Những suy tư của SUNG

Bảo rằng Mai đẹp th́ không đúng, mà bảo xấu cũng không hẳn là đúng. Ở con người ấy có cái ǵ ngạo mạn nhưng lôi cuốn. Sau một hồi nói chuyện tôi nghe trong tâm tư êm ả dễ chịu. Có những lúc Mai làm cho tôi lạc hướng, những phản ứng của Mai rất lạ, không đàn bà tí nào. Tôi hỏi Mai sao không làm quảng cáo, Mai trả lời chẳng thấy tác phong nào đáng… Nói nghe mà ghét.
Tôi chỉ muốn đưa tay tát cho cô ta một cái rồi quay lưng đi, nhưng tôi đă cắn môi đứng im, th́ ra đàn ông vốn yếu hèn, hành động của tôi hoàn toàn trái hẳn. Một cảm giác nhột nhạt như ai cù vào lưng, như tôi là đứa học tṛ không làm bài mà bị gọi lên bảng. Đây là loại đàn bà mà ta nên lảng tránh, loại đàn bà này không bao giờ đem hạnh phúc lại cho ai cả. Nghệ sĩ là thứ ích kỷ nhất trong đám nhân loại. Tôi tự biện bạch với tôi như thế… nhưng… tôi hỏi Mai sao lấy tên là Trúc Lâu ?
- Trúc Lâu là một thanh kiếm phản bội nhất trong lịch sử Kiếm.
Ḿnh chẳng hiểu ǵ cả, măi đến khi cô ấy giảng cho một hồi, sau đó, tôi nghe như có một sự thay đổi đang đến trong tâm hồn và trong cả cơ thể. Tôi muốn người con gái này sẽ phải là của tôi, là bạn, là vợ, là em gái, là tất cả.
Từ trước đến nay người ta chỉ bị kích thích bởi một tấm thân đẹp đẽ, một bộ đùi, một bộ ngực, tôi lại bị kích thích v́ một trí óc. Lập dị, hay là ở dưới ánh mặt trời cái ǵ cũng có thể xảy ra.
Tại sao ? Nhưng có ǵ đâu mà hỏi tại sao. Lắm kẻ chỉ nghe rạo rực với những cái xác chết, có người chỉ t́m đến những thằng con trai bé nhỏ. Hay là ḿnh cũng mắc cái chứng bệnh đó mà không biết chăng ? Mai không có những đường cong, đường ṿng của những cô gái khác. Hay là không muốn lẩn quẩn trong cái ṿng nhan sắc, hay là mặc cảm v́ biết ḿnh không đẹp bằng người… Cần ǵ nói nhiều lời, chỉ biết rằng cô gái không nhan sắc ấy có thể làm cho tôi rạo rực và thay đổi ư kiến. Tôi không bao giờ nghe những cảm giác này với một người đàn bà khác. Các nhà phân tâm nên xem lại sách vở của ḿnh.
Tôi quyết định bỏ tiền ra mua một tấm tranh. Sự thực th́ tranh đă làm tôi quen với tác giả, mua là phải, trước khi đi dự buổi triển lăm tôi đă có ư định t́m mua một bức tranh mang về treo lên tường cho nhà bớt lạnh lẽo. So sánh măi tôi chấm được tấm Trúc Lâu, đến hỏi cô gái ngồi trong góc, tưởng là người trông nom việc mua bán, không ngờ lại gặp chính tác giả.
Người ta bán được tranh th́ hí hửng, trái lại mặt cô nàng nhăn như khỉ ăn ớt, làm bộ chăng ? Tôi hẹn sẽ cho cô ta mượn nếu hôm nào Mai có mở cuộc triển lăm, cô bé mới bớt phụng phịu.
Muốn mời Mai đi ăn nhưng cô nàng từ chối kêu bận, lại là một nước cờ chơi cao đấy chứ ǵ. Tôi có cảm tưởng như ḿnh đang cố tranh đấu để khỏi mắc vào tṛng. Con thú vùng vẫy trước khi bị sa lưới chăng ? Không, tôi chưa bị sa lưới, tôi chưa vào tṛng.
