Những suy tư của VĂ
C̣n
Nhưng tôi có hơi tự dối ḿnh
không ? Tôi mừng v́ gặp Sung hay v́ biết rằng Mai
sẽ cùng lên ? Mai sẽ lên để vẽ, để
sửa soạn cuộc triển lăm vào mùa xuân sang năm.
Niềm vui rất nhẹ nhưng mà kỳ lạ, từ
ngày lấy vợ tôi chưa bao giờ được
lắng nghe cái cảm giác ấy. Không phải tôi có ư
định làm ǵ để buồn cho ai, cả Sung lẫn
Mai, và ngay cả Thu cũng đều không đáng bị làm
buồn. Tôi cũng không muốn có một hành động ǵ
để người đời phải phê b́nh rằng
phi lễ, rằng đạp đổ, phá hoại. Nhưng
tôi muốn thành thật, tôi thành thật mà thú nhận
rằng h́nh ảnh Mai đă gợi trong tâm tư tôi rất
nhiều ư nghĩ tươi trẻ. Tôi thừa can
đảm để kéo nốt cuộc sống từ nay…
Nếu loài người có trách tôi th́
trách ở điểm nào thôi chứ không thể trách ở
cái điểm chân thành. Tôi sẽ hỏi Mai có nhận tôi,
cho tôi được măi măi là một người bạn
lớn, chắc Mai sẽ không từ chối. Người
ta hay nghi ngờ t́nh bạn… nhưng tôi tin rằng mỗi người,
ngay cả một tên đao phủ, một tên tướng
cướp, cũng vẫn giữ trong ḷng một một
cái góc để đặt bàn thờ. Kẻ đáng
xấu hổ là kẻ có tội mà dấu kỹ không dám
khai ra.
Mai không đẹp, như thế tránh
được cái nạn bị Thu ghen, v́ người
đàn bà đẹp lúc nào cũng chỉ nơm nớp lo
sợ người khác dành mất cái chức hoa khôi của
ḿnh. Nhưng theo tôi th́ "cái thân h́nh lép kẹp như con
mắm phơi khô" ấy, nói theo lời phê b́nh của
Thu, Mai có một sức thu hút rất kỳ lạ. Nhưng
chẳng phải ai cũng có cái đặc ân nhận thấy
đâu. Nghe Mai nói chuyện về hội họa, về các
đề tài th́ tôi đố đấy, bụt ngồi
ṭa sen cũng từ bỏ ṭa sen để xuống xin góp
chuyện vối cô bé. Một thứ quả đắng,
một thứ nấm tràm, nhiều người không
biết ăn, nhất là những ai chuyên môn ngậm
kẹo. Hiểu làm sao nổi cái thú vị của nấm
tràm…
Họ lên. Hai người như hai
chiến sĩ xung phong đi vào đời, những cái nh́n
trao nhau, những nụ cười đồng ư, sao mà
dễ thương thế. Tôi thèm cái hạnh phúc của
họ, một thứ hạnh phúc chưa thành h́nh, như
hộp kẹo c̣n nằm trong gói giấy bóng. Mai xưng
bằng tên, gọi Sung cũng bằng tên, gọi tôi
bằng anh Văn, nghe dễ thương như có một
thứ t́nh cảm ǵ rất thiêng liêng đă buộc vào chúng
tôi. Thu nh́n Mai với cái nh́n của bà mẹ chồng, xoi mói
kiểm soát tuy cố làm ra vẻ kẻ cả, ta đây là
vai chị. Tôi không dám tỏ ra một thái độ ǵ v́
sợ dầu đổ thêm vào lửa. Thượng
Đế khi tạo ra người đàn bà, ông đă vô
t́nh tạo ra một thứ khí giới rất nguy hiểm,
nếu biết xử dụng th́ nó là thứ khí giới có
thể mang lợi ích lại cho nhân loại, nhưng
liệu chừng, không khéo xử dụng là nó nổ tung ra
th́ hại cả nước.
