Trà Thất
Chương 1
- Trà Thất.
- Chưa ngủ sao? Thế
mà nằm yên lặng từ năy đến giờ bắt
người ta cũng phải yên lặng theo.
Giọng người
đàn ông tỉnh táo trách vợ, âu yếm, một thứ
âu yếm quen thuộc, nói lên sự hạnh phúc b́nh yên, không
hề gợn sóng của một gia đ́nh may mắn trên
nhiều phương diện.
- C̣n anh? Em cứ tưởng
anh cũng ngủ rồi, hơi ngạc nhiên, sao ngủ mà
ngoan thế, không nghe tiếng ngài ngáy như mọi khi.
- Tại em đấy, ai
bảo đă chiều rồi mà c̣n dụ dỗ người
ta uống trà, bắt người ta thức.
- Dụ dỗ, nói nghe
đến phát ghét, tại ḿnh đ̣i uống cho được,
không tự kiềm chế nổi, c̣n đi trách người
ta.
- Kiềm chế ǵ, ma
vương cám dỗ Bồ Tát.
- Sao Bồ Tát không giỏi
từ chối đi, làm anh hùng thử coi, để em uống
một ḿnh, em đă nhường cho, chia đôi chén trà thứ
nhất, thế mà không biết cảm ơn. Mấy đời
mới có một chén Bạch Trà ngon nhứ thế nhỉ,
phải chịu là quá sức ngon phải không anh?
Duyên như c̣n nghe
hương vị ngọt ngào, thanh khiết của chất
trà thoang thoảng trên môi, trong lưỡi, trong cổ. Nàng
nuốt nước miếng, tưởng chừng như
đang nuốt hương trà, vị trà thoáng ngọt, thanh
khiết.
- Thơm chi lạ lùng,
đến nước thứ mấy chục vẫn c̣n
thơm... Anh nhỉ?
- Ừ khá thơm, phải
chịu là đặc biệt.
Hai vợ chồng kể
tiếp tục câu chuyện, căi qua căi lại bằng một
giọng cố hạ trầm, sợ làm thức giấc
các con ở pḥng bên cạnh, chỉ cách có một bức
tường.
- Nhưng h́nh như anh vừa
nghe Duyên nói ǵ phải không? Em nói ǵ vậy?
Suỵt, khẽ chứ,
em nói ǵ, em có nói ǵ đâu?
- Có mà, h́nh như em
đang nói trà thất trà thiết ǵ đó, em có nói anh mới
biết là em c̣n thức.
- À... ờ nhỉ, em
đang mơ đến một ngôi trà thất.
Người đàn bà
định trả lời cho qua chuyện rồi bỏ lửng
không nói thêm nữa, v́ đêm đă khuya, lại thêm sợ
nói nhiều sẽ không tránh được sự tố cáo
những ư nghĩ riêng tư của ḿnh với chồng
chăng.
Ấn không chịu thua,
tuy rất cưng và chiều vợ, tuy biết rằng
đêm đă khuya cả hai đều cần phải ngủ
nhưng chàng vốn ghét những câu chuyện, những ư kiến
nào nói ra rồi bỏ dở sau đó. Ai nói ǵ với chàng
là phải nói cho hết, làm việc ǵ cũng phải làm cho
xong chàng mới chịu.
- Nhưng sao em lại nói
lên hai chữ ấy?
- Th́ em đă bảo với
anh là em đang mơ đến một ngôi trà thất mà lạị..
- Nhưng sao lại một
ngôi trà thất mới được chứ?
- Tại v́... trà thất,
tại v́ trà thất là cái trà thất...
Duyên lúng túng trả lời,
chưa t́m ra lối thoát.
- Biết rồi cái ghế
là cái ghế, cái bàn là cái bàn, cô nầy đến vớ vẩn,
ai chẳng biết trà thất là cái trà thất.
Người chồng vừa
nói vừa kéo dịch chiếc gối của ḿnh lại gần
vợ, nhất định bắt Duyên phải giải
thích cho hết ư tưởng của ḿnh, nhưng lại sợ
nằm hơi cách xa nhau, phải nói cao giọng làm thức
giấc các con. Ấn nhận thấy vợ ḿnh mỗi ngày
một đặc biệt hơn, độc đáo hơn,
không phải như bao nhiêu người đàn bà khác, cậy
có chồng con rồi là bỏ bê. Không chịu trau dồi
thêm tư tưởng, không chịu học hỏi t́m hiểu,
để cùng ngang một nhịp với chồng, không cho
chồng được cái hân hạnh kiêu hănh sung sướng
v́ vợ. Các bà cứ dùng những đứa con làm hậu
thuẫn để rồi sau đó lại đi phàn nàn rằng
chồng bỏ bệ..
Duyên biết tính chồng,
thôi th́ nhượng bộ, giải thích cho ông ấy yên
ḷng, nếu không th́ rồi đến sáng cả hai cũng
c̣n chưa ngủ. Duyên vẫn nói đùa là chồng ḿnh chọn
nhầm nghề, chàng đáng phải là công an mật vụ
hoặc cảnh sát chuyên lấy khẩu cung mới đúng,
chẳng bao giờ tha cho ai một câu.
Vẫn bằng một giọng
th́ thầm, Duyên giảng giải, kể lể bên tai chồng,
cho chồng nghe câu chuyện trà thất... Tại Nhật Bản,
những gia đ́nh khá giả ngoài ngôi nhà chính là tư thất
người ta c̣n cất thêm một ngôi trà thất trong góc
vườn. Nếu không có vườn th́ chọn lấy một
gian pḥng riêng biệt ngay trong nhà dành làm trà thất.
Bước chân vào trà thất,
tâm hồn sẽ thanh thản, quên hết tất cả mọi
sự tranh dành tính toán dơ bẩn của cuộc sống.
Khách vào, phải bỏ dép đi chân đất cũng
như chủ nhân, vũ sĩ cũng phải cởi bỏ
vũ khí. Cửa vào trà thất không xây cao, bắt người
phải cúi ḿnh tỏ sự khiêm tốn, đoạn tục.
Phần trang trí bên trong cũng phải đơn giản,
do những bàn tay chuyên môn có đầy đủ kiến thức
đảm nhận. B́nh hoa cắm với tất cả nghệ
thuật cổ truyền, đi cùng một bức tranh, hoặc
ḥa nhịp, hoặc tương phản với đầy
dụng ư. Âm thanh của trà thất chỉ là tiếng
nước sôi reo u ẩn như tiếng suối từ xa
vọng về. Câu chuyện trao đổi giữa chủ
và khách cũng không phải là thứ chuyện trần tục,
một vài chữ, đôi ba lời đủ để hiểu
nhaụ.. Được mời đến dự một
buổi trà đạo là cả một sự hân hạnh,
không phải ai cũng được cái hân hạnh ấy.
Ngôi trà thất bé nhỏ
không chứa quá năm người, chủ và khách đều
ư thức rơ rệt, từng lời nói, từng cử chỉ,
từng hành động của ḿnh. Trà thất khơi nguồn
từ những ngôi đền thanh bạch của các vị
thiền tăng. Con đường từ bên ngoài dẫn
vào trà thất là những bước đầu của sự
suy tư nhập thiền, dứt bỏ mọi ưu phiền,
quên hết mọi hỗn tạp của cuộc thế...
- Ngủ rồi saọ..
Duyên ngừng. Tiếng
ngáy nhè nhẹ bắt đầu, có lẽ chàng đă đi
vào giấc ngủ từ lâu và giọng nói của người
vợ như một giọng ru, hay giọng kể chuyện
cổ tích mà ngày c̣n là chú bé, Ấn hay được nghe u
già kể những câu chuyện cổ tích thần tiên.
Đây cũng là một trong những điểm làm cho Ấn
say mê vợ, Duyên khẽ gỡ cánh tay chồng nằm lùi ra
xa, Ấn cũng trở ḿnh quay ra phía quen thuộc của
thân thể con người trong khi say ngủ.
Duyên mừng thầm, thế
là yên, chồng đă ngủ, nếu không th́ ngày mai làm sao chịu
nổi. Ngày mai lại là ngày xem mạch đặc biệt
dành cho nhà nghèo mà Ấn đă bỏ ra mỗi tuần lễ
một lần. Người nghèo đến đông, Ấn
sẽ mệt, Duyên sẽ ân hận đă vô t́nh không cho chồng
ngủ.
Tuy nhiên, ân hận th́ ân hận,
Duyên vẫn hài ḷng đă cho Ấn nếm được thứ
trà ngon, dùng chữ của Quốc tức là đă
"văn hóa" được chồng thêm chút nữa.
Duyên vẫn thích được chia xẻ với chồng,
cái ǵ cũng phải hưởng chung, có như vậy câu
chuyện mới dồi dào, một bí quyết để bảo
vệ hạnh phúc mà h́nh như có nhiều người
đă bỏ quên.
Theo lời Quốc,
người bạn thân của gia đ́nh th́ đây là thứ
Bạch Trà đă được Huy Tông Hoàng Đế phẩm
định là Thiên hạ đệ nhất danh trà. Ông vua nầy
là người đă chịu xuất ra rất nhiều tiền
trong kho để tiêu dùng vào việc lùng kiếm những thứ
trà quư. Thứ Bạch Trà nầy ngày trước chỉ mọc
ở vùng Hổ Khâu, nơi chôn vua Ngô Hạp Lư, người
ta mang giống đi trồng khắp các nơi đều
không bằng. Ngày nay nhờ có những cố gắng của
khoa học, người Đài Loan đă t́m cách g̣ gẫm ép
buộc thiên nhiên chọn một vài vùng có không khí
tương tự, cùng với sức lực trí tuệ của
các chuyên gia, rồi nào chăm bón, hái trà, sấy trà, để
gọi là cố giữ cho đúng cái hương vị của
giống Bạch Trà tại Hổ Khâu ấy. Năm nào
cũng có những nhà giàu đặt tiền mua hết cả
đồi trà để uống riêng một ḿnh chia với
các bạn thân, đồng đạo, đồng chí.
Của quư ngh́n năm một
thuở mà Quốc phải là người sành lắm mới
được một ông bạn già ở Chợ Lớn
nhường cho mấy ấm, chứ đâu phải dễ.
Câu chuyện Trà Thất
cũng do Quốc đă nhiều lần kể đi kể
lại cho Duyên nghe và Duyên đă vui thích, nhớ măi. Nhận
thấy một ư nghĩa sâu sắc mà mọi người
đều cần phải suy nghĩ lâu dài mới đủ
sức lĩnh hội. Phải đọc, phải học,
phải chịu khó t́m kiếm thêm để bổ túc cho sự
hiểu biết nhỏ bé của ḿnh.
Ngày mai biết trước
sẽ dậy muộn, mỗi lần gặp Quốc, uống
trà vào là khó ngủ, Duyên đă cắt đặt công việc
cho người làm, nấu món ǵ cho chồng con ăn sáng.
Ấn ngủ say lắm rồi,
Duyên có thể tự do thả tâm tư lang thang, t́m đến
những nơi thầm kín có thể gọi là u ẩn mà ban
ngày, hoặc những lúc c̣n đèn sáng, chưa chắc Duyên
đă dám cho ḿnh được với tới, giờ phút nầy
Duyên có thể cho phép ḿnh đi t́m ngôi trà thất.
Mỗi người ai
cũng phải cần một ngôi nhà để che nắng
mưa, nhưng giá có thêm được một ngôi trà thất
để t́m đến mỗi khi buồn, mỗi khi nghẹn
ngào, cho tâm hồn được lắng đọng, gột
bỏ mọi ưu tư, th́ mới thật là lư tưởng.
Cuộc sống sẽ
sáng tươi, sẽ bớt nặng nề... Đây
cũng chỉ là những ư kiến của Quốc mà Duyên
chỉ nhắc lại với ḿnh, hoặc với chồng
một vài khi. Quốc như một vị thầy, một
đạo sĩ, ra đề tài và Duyên là cô bé học tṛ,
là một tín đồ ngoan ngoăn, chỉ biết theo đó
mà làm bài, mà suy tư, hành động, nhắm mắt không
dám căi.
Quốc, Nguyễn Kinh Quốc,
h́nh ảnh người đàn ông ấy hiện ra rơ rệt
trong đêm tối. Dẫu cho Duyên có đang nhắm mắt
hay mở mắt, mà có lẽ khi nhắm mắt h́nh ảnh
như lại càng sáng tỏ hơn, tưởng như chàng
đang đâu đây. Duyên có thể nghe, có thể hỏi,
có thể nh́n thẳng vào mắt, cho cái nh́n của ḿnh
được đắm ch́m vào trong đôi mắt kia, dễ
dàng như Duyên vẫn làm một vài khi.
Mười hai năm
trước. Mười hai năm qua rồi, ngày ấy
Duyên là một nữ sinh trường bà Sơ. Mười
bảy tuổi, tuổi của yêu đương của
mơ mộng, mọi người đều bảo thế,
nhưng Duyên không chịu tin, không tin cho tới ngày gặp
t́nh yêu.
Độ ấy là độ
vừa thi xong phần tú tài thứ hai, cô nữ sinh có mái tóc
uốn nhẹ, dài ôm bờ vai, hay buộc thêm cái nơ nhung
đen như đôi cánh bướm. Mỗi khi trời nóng
bức, để lộ chiếc gáy tinh khiết với
vài sợ tơ măng.
Duyên nổi tiếng là vừa
xinh đẹp, vừa chăm học, lại vừa đứng
đắn ngoan đạo nhất trường. Những yếu
tố mâu thuẫn thường chẳng mấy khi đi
cùng trong một người, v́ nhan sắc và trí năo là một
sự sâm thương mà Duyên là một trường hợp
đặc biệt để khẳng định cái luật
ấy chăng?
Hạnh kiểm nhất,
học hành nhất, thể thao bóng rổ nhất, cái ǵ hay
là Duyên phải nhất. Mỗi lần nhắc đến
Kim Duyên là từ giáo sư đến học tṛ đều
biết, đều h́nh dung ra được ngay cái dáng dấp
đoan trang lại vừa duyên dáng của cô gái.
Cô nữ sinh chưa hề
làm một cử chỉ, một hành động nào để
có thể bị phê b́nh hoặc mất ḷng các D́, các Mẹ,
ngay cả các bạn trong lớp, ai cũng quư mến. Cuộc
đời và tâm hồn cũng trong trắng như cánh hoa
Huệ ngày chủ nhật trên bàn thờ. Trong khi các bạn
gái đồng lứa chỉ thích mộng mơ, gặp
nhau không trao đổi bài vở, không nói chuyện học
hành mà chỉ khoe với nhau những bức thư hồng
thư xanh, đo tầm quan trọng của nhau bằng những
cánh thư chồng chất. Bàn bạc khen chê, nói lên những
lời rên siết than niềm đau tuổi dại, hời
hợt đi t́m những tác phẩm tâm t́nh dễ dăi đặt
làm thần tượng, làm chủ đích của cuộc
đời. Các cô cho Duyên là quê mùa. Là chưa biết sống,
là thiếu kinh nghiệm, nói chuyện thiếu hấp dẫn,
kém về thời trang!
Mặc. Ai muốn chê thế
nào th́ chê, nói ǵ th́ nói, Duyên cần học trước
đă, v́ t́nh yêu và học vấn là hai sự kiện khó song
song. Hẳn v́ tự biết tính ḿnh cuồng nhiệt, học
cũng cuồng nhiệt th́ khi yêu chắc cũng phải
không kém. Hơn nữa, Duyên muốn dành tất cả t́nh
yêu để trao trọn cho một người, chỉ một
lần mà thôi. Người ấy sẽ là chồng, là cha của
các con ḿnh. Không nên phung phí t́nh cảm v́ Thượng Đế
chỉ cho phép mỗi người được một lần
yêu. Sau đó chỉ là tạm bợ, sống cho xă hội,
đóng kịch cho vui ḷng xă hội, vui ḷng gia đ́nh mà thôi.
Người con gái ấy nhất quyết bước lên xe
hoa với tâm t́nh nguyên trinh.
Lư thuyết cả.
Đêm văn nghệ ấy,
Duyên vẫn như c̣n h́nh dung rơ, là một đêm đặc
biệt của mấy trường hợp nhau tổ chức,
cô gái được đề cử việc tiếp khách.
V́ có sự bán quà giúp trẻ em mồ côi nên phải mời
loại quan khách ngoại quốc lắm tiền. Cần phải
chọn những nữ sinh nào vừa xinh đẹp, vừa
biết ăn nói, Duyên được đề cử không
c̣n lư do để từ chối.
Mỗi lần nghĩ
đến sự đứng đón từng người
khách đưa vào tận chỗ ngồi Duyên c̣n rùng ḿnh, thế
mà có những người phải sống bằng nghề
đưa chỗ, cũng như có những cô phải sống
bằng nhan sắc, tức là lúc nào cũng phải xinh
đẹp, như một đóa hoa không được phép
tàn, không được phép khép cánh để nghỉ
ngơi, thật là phản thiên nhiên.
Đêm văn nghệ ấy
không ngờ đă định đoạt được cả
một đời người con gái. Làm sao quên, những
màn kịch, đơn ca do các nam nữ nghệ sĩ tŕnh
bày th́ cũng như tất cả các buổi đại nhạc
hội khác. Độc đáo nhất chỉ có màn ngâm
thơ dành cho người Việt và chỉ những người
Việt nào biết thưởng thức, không mang tâm hồn
đá cuội.
Hai giọng ngâm điêu luyện,
một giọng nam, một giọng nữ và tiếng sáọ..
Tiếng sáo sao mà tuyệt vời.
Bài thơ của một
tác giả không đưa tên phỏng theo bài Hạng Vũ
biệt Ngu Cơ.
Lực bạt sơn hề
chí cái thế
Thời bất lợi hề truy bất thệ
Truy bất thệ hề, hà nại hà
Sức phá núi chí anh hùng bao quát
Nhưng hôm nay trời đă phụ t́nh ta
Truy mă ngập ngừng, giang sơn đổ nát
Ngu Cơ ơi, thôi hết rồi giấc mộng nguy nga
Giọng ngâm thơ cảm
động nói lên niềm đau của người anh hùng
khi thất thế. Nhưng tất cả mọi sự, nếu
đạt được kết quả, thu hút được
hầu hết khán giả đều nhờ có tiếng sáo
đệm. Tiếng sáo thiết tha u ẩn ngay từ khúc
tiền tấu làm cho người nghe như tê dại. Khúc
tiền tấu đưa đẩy theo giọng ngâm rồi
cứ thế có lúc buông thả giọng ngâm mà vút lên, vút lên,
lơ lửng trong không gian, có khi nghe như một tiếng
thở dài, có khi là những tiếng nức nở nghẹn
ngào, như oán, như hờn, hợp với lời thơ.
Cuối bài thơ, giọng ngâm đă ngừng mà tiếng
sáo vẫn tiếp tục d́u người vào cơi mê, tưởng
chừng như đâu đây, Ngu Cơ đang về khóc lóc
bên Hạng Vũ hay người anh hùng thất thế
đang vuốt mắt cho người yêu được
siêu thoát... Đại Vương ư khí tận. Tiện thiếp
hà liêu sinh?
Chí anh hùng đă đến
hồi phải tận
Thiếp xin chàng một chết vẹn trung trinh
Màn hạ. Các nghệ
sĩ ra chào quan khách, một số ở lại chuyện
tṛ với ban tổ chức, với các nam nữ sinh, Duyên
chỉ mong được nh́n mặt người thổi
sáo nhưng chờ măi, chờ măi. Trong đám người
được gọi là tài hoa xuất chúng, chẳng thấy
bóng dáng nào có thể tạo nên giọng sáo đau xót ấy.
Duyên đă thất vọng ra về, suốt đêm chập
chờn với tiếng sáo, không làm sao ngủ trọn giấc.
Duyên hỏi thăm măi, quả
như thế, ngươi thổi sáo đă bỏ về
ngay sau đó, không thèm ở lại để đón nhận
những lời hoan hô chúc tụng, những tràng vỗ tay
phàm tục vô nghĩa. Duyên cũng nhận thấy sự vỗ
tay là phàm tục chỉ dành cho những loại nghệ
sĩ c̣n ngụp lặn trong đám lợi danh. Trái lại,
đối với loại nghệ sĩ siêu đẳng
như người thổi sáo nầy th́ sau khi nghe tŕnh diễn
xong, mọi người đều phải cúi đầu
như để mật niệm sự linh thiêng của vị
thần sáo, rồi lặng lẽ ra về để cho âm
thanh quyện quanh ḿnh, theo dơi ḿnh suốt đêm hôm ấy,
ngày hôm sau, như thế mới đúng nghi thức của
sự ngưỡng mộ.
Duyên nhất quyết phải
t́m gặp cho được con người nghệ sĩ
không cần hư danh ấy, phải làm quen, phải xin nhận
ḿnh làm học tṛ. Con người đă có tiếng sáo
điêu luyện như thế tất phải c̣n nhiều
điểm cao siêu khác mà Duyên cần phải học.
Hỏi thăm các bạn,
càng biết thêm về người thổi sáo, Duyên càng ân hận,
càng nóng ruột, tự trách ḿnh sao hôm ấy không chạy
ngay vào hậu trường khi màn vừa hạ, có phải
không để lỡ mất cơ hội, và biết
đâu ngày giờ nầy người ấy đă là thầy
của Duyên rồi.
- Đây là Kim Duyên, một
cây chăm học, và đây là anh Quốc, tự Tiêu Lang, anh
họ của tui. Một cây sáo phi chuyên gia nhưng đă từng
làm cho bao nhiêu con tim héo hắt rụng rời, "phi"
mà con hơn gấp mấy lần "không phi", và rất
coi rẻ những tràng pháo tay. Phải không anh Quốc, không
ghét pháo tay sao hôm ấy lại bỏ về ngay, báo hại
làm cho bao nhiêu người ngơ ngẩn đốt đuốc
đi t́m suốt đêm mà "T́m anh như thể tim trâu, rừng
xanh núi đỏ biết đâu mà t́m".
Duyên hơi mỉm cười
cắn môi để dấu sự ngượng nghịu.
Câu chuyện giới thiệu
đôi bên quá dài ḍng của Phi Lan, em họ Quốc, câu giới
thiệu c̣n được kèm theo câu ca dao lạ lùng khá hợp
t́nh, hợp cảnh mà Duyên chưa bao giờ được
nghe. Duyên phục Phi Lan, sao cùng học một trường
mà Lan có vẻ thành thạo biết nhiều hơn ḿnh, chẳng
kém ǵ các cô học chương tŕnh Việt. Một cảm
giác mơ hồ thoáng qua, quan niệm của gia đ́nh ḿnh
từ bao nhiêu năm nay đă sai lầm rồi chăng,
đâu có phải chỉ vào trường Pháp mới là giỏi.
