Mùa Cao Điểm
Chỉ c̣n đúng
2 tuần nữa tôi mới thật
sự khỏe, hiện tại đang ở mùa "cao điểm", giấy
tờ ngập mặt! Có lúc tôi
có cảm tưởng ḿnh sẽ bị chôn vùi trong
đống giấy tờ chung
quanh bàn.
Mỗi mùa thuế có một đặc
điểm riêng của nó, năm
nào cũng cực và mệt
như nhau, rồi qua mùa thuế lại thở phào nhẹ nhơm. Năm nay gần một nửa khách hàng mang hồ
sơ đến, đều có kèm theo
giấy lảnh thất nghiệp, một số người mất luôn cả nhà
cửa, t́nh trạng kinh tế chung không riêng ǵ
nước Mỹ, mà cả thế
giới đó thôi! Có khi
cả hai vợ chồng đều mất việc, nghe mà buồn dùm
cho họ!
Thị trường chứng khoán tuột dốc, tiền để dành dưỡng già cũng theo đà này mà đi
xuống, thiên hạ lo rút tiền ra, khỏi để dành, và cũng
v́ vậy đến khi đi làm thuế
cuối năm, bị đóng lại thuế ...thê thảm!!!!
Nhiều buổi sáng thức giấc hơi sớm, óc bắt
đầu làm việc, chỉ mới nhớ thoáng qua chồng hồ sơ khách giao, chưa đụng đến, bỗng tỉnh cả người, hết ngủ lại được luôn! Ấy, cái tật hay lo, khổ thế đấy.
Năm nào cũng
vậy, dân Mỹ rất "sợ" tháng Tư,
v́ phải
đóng đủ thứ thuế vào tháng này,
nào là thuế
đất cho những ai c̣n làm chủ
căn nhà, thuế lợi tức cho người
có đi làm, thuế lương bổng nếu có cửa
tiệm và mướn nhân viên....
Riêng tôi, không
thấy ǵ đáng sợ cả, mà phải
nghĩ rằng ḿnh may mắn, c̣n đóng thuế
có nghĩa là c̣n nhà
để ở và c̣n việc để làm v.v....
Muôn đời, tháng Tư đến, chỉ có một điều
BUỒN duy nhất cho người VN lưu vong chúng
tôi, là c̣n chịu
chung một cái tang lớn, ngày nước mất, nhà tan, ôi Tháng Tư
Đen!
Mỹ Ngọc
1 tháng
Tư, 2009