Mặt Trời Chiều
Phần II -
Chương 6
*
Mỗi lần suy nghĩ đến những việc
vừa qua Tân không khỏi tức giận thằng Thu và luôn
cả Nhung nữa. Từ hôm bị bắt sau khi viên chánh mật
thám giao Tân cho H́nh cảnh lưu động điều tra
th́ Tân cũng chẳng biết rơ ǵ hơn về
trường hợp của ḿnh ra sao nữa.
Qua những câu hỏi của lăo Trưởng ban
điều tra, Tân chỉ biết là họ cần bắt
cho được Nhung. Chính hắn ta đă hứa :
- Nếu ông chỉ chỗ Nhung để chúng tôi đến
bắt th́ ông sẽ được thả ngay ! Ông không có
tội ǵ và dù có th́ cũng có thể được
giảm khinh. Tôi biết chính Nhung và Thu đă tổ chức
mọi việc nầy.
Tân nhớ rơ trước hôm bị bắt Nhung đă
mượn năm trăm bạc và chiếc xe đạp
của xưởng để xin phép đi về quê thăm
nhà. C̣n tuyệt nhiên mọi việc giao dịch giữa
Nhung và Thu, Tân hoàn toàn không hay biết ǵ hết. Bởi
thế dù có muốn, Tân cũng không thể nào chỉ
chỗ ở của Nhung.
Tân trông đợi gặp Thu để hỏi cho ra
đầu đuôi câu chuyện và cần nhất là biết
Thu đă khai ǵ với sở Mật Thám. Thời gian Thu
bị giam giữ ở sở Mật Thám càng dài th́ Tân càng
sợ Thu khai bậy thêm nhiều chuyện.
Lắm lúc Tân căm hờn Thu hết sức, ước
chừng như gặp mặt là có thể cho ngay những
quả đấm thôi sơn cho hắn chết mới
bỏ giận. Thà ở tù v́ tội cố sát hơn là
bị vu khống và liên lụy v́ một việc không dính
líu ǵ đến ḿnh.
Không hiểu tại sao Thu lại khai cho Tân ! Nếu chỉ
v́ "chẳng biết khai cho ai nữa" như lời
Thu nói hôm hai người gặp nhau trước mặt viên
chánh Mật Thám th́ quả thật là tai bay vạ gió cho Tân.
Có lẽ Tân đă không may là h́nh ảnh được
lưu lại trong trí óc Thu và Thu đă nhắc đến
Tân trước hết, sau cái tên Nhung vắng mặt,
căn cứ trên đó sở Mật Thám bắt ngay Tân và
khi lật hồ sơ cũ thấy đen tối th́ không
lư ǵ mà họ không nghi Tân. Từ đó "bói ra ma, quét nhà ra
rác", lại thêm vào mỗi ngày một sự xác nhận
ngu dại của Thu th́ tội trạng Tân càng nặng
dần.
Lời đoán của Tân không sai. Ba tuần sau khi Tân lên lao
Thừa phủ th́ Thu cũng được chuyển
đến đó. Có lẽ sở Mật Thám đă hoàn
tất hồ sơ nên không cần giữ Thu để khai
thác nữa.
Gặp Thu với những vết thương chó cắn
ở cổ và vết bầm tím ở hai mắt chưa
lành hẳn, bao nhiêu ư nghĩ hạch tội nung nấu
từ trước đều tiêu tan, nhường chỗ
cho một ḷng thương hại rộng lớn.
Trông thấy Thu bệnh tật rách rưới và có vẻ
ân hận, Tân chỉ c̣n biết thở dài chán ngán. Thu
nhỏ nhẹ tŕnh bày :
- Xin anh tha lỗi cho tôi. Tôi biết là anh giận tôi lắm
và cả gia đ́nh anh oán ghét tôi vô cùng. Giờ này tôi rất
ân hận anh ạ ! Tôi tưởng anh có thế lực
của gia đ́nh và bọn Pháp nể nang không bao giờ
bắt anh nên mới khai bừa tên anh để cho có
chuyện khai và tránh những trận đ̣n tàn ác.
Tân ngắt lời :
- Nhưng mà sao anh dại thế ? Tôi có khai ǵ cho anh như
anh đă buộc tôi đâu. Anh đi tin những lời
bịa đặt của bọn thẩm vấn để
vẽ vời thêm nhiều chuyện không hề có.
- Thật trong lúc đau quá th́ biết ǵ tôi nói cái ấy.
Không ngờ càng nói thêm lại càng buộc tội nặng
cho tôi và anh.
- Các anh đă hoạt động bí mật mà không biết
chịu đựng tra tấn. Mới bị khảo vài
trận đă khai bậy. Anh lại đi khai cho tôi là
một thằng có sổ đen, tiền án th́ cũng
chẳng khác ǵ anh giết tôi và vợ con tôi !
- Xin anh tha cho tôi ! Nếu tôi c̣n sống ngày nào th́ sự ân
hận nầy sẽ đeo đẳng măi để dày ṿ
tôi !
- Anh biết ân hận là khổ sở sao anh không suy nghĩ
trước khi khai. Anh đă nói ǵ về hành động
của tôi anh nhớ không?