Biết Phi Lan là em họ
của người thổi sáo, Duyên đă cố t́nh làm
quen, Phi Lan cũng thấy Duyên thắc mắc, muốn
được biết người thổi sáo nên cô gái chịu
về năn nỉ ông anh họ. Tuy không quen nhiều
nhưng trong trường ai cũng biết tiếng Duyên,
nhờ thế Lan mới chịu khó, chứ gặp các cô
gái khác th́ chưa chắc Lan đă chịu mất th́ giờ
về ca ngợi bắt ông anh phải xiêu ḷng, phải chịu
đi gặp cô bạn ḿnh chiều hôm nay. Lan cũng rất
mến Quốc, v́ tính cô gái hay dùng chữ phi trong câu chuyện
nên các bạn đặt ngay thành tên. Lúc làm thẻ kiểm
tra cô gái cũng giữ luôn chữ Phi Lan cho nó lạ, khác
người. Các bạn có người giảng rằng
đó là bông hoa lan biết bay, nhưng cũng có người
bảo Phi Lan tức là không phải Lan, mà không phải Lan
th́ chỉ có thể là Huệ. Lan chỉ cười, ai muốn
hiểu sao th́ hiểu.
Th́ ra con người ấy
là Quốc. Người đă có tiếng sáo bắt Duyên phải
bỏ ăn bỏ ngủ, thao thức, quằn quại cả
hai ba tuần lễ nay. Tiếng sáo đă thu mất hồn
của cô gái trong trắng, cũng là người mà giờ
phút nầy đang bắt Duyên phải cúi mặt chớp
đôi mi, lúng túng, thừa tay dư chân, tim đập
như trống vào hội.
Phải ăn nói thế
nào, phải đi đứng làm sao đây, t́m cho được
gặp để lúc gặp lại biến thành tượng
đá hay sao? Quốc mới chỉ vào độ dưới
ba chục tuổi, không lấc cấc, không thời trang,
không bắt chước thứ kép chiếu bóng Hoa Kỳ
như có một số con trai ngày nay.
Anh chàng cũng đang nh́n
Duyên, chưa biết nói câu ǵ, c̣n phải nhận định,
đánh giá xem nên liệt vào hạng nào hạng tiểu
thư nhơng nhẽo, hay là hạng búp bê để đưa
đi dạo phố, hay là hạng con nhà thầu, sắp sửa
bước theo chân bố đi thầu từ t́nh cảm
đến sắt vụn và đống rác ở chợ Bến
Thành. Kể cũng khó đánh giá v́ ngày nay tiền bạc và
các thứ mỹ phẩm đă giúp cho người quá nhiều
để dối trá nhau.
- Ê, nầy Phi Lan không có
xuyên tạc đấy nhé, người ta về là v́ người
ta không có giấy đi đêm giới nghiêm nghe chưa, làm
ǵ mà trách măi, các cô thật là rắc rối.
Duyên ngước mắt
nh́n chàng trai như thầm đặt câu hỏi, c̣n em có rắc
rối không? Cái nh́n đă được đưa vào ống
kính của nhà nhiếp ảnh, nếu bảo tâm tư con
người là cái máy ảnh. Duyên càng thấy mến Quốc,
càng thấy gần và càng muốn gần hơn nữa.
Duyên mến sự khiêm tốn,
sự trầm tĩnh toát ra từ con người ấy,
không cần đếm xỉa đến những phù phiếm
bên ngoài. Kể cũng lạ, tại sao mới gặp Quốc,
Duyên có thể mến ngay được, hẳn v́ quăng thời
gian chờ đợi đă xây cho t́nh cảm một cái
đài cao, hay quả thật cái thuyết bảo rằng có
những luồng điện là đúng. Hay định mệnh
đă xếp đặt v́ có thể là con người và tiếng
sáo khác hẳn nhau, như những nhà thơ, những họa
sĩ, nghe và nh́n tác phẩm th́ thanh tao mà sự thực khi gặp
con người th́ quả là một khối thịt cân
được những mấy tạ.
Người ta bảo nghệ
sĩ cũng giống như rượu có rất nhiều
hạng mà thứ hạng nhất quả là khó kiếm, chỉ
nhan nhản hạng nh́ hạng ba, tuy nhiên khi nghe họ nói
th́ cứ tưởng như đó là hiện thân của nghệ
thuật. Quốc không ở vào thứ hạng nh́ hạng
ba ấy, có thế nên Duyên mới cảm thấy êm ả,
thoải mái ngay. May mắn nhất là cũng không phải
như hoàn cảnh của Mỵ Nương và Trương
Chi, Duyên mừng thầm, nếu Quốc là Trương Chi
để cho Duyên phải đóng vai Mỵ Nương th́
khổ tâm biết mấy, mặc dầu nếu xét cho kỹ
th́ Trương Chi mới quả thật là nghệ sĩ
chân chính.
Duyên vẫn chưa hết
vụng về, lệ thường đâu có tệ quá
như vậy, Duyên cũng như ai, cô gái học trường
Tây, hoa khôi của vùng mặc đầm, từ thuở bé.
Mới năm ngoái mẹ thấy lớn rồi, nếu
không tập mặc áo Việt Nam sợ về sau mặc vào
sẽ cứng người, khó trông. Nhờ thế mới
có áo để mặc đi dạ hội đêm hôm ấy
và đi gặp Quốc hôm nay.
Nếu Quốc biết rằng
Duyên đă sửa soạn, trang điểm từ tâm hồn
đến nhan sắc như thế nào, chắc Quốc sẽ
thương lắm. May nhờ Phi Lan có ḷng đă nói qua về
tính nết và ư thích của Quốc cho Duyên nghe, để
Duyên c̣n chuẩn bị. Vả lại, với tiếng sáo ấy
th́ nhất định là tâm hồn phải khác đời.
Qua tiếng sáo, Duyên cũng định được vị
trí tâm hồn của chàng trai một phần nào, và sự
trang điểm mất rất nhiều công của Duyên từ
mấy hôm nay không phải là phí.
Trước hết phải
gội bỏ cái lối học trường Tây của
ḿnh, cái lốt nầy chỉ dành cho những dân tộc quen
làm con dân thuộc địa mới ham thích.
Thời buổi loạn
ly, ở xứ nào cũng thế, chỉ có những anh chị
chàng trọc phú, mới nổi lên, giàu trong mấy năm nhờ
có chiến tranh, nhờ đi thầu hàng ngoại quốc
mà phát lên, mới cần phải mang nó vào để c̣n mong
che dấu những ai không quen phân biệt.
- Có người muốn
xin làm học tṛ, anh Quốc nhận không? Bằng ḷng th́ bảo
ngay để mai c̣n xem ngày ra chợ mua xôi gà mang đến
làm lễ khai tâm.
- Ai vậy?
Quốc đă biết mà
cũng giả vờ hỏi. Phi Lan đă thay Duyên nói hộ,
mở đầu câu chuyện, lư do của buổi gặp
gỡ hôm nay. Trông thấy cô bạn gái của ḿnh có vẻ
lúng túng, vụng về đáng tội nghiệp nên Lan
đâm thương hại hơn. Mấy hôm rồi Lan phải
tả t́nh tả cảnh măi, ông anh họ mới chịu
đi gặp cô bạn gái. Chàng vốn sợ rắc rối,
dính vào đàn bà con gái thường hay làm cho cuộc đời
trở nên rắc rối. Kinh nghiệm đă cho biết một
vài lần, và chữ rắc rối là chữ mà Quốc dùng
để kết thúc cái hoàn cảnh bị yêu hay bị mất
th́ giờ, bắt phải suy nghĩ, cân nhắc của
ḿnh.
Quốc cũng đồng
ư với cô em họ, Duyên rất xinh. May ra th́ cô gái nầy sẽ
ít rắc rối hơn chăng, tức là nhan sắc đă
làm dịu giùm đi những mối suy tư, Duyên không lộng
lẫy, không mang vào ḿnh một tấm nhan sắc búa tạ,
ai gặp th́ như bị búa giáng vào đầu làm xây xẩm
mặt mày. Nhưng Duyên dễ thương, mặn mà, khuôn
mặt đặc biệt Á Đông mà không bị những
nét khiếm khuyết của người Á Đông. Học
trường Âu, trường Tây từ thuở bé, nói tiếng
Pháp như gió, ngôi sao bóng rổ, hoa khôi của trường,
thế mà vẫn c̣n giữ được cái dáng dấp dịu
dàng của người con gái miền Bắc. lại không
có cái lối trề môi, nhún vai của loại con gái tân tiến,
mới học đ̣i thói lai căng của đào chiếu
bóng Âu Mỹ, ngỡ rằng phải như thế mới
không bị chê là nhà quê.
Quốc thuộc phái bảo
thủ, tuy xứ Việt Nam sau bao nhiêu năm nô lệ với
nội chiến liên miên, có muốn giữ cái vai tṛ bảo
thủ cũng khó, c̣n ǵ nữa mà giữ ǵn, mà bảo, mà thủ.
C̣n ǵ nữa đâu, từ những di sản ở bên ngoài
đến những tư tưởng thuần khiết ở
bên trong đều đă bị ăn cắp, bị chà
đạp, bị mang đi, bị dày ṿ gần hết, c̣n
ǵ nữa Quốc vẫn thường tự hỏi.
Chiều nay Duyên mặc
chiếc áo dài mầu tím than, cổ kính thuần túy, quần
hàng trắng, chân đi dép trắng có vài chiếc quai đan
đơn sơ, tất cả đều mong manh lả
lướt, tơ nội hóa trang nhă mà đẹp vô cùng. Con
gái Bắc quả là biết cách trang điểm, h́nh như
mười hai bà mụ đă cầm tay dạy các cô ngay từ
thuở mới lọt ḷng mẹ hai điểm chính, thứ
nhất là trang điểm, thứ hai là làm ăn buôn bán.
Cưới con gái xứ Bắc mà số tử vi không bị
hăm, hoặc bị những v́ sao xấu số nó đóng nó
chiếu vào th́ tha hồ mà làm ăn nên. Dầu có vừa bị
tra tấn ra mà cho các cô lấy một vài phút là các cô vẫn
có thể chỉnh đốn y thường và nhan sắc lại
ngay, không để cho điêu tàn xốc xếch như những
người miền khác. Khi sa cơ lỡ vận, các cô vẫn
có thể buôn bảo bán tần, buôn từ ông Tổng Thống
cho đến tấm áo cũ, tùy giai cấp, tùy khả
năng, hoàn cảnh để rồi phát triển lại,
chẳng mấy chốc mà xây cơ đồ, nói ǵ đến
thứ nuôi nổi năm con với một chồng của
các bà Tú ngày xưa.
Mầu áo mặc trong buổi
hẹn đầu tiên tức là mầu gặp gỡ đầu
tiên, mang một tầm quan trọng rất đáng kể,
liệu có bao nhiêu cô ư thúc được. Tóc Duyên buộc gọn
ra sau bằng một khúc lụa mầu tím nhạt, ḥa nhịp
với mầu tím than của chiếc áo, làm nổi bật
làn da trắng hồng và ánh mắt đen ngơ ngác. Một
lớp phấn mỏng phủ lên da, một thoáng son nhạt
trên môi gọi là tiếp tay với thiên nhiên, chứ không cần
thêu vẽ đủ năm sắc như các cô gái làm mẫu
của thời đại.
Tất cả đều
thanh thoát, Quốc chợt nhớ đến thi sĩ Hàn Mặc
Tử, đă gọi người yêu là người lụa,
th́ ra con người lụa vẫn là con người của
muôn thuở không phải chỉ được xuất hiện
có một lần. Giá Quốc là họa sĩ chàng sẽ nhờ
Duyên làm mẫu cho ḿnh vẽ, cố nhiên là vẽ loại
tranh lụa. Quốc rất thích loại tranh ấy, nhất
là lối vẽ thanh thoát của các họa sĩ Á Đông,
lối vẽ mà quăng trắng mang tầm quan trọng không
kém ǵ những quăng có mầu sắc đường nét.
- Hai cô xong hết phần
thi cử chưa, thoát nạn rồi đấy chứ, c̣n
ǵ ưu tư nữa không?
- Thưạ.. xong cả
rồi.
Duyên trả lời run rẩy,
chưa nén hết xúc cảm, Phi Lan thấy tội nghiệp
phải hứng nói đỡ cho bạn.
- Nhất định là
Duyên sẽ có điểm tưởng lệ đó anh ạ,
tha hồ xin đi ngoại quốc. Học giỏi quanh
năm, cả trường đều phải nể, nói
đến Kim Duyên là phải thêm ba chữ Ngôi Sao Sáng để
cho mọi người khỏi lầm.
Duyên nh́n Lan, hơi cau mặt
như muốn trách, sao đă biết ḿnh đang trong t́nh trạng
bối rối như thế nầy mà c̣n không tha. Ở vào
lúc khác th́ Duyên cũng có thể căi vài ba câu nhưng hôm nay quả
thật là Duyên đành chịu thua, và rất thèm được
cái thái độ tự nhiên của bạn, người
đứng ngoài có khác.
- Chiều nay các cô làm ǵ?
Có chương tŕnh ǵ. Có th́ giờ để đi khao với
tôi không?
Nghe Quốc hỏi luôn mấy
câu, Duyên chưa biết phải trả lời thế nào,
biết rằng ḿnh chỉ mong có thế, mong cho cánh thời
gian đừng bay nữa, để ḿnh sẽ được
ở măi bên con người độc đáo nầy.
Chưa quen mà đă thấy yêu, đúng với câu thơ của
nhà thơ tiền chiến. Tập thơ mà Lan đă cho
Duyên mượn để xem trước, gọi là trang
điểm tâm hồn. Sửa soạn cho cuộc gặp gỡ
được hoàn hảo.
- Hoan nghênh ư kiến độc
đáo và rất xây dựng của anh Quốc, đưa
chúng em đi khao chiều hôm nay th́ c̣n ǵ bằng, nhưng
khao ở đâu đây?
- Tùy đấy, các cô muốn
đi đâu cho chọn.
Duyên đưa mắt liếc
về phía bạn hỏi ư kiến, v́ giờ phút nầy th́
quả là Duyên hoàn toàn xin đầu hàng, Quốc đưa
tay lên nh́n đồng hồ rồi nh́n lên từng người,
đợi ư kiến, mới có năm giờ chiều, c̣n
khá nhiều th́ giờ. Trời bên ngoài chưa tắt hết
nắng, mầu nắng tuy đă nhạt bớt trên mấy
ngọn cây, trên mầu lá, nhưng hơi nóng cả ngày vẫn
c̣n hừng hực, từ mặt đường từ những
bức tường của hai dăy phố toát ra. May nhờ một
vài làn gió nhẹ thỉnh thoảng thổi tới như
hơi thở nhẹ của người mẹ hiền, có
thế mới làm cho dân Sài G̣n chịu nổi và mặc dầu
sức nóng của mùa hè vẫn nhớ thương, vẫn
chỉ muốn được trở về nếu có việc
phải đi đâu xa.
- Em đề nghị tụi
ḿnh đi ăn món Huế, có một nơi mới mở ở
hẻm Phạm Ngũ Lăo gần chợ Thái B́nh, ngon dễ
sợ, anh Quốc chắc chưa biết chỗ nớ nỉ.
Phi Lan nhanh nhẩu đề
nghị không cần hỏi ư kiến nhưng Quốc có vẻ
ngập ngừng, có ai khao nhau mà mang vào đường hẻm
bao giờ, nhất là những con đường hẻm ở
Sài G̣n lắm khi phải đi qua nhiều vũng lầy,
nhiều đống rác nhỏ, sợ mất phần hào hứng
đi chăng.
- Cô Duyên chắc thích món chả
cá, ở Tân Định có biết hàng ấy không?
- Không ạ, đâu
cũng...
C̣n một chữ nữa
mà Duyên nói chẳng ra, Duyên c̣n làm ǵ dám có ư kiến, ăn ǵ
cũng được, đưa đi đâu cũng
đi, chỉ cầu mong cho những giờ phút quan trọng
nầy đừng mau chấm dứt. Duyên cũng không thấy
cần ăn, một tuần nay Duyên đă ăn rất ít.
Duyên không ăn được thức ăn cay, nghe bảo
món ăn Huế cay lắm, người Trung làm món ǵ
cũng có bỏ ớt, như người Nam nấu món ǵ
cũng không quên bỏ nước dừa, nhưng Duyên sẽ
cố gắng tập ăn cay.
Làm sao để có thể
giống như Phi Lan, vui vẻ, hồn nhiên, luôn luôn sẵn
sàng đưa ư kiến, không có ư muốn dọa ai và không
bao giờ sợ ai, giá lúc nầy Duyên cũng được
như thế.
- Sợ thức ăn Huế
cay, cô Duyên không ăn nổi đâu, ăn xong mà khóc cả
buổi, về nhà sưng mắt rồi lại oán...
- Oán ra tận cửa
pḥng, nói cho mà biết.
Duyên cau mặt nh́n Phi Lan,
chẳng hiểu ư cô bạn muốn nói ǵ, sao lại oán ra tận
cửa pḥng. Cả ba cùng cười nhưng giọng
cười của Duyên như lạc lơng, ngờ nghệch.
Duyên hơi thấy mặc cảm, biết ḿnh thua kém, giá
Lan nói về Ronsard hoặc Musset hay ai ai đó trong những
chương tŕnh học ở nhà trường th́ Duyên hiểu
chứ những thứ ngôn ngữ nầy sao nghe lạ
lùng, gần đấy, tưởng chừng như hiểu
cả mà trái lại sao như xa vời không với tới,
tuy cũng là tiếng Việt cả.
Duyện tự hứa sẽ
cố gắng, Quốc như đoán biết, chàng nói thêm
có ư muốn giải thích, nhưng, với Phi Lan, câu giải
thích đă trở thành một câu hứa hẹn, cô em họ
nheo mắt cười chế rễu sau câu nói của Quốc.
- Ô hay người ta có làm
cho ai phải "sầu lên ngọn ải" đâu mà dọa
oán người ta ra tới cửa pḥng.
- Có chắc không đây, chắc
th́ đưa tay móc quéo thề đi coi nào, và phải hứa
rằng: "tui xin thề, không làm cho ai phải sầu lên
ngọn ải" nữa cả.
Câu hỏi vặn của
Phi Lan cho Duyên một ánh sáng, có lẽ Quốc đă từng
làm cho nhiều người khổ v́ chàng lắm.
- Rắc rối, Phi Lan sao
hay rắc rối.
Quốc lại trốn
sau hai chữ rắc rối cho khỏi phải đi sâu vào
vấn đề. Duyên cũng hẹn thầm sẽ t́m
người nào để hỏi kỹ tại sao lại
có hai câu ấy, tại sao lại có câu sau là oán ra cửa
pḥng hay đó chỉ một câu đùa mà thôi. Nói xong hai chữ
quen thuộc của ḿnh, Quốc đưa tay vẫy gọi
người hầu bàn đến để trả tiền,
xong đâu đấy, cả ba cùng đứng lên. Duyên liếc
mắt nh́n số tiền nước để lại khá
nhiều, cô gái càng mến phục Quốc hơn, biết
bao nhiêu người đàn ông của thời đại,
nuôi mộng làm lănh tụ cả nước mà tính nết bần
tiện, làm sao cho con dân nhờ, đó là một ư nghĩ mà
có vài khi Duyên nghe các anh nói chuyện với nhau.
Một chiếc xe tắc
xi sơn xanh, trần xe mầu vàng, cũ kỹ nhưng vẫn
c̣n chạy được, vừa lướt ngang, Quốc
vẫy tay, Phi Lan đưa hai ngón tay lên môi làm bộ ta
đây anh chị, biết cách gọi xe theo lối huưt c̣i
làm Duyên bật cười. Xe ngừng, ba người
đi vội đến, Quốc mở cửa cho hai cô gái
lên ngồi ở phía sau, c̣n ḿnh th́ lên ngồi cạnh tài xế.
Phi Lan nói địa chỉ rồi lên mặt thành thạo
chỉ đường cho bác tài xể để tránh nạn
kẹt xe.
Suốt buổi ngồi
trong xe cũng như ở quán Huế, Duyên chỉ biết
lắng nghe câu chuyện giữa hai anh em Phi Lan. Duyên ăn
thật nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng lại chống
đũa ngước nh́n ra chung quanh, trong ḷng rộn ràng, tưởng
chừng như ai cũng đoán biết được tâm
trạng của ḿnh, mải vui sướng mà quên cả
ăn. Bàn nào cũng có từng chồng chén bánh bèo chất
cao đợi người đến tính tiền.
Tuy Quốc đă dặn
bà chủ ngay từ đầu là làm món ǵ cũng phải có
một đĩa, một bát đừng cho ớt, thế
mà mấy lần cô gái phải mở ví lấy khăn tay ra
chấm nước mắt, hẳn một phần v́ xúc cảm,
v́ thấy ḿnh được người ấy săn sóc
đến, không chờ đợi, không hẹn trước.
- Duyên khóc đấy
ư, uống nước vào đi cho đỡ.
- Không sao đâu anh, để
Duyên tập dần cho quen.
- Ấy chưa ǵ mà đă
khóc rồi sao Duyên?
Duyên xấu hổ v́ bị
bạn trêu, lại thêm có mấy bàn chung quanh h́nh như ai
đang chú ư tới ḿnh, không phải dân Huế mà cũng dám
xung phong vào đây.
- Tại sao cái dân miền
Trung ăn ǵ cũng phải đ̣i cho thật cay mới thấy
ngon nhỉ?
Phi Lan hỏi xong vội tự
trả lời, chắc tại trời hành, miền Trung là
miền bị đọa đày, kẻ nào kiếp trước
có nhiều tội lỗi th́ kiếp nầy phải bị
đầu thai sinh làm dân miền Trung chăng? Quốc không
muốn đề cập đến những câu chuyện
mà có lẽ chàng thấy hơi không đúng lúc, ai lại
đi khao mà nói những câu chuyện gay cấn ấy bao giờ.
- Bao giờ có cơ hội,
cô Duyên về Huế mà ăn bánh bèo, phải chịu khó lên
tới Nam Giao gần núi Ngự B́nh kia, mới thật là
chính hiệu. Ngày tôi c̣n đi học, mỗi lần lết
chân lên khỏi hai cái dốc đến được ngă
tư bánh bèo rồi là bao nhiêu mỏi mệt tiêu tan hết.
- Đố anh tại sao
bánh bèo xứ Huế ngon?
- Chịu, biết th́ Lan
nói đi.
- Tại tôm sông
Hương uống nước sông Hương là con sông
trong nhất thế giới.
- Thật không Lan?
- Đừng tin Duyên
ơi, Lan hay đặt chuyện, cũng như câu chuyện
dân miền Trung bị trời hành, trời không phải hành
đâu mà là trời muốn thử thách đó.
