Mặt Trời Chiều
Phần II -
Chương 8
Tân đang nh́n những tia nắng xế xuyên qua cành lá bàng
chiếu nghiêng giữa sân lên bồn cỏ và nhớ
lại ông lăo chung thân năm xưa. Một đời người
tranh đấu v́ một lư tưởng và thất thế
phải bị cầm tù. Mặc dầu án chung thân, phải
lưu đày ra Hải đảo, nhưng rồi ông ta
vẫn được ánh sáng tự do vào năm đảo
chính Nhật. Nhưng chưa đầy hai tháng th́ quân Pháp văn
hồi trật tự tại miền Nam và đưa ông ta
về đảo lại. Thế rồi ông ta lại phiêu
lưu trong một chuyến đày đi hành dịch ra
Đà Nẵng để kéo dài cuộc đời bệnh
tật, suốt ngày ngồi nhổ cỏ ở góc sân lao và
chết già cô độc, không bà con thân quyến. Tự nhiên
ngọn nắng chiều làm cho h́nh ảnh ông già nhổ
cỏ sống lại trong kư ức Tân và gợi cho Tân
nhiều thắc mắc :
- Có những người sống v́ một lư tưởng
nhưng cái vận xui dài hơn cuộc đời họ
nên họ không thấy được tia sáng vinh quang.
Thật là tội nghiệp !
Tân tự thấy lo ngại cho đời ḿnh. Một
nỗi buồn man mác dâng trào trong thâm tâm. Ánh nắng
chiều gợi lên những kỷ niệm vui buồn
của quá khứ.
Tân nghĩ đến cha. Nước mắt quyện theo g̣
má rơi xuống áo. Cuộc đời của ông ta đă
gẫy gánh nửa đường không đi đến
một vinh quang sáng lạng như ông hằng mong muốn.
Tân tự hỏi:
- Nhưng c̣n đời ḿnh ? Chỉ là mặt trời
mọc trong ngày mưa lạnh ! Mây xám bao phủ cả
bầu trời không cho tia sáng huy hoàng soi xuống trần
gian.
Một ngày nào trong thời thơ ấu cha Tân đă
nhắc nhở :
- Các con phải họ cho giỏi đi để mà nối
nghiệp nhà !
Rồi ông Cụ đọc lại hai câu đối
của tổ tiên để lại ở nhà thờ Họ
:
"Thập bát Quận Công, Tam Tể Tướng,
"Bách dư Tấn sĩ, Nhị phong Hầu.
Ông Cụ thường lấy gia phả tính lại
tổng số Quận công, Tể tướng, Tiến
Sĩ và Công Hầu để dự trù tương lai.
Nhưng Tân thấy cuộc đời ḿnh tàn sớm hơn
và ở một mức thấp kém hơn thế hệ
của cha ḿnh. Tân nghĩ đến thằng Tùng. Tính
nhẫm lại th́ hắn phải đầy năm từ
lâu rồi. Tân thở ra :
- Phải bảy năm nữa cha con mới gặp nhau.
Không biết Hường có đủ sức để
dạy con trong lúc tuổi thơ không?
Tiếng gọi tên Tân từ văn pḥng chuyển xuống
sân. Tự nhiên Tân liên tưởng đến lần
gọi phóng thích năm xưa :
- Có lẽ nào ! Ta c̣n những bảy năm nữa cơ mà.
Nhưng dù sao linh tính vẫn báo một tin mừng cho Tân.
Hường đưa con vào thăm. Tân cố bồng Tùng
để nâng niu nhưng thằng bé nhất định
không chịu cứ khóc vang và nằng nặc đ̣i về
mẹ. Hường kiếm cách dỗ con nhưng không tài
nào để cho Tân bế nó được.Tân thất
vọng :
- Thời gian xa cách quá lâu, đă làm cho hắn lạ anh
rồi !
- Anh đi từ hồi hắn hai tháng. Mới đấy
mà hai năm rồi nhỉ !
Hường kể chuyện sinh hoạt gia đ́nh tư
hồi Tân đi và sau khi cha mất, chuyện dọn nhà vào
Nam.
Tân góp ư kiến :
- Anh chắc trước cái chết của cha, mẹ
đă đau khổ nhiều và yếu lắm. Thế bây
giờ mẹ định là ǵ ở đây mà dọn cả
vào đây?
