NHỮNG "CHIẾC XE" QUA ÐỜI ...TÔI

    Năm 18 tuổi, chiếc xe đầu tiên tôi được dùng để tập lái là chiếc xe Jeep nhà binh của Ba tôi, phải sang số tay, và có đến hai cần số tay chứ không phải chỉ có một!  Sau khi đậu bằng lái xe, thỉnh thoảng, ba tôi cũng cho lái "ké" chiếc xe nhà, lại cũng là xe sang số. Hình như ở VN phần đông là xe sang số, ít có xe tự động lắm. Cả nhà tôi chỉ có một chiếc xe hơi, vài tháng trước ngày mất nước, một buổi tối trời hơi mưa mưa, Ba tôi cho mượn xe lái đi party, tôi còn tông chiếc xe hơi yêu quí của ba tôi vào cột đèn! May là hai chị em tôi không hề hấn gì, chỉ có cái xe là bị thiệt hại nặng, tôi nhớ phải tốn tiền sửa hơn nửa triệu đồng VN, một số tiền khá lớn chớ có ít oi gì đâu, nếu biết sẽ mất nước, lưu vong, chắc khỏi phải mang xe đi sửa làm chi!

    Sang đến Mỹ, cả gia đình tôi sắm được chiếc xe đầu tiên, là chiếc Ford của Mỹ, đúng như lời thiên hạ gán tặng, Ford tiếng Mỹ có nghĩa là: F (Fix) O (Or) R (Repair) D (Daily), dịch theo tiếng Việt là: "Sửa chữa mỗi ngày". Mà thật vậy, chiếc xe mua $700 đô la Mỹ, thời đó $700 cũng là mắc lắm rồi, giá rẽ, tuổi đời cao, xe hay ho hen, bệnh lặt vặt lắm, cứ móc tiền túi ra trả cũng đủ để sắm chiếc xe mới. Vui thì nó chạy, buồn thì đứng ì giữa đường, giữa xa lộ, bất cứ lúc nào nó muốn. Ngoài ra nó còn có thêm chứng bệnh xịt khói, nhưng mà vậy cũng hay, vì chạy ngoài đường, ai cũng tránh xa cả, ở xa lộ thì không sao chứ có nhiều hôm chạy vào các đường nhỏ, hai bên nhà cửa, dân cư đông đúc, mỗi lần đạp ga là khói tuôn mù mịt, có khi dân chúng còn chạy ra hỏi han, xem mình có cần "nước" hay không, vì tưởng xe mình sắp "bốc hoả". Ba mẹ tôi chở sau lưng đàn con, chúng tôi ngồi trên xe nhiều khi muốn "độn thổ" luôn! Thêm một chứng bệnh "nan y" nữa là nó có tật hay rống, nhất là sáng sớm tinh sương, ba tôi lái xe đi làm là y như rằng đánh thức cả xóm dậy, xe "hâm nóng" một hồi mới chịu chạy, nhất là vào mùa lạnh, rù ga rồi phải ngồi đạp chân ga giữ đó, cứ thả chân ga ra là máy tắt ngúm!

    Không được bao lâu thì xe cũng chết, ba tôi đổi ý, không đi xe Mỹ nữa, đổi sang xe ngoại quốc đi cho bền, thế chiếc xe Ford vào, đẩy chiếc "Rùa" VW chạy đỡ. Xe cũng khá bền, nhưng mấy anh em tôi không thích vì nhìn cái tướng xe giống mu con rùa thiệt. Một hôm đến thăm nhà bạn, rõ ràng mình đậu trước sân nhà, lúc ra về, chả thấy xe đâu cả, hoảng hồn vía, cả nhà túa ra đường tìm, nhìn thấy xe mình đậu gọn gàng trong sân nhà trước mặt, hình như ba tôi quên gài thắng tay, nên xe tuột dốc, chạy tọt vào nhà đối diện! Cũng may là không xảy ra tai nạn gì cho xe khác, hoặc gây thương tích cho ai.