- Thử thách để
làm ǵ cơ?
Duyên đă bớt ngại
ngùng bắt đầu đặt câu hỏi lại Quốc,
cô gái như chợt gặp một ánh hào quang đang tuông
tràn khắp cả cái quán nhỏ bé nghèo nàn nầy, trước
mắt Duyên đây không c̣n là một cái quán ăn trong hẻm
mà đă biến thành một chốn cung điện rực
rỡ, câu trả lời của Quốc làm Duyên giật
ḿnh.
- Thử xem sức chịu
đựng của dân miền Trung đi đến đâu,
có bền, có kiên nhẫn...
- Để làm ǵ cơ?
Duyên hỏi vặn thêm, Phi Lan cướp lời Quốc trả
lời thay.
- Để trao cho một
sứ mệnh quan trọng.
Quốc cau mặt, câu chuyện
ra khỏi tầm một buổi ăn khao trong một
căn nhà quá nhỏ bé. Chàng không muốn nó cứ tiếp tục
như thế, đấy là những ư nghĩ mà Quốc
như chỉ muốn dành lấy cất riêng một ḿnh,
để làm ǵ, không để làm ǵ cả, như anh chàng
nuôi con bọ ngựa để chơi một ḿnh, nh́n nó ḅ
ra ḅ vào trong chiếc hộp sắt, thế thôi.
- Nầy thôi, ăn đi
không nói vớ vẩn, chẳng tại làm sao cả, tại
cái dân miền Trung khá khôn ngoan, biết rằng ai ăn
được ớt th́ sống lâu, v́ ớt làm an ninh cái dạ
dày.
- Thật không anh, thế
th́ Duyên phải tập ăn thật cay mới được.
Nước chè có bỏ
chút gừng ngon chi lạ, Duyên uống thử đi mà xem,
chịu là ngon chưa?
Duyên nâng cốc nước
lên uống luôn một hơi rồi đặt cốc xuống
bàn trả lời bạn.
- Chịu, quả là đặc
biệt, ai ngờ nhỉ.
Quốc nh́n Duyên, Duyên
cũng ngước mắt nh́n lại, cô gái đang thầm
phục cái dân mà, như Quốc vừa nói nghèo mà khôn, chẳng
biết có phải v́ quá nghèo nên trời cho trí khôn để
sống chăng. Ngày mai Duyên sẽ dặn riêng chị bếp
đi chợ phải nhớ mua thật nhiều ớt cho
Duyên ăn, hẳn cả nhà sẽ ngạc nhiên, Duyên sẽ
giải thích bảo ăn ớt sống lâu, chắc là rồi
cả nhà cũng sẽ dành ăn v́ ai chẳng muốn sống
lâu mà hưởng sự sung sướng.
Phi Lan c̣n muốn trở lại
với cái dân tộc Do Thái được trời chọn
và cả dân tộc miền Trung cũng đang được
trời chọn nhưng bị Quốc gạt đi.
- Thôi xin cô cất cái dân tộc
"được chọn" của cô lại để
dành vào hôm khác.
Phi Lan nh́n Duyên rồi nh́n
ông anh họ mỉm cười, nụ cười tinh quái,
trêu ghẹo, biết rằng cô bạn gái đă bị ông
anh thu mất hết hồn vía, bị ngay từ hồi mới
nghe tiếng sáo, Phi Lan quay lại nói thầm với Quốc,
một câu mà nếu có nghe được, chắc Duyên
cũng không hiểu.
- Ba hồn chín vía con về
ăn cơm cá cha mẹ...
Quốc cau mặt mắng
cô em họ.
- Nói bậy nhé, người
tạ..
Bị mắng, cô em gái lại
càng tin chắc hơn là lần nầy ông anh cũng đă cắm
câu, không c̣n dám tỏ ra gỗ đá nữa. Con người
nổi tiếng là "Thiên hạ đệ nhất vô
t́nh" mà hôm nay cũng biết kiêng cữ. Câu hú hồn nầy
chỉ dành khi nào trẻ con bị ngất đi, bố mẹ
mới phải dùng đến để hú hồn về,
chứ ngày thường chẳng mấy ai nói.
Tiếng sáo mà Lan vẫn gọi
là phi chuyên gia ấy, đă từng làm ướt cá chục
tá khăn tay của bao nhiêu đàn bà con gái. Thế mà người
thổi sáo lúc nào cũng như có bàn tay bịt mắt che
tai, không lấy đó làm điều kiêu hănh như những
người khác. Trái lại, Quốc vẫn trốn những
buổi văn nghệ, những buổi hội họp của
các hội thơ nhà giàu, tổ chức để ăn uống
với nhau cho thỏa thích rồi sau đó mới bắt
các nghệ sĩ nghèo ra ca ngâm những tác phẩm của
ḿnh, bắt mọi người phải thưởng thức,
và cố nhiên là phải trầm trồ khen ngợi, nói những
lời tâng bốc mà lắm khi chính tác giả cũng biết
thừa ra rằng người ta chỉ làm bổn phận
sau khi đă ăn bữa tiệc của ḿnh đó thôi.
Mấy lần Quốc
cũng bị đưa vào tṛng, bắt phải thổi sáo
để đệm những vần thơ ấy, chẳng
khác nào như gấm vá áo vải bố rách. Nhà giàu vốn
thích khoác thêm áo văn nghệ lên ḿnh v́ sợ người
ta biết tông tích của sự giàu sang do từ đâu
đến.
Sau một vài phen bị mời,
Quốc nhất quyết từ chối tất cả mọi
buổi họp, thế là khỏi lo. Các bạn la rầy,
chê bai, bảo phải đổi tính đi chứ cứ
như thế th́ ai chịu nổi. Có người đặt
tên Quốc là Tiêu Lang, ngôi nhà chàng ở được mang tấm
biển kẻ ba chữ Thái Hoa Sơn, là tên ngọn núi của
Tiêu Sứ ngày xưa đă từng ở để thổi
sáo. Chỉ c̣n chờ Lộng Ngọc nữa là đủ bộ,
hai người có thể cưỡi hạc để bay
lên trời, thoát tục.
Nhưng đời nay làm
ǵ c̣n có Lộng Ngọc, Quốc vẫn căi với các bạn
như thế. Nh́n ra chung quanh toàn một thứ sản phẩm
của đô thị, rập theo mẫu các tờ báo Âu Mỹ
gửi đi bằng đường hàng không. Họ hàng
tin rằng Quốc là cốt nhà sư, v́ tính chàng hiền
lành không bao giờ nghe căi nhau hoặc giận hờn nhau với
ai, lại trốn đàn bà, sợ phiền phức, khác hẳn
với các bạn cùng lứa.
Được Quốc hẹn
cho đi xem triển lăm họa theo lối cổ Á Đông,
Duyên mừng lắm, mấy đêm thao thức chờ đợi
không ngủ được, lúc nào cũng chỉ mong cho
chóng đến ba giờ chiều hôm ấy. Biết rằng
sống trong chờ đợi vẫn có một thứ hạnh
phúc thi vị khác biệt, không phải là không gợi hứng.
Con người phải biết mang ơn Thượng
Đế đă cho ḿnh làm người, đă tạo ra thế
giới loài người để đặt ḿnh sống
vào đấy. Liệu những hành tinh khác có được
như quả đất nầy không? Nếu Thượng
Đế không buồn t́nh, ngồi tẩn mẩn nghĩ
ra sự sáng chế một thế giới loài người
th́ sao nhỉ? Làm ǵ có Quốc? Làm ǵ có Duyên? Làm ǵ có tiếng
sáo hôm ấy và cuộc đi xem triển lăm hôm nay.
Tuy vẫn chưa có dịp
để được nghe lại tiếng sáo, nhưng
Duyên vẫn đang như ngây ngất, đang vui, đang
tràn trề hy vọng. Trong cái nh́n, trong giọng nói của
Quốc, như có chất chứa một chút hứa hẹn.
Người con gái được trời cho nhan sắc và
trực giác để làm khí giới, cũng như người
con trai nhận của trời sức khỏe và ư chí, can
đảm, để đánh nhau với thiên nhiên.
Duyên nghĩ như thế,
và lạ lùng chưa, quả là từ ngày biết Quốc,
Duyên cũng đâm ra biết suy nghĩ, biết t́m ṭi các thứ
sách vở hỏi thăm người nầy người
khác, một câu ca dao, một vấn đề. Nhờ trực
giác, Duyên tin chắc rằng Quốc cũng không thể hờ
hững với ḿnh. Lắm khi đang ở cạnh mẹ
hoặc đang đọc sách hay làm một việc ǵ, Duyên
bỗng cảm thấy nôn nao, ngỡ rằng Quốc
đang nghĩ tới ḿnh đang chờ đợi ḿnh. Nhà
lại có chị ở rất hay tin nhảm, từ trước
mỗi khi nghe nói đến, đều bị Duyên phê b́nh
là nhảm, dị đoan v́ các cha ở nhà thờ hay bảo
thế, chị ở có tài nghe chim mà phân biệt được
chim nào là chim khách, tiếng chuột rúc cũng là để
báo tin vui cho chủ nhà, mắt giật vào giờ nào th́ có
người xa tới, hoặc có người đang nhắc
ḿnh, Duyên rất thích hỏi chị ở để biết
thêm những thứ tin nhảm ấy, ngày nay đối với
Duyên nó mang một tầm quan trọng lăng mạn khác hẳn.
Mẹ Duyên, bà Mỹ
Hưng vẫn bảo từ khi sinh Duyên ra th́ cả nhà
đều gặp may mắn các anh học hành giỏi, bà
cũng buôn bán phát đạt, mỗi ngày một phát đạt
hơn. Duyên là con cầu tự, bà phải đi lễ cả
năm, qùy rục gối mới được Đức
Mẹ ban cho, người mẹ tin rằng v́ số Duyên
may mắn nên mới xui bố mẹ làm ăn phát đạt,
như thế có gọi là tin nhảm không?
- Sau nầy ai có phúc mới
được rước con gái bà về làm vợ, tha hồ
mà xây dựng cơ đồ.
Đó là câu người mẹ
vẫn nói với ḿnh, với chồng con, sự thực
th́ chỉ có số hồi môn và các món nữ trang bà mua để
dành cho con gái cũng đủ sống măn đời rồi.
Số Duyên quả thật là may mắn, t́nh yêu thứ nhất
mà được đền đáp lại, trong khi có bao
nhiêu cô gái bước lên xe hoa về nhà chồng với một
mối hận dài. Biết bao nhiêu người yêu mà bị
hắt hủi, gặp tử địa để rồi
sống dở chết dở. Duyên không bị rơi vào những
hoàn cảnh ấy, tin rằng Quốc sẽ yêu ḿnh
tương đương với t́nh ḿnh dành cho chàng.
Đứng trước
cánh tủ gương lớn soi cả người, Duyên
quay tới quay lui mấy lần để ngắm xem nếp
áo chị ở là có thẳng, đường tà có nhăn
nhúm. Duyên cảm thấy hài ḷng với chiếc áo mầu
cát bể rất phù hợp với ánh nắng chói bên ngoài.
Trời nóng mầu cát bể gợi về tiếng sóng, tiếng
gió rừng thông và sẽ d́u tâm tư người đi vào
đại dương.
Quốc sẽ thích lối
trang điểm, lối ăn mặc của ḿnh, Duyên tin chắc
như thế. Mái tóc nầy được buộc lên bằng
một giải nhung mầu nâu đậm thanh tao,
tương phản với cái gáy trắng hồng, với
những sợi tóc tơ ḷa x̣a đen huyền. Ngày nào quen
thân với Quốc, chắc Duyên sẽ đổi kiểu
tóc, đố ai biết được v́ sao, một lư do
thầm kín, bí mật, nhưng rất dễ hiểu, kiểu
tóc ấy chỉ là sự vứt bỏ giải lụa cho
tóc sổ tung, x̣e ra, che mặt, che cổ. Người quen sẽ
không thể nhận biết, không bị ai mách với mẹ
và các anh, hoặc dẫu mẹ hay các anh có bắt gặp
cũng không ngờ là con em ḿnh.
- Duyên hôm nay đi đâu
mà ăn mặc, trang điểm xinh quá vậy con?
Bà Mỹ Hưng ây yếm
nh́n con gái kiêu hănh hỏi, thầm nhận rằng con gái ḿnh
càng ngày càng thêm xinh. Đă có nhiều đám nhắn nhe, nói
xa nói gần, đ̣i làm mai làm mối. Nhưng nh́n kỹ,
đám nào cũng không xứng đáng. Lại c̣n phải so
đôi tuổi, phải xem xét gia thế. Con gái bà nào phải
ươn thiu gi mà lo tống vội tống vàng, con bà là
châu, là ngọc. Không ḍ xét cho kỹ để đi kết
thông gia với cái quân bạc đức, về sau chỉ
có con cháu bà khổ, tội vạ ǵ. Nhất là với mấy
chục năm chiến chinh, biết bao nhiêu người
đă nên danh nên phận nhờ ăn chặn, nhờ lọc
lừa, nhờ dối trá. Ra đường th́ oai vệ lắm,
tiền hô hậu ủng, mà thử đưa móng tay cạo
sơ cái lớp sơn bên ngoài th́ nó tḥi ngay lớp gỗ tạp,
mối ăn rỗng cả ruột bên trong. Một số
người con mang tội với dân tỵ nạn từ
miền Bắc vào, lấy tiền của dân tỵ nạn,
tội ấy rồi sẽ phải trả đến
đời con cháu. Một vị linh mục chuyên trông nom cho
dân tỵ nạn miền Bắc đă từng phàn nàn với
vợ chồng bà, ngài bảo Chúa sẽ không tha đâu.
Bà Mỹ Hưng cũng
không đồng ư với các bà bạn khác cứ kêu rằng
có con gái trong nhà như giữ quả lựu đạn, chẳng
biết lúc nào nó nổ, gặp đám nào cũng lo đánh
tiếng, t́m đủ mọi cách mà bẫy cho vào tṛng.
- Con đi xem triển lăm ở
khách sạn Continental, vào lối sáu giờ con về, mẹ
cho phép nhe.
Duyên nói cho có lệ chứ
biết rằng mẹ không bao giờ từ chối,
ngăn cản v́ quả thật là từ xưa Duyên
chưa hề dối mẹ, và người mẹ lúc nào
cũng tin con gái.
- Con bảo tài xế
đưa đi chứ trời nắng thế nầy mà ra
đón tắc xi ngoài đường th́ bụi bẩn hết
cả quần áo.
- Mẹ không cần xe
đưa đi đâu sao?
- Không, mẹ ở nhà chiều
hôm nay, nhưng ba con cần xe đón vào lối năm giờ,
con dặn tài xế đón ba con rồi ra trở lại
đón con sau.
- Thôi, lúc về có tắc
xi ngay đấy.
Quốc chờ Duyên ở
phía cửa trước khách sạn, Duyên dặn tài xế
khỏi cần đón ḿnh, xong rồi mở cửa bước
xuống xe, cố ư chậm răi bước đợi cho xe
đi khuất, chẳng muốn cho người tài xế
biết có ai đang chờ ḿnh. Người ăn người
ở vốn ṭ ṃ, ngày xưa th́ chẳng sao chứ bây giờ
cần phải cẩn thận.
T́nh cờ không hẹn mà
Quốc cũng mặc chiếc sơ mi gần cùng một
mầu với tấm áo dài của Duyên, th́ ra anh chàng
cũng thích mầu cát ướt nầy chăng?
C̣n sớm, pḥng triển
lăm chưa có mấy người, Duyên đi sát Quốc, song
song bước vào. Quốc kéo Duyên bắt dừng chân lại
ở ngưỡng cửa để nh́n một lần bao
quát hết tất cả mấy chục tấm tranh treo quanh
tường trước khi đi đến gần, nh́n kỹ
từng bức tranh.
Duyên im lặng nghe Quốc
giảng giải, phê b́nh từng nét vẽ, từng bức
tranh.
- Duyên nh́n xem, bức tranh
nầy, tác giả ăn cắp ư của người
xưa, nhưng ăn cắp mà cho biết cách cũng là
đáng khyến khích.
Quốc vốn kỵ những
luồng gió Âu Mỹ, chỉ sợ nó tràn qua xứ ḿnh rồi
bao phủ làm ngập lụt ch́m đắm hết và cái giống
người Việt Nam với cái văn hóa truyền thống
bị mất đi để nhường cho một thứ
lai căng phi Âu phi Á. Biết rằng những ư kiến nầy
đưa ra thường bị một số lời chỉ
trích phê b́nh là lạc hậu, cổ lỗ, bảo thủ
nhưng Quốc vẫn lờ đi, không thèm để ư tới.
Quốc có thiện cảm
với Duyên ngay từ phút đầu v́ thấy cô gái biết
trang điểm hợp ư ḿnh, không mặc chiếc váy x̣e,
váy bó, hoặc chiếc quần nứt đùi nứt vế
ra mà đến gặp chàng hôm ấy. Theo Quốc người
Á Đông mà bị người Âu đô hộ là khó chịu
rồi, ngột ngạt ḱm kẹp rồi, nếu cùng là dân
da vàng với nhau liệu có đỡ bị g̣ ép chăng.
Có người bảo ngược lại da vàng với nhau
sẽ bị đồng hóa, nhưng nh́n lại cả ngh́n
năm bị người Tàu đô hộ mà dân Việt Nam
đâu có trở thành Trung Hoa. Dầu sao, người Việt
Nam ngày nay đă tạo cho ḿnh được một nền
văn hóa vững chắc, một nếp sống, một
đường huớng suy tư riêng biệt. Sự gạt
bỏ nét mặt của ông cha ḿnh để lại, đi
t́m một khúc nhựa độn lên mũi cho giống hệt
người dân Âu Mỹ, chẳng những nó không phù hợp
với tính chất mà cả với cơ cấu, thể
xác của người Á Đông... Nhưng đây chỉ là
những ư nghĩ riêng tư, thầm kín của Quốc, và
hẳn cũng do những ư nghĩ ấy nên mới
đưa đến cuộc đi xem triển lăm hôm nay.
Quốc vẫn cáu kỉnh
mỗi khi mở quyển lịch sử viết vào thời
pháp thuộc, đọc đến trang Nguyễn Ánh đi
cầu viện người Pháp, xin giúp tàu bè khí giới
để đánh lại quân Tây Sơn, nhất là nh́n bức
tranh vẽ Hoàng Tử Cảnh theo Bá Đa Lộc đứng
trên chiếc thuyền quả là đáng rơi nước mắt,
chỉ muốn lật trang sách qua nhanh để khỏi phải
nh́n. Cũng may là khi Quốc khôn lớn th́ người Pháp
đă đi rồi, nếu c̣n, chắc suốt đời
Quốc sẽ được ăn cơm tháng trong tù, dầu
không có chân trong đảng phải nào cả.
- Mời Duyên đi xem buổi
triển lăm hôm nay mà tôi ngại quá, chỉ sợ Duyên không
thích, loại tranh nầy bây giờ ít người biết
thưởng thức.
- Sao anh lại bảo thế?
Em không biết th́ anh giảng.
Tiếp theo câu nói là cái
nh́n âm u trách móc, cô gái tự hứa sẽ cố gắng
để chứng tỏ cho Quốc biết rằng ḿnh
không đến nỗi nông cạn, tầm thường
như chàng tưởng.
- Sợ Duyên con quá trẻ,
nhất là từ thuở bé học trường Pháp, chỉ
được nghe giảng dạy về các vĩ nhân Pháp,
văn thi nhân Pháp.
Quốc ngừng không nói
thêm, tiếp tục nh́n tranh, có lúc chàng đứng dừng
lại khá lâu trước một bức tranh. Có lúc đang
đi, Quốc bỗng nắm tay Duyên kéo giật lại,
làm Duyên ngơ ngác. Quốc muốn bắt cô gái cùng dừng
chân ngắm với ḿnh, chia sẽ với ḿnh, chàng gật
gù đắc ư, có khi buông tay Duyên để lùi ra xa, Duyên cũng
phải lùi theo.
- Bức tranh nầy hoàn
toàn bắt chước theo bức Tảo Xuân Đồ của
Quách Hy, Duyên thấy không? Cũng cảnh sa mù trong núi, những
khối đá mạnh mẽ như khảm khắc vẽ
bằng mực đậm, trái lại, cây cỏ được
vẽ rất nhẹ như bị ch́m đắm trong sa mù,
ngọn cây trầm mà thân cây thật mạnh, vượt
lên...
Giọng phê b́nh rắn chắc,
sành sỏi, Duyên chắc Quốc phải từng ngồi hằng
giờ trước những tấm tranh để t́m ṭi,
so sánh, mới có thể nhớ kỹ đến thế.
Duyên thành kính đi nép sát vào Quốc, như muốn ăn,
muốn uống tất cả từ giáng điệu, cử
chỉ đến tư tưởng của người
đàn ông ấy.
Mọi sự điều
mới mẻ, đối với Duyên đều chưa bao
giờ được sống qua, chưa bao giờ xảy
tới. Thần tiên.
- Anh Quốc có vẻ mê
tranh cổ lắm nhỉ?
- Khỏi phải nói. Nhà
anh có mấy cuộn tranh của ông cụ tổ để
lại, chạy bao nhiêu lần tản cư mà bố anh bỏ
hết chỉ ôm mấy cái bó tranh gia tài tinh thần ấy.
Nếu không có bà cụ th́ chắc cả nhà chết đói
nằm nh́n tranh. C̣n bố th́, thà chịu nh́n con cháu chết,
chứ nhất định không rời tranh, nhất là mấy
bức cổ tự.
- Cổ tự? Là ǵ hở
anh?
Duyên ngơ ngác, ở
trường học chẳng bao giờ nghe nói đến
những thứ ấy.
- Bao giờ có dịp anh
cho Duyên xem, chắc Duyên chẳng hiểu ǵ đâu. Cổ tự
mà nếu ai không phải là chuyên gia th́ đành chịu, giỏi
mấy cũng chỉ có bập bẹ. Nhưng cổ tự
là một nghệ thuật thượng đỉnh của
hội họa.
Quốc bỗng mỉm
cười sau câu nói, biết rằng Duyên đang như kẻ
lạc vào đám sương mù, chàng c̣n muốn trêu thêm cô
gái vài câu nhưng sợ Duyên dỗi nên phải vớt vát bằng
mấy câu nói sau.
Đến trước một
bức tranh về cành tre, Quốc lại dừng chân, lại
nheo mắt, lại lùi xa đứng ngắm thật lâu.
- Tại sao anh phải lùi
như thế?
- Lui để nh́n rơ cái thế
của bức tranh, đứng gần chỉ nh́n thấy
rơ cái chất mà thôi.
Duyên cau mặt, cô bắt
chước cũng lùi xa nhưng không cảm thấy ǵ.
