Hai Lúa đi Cali - phần I
Thật đúng với tên Em tự
xưng cho ḿnh, hôm nay em càng chứng minh rơ ràng hơn.
Trong nhóm bạn chúng tôi, có vài đứa
được chồng cưng, lo từ A tới Z, Em
cũng nằm trong số những người có may
mắn này, bởi cũng v́ thế mà Em biết thân phận,
tự xưng ḿnh là "Hai Lúa".
Năm 2009, Em mua vé máy bay đến SD,
tôi ra phi trường đón, phi trường SD rất
nhỏ, tất cả mọi người đều ra
một cửa, không sợ lạc vào đâu cả.
Năm nay, 2011, Em đổi
đường bay, từ tỉnh nhỏ (Calgary) ở
Canada, Em bay tới phi trường LAX (Los Angeles), Em hẹn
ḥ với Trang, cũng cô bạn cùng lớp, Trang ở
gần đó, từ nhà chạy ra đón chỉ
mươi, mười lăm phút.
Khoảng hai tuần, trước khi bay,
Em biết "thân em", nên bảo con đi sắm cho
mẹ cái điện thoại cầm tay,
và "ráng" học cách sử dụng. Theo đúng
chương tŕnh th́ em sẽ đến vào lúc 9:48 phút
tối thứ Năm.
Máy bay đến nơi, Em biết
gọi điện thoại "về nhà" cho Trang chạy ra đón, Em
hănh diện khoe:
- Ta ra đứng ngoài cửa rồi, mi
chạy ngang "vớt" ta nhé.
Trang lái xe đi ngay,
chạy ṿng ṿng ngang khu vực Air Canada bao nhiêu bận, không
thấy ai đứng ngoài cửa, bèn phải đậu xe,
vào tận bên trong để t́m.
T́m măi không thấy Em đâu, một
tiếng đồng hồ sau mới gọi tôi, nhờ t́m
hộ "trẻ lạc", hỏi xem tôi có số
điện thoại cầm tay của Em không, tôi bảo
không có, nhưng sẽ t́m ra, dễ thôi, cúp máy với Trang,
tôi gọi sang Canada t́m ông xă của em, chắc chắn
thể nào cũng có số điện thoại:
- Hello Anh, Anh có số điện
thoại cầm tay của Hường
không? Trang nghe Hường gọi ra đón, mà sao nảy
giờ chạy loanh quanh, t́m cả tiếng đồng
hồ không thấy đâu?
- Ồ, không có, để tôi t́m, chút tôi
gọi lại cho nghe.
Cúp điện thoại, tôi chợt
nhớ ra là chưa cho anh Thắng số phone ḿnh, lại
bốc điện thoại gọi trở lại:
- Xin lỗi, không biết nhà Anh có
"caller ID" không? Ddây là số phone của MN, anh t́m ra
được, xin gọi lại ngay cho MN nhé.
Sau khi cúp phone với anh Thắng, tôi quay
điện thoại lại cho Trang, vừa ôm phone vừa
lên internet, t́m điện thư của
Hường, xem chuyến máy bay, ngày giờ ra sao, v́ nghe
Trang bảo không nh́n thấy số chuyến bay của
Hường đâu cả!!!
Trễ quá rồi th́ chuyến bay đến cũng
dẹp tiệm cả rồi!
Trang đi ḷng ṿng trong phi trường,
t́m hỏi những nhân viên làm việc ở đó, thật
ra th́ giờ này thiên hạ đóng cửa hết cả
rồi, chỉ c̣n những nhân viên giữ an ninh mà thôi, tôi
vẫn giữ đầu dây với Trang, nghe Trang hỏi
họ, nhưng chả ai biết chuyện ǵ đă xảy
ra cho Em cả!!!
Ddang ôm phone với Trang th́ Canada gọi
lại, cho số phone của Hường, tôi mừng c̣n
hơn bắt được vàng, gọi lại cho
Trang bảo liên lạc
thẳng với Hường đi.
Chút xíu sau Trang lại gọi:
- Gọi không được mi ạ!
- OK, mi đứng yên đó, để ta
thử xem, ta gọi lại mi ngay.
Tôi cúp phone với Trang và gọi thử
điện thoại cầm tay của Hường, chỉ
nghe máy trả lời ...
Tôi gọi lại Trang, hai đứa bàn
nhau, Trang bảo:
- Bây giờ
ta chạy về nhà coi nó có gọi điện thoại
về nhà hay không? v́ lúc nảy máy bay
đáp xuống, Hường gọi về điện
thoại nhà, không phải gọi vào điện thoại
cầm tay.
Trong ḷng tôi lo lắng, chỉ sợ ai
bắt cóc Em th́ không biết sẽ ra sao, đă vậy
đêm khuya khoắc, nhỏ Trang lang thang 1 ḿnh trên phi
trường Los Angeles, nhất là cái băi đậu xe
rộng, vắng, nếu là tôi, chắc tôi sợ lắm!!!!