Mai đưa theo rất nhiều khung,
lụa, mầu, với giá vẽ. Mai lên đây không phải
để hưởng thụ như hầu hết mọi
người lúc lên Đà Lạt, mà chỉ để sáng
tác. Trời cũng khá công bằng, bắt xấu, không cho
nhan sắc th́ cho có tài và chịu khó. Tuy vậy tôi không cho là
Mai xấu, có một tấm màn hồng che ngang qua mắt
tôi rồi chăng ? Hai người tíu tít với nhau, có
mấy tiếng đồng hồ mà nghe gọi Mai ơi
Mai hỡi đến cả chục tiếng. Lần
đầu tiên tôi thấy Sung tíu tít như thế
trước một người đàn bà, nhưng Sung khôn
và có lư.
Tôi chưa bao giờ quan sát những
người yêu nhau, bây giờ tôi mới thấy, Sung có
vẻ cuống quưt mỗi khi Mai gọi, Mai b́nh tĩnh
hơn. Một là cô nàng chưa yêu Sung, hai là cô ta giữ ư, dầu
sao tôi vẫn thấy như thế dễ chịu hơn.
Tôi ghét những sự bộc lộ, nhất là với
một người đàn bà. V́ thế mà tôi không lấy
vợ Âu… một trong những lư do. Nếu Mai cũng có cái
thái độ nồng nhiệt của những cô thiếu nữ
mới biết yêu, mới bắt đầu yêu và bắt
tất cả mọi người phải nghe tiếng gào thét
của ḿnh th́ tôi chịu sao nổi. Nghệ thuật yêu cao
độ là thế chăng. Mai sợ nhà chật, đ̣i
đi thuê nhà nhưng cả tôi lẫn Thu đều phản
đối. Lần đầu tiên hai vợ chồng tôi có
một điểm đồng ư với nhau. Trong nhà đâm
ra tưng bừng như một ngày đại hội,
nhắc tôi nhớ đến những buổi giỗ
tết ngày xưa. Mẹ tôi lo dọn dẹp sắm
sửa từ mấy tháng trước, chùi nhà cửa,
đánh bóng các thứ đồ thờ tự bằng
đồng, làm các thứ mắm, thứ dưa cần
để dọn khách, may mặc cho các con… Cuộc cách
mạng và chiến tranh đă đạp đổ hết
tất cả những thứ ấy rồi, tôi nói vậy
không phải tôi phủ nhận cái ích lợi trong mỗi
cuộc cách mạng đâu. Nhưng cách mạng mà không mang
lại được một cái ǵ thay thế th́ cũng
chỉ là sự nối tiếp trong công cuộc
người hành hạ người.
Gian pḥng khách rộng răi để dành
cho Mai làm xưởng họa, cái tên xưởng hỏa
dịch chữ atelier của Pháp. Không biết người
Pháp có nghe rung cảm khi đọc lên chữ
"atelier", có h́nh dung ra ngay được nơi làm
việc của họa sĩ như tiếng Việt nhà tôi
không ? Quyến rũ và gợi hứng, bày ra trước
mắt những h́nh ảnh cùa mầu sắc, của khung
lụa, khung vải và tác phẩm đang vẽ dở
ở trên giá hay là đă hoàn thành, la liệt đầy
tường, đợi ngày triển lăm. Thế giới
của nghệ sĩ. Nếu thế giới chỉ có toàn
nghệ sĩ, nếu một quốc gia mà tất cả dân
chúng đều là nghệ sĩ th́ sao nhỉ ? Có c̣n
chiến tranh ? Ḿnh sẽ đưa điểm này ra
thảo luận với Mai hôm nào có dịp, xem ư kiến cô
bé ra sao. Nếu tôi có hoàn cảnh xây nhà, tôi sẽ bắt
kiến trúc sư biến ngôi nhà thành một cái
xưởng họa, có ánh sáng tuôn tràn từ trên mái bằng
kính xuống, có màn che ánh sáng… Dầu cho tôi có không là họa
sĩ tôi cũng sẽ t́m thấy những cảm hứng
mà kẻ sống trong một ngôi nhà b́nh thường không bao
giờ t́m thấy. Trong lúc dọn dẹp nhà cửa, hùng
hục khiêng bàn ghế, mỗi người chúng tôi theo
đuổi một ư nghĩ riêng biệt nhưng h́nh như
ai cũng hân hoan.