- Anh giảng cho em đi.
Thế là ở đâu? Chất là ǵ?
- Bức tranh nầy bắt
chước cả từ cái tên, cũng mang tên Mặc Trúc.
Ngày xưa Văn Đổng đời nhà Tống cũng
có một bức Mặc Trúc rất nổi tiếng, ông ta
chỉ tài t́nh chuyên vẽ trúc mà thôi. Bức tranh nầy, nếu
ai không biết, mới nh́n qua tưởng như là một
phức bản của Văn Đổng. Cũng cái điệu
vẽ cành trúc ngă cong xuống, giống hệt như cánh
cung đang được dương lên, mắt tre như
đuôi nhạn, không có nét luân quách và lá tre như những
lưỡi kiếm, giận dữ, chen chúc...
Quốc say mê giảng,
không cần biết là cô bạn gái có nghe và có hiểu hết
ư ḿnh. Những điểm nầy Quốc khỏi thắc
mắc, không hiểu th́ Duyên cũng khắc khám vào tâm trí
để c̣n hỏi lại.
- Thế nào để nhận
giá trị một bức tranh anh nhỉ?
- Cần nhất là bức
tranh không tục, tức là không nặng nề với những
khối mực thiếu quân b́nh, trơ trơ ra, và cố
nhiên là phải nh́n thấy cái khí vận. Nếu khí vận
không tỏa ra th́ vứt đi.
Duyên nghe th́ biết vậy
thôi, chứ khí vận là ǵ quả là Duyên chưa hiểu nhưng
không dám hỏi nhiều, sợ Quốc nản v́ thấy tầm
hiểu biết quá ít ỏi của ḿnh. Đành chờ về
nhà mở tự điển tra chữ khí, vận, xem nó là
nghĩa ǵ, Duyên tự hứa như thế.
- Sao anh thạo về hội
họa dữ vậy?
- Chẳng thạo đâu,
chỉ họa trong tâm tư thôi, không biết quẹt lên giấy.
- Sợ tục phải
không?
Duyên vừa nói giọng
đùa vừa cười, Quốc cũng vui vẻ cười
theo, nhận thấy cô gái khá thông minh.
- Chắc thế. Thật
ra tôi chỉ chuyên về lư thuyết.
Chung quanh đă bắt
đầu có nhiều người đi dạo qua dạo
về, tay c̣n cầm thiệp mời, người ngoại
quốc nhiều hơn người Việt Nam. Chẳng có
ai biết nh́n tranh mà t́m h́nh, t́m thế, vận, tính, của
một bức tranh như Quốc.
Có những đôi mắt
thật hững hờ, đi đến cho có lệ, đi
v́ chẳng biết đi đâu, đi để chờ giờ
vào tiệm ăn th́ đúng hơn. Duyên nhận thấy
trong đám người đi xem, chẳng có ai được
cái may mắn của ḿnh hôm nay. Được đi xem triển
lăm với một người chuyên về hội họa, cổ
họa, c̣n đ̣i ǵ hơn.
- Anh Quốc dạy em nhé.
- Dạy ǵ? Tôi có biết
ǵ hơn ai đâu mà dạy.
- Anh dạy em thổi sáo,
dạy em hiểu về hội họa, dạy em... Duyên ngập
ngừng, đ̣i ǵ thêm nữa, tin chắc rằng Quốc
c̣n biết nhiều và ḿnh c̣n cần phải học nhiều
nữa.
- Dạy cho Duyên làm người
Việt Nam, yêu nước Việt Nam, không vọng ngoại,
không trở thành vong quốc nộ.. chịu không?
Giọng Quốc nửa
đùa nửa thật nhưng thấy Duyên ngơ ngác
như từ một chân trời nào lạc tới, nên chàng
tha, ngừng, không nói trêu thêm nữa. Gần một tiếng
đồng hồ, Quốc và Duyên đi quanh pḥng triển
lăm, Duyên cảm thấy hơi mỏi chân. Có những bức
tranh vừa tới là Quốc đă giữ Duyên lại, bắt
dừng chân thật lâu, chỉ cho Duyên xem từng nét, giảng
về cách vẽ, thế nào là nét trực lập, nét suân, loại
suân nào được dùng nhiều ở thời đại
nào, ở lối vẽ nào và tác giả nào.
- Duyên thấy không, bức
tranh nầy tác giả đă dùng bột mầu để vẽ
thân cây, chứ không dùng mực. Lối xử dụng bột
nầy do Triệu Can, một họa gia của thời
Ngũ Đại đă phát kiến ra, sau đó các họa
gia khác đều bắt chước mỗi khi cần
để vẽ cảnh núi xa xa.
Giọng Quốc giảng
giải thầm th́ bên tai vừa đủ cho Duyên nghe, không
dám làm rộn người khác. Nh́n thấy cô gái hơi có vẻ
mệt, Quốc cũng thấy áo sơ mi của ḿnh
như sát vào lưng, mặc dầu mấy cái quạt trần
vẫn quay tít, mà không khí vẫn nóng bức, Quốc đề
nghị sang trà đ́nh uống nước nghỉ chân, và
nghỉ cả tâm trí, v́ đi xem một cuộc triển
lăm với tất cả tâm trí cũng làm mệt tâm trí không
kém đọc một quyển sách, đàn một bản
đàn, vẽ một tấm tranh.
Duyên có vẻ ngập ngừng
trước ngưỡng trà đ́nh, nh́n thấy đầy
cả người ngoại quốc, thêm vào một vài bóng
giáng các cô gái đi săn ngoại nhân. Các cô cũng ngồi
cả đấy gọi trà uống để chờ
cơ hội, có người nào mới đến là các cô
biết ngay, t́m cách chào mời. Món hàng nhan sắc mà lắm
khi đă về chiều, hành nghề từ thời Pháp thuộc,
bồi bếp của nhà hàng đă nhẵn mặt, gặp
nhau chào hỏi như bạn cố tri. Quốc đoán biết
sự ngần ngại của Duyên, chàng gạt ngang.
- Mặc chứ, Duyên
đi với tôi cơ mà, chúng ta là dân một nước tự
do chứ đâu phải thuộc địa của ai nữa
đâu.
Lần thứ nhất
đi ra ngoài với một người bạn trai, Duyên
hơi sợ có ai trông thấy, nhưng rồi ư nghĩ lo
ngại được dẹp bỏ, Duyên cần nghe, cần
đặt nhiều câu hỏi và rất ít khi dám nói ư kiến
của ḿnh v́ thấy nó c̣n quá trẻ con.
Quốc mỉm cười
không trả lời câu hỏi của cô gái, chàng đặt
một câu khác đi ra hẳn ngoài vấn đề.
- Đố Duyên, chữ
Duyên nghĩa là ǵ, Duyên có biết không?
Duyên lắc đầu làm
rung nhẹ cái đuôi tóc ngắn đằng sau gáy, cả
cái nơ cũng rung theo như đôi cánh bướm
đang sửa soạn tung bay.
- Em không biết, là ǵ thế
hở anh?
Học trường Pháp
làm sao biết được nhỉ.
Duyên tức lắm, biết
ḿnh bị trêu, và chắc sẽ c̣n bị trêu nhiều lần
nữa. Tự hứa sẽ cố gắng t́m sách vở học
hỏi thêm cho đỡ ngố, sự kiện nầy mới
mẻ quá. Trước kia, Duyên đâu có bao giờ bị
cái cảm giác ngố như hôm nay.
Quốc nhứng ngón tay
vào nước rồi viết lên mặt bàn gỗ, chữ
Duyên, vừa viết vừa giảng.
Một câu mà người
ta hay đưa ra làm thí dụ, định nghĩa cho chữ
Duyên là câu: "Tiền thế hữu duyên, kim thế kết",
tưc là mệnh đă định từ kiếp trước,
từ kiếp trước đă có duyên nghiệp với
nhau th́ kiếp nầy phải gặp nhau. Hẳn v́ chữ
Duyên có ư nghĩa ràng buộc nên nó được các chú Tàu
thời xưa cho nó mang bộ mịch là ôm tơ. Điều
đáng chú ư là phải t́m xem chữ ấy gia nhập vào
ngôn ngữ nước Trung Hoa trước hay là sau khi Phật
giáo gia nhập vàọ..
- Trời ơị.. Anh
Quốc, thích quá, sao anh biết nhiều quá vậỵ..?
Duyên c̣n muốn nói thêm
nhưng vội vàng ngừng, cảm thấy ḿnh không xứng
đáng một tí nào với chữ Duyên của Quốc vừa
giảng, ḿnh quả là vô duyên. Học bao nhiêu năm ở
nhà trường mà chẳng bao giờ được nghe ai
nói, ai dạy cho, giảng cho những điều hay ho ư vị
như thế.
- Nếu Duyên cho phép th́ từ
nay anh sẽ gọi Duyên là Duyên Duyên... như thế nó sẽ...
- Sẽ chằng qua buộc
lại hai ba lần, phải không anh?
- Ừ, nó sẽ giống
như một ôm tơ vậy.
Quốc nh́n Duyên, mỉm
cười hài ḷng, cô bé không đến nỗi độn
căn, tức là người có cái căn u mê, cô bé nầy
sáng trí, thông minh, nói ǵ là hiểu ngay. Quốc vốn sợ
những người chậm hiểu, cái ǵ cũng phải
giảng lại cả chục lần, làm mất hết
thú vị. Cái nh́n của Quốc, đối với Duyên hôm
nay là một lời ban khen, cô gái hân hoan đón nhận với
tất cả niềm kiêu hănh.
Duyên chợt nh́n lên đồng
hồ rồi đưa tay so với giờ của đồng
hồ ḿnh, cắn môi, giọng hốt hoảng.
- Chết thật, em phải
về, em hẹn với mẹ là đúng sáu giờ em sẽ
có nhà, sợ mẹ em đợị..
- Anh đưa em về...
Quốc vô t́nh buột miệng
gọi Duyên bằng em, cô gái rùng ḿnh, vừa vui lại vừa
lo mà chưa biết rơ lư do. Lần nầy là lần thứ
nhất Duyên đi ra ngoài với một người con
trai, rủi gặp ai quen th́ chưa biết phải nói thế
nào. Nét mặt hơi cau, Duyên suy nghĩ một khoảnh khắc
rồi từ từ đưa tay lên tháo gỡ cái nơ
nhung buộc tóc đằng sau gáy, cố ư để cho tóc
x̣a xuống che mặt, che cổ. Quốc nh́n theo từng cử
chỉ, mỉm cười không phát biểu ư kiến.
- Hay Duyên muốn về một
ḿnh...
- Không phải đâu anh,
không phảị..
Cô gái chỉ sợ Quốc
hiểu lầm ư ḿnh, chàng sẽ giận và sẽ không thèm
đưa ḿnh về nữa. Quốc vui thích khi nh́n thấy
thái độ lo ngại cuống quưt của Duyên, mầm mống
độc ác, thích bắt nạt của mấy thằng
con trai miền Trung đang chớm dậy.
Hai người ra đón tắc
xi ở góc đường, Quốc hiểu ư cố đi
cách xa, sợ Duyên gặp người quen. Bước lên
xe, Duyên thầm cảm ơn sự tế nhị của Quốc,
chỉ mong cho con đường về làm sao kéo dài ra. Giá
con đường như cái kẹo dẻo để tay
người có thể cầm kéo dài ra bao nhiêu cũng
được th́ thích biết mấy. Nhà Duyên ở tận
miệt Gia Định, nếu không bị kẹt xe th́ chỉ
cần mươi lăm phút là tới, nhưng giờ nầy
Duyên đang mong cho có sự ǵ trục trặc, gặp
đoàn xe nhà binh qua cầu chẳng hạn, hay một
đám ma ông lớn nào để kéo dài quăng thời gian ngồi
bên Quốc.
T́nh yêu rồi đó
chăng. Duyên tự hỏi. Chiếc xe tắc xi bốn ngựa
bé nhỏ, cũ kỹ, nhưng với Duyên nó là một chiếc
xa giá bằng trân châu và Quốc là vị hoàng tử mà Duyên vẫn
chời đợi, hệt như những chuyện cổ
tích trong sách của trẻ con, Duyên vẫn thường
đọc.
- Bao giờ Duyên gặp lại
anh?
- Tùy anh, em được
nghỉ hè rồi, tha hồ đi chơi.
- Thứ bảy nầy
nhé, ra bến tàu ăn cơm chiều luôn, anh sẽ mời
cả Phi Lan , như thế lúc về có cả cô ấy
đưa về, Duyên khỏi sợ...
Duyên đồng ư ngay, chỉ
có cách ấy, mặc dầu hai người mới quen nhau,
biết nhau, c̣n bao nhiêu chuyện để nói mà phải chịu
sự có mặt của đệ tam nhân sẽ làm mất
đi nhiều hứng thú. Quốc đoán được ư
Duyên, chàng nói thêm cho cô gái bớt thắc mắc.
- Anh sẽ hẹn Lan vào lối
năm giờ hơn, chúng ḿnh ra lối ba giờ, ngồi uống
nước chờ cô bé.
Duyên nh́n Quốc, biết
ơn, con người tế nhị như thế, hiểu
đời như thế. Sau nầy ai may mắn được
làm vợ chàng, được sống cạnh chàng, hẳn
cuộc sống sẽ thoải mái lắm. Cái ǵ cũng
được lo, được nghĩ được
thu xếp, sắp đặt trước để cho vợ
con được yên tâm. Chẳng bù với mấy ông anh của
Duyên, ngay cả sự khai thuế, đóng thuế cũng
giao cho vợ, các ông chỉ biết đi làm, về nhà nằm
gác chân đọc báo.
Duyên không biết rồi
định mệnh có dành cho ḿnh cái phần số may mắn,
tốt đẹp đó không?
Về đến nhà
đă sáu giờ rưỡi, mẹ Duyên đang tiếp
khách, đèn từ ngoài sân vào đến nhà trong, nhà ngoài
đều được bật lên sáng choang, Duyên hỏi
thăm chị ở từ ngoài cổng xem khách là ai.
- Bà nào vậy?
- Em không biết, bà khách nầy
lạ, chưa tới bao giờ, chắc không phải là
khách đặt hàng.
- Thế à, thây kệ...
Duyên dùng cái giọng nghênh
ngang, cố ư nói bắt chước người miền
Nam, hai chữ nầy Duyên cho là hay lắm. Nói xong, cô gái
bước vào thềm, lúc đi qua pḥng khách, cô gái hơi có
ư đưa mắt liếc nh́n xem bà khách nào. Thấy bà khách
cũng nh́n ḿnh chầm chập, Duyên lễ phép cúi chào, định
đi thẳng nhưng bị bà Mỹ Hưng gọi giật
lại, bảo vào gọi người nhà pha thêm trà, làm
như khách là lạc đà khát nước từ cả
tháng hay sao ấy.
Duyên ngạc nhiên, ngày
thường mẹ có bao giờ hành ḿnh một cách vô lư
như thế. Bà khách được dịp tha hồ mà
nh́n, mà ngắm như muốn xem tướng xem số từ
đầu xuống chân.
Duyên gọi người
nhà pha nước xong, vội bước nhanh vào pḥng ḿnh,
nhưng tai vẫn c̣n nghe được những lời
đối thoại giữa hai người đàn bà. Một
đằng mẹ Duyên th́ có vẻ nhún nhường, giả
vờ chê bai con ḿnh vụng dại, một đằng bà
khách th́ tán tụng: "Ôi dà, trông ngoan đáo để,
năm nay bao nhiêu tuổi rồi, ấy tuổi hợi à,
tuổi ấy mà con gái th́ tốt lắm, nằm đợi
mà ăn, không phải làm lụng vất vả. Trông tướng
người đầy đặn phúc hậu quá, tướng
nầy gọi là vượng phu ích tử đấy bà chị
ạ. Xem nào, tuổi hợi, mệnh hỏa, sơn dầu
hỏa, thằng cháu ở nhà lại là mệnh kim, kiếm
phong im, kim nầy là thứ kim phải được gặp
hỏa mới nên h́nh... Đến đây cả hai bà đều
hạ giọng, h́nh như đang mưu mô tổ chức một
cuộc đảo chính, một sự ǵ quan trọng bí mật,
Duyên cố ư lắng tai mà vẫn không làm sao nghe được,
chỉ thỉnh thoảng vài tiếng xuưt xoạ.. ối
dà, ối dà, thế th́ quư hóa quá...
Bực ḿnh cô gái bỏ
qua, không thèm chú ư lắng tai nghe nữa, Duyên nghĩ thầm,
chắc con mẹ nầy phải làm nghề thầy bói. Cô
gái quay nh́n vào gương, tự thè lưỡi với ḿnh,
làm như người trong gương không phải là Duyên,
mà là bà thầy bói ở nhà ngoài, Duyên nói to.
- Ư ẹ, vớ vẩn...
Nói xong, cứ để
nguyên chiếc áo dài, nằm vật xuống giường,
nh́n lên trần nhà, hồi nhớ lại tất cả những
ǵ đă xảy ra trong suốt buổi chiều hôm nay.
Như người đạo diễn lúc quay xong cuộn
phim, đang phải ngồi xem lại để chọn lọc
mà cắt mà ráp. Duyên như nh́n thấy trước mắt
nụ cười của Quốc. Giá Duyên là đạo diễn
thật, giá cuộn phim là mối t́nh của hai người
th́ trước khi chấm dứt phải là nụ cười
ấy làm cái "image fixe" khi tiếp chiếu ban
generique tên của các chuyên viên.
- Chưa có ai cười
dễ thương như anh.
Duyên nói lên thành lời,
như đang có Quốc ngay trước mắt... Buổi
dạ hộị.. Bài thơ Hạng Vũ biệt Ngu
Cơ. Giọng sáo, giọng sáo vút lên... Ngu hề, Ngu hề,
hà nại hà... Duyên chợt sa sầm nét mặt. Sao bài
thơ mang cái tên ǵ mà buồn quá vậy "mauvais
presage"...
Cô gái vội vàng cắn
môi để khỏi nói thêm, đă bảo từ nay sẽ
tập nói toàn tiếng Việt, không dùng lối lai căng
xen kẽ để cho vui ḷng Quốc, xứng đáng với
con người độc đáo ấy. Duyên tự hỏi
sao từ trước đến nay ḿnh ăn nói xen kẽ
nửa Việt nửa Pháp như vậy mà không thấy lố
lăng. Mà Duyên cũng sẽ không tin dị đoan đâu,
presage chắc phải dịch là... ǵ nhỉ, là điềm
chăng. Duyên vùng dậy chạy đến bàn mở tự
điển Pháp Việt, từ nay chắc sẽ được
cần đến luôn.
Buổi chiều trên sông
Sài G̣n thật huy hoàng, hay tại khi ḷng ḿnh đang huy hoàng
th́ nh́n đâu cũng thấy thắm tươi rực rỡ
cả chăng. Duyên và Quốc hẹn nhau ở bến tàu,
cô gái đă dối với mẹ rằng đến chơi
nhà bạn, học đàn, ở lại ăn cơm chiều
rồi sẽ về sớm. Chúa ơi nói dối, phải tội
chết, chủ nhật nầy phải vào nhà thờ đọc
kinh xưng tội vậy. Hẳn ở trên trời nh́n xuống
Chúa cũng phải hiểu cho cái tâm trạng của đứa
con gái mới yêu lần thứ nhất. Mẹ Duyên không tra
hỏi văn vẹo, v́ chưa bao giờ Duyên nói dối, vả
lại từ trước Duyên vẫn thỉnh thoảng
xin phép mẹ đi chơi, có sao đâu. Bà Mỹ Hưng
không thấy cần phải thắc mắc.
Hai người vừa tới
nơi hẹn th́ vừa gặp nhau, ai cũng muốn
đúng hẹn, không muốn bắt người kia phải
chờ, mà h́nh như cả hai cũng đều không muốn
bị chờ, v́ sợ chờ đợi hay bắt người
suy nghĩ. T́nh yêu kỵ sự chờ đợi, nhất
là khi phải chờ nhau ở ngoài đường, trong
quán nước lạ.
Trời c̣n nắng chói,
c̣n sớm, mùi nắng thơm tho và mầu nắng óng vàng
như cả một ôm tơ trải lên không gian. Quốc có
ư muốn thuê đ̣ đi qua bên kia sông dạo một ṿng, rồi
trở về, v́ c̣n nhiều th́ giờ, Duyên hơi lưỡng
lự.
- Có ǵ đâu mà Duyên ngại,
bên kia là Tân Thuận, xóm nhà lá, đất nước ḿnh,
th́ ḿnh phải đến thăm viếng cho biết cho
quen nhau chứ. Anh chắc Duyên chưa bao giờ đến
những xóm nghèo nầy nhỉ, phải nh́n rơ cuộc sống
của họ để hiểu và để thương họ
hơn, Lan chưa đến, chúng ta hăy đi một lúc th́
Lan đến là vừa.
Quốc nói một tràng
dài, rồi không chờ ư Duyên, cứ đưa tay vẫy
đ̣ rồi d́u Duyên xuống. Hai người ngồi đối
diện trên hai thanh gỗ gác trong ḷng đ̣. Bà lái đ̣ xắn
quần cao lội xuống nước đẩy con đ̣
ra xa bến, rồi cũng nhẹ nhàng trèo lên ngồi chéo ở
đằng đầu, đằng lái đă có cậu bé con
ngồi giữ lái. Cả hai người hầu như
đă quen với cảnh chèo thuyền cho những đôi
t́nh nhân đi chơi nên rất lạnh lùng không thèm để
mắt đến.
- Không thể nào bằng
con sông Hương được, Duyên phải cố làm
sao để về thăm xứ Huế một lần,
người Việt nào chưa được biết Huế
là c̣n thiếu sót. Có quyền không biết những xứ
khác, nhưng không có quyền không biết xứ Huế, Ai
chưa được ngắm cảnh hoàng hôn, lúc chiều
về trên sông Hương là người ấy chưa có thể
tự cho rằng đă thấu tận cùng, triệt để
của chữ đẹp, của thẩm mỹ, thâm trầm,
huyền bí, một thứ nhan sắc có chiều sâu.
Quốc lại nói một
hơi dài nữa, chính chàng cũng ngạc nhiên sao hôm nay
đâm ra nhiều lời. Duyên nghe Quốc cứ ca tụng
măi xứ Huế cũng đâm ra nóng ruột, chẳng biết
cái xứ ấy nghe bảo nghèo nàn lắm, có ǵ đâu mà ghê
thế.
- Sao anh mê xứ Huế dữ
vậy, anh người Hà Tĩnh mà.
Duyên hỏi vậy thôi,
nghe giọng hơi nặng của Quốc th́ cũng bắt
chước mọi người gọi là cá gỗ, sự
thật Duyên cũng chưa biết phân biệt các thứ
giọng của mỗi miền.