- Chúng nó hỏi tại sao anh để cho Nhung đi
trốn. Tôi bảo Nhung xin anh nghỉ phép một tuần
về quê thăm nhà. Hôm ấy Nhung gặp tôi trước
khi đi. Hắn cho biết là anh có cho hắn mượn
xe đạp để về nhà. Ngoài ra tôi không nói ǵ khác
nữa.
- Anh và Nhung giấu ba chiếc ảnh ǵ để cho
bọn nó đến lục soát nhà tôi vậy ?
- Đó là ba chiếc ảnh của thằng Cốc, Lê
dương vừa trốn bỏ đi Khu. Hôm ấy Nhung
mang về cho tôi xem.
- Chuyện các anh làm các anh không cho tôi biết ǵ cả,
để đến khi vỡ lỡ lại kéo tôi vào
chịu đựng. Các anh vô nhân đạo !
Tất cả sự tức giận ngợp trời
của Tân chỉ phát xuất ra ở một câu vắn
tắt ấy.
Thấy Thu không có bà con thân thuộc để tiếp
tế cho nên Tân không nỡ bỏ bơ vơ. Tân dẹp
một chỗ cạnh bên ḿnh và nhường cho Thu nửa
chiếc chiếu.
*
Hồ sơ của Thu nặng lắm. Tân lại cùng ở
trong một vụ với Thu nên cả hai người
đều không được hành dịch ở ngoài
nhất là trong thời kỳ c̣n đợi bổ túc
điều tra trước khi ra ṭa.
Hằng ngày Thu và Tân lănh nhiệm vụ quét. Tân quét ở sân
ngoài. Thu quét các pḥng, hành lang và khu vực quanh trại giam.
Về cuối thu những buổi trời lộng gió, lá
vàng thi nhau rụng tơi bời khắp mặt sân. Tân
cảm thấy công việc ḿnh làm chẳng khác ǵ con dă tràng
xe cát trên bờ biển. Quét chưa xong th́ gió đă lại
thổi, lá rụng thêm, sân lại bẩn như
trước.
Chiều nay Tân để ư thấy Thu cứ giả vờ
quét quanh quẩn khi xà lim. Thường ngày Thu cũng có
tạt qua và chuyền vào cho tên tử tù một mẩu thuốc
lá, nhưng hôm nay Tân để ư thấy Thu quét khu ấy
hơi lâu và chổi sút luôn phải sửa lại măi. Trong
lúc sửa chổi Thu cúi sát cửa xà lim đối diện
với pḥng giam tử tù.
Tân nghi ngờ hành động của Thu có chuyện mờ
ám.
Thu thú thật :
- Có thằng lính lê dương mới bị giam vào xà lim hôm
kia. Hắn bị cạo trọc đầu, h́nh như
bị ti ǵ nặng lắm. Mặt mày có vẻ dễ
thương tộ nghiệp quá.
- Anh có cho hắn thuốc hút phải không?
- Có ! Anh trông thấy à ? Ngày nào hắn cũng xin thuốc
hút cả. Tôi bảo hắn có cần ǵ th́ cho biết. H́nh
như hắn ở trong bọn thắng Cốc th́ phải.
- Anh cẩn thận đấy ! Anh tưởng anh làm không
ai thấy nhưng mà tôi đă thấy. Tất nhiên có
thể c̣n kẻ khác biết nữa đó. Đừng
tưởng vào đây là yên thân đâu !
Thu đă bằng ḷng đổi tất cả những phiên
quét rác với các anh em khác để được
lảng vảng ở gần xóm xà lim.
Thu xin Tân rất nhiều thuốc lá thơm và có hôm Thu
mượn bút viết những ǵ vào bao thuốc lá rồi
giấu kín không cho ai biết.
Tân bắt chợt, tra mánh Thu :
- Liên lạc với thằng lê dương ấy à ? Bộ
anh định tổ chức ǵ nữa sao?
- Tôi đâu có dại ǵ mà làm bậy nữa. Tôi cho nó vài
điếu thuốc v́ nó thèm quá.
Năm giờ chiều. Tên quản ngục và lăo cai hùng
hổ tức giận bước vào pḥng giam tù bố. Lăo
cai quát :
- Thằng Thu đâu rồi?
Thu đoán biết chuyện chẳng lành, tiu nghỉu
bước ra cửa pḥng. Tên quản ngục vừa
đưa cái bao thuốc lá Thu gởi ban sáng vừa nói :
- Mày viết thư này cho thằng lê dương phải
không? Lấy đồ đạc vào xà lim lập tức.
Chuyến nầy th́ mầy không chạy chối đâu
được nữa.
Thu ôm chăn chiếu bước vào chiếc xà lim của
thằng lê dương nhường lại. Sẽ không có
một thằng Thu thứ hai nào tiếp tế cho Thu
nữa v́ mọi người đều khiếp
đảm cái mưu mô sâu độc của Sở Liêm phóng
Liên Bang.