    Chiếc xe đầu tiên tôi được làm chủ rất là le lói, số rằng thì là hai vợ chồng chị tôi sắm xe mới, bèn cho tôi chiếc xe "xì po" Camaro cũ, tám máy, uống xăng như uống nước lạnh. Rồi Pinto, Vega... nhiều hiệu xe nói đến chắc không còn ai biết tên, vì đã bị "đi vào quên lãng".  Nhưng thôi, có còn hơn không, ở xứ Mỹ này, xe như "đôi chân" của chính mình, mỗi người trong nhà phải có một chiếc xe riêng, để đi học, đi làm, còn không thì chịu khó đi xe công cộng (xe buýt), phải cuốc bộ ra bến xe buýt, canh giờ giấc đàng hoàng, kẻo hôm nào nhỡ chuyến, thì trễ hết cả công việc!

    Ở Mỹ một thời gian, sau khi ra trường, đi làm khấm khá, lại đổi xe khác, dân VN ta, xem vậy chớ mà đổi xe không bằng người Mỹ đâu, họ đổi xe đổi nhà thường xuyên lắm! Kinh nghiệm ở đây cho thấy trước khi mua xe nên đọc qua sách nói về xe mình muốn mua, cuốn Consumer Report này hay lắm, họ làm thống kê xe đời nào, tốt xấu ra sao, đúng phong phóc.

    Nào là Toyota Supra hay bị cháy máy, MBZ thì hay bị hư máy lạnh, ôi thôi đủ điều, xe nào tôi cũng đã thử  qua, và y như rằng, những bịnh liệt kê đều đúng cả. Kinh nghiệm cho thấy mấy chiếc xe Nhật vẫn bền và tốt hơn hết, thuở ấy tôi còn có chiếc Camry cũ, xe chạy gần 150,000 miles, vẫn chạy ngon lành như thường, lên xe mở máy lạnh mát  tuyệt vời, chả bù lại mấy chiếc xe khác, máy lạnh cứ  hư lên hư xuống, vài tháng lại phải vác xe ra tiệm cho họ bơm "chất lạnh" vào xe,   chán mớ đời!

    Dân VN ta thì khoái đi Mercedes, nhờ có tiếng từ bên VN, xe này ít bị hư vặt, nhưng chừng có chuyện cần sửa thì phải biết, đồ phụ tùng mắc kinh hồn! Nhưng theo ý tôi, so với chiếc Lexus của Nhật thì tiện nghi xử dụng ăn đứt xe Mercedes.

    Nhiều người muốn đi xe xịn nhưng không mua nổi, nhất là nếu xe quá mắc, họ chỉ việc ký giao kèo 5 năm, 7 năm, trả tiền mướn xe hàng tháng, và bỏ xuống một khoảng tiền cọc nho nhỏ, như vậy tha hồ được lái xe mới, cứ hết giao kèo, muốn thì lại đổi chiếc khác, thế là được đi xe mới dài dài.

    Nhiều khi chạy sau lưng các xe già ho hen, khạc khói cùng đường, tôi cũng thông cảm, nhớ lại ngày xưa mình cũng đã từng làm chủ chiếc xe già cở đó! Cũng may xứ Mỹ không có luật cấm đi xe cũ như ở xứ Tân Gia Ba, trên đường phố không hề có chiếc xe cũ nào, vì luật bắt buộc xe đến  bao nhiêu tuổi là phải bỏ, mua xe mới, đỡ bị ô nhiễm không khí và lại "làm đẹp mắt thành phố" thấy cũng có lý thay.

    Những chuyến xe qua đời tôi có đủ loại cả, ở VN từ xe đạp, tới Honda, cho đến đủ thứ loại xe hơi của riêng chính mình làm chủ, hoặc có dịp ngồi xe ké với bạn bè, như xe "có nhà", trên có giường ngủ, cả phòng vệ sinh, phòng tắm, nhà bếp nữa, đúng nghĩa một cái nhà di động. Rồi xe bông, xe hoa ... chỉ còn có xe tang, cũng sẽ có một lần "nằm" trên ấy, nhưng chưa nếm mùi nên không viết được cảm giác mà thôi

    Nghĩ đến đề tựa trên, tôi đã mĩm cười rồi, cái tựa gì mà "cải lương" quá mạng! Tôi biết chắc các bạn đọc cũng sẽ lầm to, cứ tưởng như các nhà văn thường dùng danh từ những "chuyến xe", hay "dòng sông" để diễn tả những "cuộc tình" qua đời mình. Riêng tôi không dài dòng văn tự đâu, có sao nói vậy, chuyện "xe" thật trăm phần trăm như bạn vừa đọc đấy.

MN
1/2005