?
- Th́ anh đi vào đấy mà đuổi bọn chúng
đi.
Tân càng xao xuyến, thắc mắc khi càng tiếp xúc
với nhiều bạn bè, nhiều giới. Những
người bạn công chức bỏ tiền ra vận
động, những bạn tư chức th́ nhịn
đói cho gầy ốm và giả vờ bệnh.
Hường cũng phải nao núng v́ thấy và nghe
nhiều quá. Tân biện luận để an ủi :
- Anh tin là anh không đi đâu. Người ta sẽ không
chọn anh đâu, khi là một chân giáo sư chẳng ai thèm
nhận huống ǵ là đi ra làm sĩ quan ! Mà dù cho anh có
đi th́ có lẽ cũng không sai đường đâu.
Âu cũng là một khúc quanh của đời chúng ḿnh em
ạ. Một sự thay đổi trong cuộc đời
th́ thế nào cũng có cái hay cái dở. Đối với
quảng đời trước của chúng ḿnh đă
chẳng ra ǵ th́ chắc là khúc quanh nầy sẽ đưa
đến nhiều chuyện hay hơn là dở.
Ông Giám đốc làm tiệc, các bạn bè giáo sư thay nhau
mời, học sinh tổ chức lễ tiễn chân
thầy.
H́nh ảnh buổi tiệc của học sinh làm cho Tân
cảm động nhất và ghi nhớ suốt
đời. Tân đă được nghe những lời nói
êm dịu thân ái nhất, nh́n những giọt lệ chân
thành nhất từ những khóe mắt ngây thơ chất
phát của các em bé học sinh. Nếu trong đời Tân
được nghe khúc hát chia tay nào cảm động
nhất th́ có lẽ khúc hát chiều hôm ấy là một. Âm
điệu hồn nhiên ḥa hợp với lời ca năo ḷng
gieo rắc và tận tâm hồn Tân những kỷ niệm tê
tái nhất.
Tân so sánh cái thành thật cảm động trong sự
tổ chức đơn giản ấy với sự linh
đ́nh của Ṭa Thị Chính tổ chức hôm tiễn chân
toán người xuống tàu.
Tân đă khóc trước các em học sinh nhưng lại
dững dưng trước đám người không quen
biết tụ tập ở bến tàu. Có lẽ v́ Tân vẫn
chưa phân tích được hành động của ḿnh
trước cảnh ngộ lạ lùng ấy.
Khi tàu nhổ neo rời bến, Tân mới bắt
đầu thấy một nỗi buồn ngấm dần
vào tim năo.
Đôi mắt Tân bỗng đập vào hàng chữ của
một ai đă ghi lại trên trần ngay đỉnh
đầu giường Tân nằm:
" Kỷ niệm ngày... đoàn tù bị đày ra Côn
đảo ".
Tự nhiên Tân thấy buồn và chán. Lời nói của cô
Vân hàng xóm như vang dậy trong đầu óc Tân:
- Tội nghiệp anh Tân vừa ở tù ra...
Tân lảng vảng trên boong t́m khí trời trong sạch và
một niềm an ủi của biển cả.
Đám lính đủ màu sắc của quân đội
Viễn Chinh Pháp bị thương ở các mặt
trận Bắc Việt tản cư vào Nam chiếm hết
cả sân thượng nằm la liệt.
Những bó thạch cao, những nạn gỗ, bầu
huyết thanh lũng lẳng bên giường, những h́nh
thù quái gỡ gây một ấn tượng bi đát không an
ủi tí nào bọn người như Tân đang sắp
bước chân vào cuộc đời binh sĩ. Tân thầm
nhủ:
- Có lẽ mấy bạn của ḿnh bảo đúng
đấy!
Tự nhiên Tân cảm thấy nhớ đến gia đ́nh.
Gió trùng dương thổi mạnh. Tân cảm thấy
lạnh ở g̣ má vội lấy tay lau ḍng nước
mắt.
Nắng chiều in bóng con tàu vĩ đại lên mặt
biển xanh gợn sóng. Những con hải âu bay
lượn t́m mồi vết sóng tàu.
Tân tưởng tượng:
- Biết đâu thuyền trưởng đang nhận
được điện văn yêu cầu quay tàu về
bến để Tân trở lui.
Trong đám đông hơn hai trăm người, Tân sẽ
từ từ bước ra khi nghe tiếng loa gọi
đến tên ḿnh. Tay xách vali Tân sẽ một ḿnh
bước xuống cầu thang trước hàng trăm con
mắt ngạc nhiên.
Chính Tân cũng ngạc nhiên:
- Giá có phút đó th́ cuộc đời Tân không biết
sẽ xoay về đâu.
Tân cố xua đuổi ư nghĩ đó. Nhưng một ư
nghĩ khác đến xâm chiếm ngay:
- Có thể người ta đợi đến khi cập
bến Saigon sẽ báo cho Tân cái tin miễn dịch
đặt biệt và ngạc nhiên ấy.
Trăm ngàn ư khác chập chờn xuất hiện trong
đầu óc Tân như những cánh hải âu thoáng qua
tầm mắt.
Nhưng mái đồi Tăng Nhơn Phú vẫn hiện ra
và cỗng trường huấn luyện Sĩ Quan mở
rộng chào đón Tân, không thành kiến, không thiên vị và
rất vô tư để cho Tân làm lại cuộc
đời.
HẾT