Trong lúc Thu tủi thân một ḿnh trong nhà giam, th́ tên lê
dương kia sau bản phúc tŕnh tỉ mỉ về
mọi hành động của Thu, đă lănh một phần
thưởng quan trọng để đền bù lại
những ngày bị đóng kịch ở tù.
Tân thương hại cho Thu và tự bảo :
- Hắn đă lănh giùm cái họa mắc vào cạm bẫy
mà đáng lẽ Tân gặp th́ cũng không thể nào tránh
khỏi !
Tân rùng ḿnh :
- Loài người c̣n có kẻ lợi dụng và chà
đạp trên ḷng tốt của kẻ khác để
đi đến thành công. "Cứu cánh vẫn chứng
minh cho phương tiện hành động" !
***
Sức khỏe của ông Án càng ngày càng sút kém. Một
phần lớn v́ tinh thần đau khổ buồn chán. Con
người khi đang làm việc th́ khí sắc tươi
vui, luôn luôn cảm thấy ḿnh hăng hái, phấn khởi
và đầy tin tưởng ở đường
đời dài trước mặt.
Trái lại khi được lệnh về hưu trí, tinh
thần như giao động lung lay trước ngọn
dốc xuống đưa đến hố sâu thăm
thẳm của cơi chết.
Họ tự cảm thấy quá gần với Tử
thần, tự liệt ḿnh vào hạng vô dụng của xă
hội, như một đồ vật phế thải,
nằm phơi ở băi sắt vụn tan ră dần hồi
trước sức tàn phá nhanh chóng của trời
đất.
Họ không c̣n một tin tưởng ǵ để sống
hăng hái và duy tŕ cuộc sống êm đẹp của
tuổi già. Nếu gặp những éo le oan trái nữa th́
họ càng chóng tự thiêu hủy.
Mái tóc ông Án ngă bạc sau những ngày câu lưu dưới
mái nhà lao. Buồn v́ nhân t́nh thế sự, chán những
nghịch cảnh chung quanh, nhất là sau ngày Tân bị
bắt thứ hai, ông Án đâm ra ốm nặng.
Bà Án phần th́ lo chạy tiền thuốc thang, phần th́
buồn v́ con bị giam cầm, trở nên ưu tư
trầm lặng.
Hường một ḿnh lo công việc nhà chồng và
tiếp tế hằng ngày cho Tân. Số vốn nhỏ
nhặt dành dụm từ ngày mở xưởng đă tiêu
hết, những vật dụng bắt đầu
được bán dần để lo việc bới xách
cho chồng.
Lắm lúc nh́n Hường vất vả trong công việc,
bà Án phải gạt nước mắt thương
hại. Nhưng nhiều lần bà Án tự bảo :
- Giá thằng Tân nó cưới con Tuyết th́ chưa
chắc giờ phút nầy hắn c̣n có vợ để
bới xách cho hắn !
Càng nghĩ thương nhớ con bà lại càng thấy
thương Hường và cố xóa hẳn những thành
kiến sai lầm từ trước đối với
Hường.
Những bức thư Tân gởi ra, Hường muốn
đọc cho ông Án nghe, và nhờ ông Cụ vận
độg giúp đỡ cho Tân. Nhưng khi thấy ông
cụ đau ốm liên miên th́ Hường cũng đành
bỏ qua cơ hội.
Chiếc ṿng vàng cuối cùng kỷ niệm ngày cưới
đă bán nốt để thêm vào khoảng tiền bới
xách cho Tân. Những tháng đầu được bới
hàng ngày về sau giảm xuống hai lần một
tuần rồi đến một lần.
Sự hạn chế tiếp tế gây cho Hường
một sự nhẹ nhơm v́ bớt tốn kém nhưng
Hường cảm thấy khổ sở v́ lo sợ Tân
ăn uống không được. Ngân quỹ gia đ́nh
cạn dần và cái giỏ tiếp tế hàng tuần
nhẹ dần làm cho Hường tủi buồn v́ không
biết t́m phương thế nào trước vấn
đề nan giải ấy.
Bức thư Tân báo tin ngày ra ṭa sắp đến lại càng
làm cho Hường đau khổ nữa. Tân cho biết là
những người giàu có quyền thuê luật sư
ở Saigon hay Hanoi đến bào chữa. Họ rất hy
vọng được miễn tố hay trắng án nhưng
phải tốn bạc vạn. Những người nghèo
không thuê trạng sư riêng th́ cũng sẽ
được ṭa chỉ định một sĩ quan bào
chữa lấy lệ.
Nghĩ đủ mọi cách, Hường không biết xoay
đâu ra tiền để thuê luật sư. Một vài
người bạn c̣n cho biết là không phải thuê
được luật sư giỏi là trắng án. Có
người vẫn tốn tiền bào chữa và vẫn có
án như thường. Hường nghĩ nếu ḿnh
ở vào hạng đó th́ chồng mang tù và ḿnh mang nợ
trả biết đời nào mới hết
được.
*
Tân không muốn cho Hường biết ngày ṭa xử v́
sợ Hường sẽ bị xúc động có hại
cho sức khỏe. Trái lại Hường hy vọng ôm
cả con dại ra khóc lóc ở pháp đ́nh may ra kêu gọi
được ḷng bác ái của các quan ṭa.
