TÍNH LẠI SỔ ĐỜI
Mỹ
Ngọc
Ngày xưa tôi hay nghe các cụ
nhắc về chuyện tuổi tác như:"Canh" Cô
Mồ Quả, Thân Tí Th́n, tam hạp, Dần Thân Tị
Hợi, tứ hành xung, lung tung beng ...Nghe hoài cũng đâm
ra "hơi' tin!
Tôi tuổi Canh Ngọ, là con út
trong gia đ́nh nên được cưng lắm, lớn lên
đi du học ở Pháp, ra trường với bằng
Bác Sĩ, sau đó lập gia đ́nh. Có lẽ mọi
người đều nghĩ vừa thành danh lại
vừa thành công, như vậy là cuộc đời ưu
đăi tôi lắm phải không?
Sự
thực không phải như thế.
Tuổi trẻ làm việc như điên …..Tuổi già
……
Gia đ́nh tôi có sáu anh chị em
ruột, v́ loạn lạc, mỗi người mỗi
ngả, trôi dạc qua Mỹ chỉ c̣n anh Cả, chị
Ba, chị Năm và tôi, Sau gần ba chục năm tha
hương, ai cũng thành trên "bảy bó", trừ anh Cả tôi, năm nay đă 82 cái
xuân xanh.
Tháng Tư 1975, gia đ́nh tôi cùng
gia đ́nh anh Cả. Đi cùng lúc, đến cùng nơi,
nhưng sau đó mỗi gia đ́nh định cư ở
thành phố khác nhau, ít có dịp gặp lại. Tôi an cư
lạc nghiệp được mươi năm th́
vợ tôi đ̣i ly dị, lư do giản đơn, vợ tôi
muốn tôi mở pḥng mạch riêng như những vị
bác sĩ khác, tôi nhất định làm việc nhà
thương, với số lương cố định.
Ngày lại
ngày, cứ thế mà đưa đến chuyện
đổ vỡ. Không hiểu nàng " đầu
độc" kiểu ǵ mà hai đứa con không muốn
gặp tôi nữa! Tôi ở với chị Năm
được vài ba năm sau đó th́ sanh bệnh, chị
tôi không trông chừng nổi nên gửi tôi vào Viện
Dưỡng Lăo. Những năm mới vào Viện, cô cháu
gái tôi cố gắng liên lạc, gửi thư từ h́nh
ảnh, báo cho các con tôi biết t́nh trạng của tôi, cô cháu
c̣n cẩn thận gửi bằng thư bảo
đảm, để chắc ăn là chúng sẽ nhận
được tận tay, nhưng hoàn toàn vô vọng. Tôi
không hề nhận được một lời thăm
hỏi của những đứa con tôi đă săn sóc yêu
thương từ thuở chưa lọt ḷng !
Lúc mới nhập viện, tôi c̣n
tỉnh táo, nh́n chung quanh phần đông là người
bệnh, tôi phát nản! Thỉnh thoảng tôi lững
thững ra ngoài đường chơi, đi loanh quanh
một hồi lạc lối, thiên hạ thấy tôi lang
thang tưởng là người điên, nên gọi cảnh
sát đến chở về lại Viện, chắc
cũng nhờ cái ṿng nhựa đeo nơi cổ tay
của tôi, nên họ biết tên tuổi và nơi cư trú.
Vài lần như thế th́ Viện chuyển tôi qua nơi
dành cho dân " đặc biệt", thứ hay ngao du
lạc bước như tôi,
mỗi lần muốn đi ra cửa phải bấm
số vào máy, nếu không th́ chuông reo inh ỏi, mà tôi có
thấy tôi gây nguy hiểm cho ai đâu! À, phải rồi,
họ sợ nguy hiểm cho tôi và phiền cho Viện. Đi lạng quạng xe
đụng nhẳm th́ Viện chịu trách nhiệm !!!
Ở đây lâu không nói chuyện,
tôi cảm thấy lưỡi h́nh như cứng
đờ, cô cháu gái ở xa thỉnh thoảng lái xe vào
thăm, tôi mừng đến ứa nước mắt,
tôi muốn nói nhiều lắm, nhưng sao không ra lời !
Cứ thấy cô cháu dí lỗ tai sát vào tôi để
lắng nghe, là tôi biết tôi "có vấn đề"
rồi đó! Thằng cháu trai vào thăm, mang giấy bút
tặng cho tôi, sao đúng ư tôi thế không biết, ngày
xưa tôi hay t́m mua, cất giữ
đủ thứ loại bút viết.
Nhưng
từ ngày vào đây th́ thôi, quà cáp các anh chị hay các cháu
tặng, chỉ giữ được vài hôm, rồi không
cánh mà bay cả. Chỗ công
cộng mà, bao nhiêu người ra
vào tự do suốt ngày, bao nhiêu là “quư khách” như tôi, nhưng c̣n
tỉnh táo hơn tôi ….. ai biết
ai là ai, trong lúc ḿnh nửa
mê nủa tỉnh, mà phần
nhiều mê nhiều hơn tỉnh . . . . .
