Nhảy Dù...
Tôi biết
tôi có tánh thỏ đế. Những trò chơi đứng tim của Disneyland hay
Roller Coaster của Magic Mountain là không có mình tham dự bao giờ. Thế
mà sáng hôm nay trên đường lái xe chở Mỹ Linh, cô con gái cưng
và Michelle, bạn của ML, đi đến điểm hẹn Nhảy Dù . Tôi
thấy lòng mình vẫn bình tỉnh chi lạ!
Có lẽ vì Chưa thấy quan tài, chưa đổ lệ chăng?
Gần 45 phút
lái xe về hướng Mexico. Ra khỏi xa lộ chính, chạy loanh quanh vào
đường làng, qua một con sông khá lớn chung quanh toàn là núi, rẽ
vào một con đường đất có lưa thưa vài nhà mái tôn, được dựng lên
làm văn phòng cũng như phòng dạy học cho những người muốn nhảy
dù chuyên nghiệp. Sau khi vào ghi danh điền và nộp giấy tờ, xem video
và đóng tiền, họ dẫn cả nhóm qua phòng kế bên để lấy áo
quần, nón, mắt kính và một bộ dây nhợ lòng thòng để mang vào
người. Họ không quên nói sơ qua thủ tục phải nhảy cách
nào, lúc đáp xuống phải ra sao. Sở dĩ họ chỉ nói sơ qua
thôi vì chúng tôi thuộc loại thỏ đế, nên ghi tên nhảy chung với
người chuyên nghiệp. Những người muốn nhảy dù một mình phải qua
nhiều khóa huấn luyện lâu dài hơn.
Sau khi đã
trang bị đầy đủ, tất cả mọi người được dẫn ra bãi sau, nơi
những người nhóm trước mình vừa lên máy bay, để chờ đến
phiên mình. Chỉ độ chừng 5, 7 phút sau, ai ai cũng ngóng nhìn lên bầu
trời xanh, bao nhiêu là chiếc dù màu đang lơ lửng trông thật đẹp
mắt. Họ đáp thật hay, ai cũng về lại đúng ngay vào bãi đáp !!!!
Trong lúc
chờ đợi tới phiên mình, mỗi hướng dẫn viên gọi tên từng
người mà họ sẽ bay chung ra để chỉ dẫn thêm. Những ai có đặt mua
bộ video và chụp hình thì lại có thêm 1 người chụp hình và quay
video theo cùng một lúc với mình Ðến phiên
nhóm chúng tôi được gọi tên để sửa soạn lên phi cơ. Cả đoàn
người đi bộ ra sân, cho tới giờ phút này tôi vẫn chưa thấy run
gì mấy mà chỉ thấy có một cảm giác lạ lạ không diễn tả nỗi.
Chiếc Cesna ngoài 2 người lái ngồi phía trước, chở khoảng 18 người ngồi phía sau. Máy bay lên cao chừng 13,000 feet quay vòng đầu lại. Lúc ấy 1 người ngồi phía sau mở cửa hông phi cơ ra, gió bên ngoài ùa mạnh vào. Mọi người bắt đầu đội nón và đeo kính lên. Những người thỏ đế như chúng tôi, được gắn các móc khóa liền lại với người hướng dẫn viên. Hai móc trên vai và hai móc dưới. Lúc này tôi mới bắt đầu thấy hồi hộp, tim đập hơi mạnh hơn bình thường. Những người ngồi gần cửa phi cơ là những học trò kinh nghiệm, đã nhảy dù nhiều lần, họ nhảy ra khỏi phi cơ một mình và nhảy trước nhất. Có người chỉ mặc vỏn vẹn có cái quần đùi và áo thun, tròng vào người cái bao dù sau lưng mà thôi. Không phải như chúng tôi, trang bị nguyên bộ đồ bay bằng loại vải chống lạnh.
Chàng quay
video nhảy ra khỏi phi cơ trước, kế đến là tôi và người hướng
dẫn viên. Ông ta bảo tôi nhích ra
gần cửa phi cơ, tay vịn vào thanh cây sắt trên trần, lúc tới sát cửa hai tay nắm vào hai
dây đeo áo của mình, mặt ngước lên trời, hai chân co lại trong
thế nhún, họ sợ lúc vừa nhảy ra khỏi phi cơ, tay chân mình quờ
quạng đụng vào phi cơ. Ðến phút này thì tôi chả nhớ mình làm gì
nữa, hình như ngườļi hướng dẫn của tôi đã đẩy tôi ra ngoài
không trung dùm. Tôi rơi xuống rất mau, theo như người hướng dẫn
đã nói trước là mình sẽ rơi với vận tốc 120mph. Gió tạt lạnh
buốt cả da mặt. Phải chi có cái
gì che luôn da mặt thay vì chỉ che cặp mắt thì chắc đỡ hơn. Hai lỗ
tai lùng bùng khó chịu mặc dù đội cái nón bay che đầu và che bít
luôn hai lỗ tai rồi. Sau này khi xem video lại mới thấy cái lão hướng dẫn viên quên dặn mình 1
điều quan trọng là phải ngậm miệng lại, đàng này mình cứ nhe
răng cười toe toét, thảo nào lạnh buốt cả cái hàm răng
.. ..
giả. Cảm giác
sợ thứ nhất là khi mình đứng trước cửa phi cơ để chuẩn bị
nhảy. Cảm giác
sợ thứ nhì sau khi nhảy ra khỏi phi cơ là mình rơi từ trên Trời
xuống đất khi dù chưa mở, vừa mau vừa bị xoáy nhiều vòng, tôi
tưởng ruột gan phèo phổi tôi văng ra hết rồi chớ! Mà kể cũng
lạ, cái ông chụp hình không hẹn mà gặp, đã có mặt từ đó bao
giờ rồi, vừa quay vừa chụp hình cho tôi có chút kỷ niệm để
đời có một không hai này.
Tôi để ý
thấy người hướng dẫn có đeo một cái đồng hồ to nơi tay, để
canh đến độ bao cao, bao nhiêu phút thì phải làm gì kế tiếp. Ít
phút sau, người hướng dẫn bật nút dù cho bung ra, tôi bị giật
ngược từ dưới lên trở lại trên trời và từ đó trở đi
mới thật sự thấy được cảm giác thú vị của nhảy dù. Ðược
ngồi nơi cái đai ngang, bay lơ lửng trên không trung, người hướng
dẫn tháo kính bảo vệ mắt tôi ra, lúc
này mới có thời giờ ngắm nhìn trời mây nước và cả những
chiếc dù đủ màu của các bạn chung quanh. MN-08/25/2001 |