Biết Bao Giờ Quên?

 

 

Tới giờ đón con, hai vợ chồng Hùng lái xe đến trường, vào tận lớp học, chẳng thấy con đâu, hỏi cô giáo, bà ta khoác tay, lắc đầu, ra dấu không biết!  Lên  pḥng hiệu trưởng cũng không hiệu quả, chỉ thấy vài nhân viên cảnh sát quanh đó, Hùng bắt đầu hồi hộp, lo sợ chuyện chẳng lành xảy đến cho con.

 

Hai nhân viên cảnh sát tiến tới hai vợ chồng Hùng, tách hai người dẫn vào hai pḥng riêng. Th́ ra họ nghi ngờ cha mẹ đánh đập con cái nên mới gọi riêng để "tra vấn".  Họ hỏi:

 

- Ông/Bà có đánh con ông/bà không?

 

Cả hai vợ chồng dù ở hai căn pḥng khác biệt, dĩ nhiên câu trả lời là không, thằng Quan mới có 3 tuổi, ở chung nhà với cha mẹ Hùng, ai cũng cưng con, cháu như trứng mỏng, làm ǵ có chuyện đánh con!

 

Cảnh sát cho hay thằng Quan đă được cơ quan CPS tạm giữ một thời gian, trong khi chờ xem xét t́nh h́nh, gia cảnh gia đ́nh Hùng.  (CPS viết tắt của chữ Child Protection Services). 

 

Hai vợ chồng Hùng như trên trời rớt xuống, chả hiểu chuyện ǵ đă xảy ra, lại thêm tiếng Mỹ không rành cho lắm, nhất là vợ Hùng mới ở Mỹ chỉ được vài năm.

 

Họ cho biết là ở đùi thằng Quan có vết đỏ như bị ai đánh, Hùng dư sức biết những dấu vết trong người con ḿnh, từ lúc Quan mới lọt ḷng, những vết "birthmark" của đứa bé, tự nhiên mà có, c̣n vết đỏ th́ chịu thuạ

 

Nhân viên CPS cũng có mặt lúc phỏng vấn hai vợ chồng Hùng, họ c̣n hỏi thêm:

 

- Ông Bà có bao nhiêu đứa con? Hiện đang ở đâu v.v...

 

Hỏi cung xong, họ bắt vợ chồng Hùng phải mang họ đến gặp đứa con gái của Hùng, lúc ấy đang ở tiệm cùng ông bà Nội nó.

 

Bé Loan chỉ mới 2 tuổi, mới vừa đi nha sĩ về, miệng c̣n sưng thuốc tê, đang nằm ngủ trên tay ông Nội cháu, các nhân viên CPS theo đến tận nơi, giật cháu bé ra khỏi tay ông Xuân, bà Xuân chạy theo sau lưng, các nhân viên xua tay:

 

- Bà lộn xộn chúng tôi bắt bà luôn đó.

 

Bé Loan khóc thét, hai tay với về phía má nó, các nhân viên mặt mày lạnh lùng, bỏ ra khỏi cửạ.  Mọi người trong nhà đứng trông theo, không dám làm ǵ cả, vài người láng giềng thân cận cũng chạy sang hỏi han và lắc đầu! Không ai biết con, cháu ḿnh bị đem đi đâu ?  Hai đứa con bị bắt bất ngờ trước mặt cha mẹ, ông bà, một cách vô lư, họ chỉ dặn sau 72 tiếng con mới được thả, nếu xét thấy vô tội!

 

Xui cho vợ chồng Hùng là cháu bé bị bắt đi vào chiều thứ Năm, đụng thêm 2 ngày cuối tuần, không ai làm việc, nên 5 ngày sau vợ chồng Hùng mới được phép lên hầu chuyện, "họp mặt" cùng nhân viên CPS.