Chị Ba
tôi ở gần nên mỗi tuần đều ghé thăm vài lần, chị ngồi
cả giờ, và mỗi lần
gặp, chị thường hay xoa bóp tay, vai cho tôi, tôi
thích lắm, tuy ban đầu cũng hơi đau đau,
khó chịu nhưng tôi vẫn để yên. Chị là
người phụ trách giấy tờ và việc phúc lợi của tôi, hội
họp, liên lạc với Viện hàng ngày, hàng tháng, để nghe báo cáo
t́nh h́nh, thuốc men, chữa trị và theo dơi sức
khỏe của tôi.
Có hôm chị Ba dẫn theo chị Năm, nhưng tôi không thích
mấy, chị Năm mới vào ngồi chưa nóng chỗ
đă đ̣i về, h́nh như chị Năm không chịu được "không khí"
nơi đây! Mà dị ứng
cũng phải, vừa bước vào cửa, trước
khi đến pḥng của tôi, phải đi ngang qua mấy
dăy hành lang dài, nh́n vào các pḥng thấy quí cụ nằm, hay
ngồi xe lăn, nếu không rên rỉ th́ gục
đầu, vẹo cổ, im ĺm bất động, trông
nản lắm !
Người
ngồi, kẻ nằm nghoẻo đầu ngủ, có
người th́ khóc la, hét nghe phát sợ, ở đây lâu ngày
e tôi cũng sẽ phát điên hồi nào không hay. Nh́n chung
quanh toàn người già bệnh, một số không đi
đứng được, một số khác th́ không c̣n
biết trời trăng mây nước ǵ nữa cả. Tỉnh táo như tôi, ở trong
hoàn cảnh này, không sớm th́ muộn cũng xuống tinh
thần theo là cái chắc! Dần dần thấy có thêm một
số các cụ VN nhập viện, nên viện bắt
đầu mướn thêm nhân viên người VN làm việc.
Mỗi lần cô cháu gái vào
thăm thường hay chở các anh chị tôi theo, ai
cũng già cả, lụm khụm, dắt díu nhau đến
thăm tôi, tôi cảm động lắm! Mà nhỏ cháu tôi
cũng khôn thiệt, đợi đến lúc tôi
được đẩy ngồi vào bàn ăn rồi
mới từ từ
"chuồn êm" từng người. Tôi ngồi cùng bàn
với ba người bạn nữa, ai cũng tự ḿnh
ăn uống được, nên không cần nhân viên giúp đỡ,
chả bù với bàn bên cạnh, phần nhiều
đều có người đút cho ăn, ông Hải
cũng có cô y tá xinh đẹp ngồi cạnh chăm sóc !
Bên góc phải là chỗ ngồi
của Bà Lan, lúc nào cũng thấy bà ta khóc thút thít, chắc
là có tâm sự buồn ǵ đây! Đầu bàn là bà Smith, mặt
lúc nào cũng rầu rầu, bữa kia tôi nghe lóm các cô y tá
nói chuyện với nhau về hoàn cảnh bà Smith, thằng
con trai bận làm ăn, không trông nom nỗi, đành phải
gửi mẹ vào viện, thăm được hai
lần, th́ phải đi làm ăn ở tiểu bang khác,
thế là từ đó biệt tăm. Ngày nào bà Smith cũng
xin đẩy ra cửa trước để ngồi
đợi cậu con trai. Thấy người rồi
lại nghĩ đến ḿnh, cũng không thua ǵ bà Smith, con
tôi cũng biền biệt từ lâu .
Tuần rồi có một bệnh
nhân mới nhập viện, thấy cũng vui tánh, tôi lân la
làm quen, ông Hoàng bị tê liệt, phải ngồi xe lăn,
nhưng đầu óc th́ c̣n tỉnh táo, nên chúng tôi thông
cảm nhau lắm. Tôi đi đứng tạm gọi là
khá, mỗi khi ông Hoàng được tôi đẩy đi
ḷng ṿng trong viện, ông ta mừng ra mặt, vui cười
hớn hở. Mỗi lần
như vậy tôi chợt nhớ câu:"Lá rách đùm lá
tả tơi" v́ tôi và ông Hoàng cũng như nhau, cả
hai kẻ trước người sau, đều là “quí
khách” nơi đây .