Tôi treo ngay bức tranh ở dưới chân giường để có thể ngắm nghía mỗi khi vào giường. Giá tôi là họa sĩ, tôi sẽ tổ chức một cuộc triển lăm mà khách đến xem phải nằm dài như thế mới thoải mái và dễ thấu triệt cái "message" của nghệ sĩ. Quả như thế, từ khi mang bức tranh về, tôi đă cảm thông với nghệ sĩ hơn.
Những vệt sáng xẹt qua xẹt lại đó là những ánh hào quang khi Hạp Lư tung kiếm đến cho Ngũ Tử Tư, bắt vị trung thần phải tự sát… Có thật không ? Hay tôi đang bị mù quáng v́ chính tác giả, và đây chỉ là một ông vua trần truồng của Andersen.
Mỗi khi đi dự một buổi triển lăm lập thể, tôi hay bị ám ảnh v́ câu chuyện ông vua trần truồng ấy. Ai cũng muốn tỏ ra ḿnh là thức thời, là thông minh, đầu óc mở rộng sẵn sàng thâu nhận mọi thứ nghệ thuật, tư tưởng. Sự thật th́ chẳng hiểu khỉ mốc ǵ cả…
Tôi chẳng thấy trong bức tranh này có ǵ là phản bội. Bao giờ quen thân với Mai hơn tôisẽ bảo cô ta giảng giải một lần xem. Mai có bảo kỹ rằng thanh Trúc Lâu, sau khi giết Ngũ Tử Tư lại bị Hạp Lư đưa ra dọa Bá Hy bắt đi cầu ḥa với Câu Tiễn, vua Việt. Cũng thanh kiếm đó, Câu Tiễn đă ném cho Văn Chủng bắt tự xử lấy, mà quên hết cái ơn sâu mà Văn Chủng đă góp giữ nước trong khi Câu Tiễn bị bắt làm tù binh ở nước Ngô.
Cô bé ăn xong chắc không có việc ǵ làm nữa nên mới đi sưu tầm những tài liệu cũ kỹ như thế để lấy làm đề tài chăng. Làm nghệ sĩ kể ra cũng sung sướng, có quyền tưởng tượng và bắt mọi người phải thông minh hoặc ngoan ngoăn theo ḿnh.
Có phải đó là một thứ tháp ngà chăng, nhất là khi cô nàng lại thiếu nhan sắc. Trời cũng khá công b́nh, bắt xấu th́ cho cái tài vẽ để nuôi thân, tôi không muốn t́m đến Mai v́ thương hại… Sao lại thương hại, Mai c̣n đầy đủ hơn tôi.
Đi ăn cơm tối với Mai. Cô bé biết hút thuốc, biết uống rượu, và nói đến cuộc đời một cách dung dị, từ t́nh cảm đến sự phối hợp của thể xác, sự phân chia chủng tộc, đến cái chết, đến chiến tranh. Hầu như vấn đề ǵ Mai cũng đă bỏ rất nhiều th́ giờ để suy nghĩ đến, không đề cập đến một cách hồ đồ, hời hợt như phần đông những cô gái khác.
Có phải khi người con gái tự thấy ḿnh không có nhiều nhan sắc nên không bỏ th́ giờ để chạy theo nhan sắc nữa mà lo đi t́m kiếm những vấn đề khác để học hỏi chăng ?
Nhờ Mai mang quà lên cho cho anh Văn và chị Thu, nhân dịp Mai có việc lên Đà Lạt. C̣n nhiều th́ giờ để có dịp quen nhau hơn.

Những suy tư của MAI

Bán tranh rồi, mỗi một lần có triển lăm là một dịp cho nghệ sĩ đo lường cái tầm xúc cảm và túi tiền của người chung quanh. Bức Trúc Lâu đă ra đi, mười hai bến nước, cũng buồn như khi người mẹ gả con đi lấy chồng. Nó không vào tay một nhân viên ngoại giao ngoại quốc, cũng không vào tay một chú G.I., mà vào tay một giáo sư Việt Nam.