 

Năm ngày qua, như "địa ngục", cả nhà lo lắng, từ cha mẹ đến ông bà, ai cũng mất ăn, mất ngủ, không hiểu giờ này hai đứa cháu ở đâu, làm ǵ, có sợ hăi quá không? Ông Xuân chạy quanh t́m bạn bè, gọi điện thoại khắp nơi, hỏi t́m Luật sư xem có ai giúp ǵ được để mang cháu ông về ngay không, nhưng vô vọng.

 

Cả nhà lại đoán, chắc có lẽ thằng Quan vào trường phá phách, cô giáo nỗi giận đánh nó, rồi chạy tội hay chăng? Tại sao chân lại có vết đỏ được?  Ở nhà vợ chồng Hùng hay cho con đụng đến bàn tính của máy vi tính, có khi thằng Quan nghịch, lấy tay gơ, có khi c̣n giật dây, phá phách, cha mẹ, ông bà cưng con, c̣n cho phá đồ đạc, nào có đánh một roi nào, có lẽ ở trường chắc thằng bé phá ǵ đó, không vừa ḷng bà giáo nên bị đ̣n chăng?  Bao nhiêu câu hỏi được đặt ra, nhưng chẳng có câu trả lời!

 

Đến ngày "được" họp mặt, có rất nhiều bạn bè, hàng xóm láng giềng đi theo gia đ́nh Hùng để ủng hộ, họ quen biết với gia đ́nh Hùng khá lâu rồi, họ dư sức biết gia đ́nh Hùng chăm sóc con cái ra saọ, họ bảo sẽ sẵn sàng làm nhân chứng cho gia đ́nh Hùng, có bà bạn Mỹ hàng xóm c̣n móc túi cho Hùng $100, bảo đi t́m Luật Sư kiện…

 

Ông Xuân vác thêm cả chục cuốn h́nh, chụp các cháu ông từ ngày mới chào đời. Kể cả tờ giấy chứng nhận của bác sĩ gia đ́nh của các cháu nhỏ, chụp những dấu vết (birthmark) trong người các con của Hùng.

 

Sau khi nghe gia đ́nh Hùng tŕnh bày, và trả lời đầy đủ những câu hỏi của nhân viên CPS, họ băi nại hồ sơ, và cho mang con ra trả lại gia đ́nh Hùng.

 

Hai đứa bé gặp lại cha mẹ, nó mừng quưnh, bé Loan ôm chặt lấy Mẹ, khóc như sợ bị ai bắt trở lại, mọi người tham dự ai cũng sụt sùi v́ cảnh tượng quá cảm động.

 

Ngày hôm ấy CPS đă cho các cháu mặc áo quần, mang giày dép mới, tóc tai thắt bín, cứ làm như thử ở với họ, chăm sóc kỹ càng, sạch sẽ lắm!

 

 

Vài ngày sau ở nhà cho thằng Quan trở lại trường, cứ gần đến trường là nó khóc, la, sợ hăi, miệng nói:

 

- Con không đi học, cô giáo đánh, cô giáo đánh!

 

.....

 

Có thể các cháu nhỏ dần dà rồi sẽ qua cơn ác mộng, nhưng cha mẹ và ông bà của các cháu, cả đời sẽ bị ám ảnh về cảnh tượng này, không biết đến bao giờ mới quên câu chuyện hăi hùng, cứ như là một ác mộng !

 

 

.....

 

Ông Xuân ngồi tâm sự với tôi, ông muốn t́m người giúp, muốn cho mọi người biết để đừng bị rơi vào trường hợp nàỵ.  Gia đ́nh ông hiện đang ở Tucson, Arizona, ông bảo có lẽ là thành phố nhỏ, và bị kỳ thị hay chăng?

 

Ông muốn phải đăng báo cho các người VN biết, hoặc tin tức trên đài truyền h́nh, phải làm ǵ ???? Các bạn thử tưởng tượng, đặt ḿnh là cha mẹ các cháu bé, bị bắt như vậy, chúng ta phải làm sao?

 

Mong có ai giúp được gia đ́nh ông, xin liên lạc qua email:

myngoc@vomyngoc.com

 

MN

09/13/2011