Càng ngày tôi càng hay quên, chân tay
cũng yếu đi, cho đến khi không thể tự ăn uống
một ḿnh được nên các y tá phải săn sóc
kỹ hơn. Tôi chỉ thích cô Lan thôi, mỗi lần
ngồi bên cạnh đút tôi ăn, tôi phải ăn
thật chậm răi để nghe cô nói chuyện. Tôi không
thích ông Tom chút nào, cứ hối thúc tôi, nhai nhai nuốt
nuốt, ăn lẹ để
cho kịp với mọi người ! Ăn xong
họ đẩy xe lăn cho tôi ra sân ngồi hóng gió
rồi đẩy vào pḥng ngủ trưa, bây giờ tôi
hết đi nổi rồi, lên xuống giường
cũng phải có người d́u. Nhiều lúc tôi muốn
chết quách cho xong, sao cuộc đời con người
khổ quá vậy? Nhớ ngày
nào ḿnh là người chăm sóc bệnh nhân, mỗi sáng
đi một ṿng trong nhà thương, thăm hỏi, xem
biểu đồ từng giường bệnh nhân
một, ra đơn cho thuốc. Bây giờ ḿnh mới
hiểu được tâm trạng của họ đây!
Họ quên quên, nhớ nhớ, thậm chí có nhiều
người quên cả thở luôn nữa là đằng
khác! Có ai vào đây mà vui vẻ được đâu
nhỉ?
Thấm
thoát mà cũng đă bốn năm, tôi biết tôi không c̣n
sống bao lâu nữa, ăn uống cũng hết nổi,
họ bắt đầu thông ống vào bụng, để
cho thức ăn vào. Trước tôi đă kư giấy,
nếu đến bước đường cùng, xin hăy
để cho tôi được “tự nhiên”, không cần
ống thở, hoặc cấp cứu hồi sinh, đeo
dây nhợ chằng chịt, cố giữ chút hơi tàn
trong khi linh hồn cũng như trí năo đều đă
không hiện diện nữa .
Tôi không
muốn làm phiền thân nhân và người chung quanh của
tôi . Nghĩ lại cuộc đời cũng buồn cười,
có nhiều cụ được con cái lo cho đầy
đủ, nhất định không gửi các cụ vào
đây sống, nếm mùi đời cho biết, th́ các
cụ lại làm eo, làm xách, đày đọa con cái, nổi
cơn "chướng ách". Hay là phải "thấy
quan tài mới đổ lệ", Tôi nghĩ nên mời
các cụ vào đây thăm viếng để cho biết
cái cảnh Lăo - Bệnh
của chúng sanh, và cảm nghiệm
cái phong vị cô đơn lúc một ḿnh “xuống núi” ! Nh́n thấy
để biết trân quí hơn khi bên ḿnh có những
đứa con hiếu thảo thương yêu .
Một giờ sáng, ngày một
tháng mười một, hai ngàn lẻ tư, (1-11-2004) tôi trút hơi thở
cuối cùng, giả biệt trần gian!
Sáng hôm qua thằng cháu tôi c̣n chạy vào thăm tôi nhưng
không ai biết đó là lần cuối. Khuya nay, chết
rồi lại thấy thằng cháu chạy vào. Nhất
định là Viện đă gọi điện thoại báo
tin. Lúc một giờ sáng họ phải gọi một thanh
niên trai trẻ, chứ không gọi mấy bà chị già,
sợ lái xe đêm khuya sinh thêm vấn đề, hay tai
nạn .
Hồn tôi
bay bổng trên cao, xác tôi được đậy kín trùm
lên đầu bằng tấm vải trắng, cháu tôi
vẫn ngồi bên cạnh lẩm nhẩm niệm kinh cho
tôi. Ban đầu tôi mừng quá, ngỡ là con trai tôi đă
hồi tâm quay về thăm tôi vào phút cuối ! Nhưng nh́n
kỹ lại, th́ ra con trai của anh Cả đă ở bên
tôi cho đến gần sáng, khi nhân viên nhà quàn mang băng ca
tới đẩy xác tôi rời Viện.
Hành lang
buổi sáng sớm yên tĩnh, cũng giống như những giờ có thân nhân vào
thăm, mặc dầu nhân viên lui tới, những
bước chân nơi hành lang vẫn lặng lẽ nhẹ
nhàng như không muốn phá tan
cảnh êm đềm tĩnh mịch của những
người đang chờ
sang thế giới bên kia.
Vâng, tôi biết tôi tuổi "Canh
ngọ", “canh cô mồ quả “, như các cụ ngày
xưa thường nói, về già tôi sống cô đơn,
không con cái viếng thăm,
nhưng ít ra tôi c̣n được chút may mắn, các anh
chị và các cháu tôi đă ở bên tôi, đă thăm nom và tiễn đưa tôi
đến nơi an nghỉ cuối cùng.
Ai rồi cũng qua ngưỡng
cửa:" Sanh, Lăo, Bệnh, Tử", tôi đă trả
sạch nợ trần. Bây giờ tôi đă được
về quê cha đất tổ, hồn lâng lâng muốn đi đâu cũng
tới trong chớp mắt, không c̣n hạn chế nào
của không gian hay thời gian .