- Sống ở Huế.
Lần nầy Quốc chỉ
trả lời có ba chữ ngắn ngủi, con người
chưa hề kể lể thân thế cho ai nghe, điều
làm Quốc sợ nhất là nghe bảo ở xứ cộng
sản khi làm đơn xin việc, chẳng những phải
khai lư lịch ḿnh mà c̣n phải khai cả lư lịch của
bạn bè thân để cho nhà nước có thể điều
tra, từ người nầy bắt sang người khác,
không thiếu sót một điểm nào. Ức hiếp con
người đến thế, làm sao chịu nổi.
Duyên chỉ nghe Phi Lan nói
sơ qua, chàng là con nhà quan liêu ǵ đó, cha ông theo ngành khoa cử,
từ khi quen nhau chưa ai kể với ai về gia
đ́nh ḿnh. Đặc biệt chăng, v́ ở thời buổi
nầy hai người mới gặp nhau là muốn hiểu
ngọn nguồn, Duyên và Quốc đă thoát ra ngoài lệ, ra
khỏi sự tầm thường của mọi người.
Con thuyền bồng bềnh,
dao động v́ mấy cái thuyền máy lướt qua nhanh
làm xao xuyến mặt sông. Sóng nổi mạnh, một loạt
sóng g̣ ép giả tạo, cộng với tiếng máy chạy
ầm ầm, rất trần tục, âm thanh ô trọc làm bẩn
tai bẩn trí và bẩn cả gịng sông.
Quốc chép miệng, lắc
đầu nghĩ đến trang sách bằng Pháp ngữ vừa
đọc đêm qua nói về thành phố Venise của
nước Ư, một thành phố đang bị định
tội. Một ngày nào đó sẽ bị ch́m xuống
nước nếu không t́m ra phương thế nào để
cứu chữa cho kịp thời. Lỗi cũng chỉ v́
mấy cái thuyền máy đầy ô nhiễm nầy, cứ
tung các thứ dầu nhớt làm mục nát phần xây cất
bên dưới.
- Phí quá... thật là uổng...
- Anh bảo ǵ cơ?
- Duyên cẩn thận, coi
chừng những cái thuyền máy quái ác ấy mà lướt
tới gần th́... Ấy coi chừng...
Quốc hét lên, chưa kịp
nói hết câu th́ một làn sóng giả tạo do những chiếc
thuyền máy ấy tung ra, làn sóng nhào tới, con thuyền
cḥng chành thật mạnh, bắn tung nước vào làm
ướt tấm áo Duyên, mầu áo trở nên thẫm
hơn, sát vào thân h́nh hơn. Hai tay cô gái bám vào mạn thuyền,
không sợ mà c̣n có vẻ vui thích, v́ biết có người
đang lo lắng cho ḿnh, được trải qua những
giây phút căng thẳng bên cạnh người ḿnh kính yêu,
c̣n ǵ hơn. Quốc nh́n Duyên, thêm thiện cảm, không có vẻ
yếu đuối bệnh hoạn, loại người
khách hàng quanh năm của các vị bác sĩ. Quốc chợt
nhớ đến mấy thằng bạn, nếu chúng nó gặp
được hai đứa đi chơi hôm nay th́ thế
nào Duyên cũng được mang tên là Lộng Ngọc, cái
tên cũng xứng với người, chẳng có ǵ phải
thẹn, không như những trường hợp mà tên với
người phản bội nhau. Định nói với Duyên
nhưng lại sợ cô gái nghĩ ngợi nhiều quá
chăng.
Chuyện đâu c̣n đó,
chẳng bao giờ nên vội vàng, con người có cuộc
sống rất trầm tĩnh, không chạy theo tiền bạc,
danh vọng, ngoài sự nghiên cứu về cỏ cây, đi
dạy học, dịch ít sách cho nhà Khai Trí, Quốc chẳng
thấy cần phải làm việc thêm, để th́ giờ
cho cây sáo, cho thiên nhiên. Đi dạy học để khỏi
mang tiếng là trốn lính, v́ dạy học tức là
đă đưa những ư nghĩ tốt đẹp vào
đầu óc những người học tṛ nhỏ,
đào tạo những người lính cho quốc gia, Quốc
tự bào chữa cho sự trốn lính của ḿnh. Ai
cũng bảo rằng số Quốc may mắn, mà quả
thật như thế chăng?
Thuyền cập bến
sang phía Tân Thuận, Quốc dặn bà lái đ̣ chờ, chàng
đưa Duyên đi thăm cái khu phố chợ bé nhỏ
nằm dọc bờ sồng, những dăy nhà mái tôn lụp
xụp.
Duyên có sợ nghèo không?
Em chưa biết nghèo nên
chưa biết sợ.
Sự thật đúng
như thế, cô gái chẳng có một ư niệm ǵ về sự
nghèo nàn, từ bé sinh ra trong gấm lụa. Hai người
vừa bước đi vừa liếc nh́n chung quanh, Quốc
c̣n thấy các thứ chứ Duyên chỉ thấy có mỗi
ḿnh Quốc trước mắt ḿnh. Có những nơi mà nhà
sát đường quá, Duyên nhận rơ những đôi mắt,
những cái nh́n nghèo nàn đang bám sát vào ḿnh, cô gái hơi sợ,
nắm chặt tay Quốc đi sát vào Quốc để
t́m sự trấn tĩnh, Quốc để cho Duyên nắm
tay ḿnh rồi tự buông ra, không giữ lại. Duyên hơi
xấu hổ v́ thái độ sợ hăi vô lư của ḿnh,
nàng nói khẽ:
- Về thôi anh, sợ Lan
chờ chúng ḿnh chăng.
- C̣n sớm mới có 4 giờ,
Lan nó chưa đến đâu.
Nói thế nhưng Quốc
cũng đưa Duyên quay trở lại thuyền, bà lái
đang mơ mộng chờ, mỉm cười hỏi
thăm:
- Thầy cô có mua
được ǵ không?
Duyên lắc đầu, sự
thật th́ ở đây có ǵ để cho Duyên mua được
đâu.
Bận về không gặp
thuyên máy, mặt trời cũng bớt gay gắt,thuyền
lướt nhẹ nhàng, giá là một đêm trăng hay là muộn
hơn một tí chắc c̣n thơ mộng hơn nữa.
Thuyền ghé bờ, Quốc
nhảy lên trước, đưa tay cho cô gái nắm để
bước lên, móc túi trả tiền một cách kín đáo rồi
cùng Duyên đi lên chỗ hẹn. Vụ du thuyền bất
ngờ, nếu biết chắc Duyên sẽ không mặc áo
dài, nhưng h́nh như Quốc không thích Duyên ăn mặc ǵ
khác hơn là những chiếc áo dài, mặc dầu nó vướng
víu. Qua cái nh́n của chàng trai, Duyên đoán biết được
mỗi khi nàng vừa đến, và Duyên chỉ mong
được chiều theo.
Đố Duyên biết mầu
áo của Duyên mang tên hoa ǵ, nó là mầu ǵ?
Mầu hoa Iris phải
không anh?
Tên Á Đông của nó là
Duyên Vỹ.
Thích nhỉ, sao cũng có
tên Duyên vào đó.
Nó c̣n tên là Xương Bồ,
là Đoăn Kiếm nữa.
- Tên nào cũng đẹp
anh nhỉ.
Hoa nầy lúc c̣n
tươi hơi ngả xanh, càng héo càng đổi sang tím,
có một vài hoa Hồng cũng thế.
- Tại sao ít hoa xanh anh nhỉ,
chỉ toàn mầu đỏ, mầu vàng, đi măi mới gặp
một bông hoa xanh.
- Có một ư kiến rằng
v́ con mắt của lũ bướm chuyên đi truyền
phấn để cho cây có thể sinh sôi nẩy nở,
chúng nó không nh́n thấy mầu xanh mà chỉ thấy rơ nhất
là mầu vàng nên lúc nào thấy hoa vàng là chúng nó sà tới
trước, hút nhị, ướp phấn.
- Em biết rồi, trong
khi đó những bông hoa xanh không có con bướm nào nh́n thấy
nên tuyệt giống dần, phải thế không anh?
Quốc gật đầu,
không trả lời, chàng vẫn ít nói.
- Anh thích mầu tím?
Lần nầy Duyên đặt
câu hỏi mà không đợi câu trả lời. Từ nay
Duyên sẽ may toàn áo tím, đủ mầu từ đậm
đến nhạt cho vui ḷng người yêu.
- Lệ thường mầu
sắc không đẹp lắm khi đứng một ḿnh mà
đ̣i hỏi sự ḥa âm cân đối, nhưng riêng mầu
tím là mầu của điềm lành. Các vị tướng
trước khi xuất quân mà gặp áng mây tím là thế nào
cũng thắng trận, nếu không thắng cũng tránh
thoát được những sự bất tường.
Cũng như khi trên trời có mây tím ở vùng nào là vùng ấy
sẽ có thánh nhân hiện tới, Duyên biết không?
- Thế sao anh, thế mà
em cứ tường mầu tím là mầu sắc của sự
không vui.
Quốc có cảm t́nh với
Duyên ngay từ khi cô gái đến gặp ḿnh lần đầu
tiên với Phi Lan trong chiếc áo mầu tím. Đời Quốc
hầu như đă bị cái mầu ấy ám ảnh. Anh
chàng vẫn say mê những buổi hoàng hôn ngả tím, nhuộm
tím lên cảnh vật. H́nh như trời miền Trung hay
khoát mầu nầy, Quốc mê những đồi hoa sim, những
mặt ao đầy hoa bèo Lục B́nh, và cố nhiên là những
tà áo tím.
Ngày c̣n đi học Quốc
vẫn nói với các bạn sẽ yêu cô nào mà lần đầu
tiên gặp gỡ cô ấy biết mặc áo tím, gọi là mầu
Tử La Lan. T́nh cờ hay là định mệnh xếp
đặt, hôm ấy Duyên đă mang mầu tím, ngay phút đầu
tiên nh́n cô gái, Quốc tưởng như bản án định
mệnh đă tuyên lên cho cuộc đời ḿnh.
Cũng có vài trường
hợp mà áo với người không đi đôi với
nhau, nhưng Duyên với mầu tím th́ trái lại, có lẽ
Duyên sinh ra cho mầu ấy hay là mầu tím ấy cho Duyên.
Dáng dấp e ấp của Duyên lúc ban đầu thật là
y hệt như những bông hoa Tử La Lan bé nhỏ, tỏa
mùi hương kín đáo, cũng e ấp như những
bông hoa ấy.
Quăng thời gian ngồi
đối diện với Duyên trên chiếc thuyền ban
năy, đủ cho Quốc phân tích kỹ dáng dấp, nét mặt
của cô gái, nhất lại là dưới ánh nắng chân
thật của mặt trời, không phải dưới ánh
đèn giả tạo mờ ảo thường vẫn
được các bà các cô t́m đến để che dấu
những nét tàn phá của thời gian trên mặt ḿnh.
Duyên có nụ cười
tươi, đôi mắt dài, mầu da hồng không gian dối.
Một lần nữa ư nghĩ lại trở về, giá là
họa sĩ, Quốc sẽ bắt Duyên làm người mẫu
cho ḿnh.
Hơn năm giờ chiều,
hiệu ăn c̣n vắng khách, v́ chưa phải là cuối
tuần, hai người chọn phía thành đài, để
được gần sông nước. Duyên dành chỗ
đối diện với Quốc, bắt Lan sẽ ngồi
giữa, làm chủ tọa.
- Chiều nay trời
đẹp quá... anh có thấy? Có phải tại ḿnh vui nên
nh́n ra chung quanh cái ǵ cũng đẹp, hay tại buổi
chiều nay trời có đẹp thật?
Sau câu hỏi Duyên ngước
mắt nh́n Quốc như chờ đợi câu trả lời,
bỗng Duyên đỏ mặt, chợt nhận ra sự táo
bạo của ḿnh, câu nói không phải là một sự bộc
lộ tâm tư cho Quốc hiểu được ư ḿnh,
ḷng ḿnh đó sao. Bạo quá, chắc Quốc biết, chàng
đưa cái nh́n ra phương xa, một lúc rồi chỉ
nói lên hai chữ mà Duyên không hiểu rơ ư.
- Càng hay.
Cả hai đều cố
tránh, không muốn hay chưa muốn đề cập vội
đến vấn đề t́nh cảm, cho đó là một
báu vật, thiêng liêng và mong manh, đáng được nâng
niu, gượng nhẹ, phải chờ một hôm nào thật
đặc biệt, hôm nào mà tất cả những v́ sao chỉ
huy t́nh cảm trên trời hội đủ, tỏa ánh sang
xuống trần gian, chắc họ mới dám nói với
nhau một lời ǵ, làm một cử chỉ ǵ để
chứng tỏ ḷng họ với nhau.
- Anh Quốc chơi sáo chắc
phải từ lâu lắm rồi nhỉ?
- Từ thuở bé, tôi hay
trèo lên cây Phượng trước nhà ngồi thổi sáo,
v́ tiếng sáo bay xa, không thích bị bốn bức vách dồn
ép nên phải ra ngoài vói thiên nhiên.
Cả hai cùng im lặng
sau câu trả lời của Quốc, Duyên đang tưởng
tượng ra trước mặt, h́nh ảnh chú bé trèo lên
cây ngồi vắt vẻo thổi sáo. Quốc cũng
đang thả tâm tư trôi về quá khứ.
- Tại sao anh lại chọn
cây Phượng, tại sao không là một thứ cây ǵ khác.
- Nhà có nhiều cây
nhưng cây Phượng ấy rất dễ trèo, thấp
mà to, cành ngả dài soăi ra mặt nước, không
vương cao, có thể ngồi đọc sách, ngủ
trưa luôn cũng được.
- Không ngă sao?
- Ngă rồi, ướt hết
quần áo, nhưng biết bơi, vả lại sông
cũng không sâu nên chẳng ai sợ.
Duyên nh́n Quốc, tŕu mến
cố vẽ ra cảnh chú bé nghịch ngợm của thời
xa xưa ấy.
Quốc là con trai út, sinh ra
và lớn lên trong sự nuông chiều của bố mẹ.
Tính hơi lạc loài, lắm khi tưởng như ích kỷ,
thứ ích kỷ của nghệ sĩ, chỉ sợ
người khác cướp mất th́ giờ sáng tác cấu
tạo của ḿnh. Sợ phải va chạm với sự
thật biết rằng ngoài đời không có cánh tay và cái
nh́n thương yêu của mẹ, v́ vậy thằng con trai
luôn luôn chỉ muốn thu ḿnh lại bé nhỏ để trốn
cuộc đời. Trốn cái gánh nặng mà mỗi người,
đến một tuổi nào đều không thoát, xă hội
nhất quyết đặt lên vai. Quốc tin rằng ḿnh
không gánh vác nổi.
- Đố anh Quốc biết
em đang mơ ǵ?
- Nói đi, đố mất
công phải t́m.
- Mơ một hôm nào
được anh thổi sáo trên sông.
- Dễ, sao mơ
đơn sơ thế, đợi hôm nào mát trời, mùa hè
buổi chiều sẽ kéo dài, có thể thực hiện
được.
- Anh hay chơi những
bài ǵ?
- Một số khá nhiều,
nhưng có lẽ bài Con Thuyền Không Bến gợi nhiều
kỷ niệm, khó nhất là bài Phụng Hoàng phải thổi
làm sao cho tất cả lũ Phượng và Hoàng bay về
cùng múa theo mới gọi là thành công.
- Đă có ai thổi đến
như vậy chưa?
- Có chứ, nhưng
người ấy không ở thời đại nầy, mà
ở vào thời Chiến Quốc.
- Thời chiến quốc
là thời gi anh nhỉ? Bao giờ anh dạy em để em
có thể biết tất cả những điều nầy,
sao em xấu hổ quá, gặp anh, em như sống ở một
thế giới khác.
- Ấy không nên, phải
thực tế, đọc vài quyển sách là biết chứ
có ǵ đâu.
- Người thổi sáo ấy
là ai vậy anh?
Tiêu Lang.
- Ô hay Tiêu Lang là tên của
anh cơ mà.
- Vớ vẩn, sao lại
là tôi được, ai bảo với Duyên đấy.
- Phi Lan, ngay hôm đầu
tiên.
- Cô bé ấy đáng
đ̣n, đó là các bạn đùa chứ tôi làm ǵ được
thổi sáo như Tiêu Lang.
- C̣n bài Con Thuyền Không Bến
th́ sao anh, hôm nào anh thổi cho em nghe.
- Tiếc rằng tác giả
chết non, giá trời để cho ông ấy sống thêm
vài năm nữa th́ ḿnh sẽ có một số bài độc
đáo. Trời vẫn hay chơi ác với xứ Việt
Nam ḿnh, có ai tài, giỏi là y như bắt chết sớm.
Quốc ngừng, nói đến
đây Quốc không phải chỉ nhớ đến
người nhạc sĩ chết trẻ mà đă nghĩ rất
nhiều đến người anh hùng Áo Vải Nguyễn
Huệ. Chàng thở dài, nh́n sâu vào đôi mắt của
Duyên, như người có ư muốn chết đuối, thả
cho buông trôi, rồi lại hối tiếc, cố t́m một
cành sậy để bám víu. Quốc hay bị những cảm
giác kỳ quái ấy theo.
- Ê, Ô, hai người
đợi em có lâu không, vừa ra đến cửa th́ có
điện thoại, biết thế chẳng thèm trở
vào. Khiếp các cô gái nhà giàu, các bậc quan quyền, điện
thoại của chính phủ, tha hồ mà gọi đông gọi
tây. Lại thêm nhàn rỗi tưởng ai cũng nhàn như
ḿnh. Em nóng ruột chỉ muốn cắt mà không làm sao cắt
được.
Phi Lan vừa giải thích
vừa kéo ghế ngồi, con người đi đến
đâu là làm đ́nh đám nổi. Lan nh́n Quốc với
Duyên bằng cái nh́n tinh quái, đoán chừng hẳn họ
đă đưa nhau đi một đoạn đường
khá dài trên xứ của t́nh cảm. Cứ trông nét mặt
th́ đủ biết, mắt Duyên long lanh sáng một cách lạ
lùng và Quốc không c̣n lầm ĺ như những ngày trước.
Cô gái nghĩ thầm, thế là Tiêu Lang đă t́m ra Lộng
Ngọc, tương lai rồi sẽ ra sao. Liệu Quốc
có sẽ làm khổ Duyên như đă từng bắt bao nhiêu
người khác đau khổ. Một điểm làm Lan yên
tâm là anh chàng đối với Duyên không như đối với
các cô gái khác.
Định nhân hôm nay bắt
họ phải khai ra, thế là buộc họ lại với
nhau, hết đường trốn tránh. Mẹ Quốc sẽ
là người vui nhất. Đêm nào bà cụ cũng đốt
hương cầu cho thằng con trai gặp được
vợ hiền để có người lo quần áo, lo miếng
ăn, nhưng số anh chàng quả là lận đận,
thầy số bảo không đi tu làm tăng đạo th́
cũng phải ở quá đến già.
- Tiêu Lang t́m được
Lộng Ngọc rồi chăng?
Phi Lan hỏi Quốc, nhân
lúc Duyên đi vào pḥng trong để trang điểm lại,
có ư muốn ép Quốc phải khai với ḿnh, anh chàng chỉ
cười, trả lời lệch lạc.
- Lộng Ngọc, cái tên
nghe thích nhỉ.
Anh nầy đến là vô
duyên, người ta hỏi một đường đi trả
lời một nẻo. Em muốn hỏi bao giờ th́ anh chị
mới chịu cáo với bà con bạn bè. Bảo cho mà biết,
lấy vợ phải lấy liền tay đấy, cô nàng
đắt hàng lắm chứ không phải thứ
"lèo" đâu mà đủng đỉnh.
Ô hay, vớ vẩn
chưa, đă có ǵ đâu mà cáo với chồn.
Trả lời Phi Lan
nhưng Quốc nghe trong ḷng như có ai đâm vào một
mũi kim nhỏ đâu đây. Câu chuyện chưa kết
thúc th́ Duyên trở ra nên phải bỏ dở. Trông cô gái
tươi mát như một bông hoa mới thức giấc,
mọi người đều phải thầm nhận rằng
cô gái quả đă biết cách ăn mặc, trang điểm.
Có thế mới lọt được vào mắt xanh của
con người đá cuội nầy chứ.
Chưa bao giờ Quốc
gọi nhờ Phi Lan đóng vai đệ tam nhân để
đi ăn như thế nầy, cô nào hơi rắc rối,
hơi nhơng nhẽo là anh chàng chạy ngay từ buổi
đầu. Thế mà kỳ nầy, nào xem triển lăm, nào
du thuyền, ăn chiều, kỳ nầy quả là hy hữu,
"nan tao ngộ" đáng lạc quan lắm rồi. Cô
gái chợt cười lên thành tiếng v́ chữ "mắt
xanh" của ḿnh. Thời buổi thừa đàn bà nầy,
chữ mắt xanh dành cho các ông mới đúng, cũng
như chữ mỹ nhân mà thi sĩ Khuất Nguyên đă mang
gọi Sở Vương trong khúc Ly Tao. Phi Lan muốn mang
những ư nghĩ của ḿnh ra nói cho Quốc và Duyên nghe
nhưng thấy cả hai đều có vẻ tự đầy
đủ, không thèm biết tới ngoại giới, thôi vậy.
- Hai cô uống ǵ, phải
uống trước đă rồi sẽ gọi thức
ăn sau, chúng ta c̣n nhiều th́ giờ, c̣n sớm chán.
- Cam tươi.
- Nước chanh, c̣n anh?
Quốc định gọi
trà nhưng nghĩ lại, ở nhà ḿnh uống toàn thứ
trà hảo hạng do tự tay người mẹ ướp
lấy, chọn trà ngon từ Đà Lạt Blao xuống
để pha chế cho ḿnh. Uống những thứ trà
ngoài đường mất cả nghĩa lư thời buổi
văn minh lại thêm có trà pha với đường và sữa,
quả là chửi bố cây trà, và trêu tức ông Thần
Nông.
- Tôi cũng uống nước
chanh như Duyên mà không đường, Lan gọi hộ.
- Eo ôi chua chết, Lan
nhăn mặt kêu.
- Anh Quốc độc
đáo quá.
- Có thế mà đă gọi
là độc đáo, rồi lúc đứng trước những
đấng thiên tài các cô dùng chữ ǵ đây?
Quốc vừa nói vừa
cười hơi ngạo nghễ, biết Duyên đang nh́n
ḿnh, cái nh́n thán phục làm Quốc khó chịu, con người
chẳng muốn ai phục ḿnh, tự thấy ḿnh chẳng
có ǵ, sự thán phục có lẽ chỉ nên để dành
cho các chiến sĩ, những người đă hy sinh cuộc
đời để bảo vệ đất nước.