Bó tay, không làm ǵ
được, th́ bỗng dưng điện thoại
lại reng, nh́n số lạ hoắc, mở lên nghe
tiếng Em, tôi mừng quá:
- Mi ở đâu ta và Trang t́m quá xá,
nảy giờ 2 tiếng đồng hồ rồi!!!!
- Ta mượn được cái phone
của ông này gọi nhắn mi, sao Trang không ra đón ta mi
ạ, ta gọi cho nó măi, không nhắn tin được,
chuông điện thoại reng măi!!!
- Mi đứng đâủ Nó t́m mi
nảy giờ, chạy ngược chạy xuôi đó, làm
ơn đứng tại chỗ, ta nói Trang đến ngay.
- Ta đứng chỗ "CHECK IN" nè
chớ đâu, thiên hạ xuống máy bay, ta đi theo người ta ra, ta thấy bảng
ghỉ lấy hành lư, th́ đi xuống, ta không có hành lư,
xuống dưới làm chi, ta đi thẳng ra cỗng,
chả thấy, ta lại đi vào, nảy giờ chờ
lâu quá chả thấy Trang đâu!!!
- C̣n cái điện thoại cầm tay mi đâu?
- Ddiện thoại cầm tay
ta mua thẻ, nảy giờ gọi gần "hết phút"
rồi, ta gọi nhỏ Trang bao nhiêu lần không ai bắt
phone, may quá, sao ta có mang theo số phone của mi, không th́
chết mất!
- Trời
ơi là trời, mi thật xứng danh với tên Hai Lúa mi
ạ!!!! Nhỏ Trang đón mi ở chỗ
lấy hành lư, chỗ đến (arrival), mà mi đứng
chỗ đi (Departure/check in) th́ làm sao gặp, thôi cúp đi,
để ta gọi cho Trang.
Gọi lại cho Trang, Trang chạy
về gần đến nhà, lại quày xe
trực chỉ hướng phi trường, tôi cho số
phone "ông khách tốt bụng" đă cho Em mượn
điện thoại, nhưng không ai trả lời
Nghĩ lại ḿnh cũng
"dại" sao hôm ấy không nghĩ ra, bảo Trang
chạy lên lầu ngó thử, ai đời đi đón mà
người lầu dưới, kẻ tầng trên, th́
cả đời cũng không gặp nhau! Thế mới có chuyện
viết dài ḍng chứ! Và không
hiểu Trang và Hường hẹn ḥ nhau kiểu ǵ mà tréo
cẳng ngỗng đến thế, nhỏ Hường
thấy Trang không ra đón, lâu quá, cứ gọi điện
thoại về NHÀ, trong khi Trang đă ở trên phi trường,
ôm cái điện thoại cầm tay.
Nếu hẹn với bồ kiểu này,
chắc chắn sẽ chia động từ: "từ
Anh" quá!
Cô Em lạc nhau đúng 3 tiếng
đồng hồ, cũng đến lúc để đón
Hằng từ North Carolina bay sang, sau khi đón Hường,
Trang chở thẳng sang phi trường nội
địa, đón Hằng thật dễ dàng!
Hơn một giờ sáng, sau khi nói
chuyện được với các bạn, mọi
người đều b́nh an, tôi mới yên tâm đi
ngủ, Đại Hội chưa bắt đầu mà
đă thấy "hồi hộp" rồi.
Hôm nay ngày ǵ mà 4 người bạn
đến từ xa, mỗi người đều có
"vấn đề", chẳng hạn như Hằng
bị trễ máy bay hết 3 tiếng v́ thời tiết
xấu, đang bị băo.
Nghe đâu Dung th́ bị hỏi thăm
giấy tờ khi bay từ
Nhỏ Vân đi xe đ̣
từ San Jose xuống, đến nơi chả thấy
hành lư đâu cả, đi xe đ̣ mà cũng có màn
lạc hành lư, ngộ thiệt!
May quá, hành lư đă đến trong chuyến xe đ̣ kế tiếp, chứ không đi
dự đại hội kỳ này không biết ra sao!
Cứ mỗi hai năm, trung học
Nguyễn Bá Ṭng lại có buổi họp mặt, đó là lư do các bạn tôi hẹn ḥ nhau để
gặp mặt, trong đám bạn, chỉ có cô Em Bạch
Hường, tự Hai Lúa làm cho các bạn "lên
ruột" mà thôi!
Nhưng cuối cùng đâu cũng vào
đấy, chúng tôi có được những giây phút vui
đùa bên nhau, ngày vui qua thật mau, lại hẹn gặp
nhau lần tới, nếu điều kiện sức
khoẻ cho phép.
MN
tháng 10, 2011
Xin đón xem tiếp truyện Hai Lúa
đi Cali lần đầu tiên