- Mẹ ở đâu th́ cũng tu thôi. Em bàn chuyện vào
đây để buôn bán và dễ bới xách cho anh. Hơn
nữa mẹ bớt sống trong những kỷ niệm
cũ để đỡ nhớ thương đau
khổ. Mẹ định vào thăm anh ngay nhưng em
bảo để em bồng con đi xem trước cách
thức thế nào rồi hẳn đưa mẹ đi
sau.
- Em vào đây có dễ dàng không ?
- Cũng may là họ cho vào liền, không làm giấy tờ
ǵ cả.
- Xưa nay có ai đi thăm tù đâu mà làm giấy tờ.
Em đến đây là người đầu tiên. Nếu
em ở yên ở đây th́ anh sẽ xin đi hành dịch
ngoài dễ gặp em hơn.
Tiếng kiểng nghỉ việc vang di từ góc giếng
nước. Chú cai ở văn pḥng bảo với
Hường :
- Thôi cho gặp lần đầu thế là lâu rồi !
Về làm đơn đi mà xin nuôi chồng !
Hường giấu hai gịng lệ, ẳm con ra về.
*
Suốt mấy ngày liền Tân sốt ruột. Tinh thần
luôn luôn bất định và ḷng dạ nao nao xao xuyến.
Đă thế mà Tân lại mất chỗ làm ở ngoài
nữa. Trong lúc chờ đợi việc làm khác, cả
ngày chỉ làm những cỏ vê phụ tại nhà lao.
Phần nhiều dân làm phụ lại phải gánh vác
những việc nặng như bửa củi, kéo
nước, khuân vác bất thường.
Nếu Tân c̣n được đi làm ở chỗ cũ
th́ ít ra Tân cũng đă có cách nhắn hỏi tin tức gia
đ́nh và đỡ phải lo ngại mơ hồ như
thế nầy. Chẳng hạn Tân có thể nhờ
thằng Lang, hàng ngày làm tại Ṭa sứ, nhắn với
chị Bếp ra chợ hỏi giùm thím Tư bán vải.
Thím Tư ở cùng xóm với gia đ́nh Tân th́ thế nào
cũng biết rơ để tin cho Tân được.
Đàng này Tân cứ như ếch nằm đáy giếng,
không liên hệ với gia đ́nh. Hết tưởng
tượng chuyện nầy lại đến
tưởng tượng chuyện khác.
Đêm hôm kia Tân lại thao thức khó ngủ phần v́
buồn, phần v́ nóng nực. Buổi chiều trời
chuyển cơn giông nhưng không mưa được.
Không khí oi bức lạ thường ! Tối lại,
hơi nóng trong khám mái tôn như đốt ḷ hai trăm nhân
mạng, hơi người tỏ ra ḥa với không khí
ẩm đến ngạt thở. Kèn chín giờ đă
thổi. Đèn các khám tắt. Những người vô
tư, mệt mỏi cả ngày bắt đầu ngáy
đều để sống cuộc đời tự do
trong chiêm bao.
Tân nằm gác tay lên trán nghĩ viễn vông. Thỉnh
thoảng lại trở ḿnh trên manh chiếu hẹp vừa
đủ một người nằm. Chiếc gối
gỗ xiêu vẹo lại phát những tiếng kêu khô chát phá
tan im lặng. Tự nhiên Tân cảm thấy bồn chồn
và bứt rứt khó chịu vô cùng.
Giờ nầy có lẽ mẹ Tân ở nhà cũng đă ngon
giấc. Hường cũng thu xếp xong công việc
bếp nước, dọn dẹp sạch sẽ nhà trên nhà
dưới, thắp một nén hương trên bàn thờ
cha và vặn to ngọn đèn dầu chong đêm
trước khi đi ngủ. Rồi Tân lại nghĩ
đến sự biệt tín từ mấy ngày liền.
Tại sao Hường không gởi thư từ ǵ cho Tân
cả. Một là mẹ ốm, Hường phải ở
nhà săn sóc, hai là Hường ốm không buôn bán
được.
Tân tưởng tượng đến cảnh nhà nghèo túng,
nghĩ đến thời gian Tân bị giam, những
giỏ quà Hường đă tiếp tế. Đối
với gia đ́nh như gia đ́nh Tân hiện tại
quả là một sự tốn kém quá nhiều. Tân thoáng
nghĩ:
- Hay là nhà không c̣n đủ sức tiếp tế nữa !