Tân viết cho Hường : "Em không nên đi dự phiên
Ṭa làm ǵ vô ích. Nếu anh trắng án th́ sớm muộn ǵ
cũng về. Nếu anh bị tù th́ em sẽ không chịu
nổi cảm xúc mănh liệt khi nghe bản án và sẽ có
hại cho em lắm ! Dù sao anh cũng tin ở sự sáng
suốt của công lư. Anh cho em biết là anh đă được
một ông Trung úy biện hộ cho anh."
Những lá thư kiểm duyệt của Tân gởi ra cho
Hường không bao giờ cho biết được rơ ư
muốn và tâm trạng của Tân.
Hai chiếc xe chở Tân và những người bị
xử cùng hôm ấy chật ních, đổ cả bọn
trước cửa toà Án binh trước giờ làm
việc buổi chiều.
Toà c̣n vắng vẻ v́ các quan chưa đến. Nắng
chiều gay gắt chiếu trên mảnh sân rộng không có
một bóng cây. Mái ngói của căn nhà Ṭa Án mới phản
chiếu màu đỏ gạch tươi, hanh nắng khó
chịu.
Hiến Binh lần lượt mở xích cho các phạm nhân
và đưa vào hành lang đợi. Những đại
diện công lư bắt đầu đến. Ṭa khai mạc.
Vụ thứ nhất kéo ra một loạt mười
lăm người. Số c̣n lại bàn tán với nhau :
- Có lẽ họ xử những vụ đông người
trước!
Nửa giờ sau, cả bọn kéo ra. Người th́ vui
vẻ, kẻ khác buồn, có kẻ khóc thảm thiết.
Nh́n nét mặt có thể biết được ai miễn
tố, ai có án nặng hay nhẹ.
Cả bọn xầm x́ bàn tán :
- Nặng nhất năm năm khổ sai. Nhẹ nhất
sáu tháng. Có bảy người được trắng án.
Kể ra phiên ṭa chiều nay kêu nhẹ đấy !
Người khác lại thêm vào :
- Biết đâu họ xử vụ nhẹ trước
rồi vụ nặng sẽ đến sau !
Mộ phạm nhân già mỉa mai:
- Xử mười lăm người trong ba mươi
phút, mỗi người trung b́nh hai phút để quyết
định tám bản án tổng cọng là hai mươi
lăm năm tù. C̣n ǵ là công lư !
Vụ thứ hai, mười người vừa ra sau non
nửa giờ. Án nặng nhất là ba năm,và có bốn
người trắng án.
Một người trong bọn lập luận :
- Thế này là vụ nặng xử trước vụ
nhẹ xử sau rồi đấy !
Người khác căi:
- Không! Đông người xử trước, ít
người xử sau ! Biết đâu ít người mà
nặng cũng có !
Tân chộdạ nghĩ đến vụ của ḿnh
chỉ có hai người là Thu và Tân. Nếu anh chàng vừa
nói mà đúng thật cho Tân th́ nguy lắm.
Một ông Đại úy người Pháp, mang kính cận
thị, bước vào t́m Tân. Ông ta giới thiệu:
- Tôi được bà cô của anh xin biện h giùm cho anh và
thay thế vị luật sư đă được
chỉ định cho anh từ trước. Tôi đă nghiên
cứu rơ hồ sơ của anh và hy vọng sẽ căi cho
anh trắng án. Việc anh chẳng có ǵ quan trọng.
Tân sung sướng đến cảm động. Những
người Hiến binh giữ tù thoáng nghe vị quan Ba
luật sư nói với Tân đâm ra tử tế với
Tân hơn. Có lẽ v́ họ tin rằng Tân sẽ
được trắng án không cần phải đối
xử như tù. Một người hiến binh mời Tân
hút thuốc.
Nh́n qua khói thuốc bay cuộn ṿng giữa thinh không, về
phía cánh đồng bên cạnh viện bài lao Phan Châu Trinh,
Tân hoài niệm đến quá khứ và tưởng nhớ
đến người cô. Đă lâu Tân không gặp lại
người cô ấy và cũng không nghe gia đ́nh nhắc
nhở đến tên cô ấy. Những thư từ
Hường gởi vào cũng không bao giờ đả
động đến. Bỗng dưng chiều nay
được một vị luật sư do cô gởi
đến.Tân mừng thầm :
- Nếu chẳng phải là trời muốn giúp ta th́ không
bao giờ có chuyện may mắn như thế nầy
được.
Tân cố tưởng tượng người cô ấy
trong trí óc nhưng h́nh ảnh quá lu mờ bởi v́ từ
nhỏ đến lớn ít khi Tân được gặp và
tiếp chuyện lâu với cô.
Nắng chiều ngă dần trên mặt hồ rau muống
xanh. Một người nhà quê lặn lội ngắt
từng ngọn rau bó thành bó. Hồ rau quá rộng. Con
người bé nhỏ.
Tân tự hỏi :
- Biết bao giờ mới rồi việc ? Hay nửa
chừng lại bị tai bay vạ gió đưa vào tù
để một ngày kia ngồi đây nh́n đến
hồ rau yêu quư của ḿnh.