Anh chàng đưa mắt nh́n ra phía xa, Quốc vẫn hay có
cái lối bỏ mặc người khác để đi một
ḿnh như thế, cái nh́n về phía xa ấy mỗi khi Duyên
bắt gặp là cô gái cảm thấy lo ngại, chẳng
hiểu tại sao ḿnh lại lo ngại. Ngay cả những
lúc ngồi nhớ lại cũng làm Duyên lo, Duyên vừa muốn
trốn tránh nó lại vừa muốn t́m tới gần.
Làm sao biết được
những lúc ấy Quốc đang nghĩ ǵ, hay đang
nghĩ đến ai, sao con người trông lúc nào cũng
có vẻ lạc loài, từ một hành tinh nào đến, bỡ
ngỡ, xa lạ. Hay quả thật đúng thế
chăng, Quốc là người của một hành tinh khác
du lịch đến đây, nên phải học tiếng của
người, chung đụng với loài người mà tâm
tư vẫn không thể nào giống loài người ở
cơi đất nầy được, Duyên biết ḿnh
đă bị một vài câu chuyện giả tưởng ảnh
hưởng nên mới có những ư nghĩ nầy.
Từ lúc có mặt Phi Lan
Duyên mới bớt phập phồng, ban năy chỉ có hai
đứa với nhau, Duyên lo sợ, nhỡ gặp ai quen với
gia đ́nh th́ thật là nguy. Mẹ Duyên rất gắt gao
trong vấn đề giao thiệp với bạn bè, nhất
là bạn trai.
Hôm nọ anh Quốc với
Duyên đi coi triển lăm có ǵ đặc biệt không? Có
đáng cho thiên hạ mất th́ giờ không?
Phi Lan lên tiếng để
phá làn không khí quá trầm lặng, nhận thấy cả hai
người đang bị mấy con thuyền thu hút mất
hồn vía. Duyên không trả lời ngước mắt nh́n
Quốc, tự biết ḿnh c̣n kém.
- Tác giả rất chịu
khó sưu tầm và nghiên cứu.
Anh Quốc thật giỏi,
tiếc cho Phi Lan hôm ấy không cùng đi để
được nghe giảng dạy. Ḿnh học ở
trường cả chục năm chưa bằng đi dự
một buổi triển lăm tranh có thầy giỏi đi
kèm.
Duyên nói xong quay sang Quốc
đặt một câu, mà ngay từ hôm đầu tiên đă
theo ám ảnh cô gái.
- Tại sao ở vào thời
buổi nầy mà c̣n có những người như anh hở
anh Quốc, không thèm đi cùng một nhịp với xă hội,
hay là anh chỉ muốn t́m về vết xưa.
- Khiếp sao cô Duyên
văn hoa thế, tại tôi không biết, hay không dám biết
đi cùng, hay nói cho đúng người ta gạt bỏ tôi
ra, không thèm cho tôi đi cùng đấy chứ.
Quốc khiêm nhường
căi lại rồi định đưa câu chuyện đi
sang hướng khác chàng cũng hỏi vặn lại Duyên.
- Cô Duyên t́m ra hướng
đi rồi phải không, thi vào ngành báo chí đi th́ vừa,
bắt chước cái lối vặn vẹo của ba ông
kư giả.
Duyên mỉm cười,
thôi, tha cho Quốc lần nầy, biết anh chàng muốn lẩn
tránh, không thích nói đến ḿnh, không thích cho ai biết về
ḿnh, đợi một dịp khác vậy, Duyên sẽ không
chịu thua đâu. Mỗi ngày người con gái có cảm
giác như được ai hé mở cho nh́n thêm một chân
trời mới lạ khác mang một sắc thái kỳ diệu,
không giống như hôm trước, một sắc thái khác
hẳn. Sắc thái ǵ? chưa nói được thành lời,
chỉ biết rằng ḿnh như đang bơi trong gịng hạnh
phúc, thanh thản như người tiền phu đi trên
đỉnh núi, dẫm bước trên những cụm mây.
Quốc có cuộc sống
thanh đạm thoải mái. Ít khi ai nghe chàng nói đến
thời cuộc, hoăc than thở, oán trời trách đất,
giận ông tổng trưởng, chửi người cảnh
sát... Trong khi nếu ai thử lắng tai, chú ư, sẽ nghe thấy
quanh ḿnh câu chuyện chỉ qua lại có chừng ấy vấn
đề. Kể cả những kẻ đă khoác lên ḿnh tấm
áo thoát tục, tự cho ḿnh một địa vị tinh thần
cao quư, vẫn không thoát được sự hồng hộc
chạy theo cái danh vị, lănh đạo tinh thần của
ḿnh. Nói chi đến những người chưa thoát tục.
Sự tô bồi cho cái tôi bằng mọi cách, trực tiếp
hay gián tiếp, nghe bảo c̣n có lắm kẻ tệ hại
là đội tên khác để viết sách ca tụng lấy
ḿnh. Làm sao cho mọi người phải chú ư đến
ḿnh. Những lời thơ của cụ Nguyễn Công Trứ,
ngày xưa, ai ngờ mà có tác dụng quái ác. Mọi người
Việt đều muốn làm sao để "có danh với
núi sông", chữ danh đă được hiểu lệch
lạc.
Trong giây phút im lặng, Quốc
nh́n Duyên và Phi Lan, cả hai cùng xinh nhưng trông Duyên thùy mỵ
hơn. Duyên sẽ không phải là loại hổ cái, lúc nào
cũng tranh dành với chồng, tranh lời ăn nói, giật
điện thoại trên tay chồng. Đă có lần Quốc
bị chứng kiến cảnh nầy. Loại đàn bà ấy,
ngày nay không hiếm, người của thời đại,
tiếng Âu Mỹ là "aggressive", có người dịch
là hoạt bát, là xâm lược, là khiêu đoạt, Quốc
chẳng biết chọn chữ nào. Quốc vốn kỵ
câu châm ngôn: "gái ngoan làm quan cho chồng", không quan th́
dân chứ mà về nhà bị bà bắt nạt th́ dẫu tài
cán đến mấy, chức quan cao đến mấy, Quốc
cũng xin đầu hàng.
Duyên như một cành trúc
thanh tú, mà Lan lại cứng cỏi như cành cây đại
nếu mang bông hoa mà ví th́ Duyên là đóa ngọc lan e ấp,
Phi Lan là cành hoa Đại, hoa Sứ, cứng cỏi, cả
hai cùng là thảo mộc, Quốc tự cười với
sự so sánh hai cô gái của ḿnh.
Những người khách
ở các bàn khác cứ liếc mắt về phía bàn nầy,
có vẻ thèm thuồng, cố ư muốn lắng nghe xem ba
người nầy nói ǵ mà vui thế, thỉnh thoảng lại
vang lên một tràng cười tam tấu, rộn ràng. Thời
buổi chiến tranh mà bộ ba nầy h́nh như không hay
biết ǵ đến, các cô gái khác, hơi tỏ ư không hài
ḷng, v́ thấy trọng tâm của buổi chiều hôm nay
không phải là ta. Các ông, những ông đang ngồi chờ
người hẹn chưa thấy đến, lại càng
có vẻ sốt ruột hơn.
- Anh Quốc có nhiều
tranh lắm, hôm nào chúng ḿnh đổ bộ đến nhà
anh ấy xem, bắt anh ấy giảng cho chúng ḿnh nghe một
lần nhé Duyên.
Nghe Lan đề nghị,
Duyên ngước mắt lên nh́n Quốc hỏi ḍ, đôi môi
hơi hé mở chờ đợi một sự chấp thuận
của người đàn ông tài hoa nầy.
- Anh Quốc có cho phép
không?
- Nhà tôi chứ có phải
dinh quan lớn đâu mà phải đợi giấy phép mới
được đến, chỉ cần báo trước nếu
không th́ vào nhà chẳng có chỗ đễ chân... Người
ta là thiên hạ đệ nhất... đấy.
- Đệ nhất ǵ
cơ?
- Đệ nhất bừa,
cũng là một thứ đệ nhất, hơn người.
Đến mà không báo trước th́ lúc đi vấp phải
các thứ ngổn ngang rán chịu, tôi không biết đâu.
- Chẳng sao, Duyên sẽ
bước rất cẩn thận, nhưng nhà anh có ǵ mà phải
đến vấp ngă cơ.
- Sách báo, bản thảo,
chậu cây, giấy tờ, quần áọ.. có vậy thôi, tại
thiếu sự dọn dẹp hằng ngày, mỗi lần
có mẹ tôi vào th́ khả dĩ, hôm vào cụ cũng dọn,
để rồi ḿnh lại bày ra cho cụ dọn hôm sau.
Duyên mỉm cười
theo dơi từng chữ, từng lời của Quốc, giá
được ở gần Quốc, Duyên sẽ sung sướng
mà làm cái công việc dọn dẹp mỗi ngày ấy,
như mẹ Quốc đă làm. Duyên thoáng phát hiện trong
trí khung cảnh một mái nhà, một đôi vợ chồng
trẻ, có tiếng nhạc, có những lọ hoa trang nhă những
búc tranh mỹ thuật, có tủ sách đầy loại sách
quư giá.
- Duyên nghĩ ǵ mà thừ
ra thế?
Phi Lan hỏi, nhận thấy
cô bạn đang lờ đờ, như không dự vào cuộc
bàn căi giữa ba người nữa. Duyên vội trở lại
với thực tế, với Quốc và Phi Lan, mỉm
cười không dám thú nhận những ư nghĩ thầm kín
của ḿnh.
- Chiều hôm nay trời
tím nhỉ, tại sao?
Duyên hỏi nhỏ v́ nhận
thấy những tia nắng cuối đă ch́m dần từ
phía chân trời xa, hoàng hôn phủ xuống một lớp
màn mỏng hơi ngả sang tím.
- Duyên không biết tại
sao mà trời hôm nay tím à? V́ trời thiếu mầu c̣n tí
xanh với tí đỏ nên phải quẹt đại xuống
trần gian.
Cả Duyên với Quốc
cùng cười, nhưng Quốc lắc đầu căi lại,
lư lẽ nghe chừng vững vàng hơn, làm cho Duyên càng cảm
phục hơn.
- Phi Lan chỉ nói bậy,
mầu tím được gọi là tường sắc, mầu
tím báo tin lành đấy, mỗi khi thánh nhân đi đến
đâu th́ trên trời có những áng mây tím bay đến
trước, nói măi mà chẳng nhớ sao.
- Thật không anh Quốc,
nếu vậy th́ mấy hôm naỵ.. Duyên ngập ngừng
e thẹn không dám nói hết ư nghĩ của ḿnh. Duyên muốn
nói mấy hôm nay chiều nào trời cũng ngan ngát tím.
- Một ngôi nhà lư tưởng đâu cần phải có nhiều
tiền mới tạo nên anh Quốc nhỉ.
Phi Lan hỏi Quốc, hôm
cùng đi với Duyên đến nhà Quốc, lần đầu
tiên Duyên được Lan rủ đến thăm Quốc,
Lan chỉ sợ Duyên chê Quốc nghèo, sợ cô con gái nhà giàu
nầy không đủ tŕnh độ để thưởng
thức cái nghèo cao quư của ông anh ḿnh.
Nh́n bên ngoài, ngôi nhà cất
theo lối xưa, chẳng có ǵ đặc biệt,
nhưng bên trong Quốc cho sửa chữa lại ngăn từng
pḥng, không để hai hàng cột cái như những ngôi nhà
xưa, dùng cột để ngăn cách nhau. Pḥng khách có bàn
thờ với bộ ghế tràng kỷ, một lọ hoa
giữa bàn, vài bức cổ tự trên tường. Một
bực tranh phức bản của Mă Viễn, vẽ người
ngồi nghe thông reo, cái nh́n ngước lên cành cây.
Thấy Duyên nh́n bức
tranh Quốc vội giảng giải:
- Đây là phức bản,
tôi muốn có ai vẽ một thư sinh mặc áo Việt
Nam khăn đóng áo dài chứ không thích cái giáng dấp của
anh chàng đời nhà Tống nầy. Tôi sẽ t́m người
vẽ bức khác để thay bức tranh nầy.
- Sau đó anh cho Duyên bức
tranh nầỵ..
Quốc cau mặt ngạc
nhiên nh́n Duyên, rồi mỉm cười gật đầu.
Trong pḥng riêng của Quốc
chỉ có cái giường ngủ nhỏ, một cái án
thư và một tủ sách. Nhà đơn sơ, không phải
như nhà của Duyên, bày đầy các thứ tủ chè, sập
gụ đôn, sứ, thêm bộ bàn ghế sơn mài đặt
ở phía pḥng khách, lẫn lộn cổ với kim, nhiều
đồ đạc quư giá, bắt người phải
bước đi dè dặt, sợ động chạm,
rơi vỡ, sợ mang bụi vào những đóa hoa cẩn
xà cừ, những chiếc nệm nhung rực rỡ.
Nhà Quốc lại quá thanh
đạm, nhưng Duyên nhận thấy nó xinh xắn và
trang trọng, bắt người phải kính mến chủ
nhân, đặc biệt là chung quanh nhà, ở ngoài vườn
có nhiều cây, đủ tỏa bóng mát, nhưng không gieo âm
khí, để cho người cảm giác lạnh lẽo
rùng rợn như một vài nơi khác, trái lại. Ngôi nhà nằm
gọn ở giữa, trông như một món nữ trang
được đặt trong cái hộp nhung rêu. Duyên
đưa sự so sánh của ḿnh ra nói với Quốc làm
chàng bật cười, bảo các thứ nữ trang nầy,
mang vứt ra đường, chẳng ai thèm nhặt. Duyên
không đồng ư, cho là phải ở như Quốc mới
đúng, bước vào là có cảm giác dễ chịu, thoải
mái ngay. Có phải đây là một tiêu chuẩn để phẩm
định một ngôi nhà hay để xét đoán chủ
nhân chăng, v́ có những ngôi nhà mà, mới đặt chân
vào là chỉ muốn quay gót bước ra.
Quốc gọi chú bé
người nhà bảo đun nước rồi tự ḿnh
đi soạn bộ ấm chén trà để dành cho quư khách,
thay cái ấm độc ẩm của ḿnh vẫn uống hằng
ngày chọn một cái ấm lớn hơn v́ hôm nay có những
hai người khách.
- Quư hai cô lắm mới
có uống cái thứ ấm cổ từ thời nhà Minh
đấy nhá lại thêm trà nầy là đại hảo hạng,
trà hái mùa xuân c̣n đượm hương ông bạn thân vừa
gửi tặng đấy, tôi vẫn để dành chờ
quư khách mới dám uống.
Lan nheo mắt nh́n Quốc
trêu:
- Khiếp em đến cả
trăm lần mà chưa bao giờ được ông anh cho
uống thử cái ấm đời nhà Minh và trà mùa xuân cả,
sao hôm nay ông anh tôi tốt và dễ thương thế...
- Rắc rối, cô nầy
rắc rốị..
Phi Lan vẫn chưa chịu
buông tha, tiếp tục nói thêm để trêu Quốc:
- Trà ngon không có bạn hiền
chứ ǵ, anh vẫn bảo rằng có những cái lưỡi
phàm phu không biết phẩm trà, mang thứ trà quư ra cho chúng uống
nó phí đi. Hôm nay Duyên hân hạnh lắm đấy nhé, nhờ
đi che tàn cho Duyên, Lan mới được thưởng
thức ké, từ trước đến nay anh Quốc vẫn
xem Lan là thứ lưỡi phàm phu cơ.
Lan vừa nói vừa
cười, không hề có ác ư ganh tỵ, trái lại cô em gái
chỉ muốn đề cao ông anh họ của ḿnh, muốn
Duyên nhận rơ sự được biệt đăi của
ḿnh, không phải là điều vẫn xảy ra hằng
ngày và với tất cả mọi người.
Duyên cắn môi e dè, liệu
ḿnh có xứng đáng, có biết thưởng thức hay sẽ
làm một cử chỉ ǵ, một thái độ nào để
bị Quốc lấy đó mà đánh giá cái tầm kiến
thức hẹp ḥi về văn hóa của ḿnh, tức là của
gia đ́nh ḿnh, để rồi sẽ bị gạt ra
ngoài. Duyên không ngờ đời c̣n lắm hoàn cảnh khó
khăn.
Quốc vừa súc ấm
trà, đổ nước sôi tràn ngập từ ấm chén lớn,
chén nhỏ muốn cho tất cả được nóng
đều, tráng chén sạch sẽ, sau đó mới bỏ
trà vào chiếc ấm cũng đă được tráng một
lần nước sôi, rửa, trà đổ nước ra
cái chậu sành bên cạnh rồi đặt ấm xuống,
lần nầy chàng dùng cái th́a tre, múc mấy th́a trà cho vào ấm,
Duyên không ngờ cái ấm bé thế mà chứa được
một khối lượng trà khá nhiều. Sau đó Quốc
đổ nước sôi vào ấm, xong rồi lại đặt
ấm vào trong cái dầm, mang nước sôi tưới lên
gần ngập miệng ấm, cố ư cho cả trong lẫn
ngoài đều nhận được độ nóng ngang
nhau.
Quốc làm mọi cử
chỉ để pha trà với thái độ nhẹ nhàng
điềm tĩnh, thanh thoát, Quốc vừa giảng cho
Lan và Duyên nghe về các thứ trà và cách thức pha trà, tại
sao người ghiền lại chỉ muốn uống b́nh
trà độc ẩm hay song ẩm, và tại sao gọi là
Hoàng Đế Trà, và phần nhiều chén trà dành cho bố mẹ
lại đậm đà hơn cho vua.
- Tại sao thế anh,
khác nhau chỗ nào anh giảng kỹ đi, thích quá... Duyên
nóng nảy giục, chỉ muốn thâu hết những lời
giảng dạy của Quốc.
- Tí nữa, từ từ
tôi sẽ nói, các cô đă nghe nói đến cái gọi là
năm khuôn vàng thước ngọc của trà đạo
không?
- Anh nói đi, sao cái ấm
trà bé thế mà vẫn đủ anh nhỉ?
Lan cũng muốn t́m hiểu
v́ ông anh chẳng mấy khi cho ḿnh được cơ hội
chất vấn như hôm nay.
- Cả một công tŕnh
nghiên cứu đấy các cô ơi, nguyên do từ một
nhà sư, mang tên Vô Danh, ông nghiện trà nhưng nhận thấy
trà pha vào ấm lớn th́ chỉ là nước, mất hết
cả hương vị, mà nếu muốn hội đủ
ba yếu tố hương, vị, và sắc th́ sẽ rất
tốn trà lại c̣n quá nặng cho sức chịu đựng
của con người, ông bèn đặt ra cái ấm nhỏ
và được hoan nghênh ngay.
Cả hai cô gái đều
kính cẩn nghe những lời nói của Quốc, Quốc
pha ra cho mỗi người một chén nhỏ, qua làn khói
trà Quốc nh́n thấy nét đẹp của Duyên thật
thích hợp. Chàng chợt im lặng, một giây khắc
trang trọng mà cả ba đều mơ hồ, hiểu
đấy mà không nói lên được thành lời. Riêng Quốc
như vừa tiếp nhận một làn khí lạ, ngời
sáng, ấm áp từ đâu chợt thổi vào tâm tư, một
làn chớp ḷe tràn ngập vào không gian bé nhỏ.
Duyên nh́n Lan rồi nh́n Quốc
cúi đầu an phận, Lan cũng không dám liến thoắng
như lúc ban đầu. Duyên thầm cầu nguyện, xin
cho ḿnh đừng có nói một chữ, một lời hay
làm một động tác ǵ thất thố. Mỗi người
bạn c̣n phải là một người thầy, Quốc
đă trả lời đúng với cái định luật ấy.
Càng đi sâu, Duyên càng thấy ḿnh c̣n khiếm khuyết rất
nhiều, cứ ngỡ rằng thi đỗ xong cái bằng
tú tài Pháp, nói đúng giọng Pháp khi đóng vở kịch
Phèdre, diễn xuất được điệu bộ
đau khổ, hối hận của vai tṛ, biết lỗi
mà không dám nhận... Đóng xong vở kịch được
cả trường ngợi khen, tưởng như thế
là xuất chúng rồi, th́ ra, đời không phải chỉ
có thế.
Quốc định dạy
ngay cho Duyên cách pha trà, cho cô gái cầm chiếc ấm trong
tay, dạy cho Duyên biết thưởng thức trà nhưng
nghĩ lại, thấy c̣n nhiều th́ giờ, đời
c̣n dài, đi đâu mà vội, ư nghĩ tin tưởng vào
ngày mai quả là một triệu chứng lạ lùng đối
với Quốc.
- Uống trà cho đúng là
cả một nghệ thuật anh Quốc nhỉ.
Quốc gật đầu,
vừa chế trà từ chén tống sang mấy chén quân, lại
đưa mời hai cô gái một lần nữa. Lần
đầu tiên Duyên mới biết uống trà trong cái chén
bé, xem như một món đồ chơi trong khi thấy Quốc
trịnh trọng lim dim hớp từng ngụm nhỏ,
không nuốt vội, như vừa thưởng thức vừa
t́m ưu khuyết điểm của thứ trà mới hái
đầu xuân nầy.
- Trà đượm
hương hơn thứ trà hái vào những mùa khác, mặc
dầu năm nay cũng đă qua hạ rồi, quyên không
thay bộ chén hạ ẩm, thôi để kỳ sau. Ai muốn
thưởng thức trà với tôi cho thật đúng điệu
th́ phải đến vào buổi sáng sớm, vừa tan giới
nghiêm mà đến mới thật là tri kỷ của trà.
Duyên nh́n Quốc đôi mắt
ngời ánh sáng, cho đây là một lời hứa hẹn, một
sự ban ơn.
- Anh Quốc nói chắc
nhé, móc quéo đi.
Cô gái vừa nói vừa
đưa ngón tay chỉ ra cho Quốc, anh chàng cũng
đưa ngón tay của ḿnh ra, cho hai ngón tay móc quéo lấy
nhau, Lan mỉm cười hiểu rằng đến
đây có thể xem như mọi sự đă gần xong.
Sách t́nh đă viết sang chương hai rồi đó. Cuộc
t́nh duyên nào cũng chỉ có vài trăm hay vài chục trang,
chừng ấy lối đi, từ thuở chưa quen,
đến quen, đến gần gũi rồi yêu
thương. Phần cuối, kết thúc là do định mệnh.
T́nh yêu vào chương cuối th́ hoặc là rực rỡ với
tiếng nhạc nhà thờ reo vui, lời nguyện cầu,
tiếng chuông chùa trang trọng, tiếng rượu, tiếng
pháo, hay là những tiếng nức nở, những tiếng
thở dài nghẹn ngào trong đêm khuya, ẩn dấu sau chiếc
gối.