Nhưng nếu thế th́ tại sao Hường không biên
thư cho Tân biết ! Những ư nghĩ xô đẩy
dồn dập, lộn xộn qua trí óc Tân cho đến khi
chợp ngủ quên. Trời sáng nhưng Tân c̣n gắng
gượng nằm thêm vài phút như để bù trừ
sự mất ngủ trong đêm qua.
Cửa khám mở toang. Không khí chen vào căn pḥng đầy
hơi nóng, trong khi đám tù dành nhau lối ra để hít
lấy không khí trong lành ban mai. Mỗi người cầm
sẵn chiếc cà men ở tay để múc nước
tắm rửa. Những kẻ có "cỏ vê"
thường trực ở ngoài đă ngồi sẵn ở
sân từng nhóm đợi người các sở đến
nhận.
Chú cai hấp tấp chạy ra sân, tay c̣n cầm tờ
giấy phân công, gọi lớn :
-Tân đâu ! Lấy nón đi làm ở Ṭa Án thế thằng
Nam.
Tân như mở cờ trong bụng, chạy một
mạch vào buồng lấy chiếc mũ dạ cũ và
nhanh nhẩu nhập bọn với toán cỏ vê Ṭa Án.
Ra khỏi cửa nhà lao, Tân cảm thấy như đi vào
một thế giới xa lạ. Tân ghen ghét những
người khách qua đường vô tư, miệng
cười toe toét với vẻ yêu đời quá đáng.
Tân tự thấy ḿnh vô lư tầm thường trong cảnh
"trâu buộc ghét trâu ăn".
Xua đuổi những ư tưởng ganh tị đi, Tân
lại rơi vào tâm trạng "tự ti mặc
cảm". Tân tưởng ḿnh đang bị khinh bỉ,
phỉ nhổ vào mặt, như một tên tù trộm
cướp, hoặc giả bị ghê tởm như một
kẻ sát nhân. Tân muốn gào thét lớn cho mọi
người biết, ḿnh chỉ là một nạn nhân
của chiến tranh, của thời cuộc. Tân chỉ là
một tên tù "chính trị".
Công việc của Nam hằng ngày là bơm nước, quét
vườn, chùi xe và hái rau cho thỏ của ông Ṭa.Tân
phải làm ngần ấy việc thế cho Nam. Nhưng
trong thâm tâm, Tân chỉ muốn làm sao phụ với anh
bếp, xách giỏ ra chợ để liên lạc
được mà lấy tin nhà. Khó lắm bởi v́ lính gác
không bao giờ rời những tên tù đi làm sở
mới. Nếu mất tù th́ lính phải vào thay, luật
lệ rơ ràng và giản dị cho nên ai cũng sợ và
đề pḥng cẩn thận.
Tân định bụng chờ khi đi hái rau thỏ, Tân
sẽ kiếm cớ ngang qua xóm Mới. Cứ bảo
rằng Tân biết xóm ấy nhiều b́m b́m tốt tất
nhiên lính sẽ dẫn đến hái.
Bơm xong hai hồ nước th́ chị Bếp gọi
vào cho ăn sáng. Thường lệ mỗi buổi sáng,
chị Bếp, giúp việc cho ông Ṭa, cứ nấu sẵn
một nồi cơm và ấm cà phê. Trong bếp sẵn
những thức ăn thừa "chế biến"
lại. Vào quăng tám giờ, ông Ṭa đi làm việc rồi
th́ chị ấy mời tất cả kíp phạm nhân
thường trực vào ăn. Lính gác không thấy ǵ
trở ngại bởi v́ chính họ cũng được
một ly cà phê và mẩu bánh tây chính hiệu.
Trong lúc Tân đang quét ở vườn trước th́ có
tiếng "phèn la" đàng xa vọng lại. Tân
mải sắp đặt kế hoạch để đi
về xóm ḿnh nhưng cũng phải để ư
đến tiếng phèn la rền trầm và buồn quá. Tân
vờ quét lần ra bờ rào dồn lá lại bên lề
đường thành đống để nghỉ tay nh́n
ra ngoài.
Từ phía chợ Mới đi lên có một cái đám ma
đang đi tới. Nhất định họ phải
đi ngang qua ṭa án để về ngă sân vận
động mà ra xóm nghĩa địa cồn cát.