Vụ thứ sáu đă xử xong. C̣n những hơn
mười người nữa mà đồng hồ của
gả Hiến binh đă chỉ năm giờ. Bây giờ
không ai lập luận ức đoán ǵ nữa.
Từ năy giờ đă có những bản án mười
năm, mười lăm năm, đă có những vụ
hai ba người, trước những vụ sáu bảy
người. Không có một luật lệ nào đứng
vững và không ai buồn bàn tán nữa.
Mây đen kéo một góc chân trời. Mưa đổ
mỗi lúc c̣n nặng hạt. Gió lùa vào mái hiên lành lạnh.
Một người lên tiếng oán trách :
- Tự nhiên sao lại đỗ mưa lạ lùng thế
này ! E có điềm xấu rồi !
- Mưa đầu mùa mà lại rơi vào phiên ṭa xử
muộn thế nầy, chắc có ảnh hưởng
đến bọn sắp xử lắm.
Một người khác an ủi tất cả :
- Ảnh hưởng ǵ mà ảnh hưởng. Bộ các anh
tưởng ra đến đây mới xử chúng ḿnh sao !
Đứa nào án bao nhiêu đă định sẵn rồi.
Thu gân cổ căi :
- Thế c̣n trạng sư biện hộ làm ǵ ?
- Trạng sư chỉ là bù nh́n đóng kịch !
Tân hơi buồn trước nhận xét bi quan của
người bạn đồng cảnh ngộ.
Ṭa gọi Tân và Thu. Tân bước đến trước
vành móng ngựa ngập ngừng luống cuống. Lần
đầu tiên trong đời bị đưa ra một
phiên ṭa án quân sự đứng trước mặt năm
quan ṭa lớn man lon đi mũ, với quân lính chỉnh
tề, lưỡi lê sáng chói làm cho Tân mất b́nh tĩnh.
Công tố viện đọc bản tội trạng
đúc kết tất cả những cái ǵ thẩm vấn
viên đă thu nhặt từ sáu tháng trước, thêu dệt
vẽ vời thêm cho thành câu kéo mạch lạc để
đưa đến một chuyện tày trời mà vai chính
là Thu và Tân.
Giữa sự im lặng hoàn toàn của cử tọa,
giọng đanh đá hà khắc của vị quan Tư
buộc tội vang lanh lảnh :
- Tên Thu là Quân nhân thuộc Bảo vệ đoàn trong
khối Liên Hiệp Pháp đă hai lần cố ư quyến
rũ lê dương lên chiến khu. Tội địch
vận trong phạm vi lănh thổ Pháp hay Liên Hiệp Pháp
buộc phải xử tử.
Tân sửng sốt gần như đứng tim khi nghe
lời buộc tội Thu.
Công tố viên nói tiếp :
- .. Tên Nhung là ṭng phạm nhưng đă trốn thoát nhờ
có tên Tân giúp đỡ. Khi biết chuyện vỡ lỡ
Tân cho Nhung chiếc xe đạp và năm trăm đồng
để Nhung đi trốn. Tên Tân như thế cũng là
ṭng phạm trong vụ nầy. Nhưng xét hoàn cảnh và gia
thế của Tân, tôi đề nghị một bản án
nhẹ hơn...
Tân sung sướng tưởng tượng đến giá
trị của chữ nhẹ và nghĩ ngay đến
bản án treo. Nhưng Tân thất vọng vô cùng khi nghe
đến câu :
- ...Tám năm khổ sai, tám năm biệt xứ và tịch
biên tài sản !
Hai gă Hiến binh đến dẫn Tân về ghế
ngồi. Những h́nh ảnh chung quanh pḥng nhảy múa
hỗn loạn, bao nhiêu tiếng huyên náo ḥa lẫn làm ù cả
tai.
Viên quan Ba luật sư đứng dậy biện hộ.
Tân không c̣n đủ b́nh tĩnh để mà nghe hết
cả những lời binh vực cho ḿnh.
-.... " Chúng ta đang đánh Cộng sản ở
Đông dương chúng ta cần diệt trừ bọn
cộg sản. Nhưng không nên hồ đồ để
xét oan cho những kẻ chỉ v́ nặng tinh thần
quốc gia mà đă chống đối với ta. Trong giai
đoạn hiện tại ta cần có những tâm hồn
quốc gia chân chính để hợp tác với ta mới mong
chống cộng hữu hiệu được.
Luật sư nói thao thao bất tuyệt đi từ
biện luận khúc chiết, đanh thép, đập
lại từng lư lẽ buộc tội của công tố
viên, những luận lư khá vững chắc và nhiều giá
trị về hành vi của Tân trong lúc làm việc với Việt
Minh, để chứng minh một tinh thần quốc gia
thuần túy, đến những công trạng của ông Án
và sau cùng là biện luận t́nh cảm :
- Tôi xin ṭa khoan hồng đối với Tân. Gia đ́nh Tân
đă phục vụ mấy đời với Triều
đ́nh và luôn thân thiện với nước Pháp.