Một sự lạ, người Việt mà dám bỏ tiền ra mua tranh, anh chàng c̣n hứa là hôm nào nếu tôi có mở cuộc triển lăm, anh chàng sẽ cho mượn. Nghe cũng yên ḷng, không đến nỗi tục tử.
Nếu tôi mang câu chuyện bán tranh ra kể lại chắc anh chàng sẽ được nhiều người đến xem mặt lắm. Cuộc đối thoại giữa Sung và tôi :
- Xin cô cho biết giá tiền của bức Trúc Lâu…
- Chúng tôi không để giá hẳn, tùy theo túi tiền của khách, nhưng tối thiểu là mười ngh́n…
- Tác giả có đây không, tôi muốn được gặp.
- Để làm ǵ kia ?
- Để hỏi thăm, tại sao lại là Trúc Lâu…
- Tôi có thể trả lời thay tác giả được không ?
- Thế tác giả không đến sao ?
- Có chứ.
- Đâu ?
- Tôi.
Anh chàng biết là tôi muốn phá nhưng không khỏi vẻ ngạc nhiên, mắt mở tṛn ra, nh́n tôi như người nh́n quái tượng, anh chàng móc ví lấy ra một tấm phiếu xé sẵn, kư tên vào rồi trao cho tôi, cử chỉ rất tự nhiên, không cố g̣ ép.
- Tùy ư tác giả muốn để giá bao nhiêu xin cứ tự tiện.
- Một trăm triệu để xây lại quê hương, đê điều, đập nước, cho bớt những cơn mưa lụt hằng năm…
- Tùy cô, nêu không đủ tiền ở ngân hàng th́ người ta cho tôi vào tù là cùng. Một dịp để biết thế nào là thiên thu tại ngoại.
- Mấy chục cái thiên thu ấy chứ, ngân phiếu không tiền đâu phải là chuyện đùa.
- Th́ mấy chục cái thiên thu cũng chẳng sao.
Anh chàng thản nhiên nh́n tôi viết vào con số bốn chục ngh́n, cười reo lên là chưa đến nỗi phải vào nằm tù.
Chấm dứt cuộc mua bán, tôi không nỡ viết một số tiền quá lớn v́ thấy anh chàng không có vẻ trọc phú. Mừng cho Trúc Lâu.
Nghĩ cũng buồn cười, hai người cùng thở chung một làn khí, uống nước chung của một con sông Đồng Nai. Thế mà nếu không có sự mua bán rất t́nh cờ nầy th́ không bao giờ chúng tôi gặp nhau.
Tôi hỏi Sung hiểu ǵ không mà mua, anh chàng thành thật trả lời rằng chẳng hiểu ǵ cả, thấy thích th́ mua, sẽ t́m hiểu sau. Nguy hại cho sự bán tranh v́ phước thiện là thế, mọi người tưởng có bổn phận phải mua. Nếu không có câu hỏi thăm tác giả để xin giải thích th́ tôi ngờ rằng Sung cũng chỉ là kẻ mua tranh v́ muốn giúp nạn lụt chứ không có một ư niệm ǵ về nghệ thuật.
Sung tưởng rằng tôi là cô hàng mà các anh em họa sĩ nhờ đến trông nom hộ việc mua bán sổ sách, một h́nh thức làm việc thiện… Càng hay, như thế tức là bức tranh có cái duyên dáng riêng của nó.
Lắm người gán cho sự thành công của người đàn bà là do ở cái h́nh hài giống cái của họ. Tôi cho đó là một ư nghĩ phỉ báng. Cố nhiên, người đàn bà phải làm thế nào để minh định lại cái vị trí của ḿnh trong xă hội.
Người ta kể chuyện có những bà cho người ta vẽ rồi ḿnh kư tên, viết hai ba câu vè bên dưới để rồi cũng có "danh ǵ với núi sông". Trên các lĩnh vực nghệ thuật khác cũng bị gặp cái nạn ấy. Bao giờ cho thái b́nh để con người bằng ḷng với cuộc sống tầm thường, xứ tôi ngày nay đang trải qua một cơn kinh phong, không biết đâu là giả đâu là thật. Phải thái b́nh mới có thể thanh lọc lại được.