Những lần sau Duyên
đến nhà Quốc thăm một ḿnh, không cần sự
có mặt của đệ tam nhân nữa. Phi Lan cũng hiểu,
chẳng có ǵ ngốc bằng đi làm cái vai tṛ đệ
tam nhân, khi người ta đă yêu nhau, hiểu nhau và chỉ
cần những phút sống riêng biệt bên nhau.
Quốc thường thổi
sáo cho Duyên nghe, tiếng sáo có lúc vi vút, nghẹn ngào, có lúc nhẹ
nhàng như hơi gió, đưa tâm tư người vào cơi
mộng, huyền diệu êm đềm. Tiếng sáo ngừng
là một sự đánh thức người nghe, bắt trở
về với thực tại, thật đáng tiếc.
- Bài ǵ thế anh...
- Chỉ là một đoạn
tức tịch, thổi tùy hứng... không g̣ bó...
Có những phút mà nếu
không bị ràng buộc v́ một lời hứa với chính
ḿnh, với mẹ, hẳn Duyên đă để thả buông
cho cả thân xác lẫn linh hồn tan biến vào trong ṿng
tay của người yêu. Cả hai đều cố gắng
vùng lên, gượng lại. Mỗi lần nghe sự xúc
động quá dồn dập, Duyên vội vă đứng
lên, giả vờ đếm sách, hoặc hỏi thăm về
những bức tranh treo trên tường. Lắm khi chính Quốc
cũng sợ hăi, thấy sự dao động quá mạnh,
chàng vùng kéo Duyên ra vườn cho đổi khung cảnh, nhờ
cây cỏ ở bên ngoài giúp ḿnh lấy lại sự
thăng bằng.
Hai người đi thật
sát nhau, bước chậm răi khắp quanh vườn,
đến cạnh những khóm cúc già, Quốc giảng giải
cho Duyên về cúc.
- Chúng nó sống được
là nhờ bàn tay của mẹ anh, mỗi khi cụ vào là
chúng nó vùng lên như chào mừng, cụ về hai hôm sau là nó
x́u xuống, cỏ cây cũng đầy đủ t́nh cảm
chẳng khác ǵ loài người.
- Anh tin thế sao?
- Em không tin sao, ngày nay khoa
học cũng đă chứng minh như thế.
- Em nghĩ tại anh bỏ
bê chúng nó, không săn sóc chu đáo, c̣n mẹ săn sóc tưới
tẫm hằng ngày đấy thôi.
- Em nghĩ sai rồi, săn
sóc như người làm bổn phận để đến
cuối tháng lănh tiền th́ đâu có đủ, phải biết
thương yêu, chia vui sẻ buồn, phải biết nóng,
biết rét với chúng nó, chứ chỉ có tưới suông
mỗi ngày th́ chúng nó không thể sung măn được, cây
cỏ cũng hệt như trẻ con.
Duyên nh́n Quốc nửa ngờ
nửa vực, nửa ngạc nhiên không biết chàng có
đùa. Duyên chưa bao giờ nghe ai nói những điều
kỳ dị như thế.
Mẹ Quốc là người
đàn bà xứ Huế, chỉ thích sống ở quê
hương, bà thường bảo rằng ở mô cũng
không hợp với cái tạng của ḿnh và mỗi con
người sinh ra để được đặt vào
một khung cảnh, nếu đặt đúng th́ nẩy nở
mạnh khỏe. Nếu không th́ úa héo. Hẳn v́ sự quen
thuộc với mọi người, với phong thổ khí
hậu, cả xóm chen nhau như một gia đ́nh, ai
cũng biết ai. Mặc dầu năm nào cũng lụt lội
mưa băo, đến mùa hè th́ nóng nảy oi bức, nhưng
bà vẫn không muốn rời xứ Huế, rời ngôi nhà
nhỏ trong thành nội. Chỉ v́ có thằng con trai
cưng, độc nhất, hiện đang ở trong Sài
G̣n nên mỗi năm bà phải vào đó vài tháng để
săn sóc nhà cửa, quần áo cho con, rồi lại trở
về, có đi xa lại càng thấy thương quê
hương hơn. Chỉ ḿnh người mẹ mới nhận
biết cái tướng kỳ dị, phi phàm của thằng
con trai ḿnh mà thôi. Chủ quan chăng?
Sự chưa lập gia
đ́nh của Quốc cũng là một mối ưu
tư, mỗi người đều phải cần một
người để trông nom chỗ ăn chỗ ở.
Góc nhà, góc vườn nào cần được sửa chữa,
bàn ghế cái nào hư hỏng, phải thay đổi. Sự
có mặt của một người đàn bà trong nhà thật
là quan trọng, nhưng đợi măi mà Quốc vẫn
không chịu lấy vợ, số mệnh cả, bà không dám
ép, chỉ sợ sau đó lại không thương nhau lại
càng khốn khổ, nào có phải cha mẹ có toàn quyền,
và có thể chia được nỗi đau buồn của
con.
Mẹ Quốc có bệnh
yêu hoa, phải gọi là bệnh nếu không th́ phải tin
rằng có những sự ràng buộc từ tiền kiếp.
Mỗi sáng bà dậy sớm hơn mọi người
để ra tṛ chuyện với cỏ cây, hỏi thăm từng
khóm cây, ngọn cỏ, như thăm hỏi người bạn
vong niên, không cần tuổi tác vẫn hiểu nhau và yêu quư
nhau.
- Thế nào, sao nhà cô ḿnh
muộn màng quá vậy, hôm nay đă sắp vào tiết
sương giáng rồi đấy nhé, chờ đến lập
đông mới chịu trổ nụ chăng. Đằng
kia các cô đă đâm nụ từ tiết hàn lộ cơ
đấy, có nơi con trổ từ thu phân.
Phải dùng tiếng của
hoa để chuyện tṛ với hoa. Bà vừa trách mấy
khóm cúc muộn th́ rồi lần nào những khóm cúc chừng
như cũng vâng lời, chỉ độ một tuần
sau là trổ đầy nụ. Bà yêu Cúc nhất, cho rằng
trong tứ quân tử phải đặt cúc vào đệ nhất
quân tử, không phải như ư cổ nhân đặt trúc là
đệ nhất quân tử. Cúc có hằng mấy trăm
thứ nhưng bà chỉ chuộng độ hơn một
chục thứ để trồng trong vườn, toàn giống
đẹp, mang tên cũng đẹp không kém, bà đă cố
lùng cho ra những giống cúc nầy dầu phải lặn
lội đường xa, tốn kém khá nhiều, cả
công lẫn của. Nào Hoàng Kim Ấn, Tuư Dương Phi, Trạng
Nguyên Hồng, Đan Phương Đài, Ngọc Linh Lung, Trầm
Hương Phiến, Bạch Phượng Vỹ... Những
tên đẹp do những nhà yêu Cúc đặt ra. Cứ mỗi
đầu tháng tám hằng năm, tức là cúc nguyệt,
th́ bà lại vào Nam để chăm bón cúc uyển, tức
là cái vườn cúc quư của ḿnh. Ở xứ lạnh
tháng nầy hoa đă nở, nhưng miền Nam nóng nên hoa nở
chậm, có giống lại không chịu nổi khí hậu
thiếu tuyết. Ở với thằng con trai và vườn
cúc cho đến sau tết mới trở về Huế.
Ăn tết với con để cho cả hai mẹ con khỏi
cảm thấy bơ vơ. Chỉ những ngày ấy, con
người mới cần sự hiện diện của
người thân nhất, chứ quanh năm với những
bận rộn hằng ngày, ít ai thấy cần ai.
- Mẹ anh thích nhất là
giống cúc mang tên Hoàng Kim Ấn, mẹ bảo chỉ mới
nghe cái tên thôi, là đă thấy nó trang trọng rồi. Mẹ
hơi mắc chứng Băo Hoàng, mang bệnh ấy ở vào
thời cách mệnh cộng sản mà sao bà c̣n được
để yên cũng là quá phúc.
Nghe Quốc phê b́nh mẹ,
vừa khôi hài vừa âu yếm, chỉ khi thật yêu nhau
người ta mới có quyền phê phán nhau. Duyên mỉm
cười. Hai người đi song song dạo quanh vườn
thỉnh thoảng lại dừng chân trước một
khóm hoa, mỗi chậu hoa đều có mang bảng tên cho khỏi
bị lầm lạc, Duyên cố nh́n để phân biệt
những chiếc lá xem chúng nó có khác ǵ nhau. Thứ cúc mang tên
Ngự Bào Hoàng với thứ cúc mang tên Bạch Phượng
Vỹ.
- Có chứ, lá cúc có thứ
nhọn, có thứ tṛn, hoặc dày hơn, hay mỏng
hơn, cành có cành lục có cành pha tím...
Quốc chỉ cho Duyên xem
một khóm cúc mang tên Túy Nguyệt, giảng rằng hoa nầy
mang sắc trắng thuần, mỗi khi gặp ánh trăng
chiếu tới, hoặc ánh đèn chiếu vào, hoa sẽ trở
thành ưng ửng hồng như người say rượu,
v́ thế hoa được mang tên là say trăng.
Nghe những lời giảng
giải, Duyên cảm thấy vui sướng mà chẳng biết
làm ǵ hơn là thỉnh thoảng xiết chặt lấy bàn
tay Quốc để tỏ sự hân hoan, như thế là
đủ lắm rồi có nhà thơ Pháp c̣n cho rằng sự
nắm tay nhau cũng tạo một h́nh thức ái ân.
- Mẹ thích Hoàng Kim Ấn,
c̣n anh?
- Túy Dương Phi, Bạch
Phượng Vỹ, cả hai cùng đẹp mỗi hoa một
vẻ, em chờ mẹ vào gặp mẹ, tha hồ hỏi.
Mẹ đang mong có người để cho cụ truyền
lại cái kiến thức và nghệ thuật chăm bón. Chỉ
sợ chết đi mà phải mang theo mớ kinh nghiệm
nầy, không truyền được cho ai th́ phí đi.
- Sao anh không học của
mẹ?
- Cũng có đấy,
nhưng mẹ c̣n phổ biến rộng hơn nữa.
- Để em sẽ xin
làm đệ tử của mẹ nhé.
- Ừ chắc mẹ sẽ
vui lắm.
Quốc chỉ nói có mấy
chữ rồi ngừng, Duyên nghe thằng con trai nhắc
đến mẹ một cách âu yếm, nàng cảm thấy vui
vui, tưởng chừng như ḿnh đă được
quen biết người mẹ ấy, đă từng gặp
nhau. Nghĩ thế thôi, Duyên chưa dám hỏi kỹ hơn
về mẹ, sợ nhỡ có ai biết sẽ cười,
mặc cảm ngay với chính ḿnh, sợ lư trí chế riễu
t́nh cảm.
- Mà tại sao anh lại
thích hoa Túy Dương Phi, hoa ấy mầu ǵ, Bạch
Phượng Vỹ th́ chắc phải là mầu trắng rồi,
Quốc gật đầu, biết Duyên đă tiến bộ
hơn trước.
- Hoa nầy ngă hồng
như người cung phi họ Dương, lúc say rượu.
Hoa nầy chắc phải là hóa thân của Dương Qúy
Phi, được vua yêu cho hầu rượu luôn nên lúc
nào cũng ngà saỵ..
- Rồi sao nữa anh?
Quốc đang nói bỗng
ngừng, Duyên phải giục, v́ nàng đă say mê, tại sao
câu chuyện nào của Quốc, Duyên cũng thấy ư vị,
cầu xin để được nghe măi.
- Em đợi đến
Cúc Nguyệt mà hỏi mẹ, xem mẹ ươm hoa. Anh sẽ
giới thiệu em với mẹ...
Duyên thầm th́ hai chữ
Cúc Nguyệt, ngước nh́n người yêu, đôi mắt
sáng ngời chói ḷa hạnh phúc. Từ độ quen nhau, từ
độ được nghe tiếng sáo, cuộc đời
mỗi ngày một tăng thêm thi vị, như bức tranh
của người họa sĩ, lạc quan, mỗi ngày một
rực rỡ hơn, nhịp nhàng hơn. Duyên hết nh́n Quốc
lại ngước nh́n trời, thầm cảm ơn
Thượng Đế. Không gian như đang lên men, Duyên
nghe trong ḷng ngây ngây say. Cảm giác như có linh hồn của
Túy Dương Phi đang quanh quất đâu đây.
Cây cành tỏa
hương, mùi lục diệp tố thanh khiết, Duyên muốn
thở thật nhiều cho mùi hương ấy vào phổi,
mùi hương vừa lành vừa trong sạch không phải
thứ hương sa đọa, giả tạo của những
lọ nước hoa pha chế, hóa học đắt tiền.
Có những chiều
mưa, Duyên mặc áo mưa đến thăm Quốc, mùa
mưa Sài G̣n thật dễ thương, mưa đó rồi
tạnh đó, không kéo dài lê thê hằng tuần hằng tháng
như ở các vùng miền Trung, làm úng rể cỏ cây, lầy
lội đường sá, ngập lụt ao hồ, và làm khổ
tâm những người đang phải sống dưới
mái tranh mục nát.
Vào đến nhà bao giờ
Duyên cũng bước thật nhẹ, để ŕnh nghe,
biết chàng hay thổi sáo trong những cơn mưa, v́
không muốn cho tiếng sao bay xa, cố ư nhờ tiếng
mưa che lấp giọng sáo. Giọng sáo của Quốc
không mấy khi vui, h́nh như tiếng sáo tre là tiếng sáo dễ
gợi buồn, tiếng trống mới làm cho ḷng người
rộn ràng náo nức, tiếng sáo chỉ làm vấn
vương cũng như những cơn mưa chiều
hay xui người ta nhớ nhau, t́m tới nhau. Mưa chiều
hay mưa đêm, nhất là vào lối nửa đêm, mưa
đánh thức người dậy, thức luôn cả nổi
cô quạnh ủ ấp trong tâm tư.
- Anh thích mưa phải
không anh?
Duyên hỏi mà không đợi
trả lời, biết chắc rằng người như
Quốc chỉ có thể yêu mưa, tâm hồn chàng trai có ǵ
mông mênh, không phải thứ mênh mông khô cằn của băi sa
mạc ở Phi Châu mà là thứ mông mênh của những cánh
đồng xám, kéo dài tận chân mây, những cánh đồng
khi chưa được gieo trồng, gặp những chiều
mưa dăng lê thê. Người đi trong mưa có thể
nh́n suốt tận cuối trời qua mầu mưa,
cũng như có thể nh́n suốt tận tâm tư ḿnh cùng
mầu với mưa.
Quốc không trả lời
Duyên, chàng ngước ra ngoài nh́n mưa, quả thật
đôi mắt ấy có ǵ vời vợi, cũng hệt
như mầu mưa bên ngoài.
- Thuở bé anh hay đi
chơi mưa, mặc áo lang thang khắp nơi để
có cảm tưởng được ḥa ḿnh vào trong mưa,
sau đó có lần anh bị ốm nặng, mẹ cấm
không cho đi dầm mưa nữa, nhưng mưa vẫn
là bạn thân, nếu phải dọn ở một vùng sa mạc
quanh năm trời không ban cho một giọt nước chắc
sẽ khổ lắm, điên lên mất.
Quốc giảng về
mưa cho Duyên nghe, mưa nhỏ hạt được gọi
là mạch lộc, mưa mau là sậu vũ, chậm là linh
vũ, mưa kéo dài là khỗ vũ hay là dâm vũ, ba ngày trở
lên gọi là lâm vũ, cùng với tuyết là tán vũ.
- Người xưa lắm
tṛ anh nhỉ, đến mưa mà cũng phải đặt
tên.
- Người xưa lắm
tṛ anh nhỉ, đến mưa mà cũng phải đặt
tên.
- Ừ chắc v́ thời
ấy có nhiều th́ giờ nên con người dễ trở
nên lắm tṛ, như em nói.
Quốc chẳng có ǵ giống
mọi người, mỗi lần gặp nhau, Duyên lại
biết thêm một vài điểm kỳ dị khác, và mỗi
lần lại như có ǵ kéo Duyên lại gần Quốc
hơn một chút nữa.
Duyên muốn học thổi
sáo, bàn tay thuôn dài của cô gái mỗi khi nhắc tới ống
sáo lên là cả một bức tranh, một áng thơ. Tiếc
rằng chỉ mới là cái đẹp tạo h́nh mà thôi, chẳng
biết đến bao giờ Duyên mới thổi được
một câu bằng Quốc, chứ không dám nói đến sự
thổi cả bài, càng học càng nản. Duyên chỉ muốn
nghe. Im lặng, thành kính ngồi dưới chân người
yêu nghe chàng thổi sáo để thả hồn ḿnh chơi
vơi trong tiếng sáo, cho ḿnh tan biến vào giọng sáo,
không c̣n thời gian, không gian ǵ nữa.
- Thôi em chẳng học
đâu, em chỉ muốn nghe anh thổi, tiếng sáo của
em thổi lên nghe trần tục, làm vẩn đục không
khí...
Quốc mỉm cười
lấy cây sáo ḿnh đang thổi đặt vào môi Duyên. Lỗ
sáo c̣n ấm hơi môi, c̣n ướt nước miếng.
Duyên cảm động nâng lấy áp sát môi ḿnh lên không dám thổi
thành tiếng, nghe tim ḿnh dồn dập khác hẳn với
nhịp tim thương có phải đây là một nụ
hôn gián tiếp, v́ quả thật từ khi biết nhau
chưa bao giờ cả hai dám đi quá hơn sự nắm
và xiết chặc bàn tay.
- Ai làm ra cây sáo, thông minh
quá anh nhỉ.
- Có sách ghi là vua Thuấn
chế ra cây sáo, chẳng biết ông ta chế nó vào hoàn cảnh
nào, sao con người ấy lắm tài thế, nào đàn cầm,
nào sáo, biết yêu nhạc, phải tài hoa như vậy mới
lấy được một lần những hai công chúa
con gái vua Nghiêu. Ngày xưa khi mà Hoàng Đế sai Linh Luân chặt
trúc ở Côn Sơn.
Duyên hơi ngơ ngác, nàng
hoàn toàn xa lạ với những địa danh cũng
như tên người, cứ động hỏi một câu
ǵ là Quốc có thể giảng cả giờ.
- Nhưng theo anh th́ sao?
- Anh thấy ở đâu
cũng có sự hiện diện của cây sáo, điểm
này chắc phải đợi mấy nhà khảo cổ khảo
thêm tí nữa. Loài người biết thổi sáo trước
khi biết làm thơ, tức là âm điệu ra trước
vần điệu, có thể là thuở ban đầu con
người chưa đạt tới tŕnh độ uyển
chuyển như ngày nay, nhưng chỉ cần một vài âm
thanh, lắm khi cũng đủ diễn tả... Người
Âu Châu thời thượng cổ tin rằng Thượng
Đế, tạo ra con người xong rồi, dùng tiếng
sáo thổi bên tai để đánh thức tỉnh. Nghe có
hay không? Thơ mộng biết mấy, và như thế th́
phải nói rằng cây sáo ra đời trước con
người.
Duyên chỉ biết ngồi
lặng yên nghe như tín đồ nghe mục sư giảng
kinh. Có những buổi Duyên lén đến nhà Quốc thật
sớm, để được chàng cho dự buổi trà
lễ, vào lối tám giờ v́ cữ trà năm giờ sáng
chắc sẽ không bao giờ Duyên có thể đến,
nhưng Duyên vẫn tin rằng sẽ có một ngày nào
đó...
Đến vào lối tám
giờ Duyên có thể nói dối là muốn đi lễ sớm
rồi cùng các bạn đi xem tranh, nghe nhạc. Trước
Duyên chưa hề nói dối nhưng từ khi yêu Quốc
th́ Duyên không c̣n sợ tội nữa, tin rằng Chúa cũng
tha thứ v́ Chúa biết rằng con người sinh ra cần
phải có t́nh yêu, mà những thứ cấm đoán ngăn
ngừa, chỉ là do sự tính toán của con người,
chứ Chúa không bao giờ nghiêm khắc đến như vậy.
Nh́n Quốc pha trà, giảng
giải về các thứ trà, làm sao pha cho đúng để
được gọi là ngon, v́ cũng một thứ trà mà
có người không biết pha th́ chẳng ra ǵ, phí cả
trà.
Nhờ Quốc Duyên mới
biết thế nào là mạt trà, là đoàn trà, là tiễn trà.
Tin chắc rằng trong số các bạn cùng lứa ngày nay,
chỉ có ḿnh Duyên được cái vốn kiến thức
nầy, mặc dầu Quốc thường nhắc rằng
những kiến thức nầy không mang lại ǵ cho ai, nhất
là chẳng mang lại đồng nào, ở vào cái thời
đại được gọi là "hoàng kim vi tiên"
nầy lại càng thêm vô bổ.
- Không sao đâu anh, giảng
cho em, đoàn trà là ǵ sao gọi là đoàn.
- Có ǵ đâu, đoàn là
đun nấu, ngày xưa chữ đoàn có nghĩa là những
hạt sương đọng. Nước đun mà đạy
nắp cũng sẽ có những hạt sương nước,
do hơi nước bốc lên, đọng trên nắp vung
và, với sự phán xét chất phác của con người
nguyên thủy, người ta mang hai thứ gọi chung một
chữ.
- C̣n tiễn trà?
- Là theo cách thức ngâm vào
nước sôi như chúng ta vẫn uống.
- C̣n mạt trà?
- Là lối trà khuấy mà
người Nhật Bản vẫn tiếp tục thực
hành ở các buổi trà lễ, v́ b́nh thường, họ
cũng uống trà bỏ vào b́nh chế nước sôi.
Đặc biệt ở các khách sạn nào cũng thấy
có đủ ấm chén và cái b́nh thủy đầy nước
sôi. Chúng ta bắt đầu uống thứ trà ngâm vào
nước nầy cũng chỉ mới hơn 500 năm
thôi, ngày xưa uống theo lối đoàn trà, và ngay ở
các miền quê cũng uống theo lối đoàn trà ấy.
Một lần khác Duyên bắt
Quốc giảng cho ḿnh biết thế nào gọi là trà ngon,
theo Duyên th́ trà nào cũng giống nhau, và chỉ có cái giá tiền
làm cho người ta biết được ngon hay dở.
- Ấy chết, đó là
luận điệu của qúy trọc phú ông, phú bà, sao Duyên
lại nghĩ như thế.
Giọng Quốc hơi
thoáng niềm thất vọng làm Duyên cảm thấy nhột
nhạt; Ừ nhỉ, đă có nhiều lần Duyên nghe
người ta thầm th́ hai chữ nầy, hôm nay Duyên phải
bắt Quốc giảng rơ thế nào là trọc phú, sao lại
gọi là trọc phú. - Trước hết, trọc cũng
như tục, là không thanh, trọc là đục, là dơ bẩn.