Tôi không đi làm việc một cách
mừng rỡ như trước. Sự ĺa bỏ ngôi nhà
mỗi ngày mấy tiếng đồng hồ, bây giờ
không mang lại cho tôi một thứ dưỡng khí cần
thiết cho buồng phổi va t́nh thần để kéo
nốt cái cày thường lệ nữa. Tôi mang ơn Sung,
mang ơn Mai và mang ơn luôn cả Thu, tại sao, khó
giải thích. Tôi cũng không muốn đ̣i hỏi ǵ thêm, không
muốn có sự ǵ thay đổi. Như một bản
nhạc hoàn hảo, đừng ai thêm bớt vào một
thanh âm nào, dẫu thanh âm đó có hứa hẹn rằng
sẽ đẹp tai hơn. Phải tự t́m lấy cho
ḿnh một lối thoát, không được trông cậy vào ai
cả.
Bữa cơm chung đầu tiên,
chưa bao giờ đời tôi có một buổi yến tiệc
tưng bừng như thế, sự tưng bừng trong
tâm tư. Tôi thầm cảm ơn Thu v́ Thu đă cố
gắng trổ hết cái tài cái khéo léo để giúp cho
bữa cơm được thêm phần ngon lành. Vui th́
mầm đá cũng ngon, nhưng đây không phải là mầm
đá, Thu đă làm lại những thức ăn mà ngày
xưa mẹ tôi thường nấu mỗi khi nhà có khách.
Hai anh em tôi tha hồ chia nhau. Nhất là món cá hấp với
tương gừng, ngày bé Sung mê nó nhất, món thịt
nướng và cả món canh tần ô. Mai ăn và khen
rối rít :
- Em chưa mấy khi được
ăn ngon như thế này, chị Thu nuôi em đi !
Câu nói nghe chân thành và dễ thương
lạ, Sung nh́n Thu bằng cái nh́n biết ơn. Tôi muốn
hét lên "hạnh phúc quá đi mất trời ơi !".
Tại sao người ta chỉ than khóc gào thét mỗi khi
người ta có chuyện buồn mà không mấy ai gào thét
khi có chuyện vui. Một sự bất công của loài
người đối với Thượng Đế. Hôm
nay được tôi khen chắc ông sẽ mừng lắm,
ông sẽ gật gù, cũng như nhà đạo diễn sau
khi hoàn thành tác phẩm ngồi đọc báo để
nhận những lời phê b́nh ngợi khen.
Người Á Đông ăn bằng
đũa và gắp chung vào một đĩa thức
ăn, khác dân Âu Mỹ chỗ ấy và các anh Âu Mỹ không
hiểu được cái nên thơ trong lúc hai đôi
đũa gặp nhau trong một món ăn. Hai cái nh́n
bẽn lẽn nhưng vui mừng v́ t́m thấy một
điểm ḥa âm nhỏ. Cái đũa đưa thức
ăn lên môi, một sự gặp gỡ gián tiếp
của đôi môi…
Những suy tư của THU
Họ đă đến. Từ mấy
tuần trước Sung viết thư lên hỏi ư kiến
có nên thuê nhà riêng cho Mai hay là mời Mai ở chung với
chúng tôi. Chỉ có thế mà tôi phải suy nghĩ mất
mấy đêm. Ở chung ư, hai người sẽ có
dịp gặp nhau, có dịp hiểu nhau, cố nhiên là
sẽ có dịp để yêu nhau hoặc ghét nhau. Năm chục
phần trăm của mỗi cái có thể. Sự sống
cạnh nhau sẽ vạch rơ cho thằng đàn ông thấy
cái tính xấu của người đàn bà, lúc bực
bội, lúc cau có. Cái nét mặt nhầy mỡ lúc mới
ngủ dậy, cô bé nhờ trời vắng nhan sắc và
sự g̣ gẫm, hóa trang, đạo diễn cho mặt mày,
cho thân thể lại càng thêm cần thiết. Để
họ sống xa nhau, một là tôi sẽ ít được
gặp mặt Sung, nhất định thế, hai là cô bé
sẽ có th́ giờ để đóng nốt vai tṛ; C̣n
năm chục phần trăm kia th́ sao ? Họ có thể
càng ngày càng thêm hợp ư… Nhưng có tôi bên cạnh, ngọn
đèn điện và ngọn đèn dầu leo lét, có lư nào
ngọn đèn dầu dám vượt sáng hơn.