Người cô của Tân là một nữ giáo chức tên
tuổi hiện đă về hưu trí và sẽ sẵn sàng
nhận Tân về để bảo đảm mọi hành
vi sau nầy. Nếu những hạng thanh niên như Tân mà có
tội th́ chúng ta hăy tự xét lại v́ một phần
lớn chính v́ những khuyết điểm của chúng ta
đă gây ra.
Ṭa nghị án trong mười phút, kéo dài sự hy vọng
của Tân. Không khí trong pḥng nặng nề ngột ngạt.
Bảy giờ rưỡi. Vị quan Năm chánh án tuyên
bố y bản án của công tố viện. Tiểu đi
Hiến binh bắt súng chào bản án và chào luôn cả
nền công lư sáng suốt của nước Pháp !
Giá trị tù của Tân đă có từ giờ phút ấy nên
gă Hiến Binh phải đến xin phép xích tay cẩn
thận để dẫn ra ngoài. Tân hoang mang bước
theo, đầu nóng rang như lên cơn sốt.
Đại úy Luật sư đến gặp Tân :
- Tôi rất thất vọng không mang được kết
quả mong muốn. Đây là lần đầu tiên trong
đời tôi biện hộ mà không kết quả.
Tân nhă nhặn đáp :
- Ông yên tâm. Tôi biết rơ giá trị lời biện hộ
của ông là đủ. Có lẽ ṭa buộc tội tôi là
đă có tinh thần quốc gia theo như ông nói.
Hai người Hiến binh ghé thầm tai an ủi :
- Dù ông có bị mười lăm hay hai mươi năm,
cũng có ngày măn về. Nhưng ông đă tránh
được sự tố cáo một người bạn
và lương tâm ông sẽ nhẹ nhơm, tinh thần khoan khoái
suốt đời.
Tân liếc nh́n gă Hiến Binh với vẻ e dè sợ
một cạm bẫy như Thu đă mắc phải.
Những con vi trùng sốt rét trong cơ thể Tân trốn
biệt một dạo hơn sáu tháng kể từ hôm
bị trận đ̣n một đấu với ba
trước mặt lăo chánh Mật thám, nay mới gặp
cơ hội để trở lại hoành hành.
Tân sốt liên miên hai ngày từ lúc nghe tuyên án. Thu phải
dọn vào xà lim tử tù chờ đợi kết quả
chống án. Tân dọn qua khám án để đợi ngày vào
Nam.
Hường được tin chồng bị án cũng
ngất xỉu và phát ốm mấy ngày. Bà Án hay tin nhưng
không dám cho chồng biết sợ bị xúc động.
Bà Án cũng gắng gượng an ủi Hường :
- Con đừng khóc lắm có hại đến sức
khỏe, mà rồi thằng Tùng nó buồn lây có thể sinh
bệnh nữa. Việc đâu rồi sẽ vào đó
cả, con hăy cứ vững tâm cầu Trời khấn
Phật đi cho tai qua nạn khỏi !
Chuyến xe lửa đưa mười sáu tù nhân vào Nam
khởi hành vào một buổi sáng trời mưa lạnh.
Dù Tân có muốn báo tin cho Hường cũng không thể được
v́ thư từ bị kiểm duyệt cẩn thận
lắm.
Tuy vậy cửa nhà lao vẫn có sẵn thân nhân chờ
đợi và chiếc xe hơi bịt kín rẽ về
hướng ga là cả đám người ùa chạy theo.
Những người hiến binh không nỡ cấm đoán
những gói quà tiễn chân cuối cùng dù chúng có ḷng sắt
dạ đá cho mấy đi nữa.
Tân nh́n đám người mang áo tơi lá đang chen lấn
dưới mưa, để cố t́m Hường,
nửa hy vọng Hường đừng đến v́
sợ phải xúc động trước cảnh chia ly,
nhưng nửa lại cầu mong chỉ gặp
Hường trong giây phút ấy.
Gả hiến binh thấy Tân ăn nói có vẻ nhă nhặn,
học thức và thấy Hường khác hẳn trong
đám thân nhân bới xách nên bằng ḷng cho hai người được
nói chuyện với nhau trước khi lên xe.
Hường nghẹn ngào khóc lóc. Tân nh́n vợ ngậm ngùi, hồi
lâu mới hỏi được :
- Sao em không cho con đi để anh thăm.
- Em không biết là anh đi hôm nay. Mấy hôm nay cứ nghe
đồn anh đi và chờ đợi măi. Sáng nay trời
mưa em sợ con ốm nên để nó ở nhà.
Hường cho Tân biết tin tức gia đ́nh, bệnh
t́nh của cha và sức khỏe càng ngày càng kém của
mẹ.
Hường cũng nói ư định của ḿnh cho Tân
biết. Tân an ủi :
- Ḿnh bản tính nhưng trời quyết định, cái ǵ
cũng có số cả em ạ. Cái họa của ḿnh
thế nầy cũng là may lắm. Giá anh bị chết
ở mặt trận th́ em sẽ khổ biết bao nhiêu !