Tân gọi người lính gác :
- Thầy ra xem đám ma. Vui lắm.
Biết rằng được có cả lính gác
hưởng ứng cùng xem đám ma th́ Tân cũng như các
anh em khác sẽ khỏi ngần ngại ǵ trong lúc nghỉ
tay. Lỡ như có gặp đề lao đi ngang trông
thấy cũng chẳng can ǵ v́ lính gác chịu trách
nhiệm.
Từ nhỏ đến lớn Tân đă xem nhiều
đám ma. Nhất là lúc nhà Tân c̣n ở Nam giao trên con
đường ra ngoại ô, hàng ngày đám ma phải
đi qua đấy.
Tân nhớ lại cái đám ma của ông nội. Hồi
ấy Tân c̣n bé dại chưa biết buồn là ǵ. Ông
nội Tân mất, cha mẹ Tân buồn lắm và khóc
mấy ngày nhưng Tân th́ sung sướng v́ được
mặc áo trắng mới, được đi mũ
vải. Cha và mẹ Tân bước theo quan tài, c̣n Tân th́
lại được ngồi lên kiệu đặt quan
tài cho "họ đạo" khiêng đi. Tân c̣n nhớ
cả nét mặt thèm muốn của những đứa
trẻ hàng xóm khi trông thấy Tân.
Mỗi lần xem đám ma bên cạnh mẹ, Tân
được mẹ cắt nghĩa rành mạch những
thành phần của một đám ma, các nghi thức
phức tạp lúc cử hành tang lễ, công việc của
những người trong "họ đạo".
Mẹ Tân
xem đám ma như một người sành điệu xem
đá bóng, biết thưởng thức và phê b́nh giá trị
của những đám ma.
Tân c̣n nhớ một lần mẹ Tân bảo :
- Ở đời không ai khen đám cưới, không ai
cười đám ma. Nhưng sau mẹ chết các con ít
nhất cũng sắp một giàn đám cho đủ ba bàn
: bàn triệu, bàn vong, và giàn quách.
Tân để ư hàng chữ nho trên bàn triệu dài lê thê từ
trên xuống dưới nhưng Tân không đọc
được trừ những nét nhất, nhị ... Lúc
ở trường Tân chỉ học sơ một ít Hán
tự vừa đủ để đi thi Tiểu
Học. Cái vốn Hán tự c̣n lại chỉ là đọc
được tên và họ của Tân. Điều mà Tân
biết chắc chắn là cái người chết đó
không phải cùng một họ với ḿnh.
Những lá phướng xanh đỏ, đă bạc
mầu, những nét chữ " phạn" thêu trên
nền trắng trải qua bao nhiêu nắng mưa đă hoen
ố, chứng tỏ là khổ chủ thuộc vào hạng
không giầu. Giàn đám không thuộc vào thượng
hạng.
Trên bàn vong, chiếc khăn đỏ che lấp gần
hết cả khung ảnh nên không đoán biết
người chết là ai được. Hương, hoa,
quả phẫm cũng không dồi dào lắm, trái với
những đám ma nhà giàu mà Tân đă trông thấy với những
cỗ tam sinh những mâm quả phẩm linh đ́nh.
Vài ṿng hoa tươi rẻ tiền choáng hết một
nửa bàn vong. Chung quanh bàn, một ít trướng phúng
điếu, căng thế màn, vừa như để che
đậy sự trống trải bên trong, vừa
để đỡ tiền thuê người cầm
trướng. Có nhiều đám ma thuê cả một
đạo binh trẻ con, mỗi đứa cầm một
lá trướng hay một tràng hoa. Mỗi chiếc xe kéo
chở một ṿng hoa cườm thứ đắt
tiền.
Tân liếc mắt xem những bức trướng song
cũng mù tịt không hiểu được họ viết
những ǵ và của ai phúng điếu cho ai nữa. Tân
chỉ nghĩ đến những tấm vải đen,
vài trắng to bản ấy, nếu mang về tháo gỡ
những h́nh bát tiên, những hồi văn, những
chữ nho đi th́ sẽ may được nhiều
bộ quần áo rất tiện lợi.