Thế là tôi đề nghị họ
ở chung với chúng tôi, mọi người đều
hoan hỉ, nhất là ông Văn. Nh́n cái mặt ông ấy hí hửng
mà phát ghét. Có người đàn bà nào nh́n mặt chồng mà
buồn nôn không ? Chắc có chứ, tôi đâu phải là quái
thai. Nếu tôi có như thế cũng không phải là
lỗi ở tôi, xem người ta như đôi dép rách,
đến một độ chịu đựng nào thôi, sau
đó th́ con chó mà đạp nó th́ nó cắn cho là đáng
đời. Mất vợ ráng chịu, thời đại
này mà con xem người đàn bà là một vật, một
món đồ nữa sao. Thảo nào mấy cô gái Việt có
ăn học cũng đi t́m bạn ở các phương
trời xa. Nhưng tôi không đổ thùng nước
bẩn trong chậu tắm mà hắt luôn cả đứa
bé đâu, trai Việt Nam c̣n có những người như
Sung để cột chân gái Việt Nam…
Sung với Mai có vẻ rất
tương đắc, tôi cố nén một tiếng
thở dài mỗi khi nghĩ đến, hoặc bắt
gặp một nụ cười, một cái nh́n họ dành
cho nhau. Không sao, tôi sẽ cố gắng, tôi sẽ xem Mai
như em gái, luân lư bảo thế, xă hội bảo thế,
ông Khổng Tử bảo thế. Hừ, luân lư, đạo
đức, toàn một thứ gỗ mục, c̣n chờ ǵ
mà chưa sa thải đi. Tôi tưởng tượng
đến cái nh́n nghiêm khắc của Sung sẽ
đặt vào tôi, sẽ phê b́nh sao dám phi lễ, sao không
đoan trang. Ông Khổng Tử ơi, nếu ông có sống
dậy th́ ông nên che mặt lại mỗi khi ra
đường, hoặc là bỏ tiền ra mua hết tất
cả các sách vở để viết lại, sửa
đổi cho hợp với thời đại này… Sung sướng
thay những con chim, con bướm, con hưu, con nai, chúng nó
muốn làm ǵ th́ làm, có phi lễ với nhau đến
thế nào chăng nữa cũng chẳng sợ ai phê b́nh
dè bỉu, khiển trách.
Mai ăn mặc thế nào trông cũng
xấu, khách quan mà nhận định là thế, h́nh như
cô nàng biết ḿnh xấu nên vờ tạo thêm cho ḿnh cái tác
phong bất cần đời. Trái lại Văn của
mấy hôm nay không c̣n là Văn của ngày trước,
chẳng biết ông ta học đâu cái vẻ cuồng
nhiệt yêu đời như vậy, ban đêm anh chàng
lại c̣n đam mê hơn. Tôi chịu không thể nào
hiểu nổi, không lẽ cái thân h́nh "cá khô sặc"
ấy mà lại gợi hứng cho ông ta đến thế
sao ? Thế th́ chẳng hóa ra bao nhiêu sự t́m ṭi trong
nghệ thuật yêu đương từ cổ chí kim
đều sai lệch cả ? Không cần, miễn Sung không
thay đổi với tôi là đủ, lúc nào cũng dễ thương,
âu yếm, đón ư chiều chuộng. Sự yêu chiều
của Sung dẫn người đàn bà đến một
cái mức độ ngà ngà say mà không dám nghĩ đến
sự đ̣i hỏi xa xôi hơn. Uống rưọu đi
rồi biết, sao tôi táo bạo quá vậy, chết
thật !