C̣i tàu thúc dục. Gă hiến binh xích tay từng hai
người một. Hường không chịu nỗi h́nh
ảnh chiếc xích sắt bạo tàn trên tay chồng nên cúi
đầu khóc sướt mướt.
Bánh xe nghiến đường sắt chát chúa và chuyển
động nhanh dần bỏ lại đám người
thân nhân giữa sân ga vắng lạnh.
Chiếc xe ḥm kín mít đă chờ sẵn để đón
bọn Tân về lao xá.
Không bao giờ Tân có thể ngờ rằng ḿnh phải
trở lại nhà tù năm xưa một lần thứ hai
cả. Nhưng mà sự thật vẫn xảy đến
mỉa mai.
Cũng một buổi chiều nào Tân vừa khăn gói
bước ra khỏi cánh cửa nầy với sự
tự do th́ chiều nay Tân lại t́m về
đường cũ.
Sân lao bên trong vẫn không thay đổi. Vẫn những
ngọn phi lao phơi ḿnh dưới ngọn nắng
chiều, vẫn cái giếng nước và chiếc gàu muôn
thuở để hành hạ bọn tù.
Những con ma cũ đứng trong sân đều ngừng
việc để nh́n đón bọn ma mới. Họ sung
sướng v́ được có thêm bạn mặc dầu
họ biết là sự sung sướng của họ vô lư
v́ xây dựng trên sự đau khổ của kẻ khác.
Những chú cai được bước ra ṿng cửa
ngoài để giúp ban giám đốc lập thủ tục
giấy tờ, lục xét và nhận lănh khách hàng mới.
Cái chú Tư vẫn không thay đổi, người cao ráo
ḿnh bận xà rông rằn ri thân thể xăm đầy
rắn rồng thú vật. Thấy Tân chú ấy bảo :
- Ta biết lắm mà ! Mầy ra d́a làm ǵ cho dô ích. Cứ
lănh cái chung thân như tao là "phẻ". Bửa hổm
mầy măn d́a, mấy người anh em trong nầy nó
nhớ mầy, nó kêu tên mầy nơi lỗ "phá".
Tao biết làm sao mầy cũng trở dô lợi.
Tân mỉm cười nh́n chú Tư và thầm nghĩ sao mà
họ có thể tin chuyện kỳ lạ thế
được. Cái lỗ khóa nơi cửa chính của nhà
lao đă nhiều lần làm đầu đề bàn căi sôi
nổi giữa các anh em. Một phe th́ bảo rằng
hễ ai măn về mà bị anh em đưa mồm qua
lỗ khóa gọi đến tên là thế nào cũng khăn
gói "Tú Tài" nghĩa là "Tái Tù" hay là đi vào
lại nhà lao. Tân không tin v́ nó hoàn toàn phản khoa học song
cũng rùng ḿnh nghĩ lại.
- E v́ thế mà ta vào lại nơi đây lần nầy
chăng ?
Trên đoạn đường ngắn từ cổng chính
vào xà lim, nhiều người bàn tán về Tân. Họ ái
ngại muốn biết cái án của Tân bao nhiêu mà phải
vào thẳng xà lim. Họ chờ đợi xem nếu có
lệnh gọi phó rèn mang búa đe đến vào lúc ấy
th́ tất là biết bị chung thân khổ sai. Bởi v́
hễ cạo đầu vào xà lim mà có phó rèn đến
tức là để xích c̣ng vào chân. Chỉ có tù hạng
nhất mới được ưu đăi như vậy.
Cứ nh́n một người tù mới vào, xem cách họ
bị lục soát, xem họ có bị húi trọc đầu
hay không, xem người ta đưa họ về khám nào là
có thể phỏng đoán được bản án của
họ.
Tân không nhớ rơ đă phải nằm trong xà lim số 2
ấy bao nhiêu lâu, trước thuyên chuyển qua khám
nặng án, song một điều mà Tân không bao giờ quên,
là trong suốt thời gian lưu trú tại đấy,
không đêm nào ngủ được yên giấc.
Hễ chợp mắt một lúc là thấy như có kẻ
nằm chung. Người lạ mặt không nói năng ǵ,
không cười đùa, không tỏ một thái độ
bất b́nh hay vui vẻ. Tân phải nằm ép vào
tường để nhường chỗ cho người
bạn vô h́nh ấy. Hễ mỗi khi hắn cựa
quậy th́ lại nghe tiếng rỗn rảng xích sắt
ở phía chân. Bừng mắt dậy th́ mọi sự
lại yên tĩnh, không c̣n thấy một bóng ai ngoài bóng
đèn ở bức tường nhà lao in h́nh những song
sắt vào vách xà lim. Quang cảnh căn pḥng tĩnh mịch
với bốn bức tường kiên cố càng làm tăng
vẻ lạnh lẽo cô đơn. Mảnh trần đúc
xi măng cốt sắt như đè nặng trĩu trên
người Tân và gây một bầu không khí bực tức
khó chịu muốn ngạt thở. Cánh cửa sắt
nặng nề và những thanh sắt to lớn lại càng
làm cho tinh thần thêm khó chịu.