Sau một hồi nói chuyện, coi bộ Sung có vẻ đổi khác. Tôi không muốn thế, tôi vẫn cầu xin được yên thân. Mỗi khi có ai chạm đến cuộc đời là như người ta cầm gươm nhọn đâm vào gan, tôi bị khổ sở dằn vặt mất mấy hôm. Khổ v́ phải từ chối, không biết ḿnh hành động thế có đúng, co hợp với sự xếp đặt của định mệnh chăng.
Kiếp sau xin trả lại cho bố mẹ cái h́nh hài này. Có người cho là dại, không biết khai thác cái nhan sắc nghèo nàn của ḿnh, che dấu những khuyết điểm bằng son phấn, bằng phương pháp mổ xẻ hoặc lụa là. Khoa học đang t́m đủ cách để phụng sự người đàn bà, giúp cho họ nói dối một cách trọn vẹn. Không phải tôi là kẻ trời bắt xấu nên đóng cái vai đạo đức giả đâu. Trái lại tôi bằng ḷng với các xác của tôi cũng như khối đá bên đường chấp nhận cái h́nh thù của ḿnh, không than văn, không đ̣i thay đổi.
Các bạn cho tôi là lập dị, ngày tôi c̣n bé, để che cái lỗi sinh ra con gái thiếu nhan sắc của ḿnh, mẹ tôi thường mang cái tích Chung Vô Diệm, xấu mà rồi được làm vợ vua Tề ra để an ủi. Tôi không cần an ủi, cuộc sống của tôi như thế này không Đế Vương lắm rồi sao.
Gặp anh Văn và chị Thu của Sung ở Đà Lạt. Chị Thu đẹp như người trong tranh, với anh Văn th́ ngay phút đầu chưa quen mà chúng tôi như có biết nhau trước. Hợp chuyện ngay và có thể kết làm anh em ngay. Hỏi chị Thu có bằng ḷng làm mẫu hộ, chị Thu gật đầu. Như thế là hôm nào nghỉ hè tôi có thể lên Đà Lạt vẽ, trong bức tranh Bàn Dĩnh tôi sẽ cho mang toàn mầu xanh tái, mầu da người chết. Cái chết của cô Thắng Ngọc được ông anh chôn theo bao nhiêu là người hầu kẻ hạ cho cô đỡ buồn cùng với thanh kiếm Bàn Dĩnh. Nếu dùng khoa phân tâm của Freud để nghiên cứu cái sự kiện lịch sử này th́ hai anh em Thắng Ngọc và Hạp Lư, ngoài cái t́nh anh em ruột thịt ra phải c̣n một thứ t́nh ǵ khác nữa. Một thứ t́nh cảm phi luân lư mà các sử gia thời ấy chẳng dám ghi lại.
Có như vậy th́ cô em gái mới nhơng nhẽo mà tự tử một cách rất vô lư, hoặc là cô ta dọa rồi nói đâm ra sự thật. Có ai lại đi tự tử v́ cho rằng anh khinh, ăn thừa cá rồi mới mang cho ḿnh. Tội nghiệp ông anh hối hận và thương tiếc một cách điên cuồng. Bàn Dĩnh là thanh kiếm đánh dấu cho mối t́nh ấy, một xác chết, một lưỡi kiếm với rất nhiều ma quái.
Ngoài ra c̣n bức tranh Mạc Gia cũng phải nhờ đến chị Thu, Mạc Gia phải nhảy vào lửa nhưng không phải chỉ v́ yêu chồng, v́ muốn cho chồng thành công trong việc đúc lên bảo kiếm mà thôi đâu…
Mới nghĩ đến sự bố cục của hai bức tranh thôi mà trong ḷng đă nghe náo nức chỉ mong chóng đến hè để lên Đà Lạt làm việc.