Hai người ở hai gian pḥng
cạnh nhau nhưng không có cửa đi thông qua pḥng nhau,
muốn qua pḥng nhau phải đi qua pḥng tôi, như thế
là tôi có thể kiểm soát được tất cả
những hành động của họ. Nhưng sao lại
kiểm soát, họ là người lớn, họ có
quyền định đoạt cuộc đời của
họ, can hệ ǵ đến tôi… Mà sao lại không can
hệ, sao lại phải tự dối ḿnh ngay cả trong những
ư nghĩ riêng biệt… Nếu tôi là mẹ chồng, tôi không
bao giờ công nhận cái thứ con dâu ấy, chưa ǵ
đă thấy bừa băi, đời bây giờ đâu có
dễ nuôi người làm. Lấy cái thứ vợ đó
về chắc phải nấu cơm cho bà ăn, giặt quần
áo cho bà mặc, và nếu cần, chắc phải sinh con
hộ cho bà nữa là khác. Cô ta bừa băi một cách ghê
sợ, góc nào cũng thấy quần áo, góc nào cũng
thấy các thứ giẻ chùi tay, khung màu… Nói đến th́
ông Văn bênh chầm chập bảo nghệ sĩ,
chẳng hóa ra nghệ sĩ đồng nghĩa với
chữ dơ dáy bẩn thỉu sao. Tôi chịu, không thể
nào hiểu nổi.
Sáng hôm nay Sung gơ cửa sang pḥng tôi
nhờ giặt mớ quần áo, tôi sung sướng giang
tay đón nhận những cái quần áo bẩn ấy,
phải nói đó là một thứ bẩn thơm tho mà chỉ
có người yêu nhau chấp nhận hoặc là
người mẹ chấp nhận ở đứa con do ḿnh
tạo ra. Như thế tức là Sung vẫn c̣n cần
đến tôi, không hắt bỏ tôi ra ngoài như hắt
cốc nước uống thừa. Đây là một
điểm may mắn, nếu Sung gặp cái loại đàn
bà đảm đang, chỉ lo ôm lấy cái công việc
hầu hạ chồng, cho đó là lẽ sống của
cuộc đời th́ Sung đâu có cần nhờ vả ǵ
đến tôi nữa, và con chị dâu này, rồi đành
phải chấp nhận cái mà xă hội ép buộc phải
chấp nhận.
Vừa ăn xong buông đũa là cô ta
sang pḥng vẽ, không hề ngó ngàng đến chén bát, cái
chăn ngủ dậy cũng không thèm gấp lại cho ngay
ngắn. Tôi phải lấy giấy ny lông bọc lại
bộ ghế xa lông chứ với chiếc áo bẩn
của cô ta mà ngồi th́ chẳng mấy chốc là
phải vứt đi. Người đàn bà chỉ sung
sướng ở cái địa vị đàn bà của
ḿnh, có một khoảng thời gian trong mỗi ngày, khác
biệt với đàn ông có điểm ấy, thế mà cô
ta không biết tận hưởng. Đàn ông sáng ngày
dậy phải lo sửa soạn đi làm. Đàn bà
đợi chồng ra khỏi nhà để được
vào pḥng tắm trang điểm, trau chuốc cái thân thể,
cái nhan sắc. Để rồi lúc ra pḥng ngoài c̣n nghe vang
mùi thơm toát ra từ trong thân thể, trong da thịt
của ḿnh. Chọn một mầu áo hợp với mầu
trời, với mầu hoa trong lọ. Sống như
thế sao gọi là biết sống, cô này số vất
vả, cái tướng hấp tấp vội vàng c̣n gian nan nhiều
đấy con ạ.
Mấy ngày qua rồi nhỉ, một
tuần chăng, sao thời gian qua nhanh đến thế.
Ban đầu tôi tưởng khó thở, nhưng bây giờ
thấy cũng không đến nỗi nào. Cô ta chỉ chúi
đầu vào mấy bức tranh,, sau những buổi
ăn th́ ngồi nói chuyện chung, ông Văn nhất
định đánh đeo theo mà hỏi han, làm cho Sung và cô ta
chẳng mấy khi có dịp đi riêng. Càng hay chứ sao,
con người ấy mà cũng có khi được
việc. Những bức tranh mà mọi người lùi ra
lùi vào nheo mắt nheo mũi để ngắm, tôi chẳng
thấy nó nghĩa lư ǵ cả. Nghe đâu trong số tranh có
bức Trúc Lâu là của Sung, chú em tôi dám bỏ ra một
lần bốn chục ngh́n để mua. Đàn ông thật
dại, thời buổi nầy đồng tiền
phải đi dạy học đến ho đến
thổ huyết ra mới kiếm được bốn
chục ngh́n, thế mà dám bỏ tiền ra mua một
bức tranh. Biết ngày mai ra sao, Cộng Sản nó mà kéo vào
th́ đến cái thân xác chạy cũng không kịp chứ
lại tranh với chẳng tranh. Tôi vẫn cho Sung là khôn
ngoan nhất, nhưng đàn ông, th́ ra có khôn mấy cũng
chẳng lại đàn bà.