Giờ
đây ở cơi hư vô, tính lại sổ đời, tôi muốn
t́m hiểu tại sao tôi xuất
thế và với sứ
mệnh ǵ. Ra đời, đi học, đỗ
đạt, đi làm nuôi vợ nuôi con . Một cuộc sống b́nh
thường, tận lực làm việc trong khả năng
của ḿnh, cũng như
tất cả những ai lương thiện trên
đời .
Tôi không
phải là một người thông minh xuất chúng, cũng
không phải là “anh hùng hào
kiệt”, không làm ǵ “cứu dân
độ thế ” . Nhưng
cũng không hề làm chuyện ác, nói lời ác, hay dù suy
nghĩ đến chuyện ác cũng không dám . . . . Mẹ đă dặn ư nghiệp
tội c̣n nặng hơn cả khẩu nghiệp mà !.
Tôi từ
giả cơi đời ở tuổi 75, nếu muốn t́m
lại quá khứ, tôi phải lùi lại hơn 80 năm
trước. Cha mẹ tôi đă ở tuổi thành nhân,
nghĩa là các cụ đă sinh ra từ thế kỷ
trước, cái thời phong kiến với những
đạo lư Khổng Mạnh xa xưa mượn của
nước láng giềng rồi giữ luôn quên trả
lại .
Ấy là
thời theo thuyết “nhất
nam viết hữu, thập nữ viết vô“. Một con trai
là có một con, 10 con gái có cũng như không, ư nói sẽ
theo chồng về lo gia đạo ngưới khác. Cha mẹ tôi sinh trưởng trong
cái văn hóa ấy . Cũng như mọi gia đ́nh phong
kiến khác, phải có vài đứa con trai để
“nối dơi tông đường”.
Mặc dầu tôi đă có một anh trai đầu
“làm vốn” rồi, nhưng
vẫn chưa chắc. V́ cái
câu “nhất nam viết hữu
. . . .” ấy, có một địch thủ là câu :
“Anh khoe anh có 5 con trai à? Nó là cái
thá ǵ, nếu chưa có đứa nào lên đậu “ !!!
Câu ấy phải phát minh ra
từ cái thời chưa có thuốc chủng đậu
mùa, thảo nào người ta chưa chắc là phải !
Ấy
thế mà dù khi thuốc chủng đă phát minh, người
ta vẫn muốn có vài đứa con trai để “nắm dao đằng chuôi” cho
chắc ăn .
Trong t́nh
h́nh cả gịng họ mơ tưởng thêm vài đứa con
trai ấy, mẹ tôi lại liền bốn năm, mỗi
năm cho ra đời một
tiểu thư !!!!!!!!!!!! Một
thất vọng cho cả nhà, một tủi thân cho mẹ tôi. Làm mẹ một bầy con gái,
mẹ tôi không được trọng vọng lắm, địa vị Nhất phẩm
Phu nhân cũng bấp bênh, nếu chẳng may có một cô
“gái ngoan” nào sinh ra được vài thằng nhóc để
làm giống cho cha tôi !
À, Tôi
thấy rồi ! Đây là nhiệm vụ v́ sao tôi đă sinh
ra đời: Tôi là thằng Con Trai Út, là trung tâm
của vũ trụ tí hon này. Tôi đem lại hạnh phúc
cho gia đ́nh đă chờ đợi tôi ṃn mỏi. Tôi đem
lại vinh dự cho mẹ tôi. Tôi làm cho địa vị
trong gia đ́nh của mẹ tôi thêm vững chắc .
Tôi đă
là Út,
Bé Út, Em Út, Thằng Út , Cậu Út !!!!!!!!!!
Tôi
được cưng chiều từ thuở mới
lọt ḷng, cho đến khi khôn lớn.
Thế
nhưng những năm cuối cùng mới thê thảm làm
sao !!!!!!!!
Mẹ tôi,
cuộc sống cũng không ngọt ngào lắm trong thời
kỳ đổi đời: Ông thành thằng, thằng hóa ra
Ông. Một bầy con bị
bắn tung ra khắp bốn phương trời. Những
năm về già mẹ cũng sống cô đơn trong
một ngôi chùa trên núi.
Mẹ
ơi ! Con đă ra đời v́ mẹ, Con đă
được mẹ thương yêu vô cùng. Giờ đây
con sẽ t́m mẹ bất kỳ ở cơi Ta Bà nào. Con
sẽ được mẹ ôm vào ḷng như thuở sơ
sinh, những ngày hạnh phúc sung sướng nhất
đời của mẹ con ḿnh. Con muốn nói con
thương mẹ cũng vô cùng! Dù ở thế giới
này hay thế giới U Linh nào bên kia !
Mỹ
Ngọc
11/1/2004