Có nhiều thứ giàu mà đa số giàu thường phải
bẩn mới dễ giàu, chẳng mấy ai có thể vừa
giàu vừa thanh cao. Điểm thứ hai là quư vị nhà
giàu mải lo đếm tiền và cất tiền vào túi quá
kỹ nên không có th́ giờ mà trau dồi các thứ kiến
thức, về thẩm mỹ cũng như về tâm hồn,
họ trọng h́nh thức mà thiếu hẳn cuộc sống
nội tâm, chỉ thấy giá trị của đồng tiền
mà thôi. Người xưa c̣n chê rằng trọc phú thường
thiếu đức độ.
Duyên nhắm mắt,
hơi cau mặt xấu hổ, chợt nghĩ đến
gia đ́nh ḿnh. Quốc biết ḿnh lỡ lời, chàng quay
trở lại nói về trà ngay, theo lời Quốc th́ sự
biết thưởng thức một chén trà cũng cần
phải được giáo dục cũng như biết
thưởng thức một bức tranh, trừ những bậc
thánh, những bậc thiên tài, những kẻ đă
được học từ mấy kiếp, nói theo thuyết
nhà Phật, ngoài ra ai cũng phải được giáo dục
mới có thể hiểu biết.
Liệt anh chàng nầy vào
thành phần nào? Duyên vẫn c̣n thắc mắc, thật
độc đáo, thật khác hẳn với gia đ́nh
Duyên, và khác tất cả những người chung quanh mà
Duyên vẫn lui tới.
- Trà ngon phải là thứ
trà tốt giống, được mọc ở những
vùng đất đai tốt, phần nhiều là trên các ngọn
đồi cao, có đủ nắng ngày, sương đêm
mà không có mây mù. Đây cũng là điểm khác nhau giữa
trà và thuốc phiện. Cây thuốc phiện chuộng mây mù
trên đỉnh núi. Hái trà c̣n phải chọn đúng lúc, tức
là ngày nào, giờ nào, mùa nào trà đượm, mùa nào trà ngát,
mang về c̣n phải pha chế kịp thời, lệ
thường các nhà pha chế phải thức suốt
đêm để canh trà không cho khô quá. Sự pha chế quan
trọng không kém đất đai, thời tiết, v́
cũng giống trà ấy mà hai nhà pha chế khác nhau. Trà khác
rượu ở chỗ là không giữ lâu năm, phai
hương. Sau đó lại c̣n cách thức pha trà và thứ
nước nào mới pha được ra trà ngon, người
xưa cầu kỳ chia ra đến 12 thứ nước,
ít cầu kỳ hơn th́ chỉ chia ra có 7 thứ nhưng
theo vị Trà Thánh...
- Là ai vậy anh?
- Là Lục Vũ, nhưng
thôi không nói nữa, dài gịng lắm để dành kỳ sau
chúng ḿnh c̣n nhiều dịp nói và chắc là nói măi cũng khó
hết, em hăy tập uống và thưởng thức đi
đă.
- Em cho anh khất kỳ nầy,
kỳ tới phải giảng cho em biết về cái nhân vật
Trà Thánh của anh, nếu không th́ em sẽ đ́nh công.
- Đ́nh công th́ làm ǵ?
- Th́ nằm nhà bắt nhớ
anh và bắt anh nhớ em...
Quốc cau mặt suy
nghĩ rồi nói tiếp:
- Th́ thôi, để nói nốt
cho mà nghe, khỏi đ́nh công băi thị.
Cả hai cùng cười
vang, Quốc tiếp tục giảng, say mê như một
nhà giáo yêu nghề, theo Lục Vũ th́ chỉ một vấn
đề hái trà thôi cũng đ̣i hỏi nhiều công và nhiều
kinh nghiệm hiểu biết. Trà hoang mọc trên đồi
cao là thượng hạng, trà vườn chỉ là hạng
nh́, mầu lá tím là hạng nhất, lá lục cũng chỉ
là hạng nh́ thôi, lá trà phải hơi cuộn vào mới là
hạng nhất, nếu thứ lá mở ra như lá b́nh
thường chỉ là hạng nh́, mầm non gọi duẫn
là hạng nhất, nha là mầm già, duẫn là hạng nhất,
nha là hạng nh́. Ngày nào mưa cũng như buổi sáng nào
nhiều mây, đều không nên hái trà vị trà nhạt, muốn
trà ngon trở lại phải chờ trời tạnh ráo vài
hôm sau.
Nước nấu trà
cũng khó khăn, làm sao kiếm được nước
trên núi cao mới là thứ nước tốt để pha
trà ngon, thứ nh́ là nước sông, thứ ba là nước
giếng, nước trên núi c̣n phải t́m thứ nước
chảy chậm, rỉ rả như suối sữa, từ
trong ḷng đá chảy ra, tối kỵ là nước chảy
từ những gịng thác lớn ầm ỉ. Ở đây
người ta nhận thấy nước của trà
cũng đ̣i hỏi những gịng nhỏ như các chân long
mạch.
Duyên mở mắt thật
to, cô gái lắc đầu cắt ngang:
- Chân long mạch là ǵ hở
anh?
Quốc biết ḿnh
đang giảng hơi ra ngoài đề vội trở về
với đề tài chính.
- Để kỳ khác anh
sẽ nói đến, bây giờ chỉ cần nói đến
nước pha trà rước đă, theo người xưa
th́ uống thứ nước thác ấy sẽ sinh bệnh.
Nấu nước cũng phải canh nên vào độ nào,
sủi mắt cá, sủi hạt châu, sủi thịnh nộ.
Đến độ thịnh nộ th́ phải pha một
tí nước lạnh vào cho nó trở về nguyên khí rồi
hăy chế trà. Chén uống trà, người xưa tin rằng
phải dùng chén men xanh mới ngon, nhưng ngày nay uống
theo lối tiễn trà, nên chọn thứ men trắng, để
trà có thể phô bày được các đức tính cần
thiết của trà.
- Đức tính ǵ hở
anh?
- Trà cần hội đủ
ba đức tính mới được gọi là trà ngon, sắc,
hương và vị, nếu thiếu một trong ba cái tức
là khiếm khuyết, chưa đạt tới.
Duyên lắng nghe, thỉnh
thoảng chen vào một câu hỏi, không dám hỏi nhiều,
sợ làm Quốc mất hứng hoặc thấy ḿnh tệ
quá, Duyên cũng sợ ḿnh không đủ sức thâu nhận.
Một kỳ nào, Duyên sẽ hỏi xem Lục Vũ là ai,
biết đâu chẳng là tiền kiếp của Quốc.
Từ độ quen với Quốc, Duyên đâm ra t́m ṭi,
suy nghĩ, ngày xưa Duyên cũng hệt như những cục
thịt đẹp khác, chỉ biết học thuộc bài,
các mẹ các d́ giảng đâu biết đó, không cần
t́m ṭi sâu xa hơn, và có lẽ cái lối học ngoan ngoăn
như thế lại được chuộng.
- Sao anh biết nhiều
thế?
- Duyên cứ hỏi câu nầy
măi, anh có biết ǵ đâu mà nhiều, anh c̣n muốn t́m
cơ hội ra xứ ngoài để nghiên cứu thêm.
Quả thật đó là
chí nguyện của Quốc, cũng như một số
thanh niên, mớ có dịp đi vài ba năm để rồi
trở về, mang sự hiểu biết của ḿnh ra làm
việc phụng sự tuổi trẻ, đất nước.
Làm sao bồi bổ thêm vào những ǵ đă mất đi,
những ǵ đă bị văn minh bóp chết, một số
người đi trước, v́ quá mơ ước cho
nước nhà tiến bộ, đă vô t́nh chà đạp hết
tất cả mọi giềng mối cơ bản. Người
Anh có câu châm ngôn: "đổ nước tắm, đừng
đổ luôn cả đứa bé trong thùng tắm". Những
bậc trí thức hấp tấp nầy muốn cho nước
nhà chóng tiến bộ nên lúc đổ thùng nước tắm,
đă đổ luôn cả đứa bé...
Quốc bực bội nhất
là đến nhà ai cũng chỉ thấy mang nước ngọt
ra mời, chàng gọi đó là nền văn hóa nước
ngọt, không c̣n được thấy chén trà tỏa
hương, tỏa khói nữa.
Quốc hơi ngượng
v́ chính gia đ́nh Duyên ngày nay đang là điển h́nh cho cái
gọi là văn hóa nước ngọt ấy. Duyên nhất
quyết sẽ về giảng giải cho người nhà
hiểu, thế nào là cái hại của một chai nước
ngọt, từ sự đi làm giàu cho ngoại nhân đến
sức khỏe của con người.
Một thoáng lo ngại, Quốc
khác với gia đ́nh ḿnh như thế, liệu cha mẹ
Duyên có chịu nhận lời, có cho là môn đăng hộ
đối chăng. Người xưa đặt ra cái lệ
nầy v́ muốn cho hai bên cùng một băng tầng để
khỏi bị sự không hiểu được nhau. Với
Duyên th́, Quốc là người xứng đáng nhất
nhưng với hai ông bà Mỹ Hưng, chắc ǵ đă hiểu
được. Quốc chẳng xem cả đá bóng hay xoa
mạt chược là hai thứ tối thiểu để
vào làm rễ nhà Duyên. Đó là đối với ông bố, với
bà mẹ c̣n khó hơn, nào bằng cấp, nào con ông nầy
bà nọ, phải như thế nào mới vào, cơng được
cái gia tài, hồi môn của con gái bà. Nhưng Duyên lo hơi sớm,
đă có bao giờ Quốc ngỏ ư ǵ đâu, ngay cả ba
chữ "anh yêu em" chàng cũng chưa hề nói lên.
- Anh chưa dạy em làm
sao để nhận biết được một thứ
trà ngon khi ḿnh uống vào trong lưỡi.
- Ừ nhỉ, phải uống
nhiều thứ mới phân biệt được.
Quốc ngừng, nh́n Duyên
ḷng nghe vui vui, chưa muốn trả lời vội, nhận
thấy cô gái quả đă có tiến bộ, đă thay đổi
rất nhiều, trong câu chuyện biết đặt những
câu hỏi thông minh để làm sáng vấn đề, chứng
tỏ ḿnh theo dơi và quan tâm đến vấn đề,
không đến nỗi độn căn. Từ trong căn
tức là từ gốc gác đă bị sự u mê đần
độn bao vây, có bổ óc nhét cũng ḷi ra, khó giáo hóa,
đó là những thứ người mà Quốc rất ngại
gặp. Không phải họ không được học hành,
nhưng là một thứ học của chính sách thực
dân, ngụ dân, chỉ muốn nhồi vào óc người những
cái bă đă được nhai kỹ. Bắt họ chỉ
chạy theo cái bă, cái bă nào đă được nhai nhiều
lại càng qúy, tiêu hóa dễ dàng hơn.
- Anh trả lời em
đi, ô haỵ..
- Giống Petit Prince nhỉ,
hỏi câu nào là nằng nặc bắt trả lời.
Duyên mỉm cười
vui thích, lần đầu tiên Quốc nhắc đến một
nhân vật mà Duyên khỏi cần hỏi là ai.
- Trà ngon là thứ trà uống
xong c̣n dư vị trong lưỡi, trong cổ, cũng
như một khúc nhạc nghe xong mà dư âm c̣n lưu luyến
vấn vương không chịu rời khỏi tâm tư ta.
Cái ngon của trà là thế, uống xong mà lưỡi c̣n giữ
lại cái hương vị của ba mùi thơm hoa hồng,
mùi ngọt ngào của mật ong và đinh hương, xong
lại c̣n cái đắng, một thứ đắng mà sau
đó là thanh tao dịu ngọt của riêng ở lá trà. Hội
đủ bốn yếu tố ấy mới gọi là trà
ngon.
Duyên lẩm nhẩm nhắc
lại mấy cái tên ấy rồi hỏi thêm, câu hỏi
ngây ngô làm cho Quốc phải bật cười.
- Nếu bây giờ ḿnh ngậm
cả mấy thứ ấy một lần vào miệng, rồi
uống một ngụm trà thường xem nó có giống
như thế không, và ngụm trà kia có được gọi
là ngon không.
- Cũng là một ư kiến,
anh chưa bao giờ thử, hôm nào Duyên thử đi rồi
nói cho anh biết, độc đáo đấy.
Quốc c̣n giảng cho
Duyên nghe về các thứ ấm, loại nào được
chuộng nhất, ấm làng Nghi Hưng tại sao lại
được nổi tiếng, và tại sao người
xưa c̣n chia ra chén hạ ẩm với thu ẩm. Ngoài ra lại
có những tên trà đặc biệt như Ưng Trăo là thứ
lá cong vào như móng chim Ưng, Tước Thiệt là giống
trà lá mỏng như lưỡi con chim sẻ, Ngân Châm là mầu
lá nhỏ và nhọn như chiếc kim bằng bạc.
Vũ Tiền là trà hái trước tiết Cốc Vũ và
Vũ Hậu là sau tiết Cốc Vũ... lại c̣n thứ
trà mang tên là Vân Vụ do một giống chim tha hạt giống
bay từ phuong Nam tới, sang đến vùng Lư Sơn,
thấy phong cảnh quá đẹp chúng đă cất tiếng
hót để ca ngợi, những hạt trà rơi xuống
và từ đó mọc từ núi đá lên, mọc trên núi cao,
nhiều mây nên được gọi là Vân Tụ trà.
Chưa hết, cách gần ba ngh́n năm trước người
ta c̣n làm thứ trà đóng bánh để mang đi cho tiện,
gọi là Phượng Hoàng trà. Các lễ nghi cưới hỏi
ngày nay bỏ vào hộp chứ ngày xưa đều dùng
Phượng Hoàng trà.
- Tên nghe đẹp quá anh
nhỉ. Phượng Hoàng trà.
- Ừ cái tên thôi, cách
đóng bánh trà cũng cầu kỳ, phải chọn trà tốt
không phải loại Bao Chủng hoặc Đông Đĩnh
hay Thiết Quan Âm, nhưng là một thứ trà tốt, chọn
lá non, mang về sấy, trộn nước rồi đóng
bánh. Nếu sấy không đủ độ th́ trà có mùi thảo
mộc, dễ ch́m, mầu hơi xanh, nếu sấy quá
độ, mầu sẽ vàng, vị nhạt, uống nghe
mùi bùn khô, phải sấy vào lối từ 25 đến 29
độ, sau 10 ngày th́ sẽ có sắc kim hoàng, cho một
hương vị rất thơm ngon. Mỗi lần muốn
pha chỉ cẩn bẻ ra một mẩu trà bỏ vào
nước đun độ 5 phút, mỗi bánh trà uống cả
trăm người.
- Sao anh biết nhiều
thế, em muốn ghi lại tật cả những ǵ anh
nói để rồi viết ra thành sách để phổ biến
cho lứa tuổi của chúng em.
- Phổ biến làm ǵ, những
thứ nầy nói mà nghe chơi cho có một vài ư kiến
thay đổi vậy thôi chứ có lợi ǵ cho ai đâu.
Theo Quốc th́ không phải
chỉ có yêu trà, nghiện trà thôi mà c̣n phải chấp nhận
luôn cả một cái triết lư sống cho ḿnh nữa mới
đủ.
- Eo ôị..
Duyên nói thầm hai chữ
nầy, không dám để cho Quốc nghe, gia đ́nh Duyên chỉ
biết uống cà phê sữa, hoặc trà pha sữa với
đường, hệt như những ông bà ngoại quốc,
Âu Mỹ, ngỡ rằng phải thế mới sang và
văn minh, xứng đáng là con dân Âu Mỹ. Từ thuở
bé, Duyên và có lẽ đa số những từng lớp cao
sang trong xă hội, đă được tẩm ḿnh vào cái
văn hóa và văn minh Âu Mỹ nầy, không c̣n biết
đến văn hóa cổ truyền của ông cha là ǵ nữa.
Những cái mà từ khi quen với Quốc, nghe chàng nói, gọi
đó là gia tài của đất nước, của tổ
tiên để lại. Từ trước đến giờ
Duyên đă b́nh thản bước dẫm lên, mà không hay biết
tới. Những con người, đă kiêu hănh khi biết
câu chuyện trong pḥng the của vua Louis thứ 14 nói với
bà đệ nhất phu nhân nhưng đă không biết Trần
Hưng Đạo là ai, Nguyễn Trăi sinh vào thời nào. Biết
rơ từng trận chiến thắng và chiến bại của
Napoleon nhưng hỏi đến trận nào Nguyễn Huệ
thắng quân nhà Thanh hay Lê Lợi b́nh định được
đất nước th́ chịu lúng túng. Cũng phải
hiểu rằng không phải lỗi của họ, mà là ư
đồ của những kẻ đi chiếm nước,
chỉ muốn nhồi vào đầu óc người dân những
ǵ lợi cho đường lối chính trị của
chúng mà thôi.
- Duyên đang nghĩ ǵ đó?
Quốc hơi thắc mắc
hỏi.
Em thấy tiếc, em biết
anh hơi muộn, mười bảy năm trời em
đă có một cuộc sống vô nghĩa, giá áo túi cơm.
- Thế nào là muộn, thế
nào là vô nghĩa, mà Duyên tính gian đấy, làm ǵ đến
17 năm, thần đồng cũng chỉ được
kể mười năm thôi, hồi nhỏ chỉ biết
ăn với ngủ chứ đâu có thể làm ǵ khác. Vả
lại mỗi cuộc sống đều có cái nghĩa lư của
nó chứ, ngay đến tháng ngày của một cành lau sậy,
một ngọn cỏ dại cũng c̣n mang nhiều ư
nghĩạ..
Duyên nh́n Quốc mỉm
cười biết ơn, nhận thấy Quốc chẳng
bao giờ chê bai hay ruồng bỏ một ai, Duyên đặt
câu hỏi tiếp nối cuộc nói chuyện.
- Thế anh có đồng
ư là mỗi người phải cần có một người
bạn nếu không th́ phải tự phạt lấy cho ḿnh
một lối đường ṃn mà đi, nếu ví cuộc
sống như một khu rừng rậm... Nhưng Duyên muốn
hỏi anh...
Lần nầy đến
lượt Quốc vui thích, không ngờ cô bé mới hôm nào
c̣n bỡ ngỡ mà bây giờ đă biết góp ư, biết
t́m những h́nh ảnh đẹp, đặt vào câu chuyện.
- Hỏi ǵ? Sao cô rắc rối
hôm nay thế, rào đón kỹ quá vậy?
- Ai là người bạn
của anh?
Quốc ngập ngừng
đưa bàn tay chỉ lên mấy tủ sách rồi quay sang
chỉ cây sáo c̣n được nằm trên bàn. Duyên ngơ
ngác nh́n theo bàn tay của Quốc. Biết Quốc không muốn
nói, mà có lẽ với con người cô độc nầy
th́ cây sáo là bạn không phải không đúng. Làm bạn với
sáo, với âm nhạc, biết đâu c̣n tránh được
những sự thất vọng khác.
Quốc lơ đăng nh́n
ra ngoài vườn, Duyên cũng lặng lẽ nh́n theo, về
phía cửa sổ, những cụm hoa sói mọc trồi lên
cao vượt quá thành cửa, ngồi trong nhà có thể nh́n
thấy. Những bông hoa vừa chín lấm tấm trắng
như những hạt cườm bé nhỏ thoang thoảng
hương, mầu trắng của hoa bật nổi lên nền
lá lục. Hệt như những đôi chân chim, thảo nào
hoa được mang tên là Kê Cước Lan. Từ lúc học
được của Quốc cái tên ấy, Duyên nhất
định Duyên không thèm gọi cái tên Sói nôm na phàm tục
cũ kỹ của nó trước nữa. Mấy lần
Quốc phải kêu là sao độ nầy Duyên cầu kỳ
thế.
Kêu ca vậy chứ trong
ḷng riêng, Quốc rất hài ḷng mỗi khi nghĩ đến
người con gái đang từ từ đổi lốt,
có thể gọi đó là một sự lột xác chăng,
vứt bỏ cái tác phong khuôn rập cũ kỹ của tất
cả những cô gái con nhà giàu con dân một nước thuộc
địa bị trị, để trở thành một
người có cá tính có tâm hồn, có tinh thần độc
lập, tự trọng và trọng đất nước
ḿnh, trí thông minh, nhậy cảm dễ thâu nhận. Nhờ
t́nh yêu, đây mới thật là yếu tố, động
cơ chính đă thúc đẩy sự lột xác của con
người.
Quốc c̣n muốn tập
cho Duyên yêu cỏ cây như ḿnh, trong câu chuyện chàng hay nói
đến cỏ cây mang cả những chuyện thần
thoại kể cho Duyên nghe, chuyện các Nữ Thủy Tiên
Hyades, khóc v́ thương ông anh bị thú cắn chết, trời
tội nghiệp nên đă cho biến thành những v́ sao,
nhưng các cô vẫn khóc, và mỗi khi mặt trời lặn
mà các cô hiện ra, tức là cḥm sao ấy hiện ra là thế
nào trời cũng mưa. Câu chuyện làm Duyên thích hơn nữa
là chuyện những cô Driades, Sơn Lâm Nữ Thần,
đă chọn núi rừng làm nơi trú ngụ, mỗi cô kết
duyên với một gốc cây, quanh năm sống trong ḷng
cây. Những bác tiều phu mỗi lần đốn cây
thường ngần ngại v́ hay nghe được những
lời than khóc xin tha mệnh cho chồng và cho ḿnh. Câu chuyện
không phải chỉ quanh quẩn trong lĩnh vực thần
thoại mà c̣n đi vào thực tế khoa học, nếu Quốc
không nói, chắc Duyên không bao giờ ngờ rằng những
cái chớp sáng ḷa trong trên trời mỗi khi có giông tố,
đó là những luồng điện quang tỏa lên không
gian làm biến thể những chất đạm để
chúng có thể đi vào đất mà nuôi cỏ cây. Cũng
như loài hoa ăn thịt chỉ v́ vùng đất đai
nơi ấy thiếu hẳn chất tiêu toan diêm, mà chất
nầy vẫn có nhiều trong sinh vật. Những loại
cây như cây Hộc hoặc cây Sơn Mao lại rất cần
một thứ nấm do từ những rễ cây khác
đưa vào mới có thể nẩy nở được,
v́ thế mà loại như Phong Lan hoặc Tầm Gửi nếu
bị loài người gỡ về hết, th́ những cây
kia sẽ gầy ṃn, mất sức. Bao giờ Quốc
cũng kết luận một câu rằng cây cỏ cũng
cần thương yêu, không phải chỉ có loài người,
và nếu ta yêu chúng th́ nhất định là chúng cũng sẽ
yêu ta.