Mai ở nhà làm việc, Sung đi
chợ với tôi, hệt như ngày xưa, chúng tôi đi
cạnh nhau. Thỉnh thoảng Sung đi sát vào tôi, không
biết vô t́nh hay cố ư, qua đường Sung nắm tay
tôi. Giá con đường từ nhà tới chợ có
rất nhiểu chặng đèn đỏ đèn xanh
để chúng tôi phải băng qua một cách vội vàng
như thế măi. Để Sung phải giữ lấy tay
tôi, khi người ta nắm tay nhau tức là người
ta muốn bảo vệ cho nhau, tức là người ta có
thương yêu nhau. Sung theo tôi đi len lỏi vào tận
chợ, nh́n tôi mua bán bằng đôi mắt âu yếm, tôi
dùng chữ âu yếm này không biết có chủ quan chăng ?
Nhưng tôi cứ dùng th́ đă sao ? Sung thích ăn bún
chả, tôi phải mua về làm lấy mới ngon, gọi
mấy gánh hàng rong và họ làm với những thứ
thịt rẻ tiền, họ ướp bằng thứ
nước mắm thường, không bao giờ ngon
bằng nhà làm. Nhất là khi người ta yêu, làm với
h́nh ảnh người yêu hào quang trong tâm tư. Nghĩ
đến lúc dọn lên, lúc người yêu đưa lên
miệng… Chỉ thế thôi là đủ an ủi cho cả
một ngày.
Tôi muốn mua hoa về chưng nhà
nhưng Sung dành đi mua lấy, nhà độ này
đầy cả phong lan, không biết hai anh em dở
chứng thế nào mà mạnh anh nào anh nấy đi khiêng
phong lan về. Hoa phong lan là thứ hoa người xưa
treo trong pḥng đẻ của các bà để dục cho cái
thai chóng ra. Như thế tức là ô uế phàm tục. Tôi
chỉ thích hoa hồng hay hoa huệ, những thứ hoa
trang trọng người ta dâng Chúa dâng Phật. Hoa Phong Lan
là thứ hoa gửi, hoa man rợ, chỉ hợp với tâm
hồn các cô gái núi. Tôi là con đẻ của đô thị,
của phấn son lụa là, tôi không thể nào trốn
bỏ cái tính chất đô thị của tôi, mà sao lại
phải trốn. Sung đón ư tôi nên đă mua cho tôi một bó
hồng thật lớn, thứ hồng dài cuống, cánh hoa
hệt như hoa nhung :
- Biết chị Thu thích hồng nên mua
luôn cả bó cho chị Thu vui.