Đêm ở nhà lao bao giờ cũng dài mà riêng ở xà lim
th́ lại càng dài đăng đẳng. Ngày đêm không có
giới hạn rơ rệt. Cửa xà lim luôn luôn đóng kín
như tuyệt giao với bên ngoài. Người tù xà lim v́
thế không biết làm ǵ hơn là ăn và ngủ. Không
được đọc sách, không được
viết, không có ǵ tiêu khiển và phải thức cho hết
ngày, ngủ cho hết đêm.
Một hôm ngủ ngày quá nhiều, đêm đến không
nhắm mắt được, Tân cảm thấy bực
ḿnh vô cùng. Không phải là sợ cảnh đêm tối âm u
cô độc hay là sợ ma quỷ của nhà lao, cũng
không phải buồn v́ hoàn cảnh. Những lúc ấy th́
mọi cảm giác trong người như đă đến
tŕnh độ băo ḥa không thay đổi, không cảm xúc. Tân
ngồi tựa lưng vào tường nhắm mắt
nhưng không ngủ được. Bên tai vẫn văng
vẳng những tiếng côn trùng rên rỉ. Thỉnh thoảng
tiếng kiểng cầm canh các vọng gác trả lời
cho tuần trưởng xen lẫn với những
tiếng thở dài ảo năo thương tâm của một
vài tù nhân đang nặng mối ưu phiền.
Tiếng thở dài nghe rơ dần. Tân đoán chắc là các
bạn ở xà lim kế cận đă thốt lên. Tiếng
thở dài lại rơ lần như gần bên tai, ngay trong xà
lim số hai. Tân tưởng chừng như ḿnh đă
tự thở ra mt cách vô t́nh không để ư. Nhưng không
phải, Tân vẫn c̣n tự nhủ và thức tỉnh. Tân
bảo thầm :
- "Hay là tiếng thở dài từ bộ ván
ngựa".
Bộ ván nầy đă lâu đời lắm rồi. Nhà lao
bao nhiêu năm th́ bộ ván bấy nhiêu tuổi. Nó đă
gặp biết bao nhiêu người vào đây với
nỗi niềm tâm sự, ḷng trắc ẩn. Bao nhiêu
nước mắt đă rơi trên bộ ván nầy
cũng trong những đêm khuya canh vắng, bao nhiêu
niềm đau khổ, oan ức đă được in sâu
vào thớ gỗ đến tận ḷng gỗ.
Tân không tin ma quỷ, nhưng Tân tin rằng mọi việc
xảy ra trong không gian đều để lại một
dấu vết. Dấu vết có thể phai mờ một
cách dễ dàng hay tồn tại lâu dài tùy theo hoàn cảnh và
tâm trạng tác giả đă cấu tạo ra nó. Một
việc tầm thường mà tái diễn liên tục
cũng có thể ghi lại một h́nh ảnh rơ rệt lâu
dài như một việc quan trọng xảy ra trong
khoảnh khắc.
Tiếng thở dài lần nầy lại quá rơ, chính ngay
tự xà lim số 2 mà Tân đang ngồi. Rồi những
tiếng xích sắt cọ vào nhau nghe có có không không giữa
cơi u minh thế giới. Tân chắc là đêm khuya v́ sự
im lặng quá nặng nề và sương đêm đă
lạnh.
Tiếng xích sắt lê quanh hồ nước trên lớp
đá sỏi nghe càng rơ rệt. Tân tưởng tượng
như có bóng người vơ vẩn đi dạo quanh sân
nhưng mà không nhận được rơ là ai. Chừng
nửa giờ sau th́ tiếng xích sắt lại nghe xa
lần về phía cổng chính. Bóng người lê
bước chầm chậm đến cái miễu con th́
cũng không c̣n nghe thấy ǵ nữa.
Tân nằm xuống nhưng không sao ngủ được
bởi những hiện tượng quái gở và âm thanh
kỳ dị vừa chứng kiến. Rùng ḿnh ớn
lạnh với làn gió lạnh của đêm khuya thổi qua
song cửa. Tân kép chăn phủ kín cả đầu
để cố ngủ quên và dĩ nhiên là để
bớt sợ.
Sáng hôm sau chú Cai mở cửa cho phép Tân dọn đến
khám nặng án v́ thời hạn nhốt xà lim đă măn. Chú
Cai hỏi:
- Mầy có thấy ǵ trong xà lim không ?
Tân kể chuyện cho chú ấy nghe th́ chú nói tiếp :
- Tao không cho mầy biết kẻo mầy sợ. Cái xà lim
số 2 nầy hồi trước khi mầy măn ra có
thằng Thanh khổ sai chung thân bị nhốt để
đợi tàu ra đảo. Nó bị xiềng chân, ba tháng
sau nó bại, mỗi ngày phải cho đi dạo ṿng quanh
hồ nước một lần, đến khi đau
nặng không đi được nữa th́ nó chết luôn
trong xà lim. Thợ rèn phải vào chặt đứt
xiềng sau khi bác sĩ khám.
Tân nổi ốc đầy ḿnh. Giá biết trước th́
chắc không bao giờ Tân có đủ can đảm
để vào ở đấy.