Bảo là bạn của Sung, hai anh chị đều nh́n bằng đôi mắt ngờ vực, mà ngờ vực là phải, loài người đă hầu như quên hết cái căn bản thật thà rồi. Ai nói dối người ta c̣n tin, tin rằng kẻ ấy nói dối, nhưng đến kẻ nói thật th́ chẳng ai muốn bị mang tiếng là khờ nên chẳng ai muốn tin.
Có thể rằng sự thật hôm nay nó chỉ thật ở hôm nay, ngày nào đó chúng tôi sẽ có thể hợp tính nhau, có thể yêu nhau. Người ta bảo nghệ sĩ cần phải yêu mới làm việc hay, và lắm kẻ c̣n tiên đoán rằng ngày nào tôi yêu th́ con người tôi sẽ hoàn toàn đổi khác.
Thật không, người đàn ông có uy lực đến thế kia sao ? C̣n đợi xem, Chung Vô Diệm th́ phải chờ Tề Tuyên Vương chứ, gặp ai cũng lụy được sao.
Chị Thu đă đẹp lại c̣n khéo léo, việc nhà cửa bếp nước, đàn ông lấy vợ như thế tha hồ được chiều chuộng. Nhưng h́nh như có một điểm nào u tối ở trong khung cảnh gia đ́nh ấy, một cái ǵ không trọn vẹn.
Trời bắt đẹp th́ phải trả thuế cái nhan sắc, tuy rằng mới nh́n bề ngoài tưởng anh chị ấy rất hạnh phúc. Mỗi người đàn bà đẹp đều mang cái tâm trạng của Faust, anh chàng này kư kết với Méphistophèles để được hưởng tận những sự sung sướng vật chất ở đời. Người đàn bà kư kết cũng với một loại ác quỷ như Méphistophèles; để được đẹp. Cố nhiên là bản hợp đồng nào cũng phải có lợi cho đôi bên, hoặc là bên bỏ vốn phải được lợi hơn. Ác quỷ bỏ vốn, và người đàn bà chỉ là con nợ nên phải trả lại khá nhiều, cuối cùng lúc về già, hết nhan sắc cũng như măn hạn bản hợp đồng. May quá, tôi không có kư hợp đồng với ác quỷ. Thế mà lại hay, đỡ mất th́ giờ, quăng th́ giờ tô điểm, ngồi hằng nửa buổi ở trước gương. Cái quăng th́ giờ buồn bă lo sợ khi thấy những nếp nhăn bắt đầu vạch lên trán, lên mép. Nhưng coi chừng. Có phải v́ không được cái may mắn xinh đẹp mà tôi đă tự tạo cho tôi cái lập luận này không ? Tôi đáng thương vậy sao ?
Hẹn sẽ vẽ biếu chị Thu với anh Văn một bức tranh, nhưng hẹn là một chuyện, c̣n hứng lại là một chuyện khác. Càng ngày tôi càng theo người đời, dối trá, tham lam, mơ danh hăo…. C̣n ǵ nữa, chừa đi con ạ, nếu muốn tâm trí được thảnh thơi. Cỏ xấu thật dễ mọc, trời chỉ cần mưa xuống có một hôm và bác làm vườn chỉ cần bị vợ bắt ở nhà quạt than có một buổi…
Lắm khi tôi muốn từ bỏ tất cả, ly dị với khung, với mầu, với sơn dầu, với bút lông để đi theo những người Việt ở trên mấy cái cốc vùng Căm Bốt. Sống cuộc sống ẩn dật của họ, không thèm muốn, không đ̣i hỏi.
Nếu trước mặt chỉ có núi, sau lưng chỉ có núi th́ con người không thấy ǵ khác nữa để thèm muốn, để ước mơ, và để tranh dành nhau. Ngay đến một gịng sống rộng họ cũng không nh́n thấy v́ nước là động, nước hay dục người quẩy gánh lên vai. Trai lại núi cô đọng, cứng rắn, con người miền núi cũng mang cái tâm trạng của núi…
(c̣n tiếp).