Người đàn bà nào
được tặng hoa mà không run rẩy, không muốn
gh́ sát vào ngực cho cánh hoa chà xát lên da thịt ḿnh. Mùi
thơm của hoa làm tôi nghe rạo rực, cơ thể
muốn đ̣i hỏi một sự ǵ khác nữa. Một
sự ǵ cụ thể hơn, thiết thực hơn. Xác
thịt ơi, bộ mi muốn phi lễ chăng ? Đâu
có được. C̣n cái hàng rào luân lư đó bỏ cho ai. Làm
sao mà đốt nó đi, xé nó ra, băm nghiền nát nó
đi cho mi được thỏa măn… Chúng tôi đi
cạnh nhau hệt như một đôi t́nh nhân chưa
vượt ṿng lễ giáo. Tôi thầm cám ơn khoa học
và tất cả các thứ mỹ phẩm son phấn, các
vị kỹ sư chuyên môn nghiên cứu các thứ dụng
cụ để giúp người đàn bà giữ ǵn nhan
sắc. Ra đường đố ai biết tôi hơn
Sung mấy tuổi. Trông Sung đạo mạo như
một người anh lớn và tôi như một cô em gái bé
bỏng cần được sự che chở. Trời
không cho tôi được hưởng những ǵ tôi mơ
ước, th́ tôi phải tự tạo lấy cho tôi
một lâu đài hạnh phúc riêng biệt. Tôi sung
sướng khi được cầm chiếc áo sơ mi
hoặc bộ áo ngủ của Sung nhúng dần vào chậu
nước ấm. Cũng là một công việc mà sao không
bao giờ tôi có cái cảm giác mơn man như thế khi tôi
nhúng quần áo của Văn. Văn là một thứ mây
đen, mỗi đêm tôi phải sang pḥng Văn, làm cái
bổn phận bẩn thỉu. T́nh yêu, nhất là sự
phối hợp thể xác mà không có sự hào hứng th́
quả thật là bẩn thỉu. Tôi có cảm tưởng
rằng tôi đang phản bội những lúc ấy, mà
không biết phản bội ai ?
Th́ ra v́ cô họa sĩ thích phong lan mà
cả hai thằng đàn ông đều vác gị lên vai chạy
cuống chạy cuồng để đi kiếm cho
đủ thứ. Tiền làm đổ mồ hôi mà cứ
y như là tiền ốc tiền ṣ ngày trước. Sung
vừa vác về một gốc phong lan hoa dài buông rũ
xuống, làm như Sung sợ Mai ghen v́ Sung mua hoa hồng hôm
qua cho tôi. Sung không cho tôi sung sướng được
trọn vẹn. Có những t́nh ư mà người đàn ông
dầu thông minh mấy cũng không bằng người đàn
bà. Sung có biết là Sung làm cho tôi buồn không ? Tôi cũng
chẳng muốn đè nén, mặc cho cơn buồn dâng lên
tự do. Sao Mai lại may mắn thế, không đẹp,
xấu như mán như mọi, không có lấy một nét nào
đáng gọi là dịu dàng hấp dẫn, thế mà
bắt được cả hai anh em làm mọi cho ḿnh. Hay là
kiếp trước hai anh em nhà này có nợ nần ǵ
với cô ta chăng, chỉ có một lời giải
ấy là nghe xuôi thuận. Đă vậy mà họ lại c̣n
như kiêu hănh sung sướng được cô ta chấp
nhận cho phép được phục dịch hầu
hạ. Ngay cả đến nô lệ thật thụ,
người ta bỏ tiền ra mua, nó cũng c̣n đ̣i
đập phá, đ̣i tự do. Đằng này không, cả
anh cả em đều như ăn phải bùa phải
bả. Hay là cô ta có bùa chăng ? Chắc thế, để
hôm nào chờ cô ta đi vắng tôi vào thử lục
lọi trong pḥng một buổi xem sao. Cô bé thế mà đáo
để, nuôi ngải nuôi bùa mà khi nó bỏ nó đi là
chết đấy con ạ.
Nhưng nói vậy chứ tôi không
chắc, tôi buồn đâm ra nghĩ quẩn nghĩ quanh.
Thương cho tôi, mang tiếng là hoa khôi, là trẻ, là xinh,
mà trong tâm hồn không bao giờ dứt bỏ
được những ư nghĩa quạnh hiu. Ngày chồng
tôi mang trầu cau đến hỏi, ai cũng khen là
tốt phúc .Mẹ tôi mừng rỡ đi Lăng Ông, đi
đền đi chùa cúng tạ, h́nh như mẹ tôi có vái
cầu cho con gái kiếm được tấm chồng cho
rạng rỡ, th́ đấy, bà luật sư, thứ
luật sư ở bên Pháp về chứ không phải
thứ luật sư nội hóa, "lô-can". Mẹ tôi
cứ sợ cái nhan sắc làm cho nhiều người
chạy theo để rồi chẳng ai dám rước
Thật là thủ cựu, tội nghiệp. Không bằng
một cô gái xấu xí khoác cái danh nghệ sĩ hăo, nếu
mẹ tôi biết….
(c̣n tiếp)