Giàn quan tài không to lớn lắm và không có những vật
bài trí sang trọng như hoa vải đỏ vàng, thắt
ḷng tḥng tha thướt, những bức tranh sơn vẽ
trên kính trong để che khuất chiếc quan tài. Tất
cả giàn có chừng mười lăm người khuân
qua những chiếc đ̣n giản dị. Tân đă
từng thấy những giàn quan tài mà số người
khuân nhiều cho đến nỗi nh́n qua một rừng
chân dày kín, đứng bên nầy không thể trông thấy
bên kia.
Phu khuân mồm ngậm tăm, sắp hàng sát cánh và xây
mặt nh́n nhau, kẻ bước tới, người
đi lui như từng cặp khiêu vũ im lặng, cái
hệ thống đ̣n khuân vác phức tạp chằng
chịt những giây thừng và đ̣n bẫy ngang dọc.
Nơi đây Tân thấy rơ chiếc quan tài phất giấy
hồng đơn, không có chạm trổ cầu kỳ
phức tạp. Có lẽ cái chất gỗ bên trong lớp
giấy cũng không phải thuộc loại đắc
tiền. Chữ thọ ở hai đầu quan tài cũng
chỉ làm bằng giấy vàng bạc dán lên lớp giấy
đỏ.
Tân không thấy có đứa trẻ con nào được
ngồi ngay trên bàn quan tài cho người ta khiêng như lúc
Tân c̣n bé đi đưa đám ông nội.
Cũng không có một người nào chống gậy và
bước đi lùi như ở nhiều đám ma khác. Theo
sau đám có người đi mũ mấn nhọn rũ
xuống phủ mặt và che dài sau lưng trên mớ tóc xơa.
Tân không rơ là bao nhiêu người như thế song cứ
phỏng chừng th́ cũng biết là kẻ bạc
mệnh không có con trai và rất ít con gái đi đưa
đám. Bà con thân thích trên dưới mười
người lần bước theo tang quyến và sau cùng là
bầy trẻ con nhàn rỗi, nhập bọn đi cùng
với các em bé bán đồ giải khát.
Toàn diện cái đám ma chứng tỏ một cảnh nghèo
túng của một gia đ́nh tầm thường. Từ
những mănh giấy vàng bạc tung ra giữa
đường có đám đi qua, thưa thớt v́
hạn chế, đến cử chỉ vội vả, kém
sốt sắng của "họ đạo", cho
đến số người đi đưa đám,
mọi chi tiết đều như biểu lộ rơ gia đ́nh
của người chết.
Tân ngậm ngùi cho người xấu số rồi lại
nghĩ đến cảnh xấu số của ḿnh. Tự
nhiên Tân nghĩ đến gia đ́nh mẹ và vợ.
Rồi Tân tưởng tượng nếu mẹ Tân
chết trong gia cảnh hiện tại, không biết
Hường có làm được một cái đám
đến như thế không. Với gánh gia đ́nh
hiện giờ nếu làm được một cái đám
ma được như thế cũng đến vỡ
nợ.
Tân tưởng đến sự biệt tín từ mấy
tuần liền và suy nghĩ liên miên từ chuyện
nầy đến chuyện khác như người mất
trí Bỗng Tân như sực tỉnh v́ một tiếng
gọi trong đám người đi đưa đám ma :
- Tân ! Ai như thằng Tân ḱa.
Tân nhận ra ngay thím Phan vợ của chú ḿnh. Tân
định chạy đến nhưng lại nhớ
tới ông lính gác và hoàn cảnh ḿnh. Thím Phan biết Tân mất
tự do nên phải bỏ hàng chạy đến t́m cháu.
Thấy Tân th́ thím khóc và không nói được. Linh tính
như báo cho Tân một chuyện chẳng lành liên hệ trực
tiếp đến Tân. Tân hỏi trong hốt hoảng :
- Ǵ vậy thím ? Ai chết ?
Thím khóc tức tưởi :
- Mẹ... của con !
Tân lịm người trong tay thím. Nước mắt trào
nóng cả hai má nhưng sự uất hận trong nghịch
cảnh như đè nén không khóc ra tiếng.
Người lính gác đỡ tay Tân nói với bà thím :
- Bà đi đi!
Và quay lại bọn tù.
- Thôi ai nấy về làm việc.
Tân nấc lên được vài tiếng. Người qua
đường thầm th́ bàn tán :
- Tội nghiệp, bà ấy chết mà không có trưởng
nam.