Những suy tư của VĂN
Có khách từ Sài g̣n lên, mang quà của
Sung cho Thu và tôi, cô ta tên là Mai, toàn người cũng gầy
guộc hơi giống cành Mai. Vừa xuống máy bay mà
đến ngay nhà chúng tôi để quà khỏi hỏng th́
cái t́nh bạn cũng phải đậm đà lắm chứ
chẳng chơi.
Nhưng bạn là thế nào ? Chỉ bạn
thôi ư ? Hay c̣n ǵ nữa ? Trong bức thư Sung viết
"Em xin giới thiệu với anh chị, Mai là họa
sĩ, bạn của em, nếu Mai có cần ǵ xin anh chị
giúp Mai…" Đại khái như thế. Cô bạn cắt
tóc hệt như con trai, không diêm dúa, không tô trét, làm giàu cho mấy
gian hàng bán son phấn ở chợ Bến Thành, nhưng
không có vẻ nam giới như những kẻ có bệnh thừa
hormones đực. Cũng may, nếu không th́ ra đường
sẽ bị cảnh sát thổi c̣i bắt ngừng để
xét giấy xem có hợp lệ quân dịch.
Sung cũng lạ đấy chứ. Cô
bạn vừa ra khỏi nhà là bà vợ tôi đánh một tiếng
thở dài nghe năo nuột đến đứt ruột gan.
- Bộ trong xứ Việt Nam này chết
hết đàn bà con gái rồi sao mà đi rơi vào cô này ?
Thu bảo thế. Đúng là giọng ác
ôn ghen tị của đàn bà. Người ta đẹp
hơn ḿnh th́ ghen cũng phải đi, người ta xấu
thua mà cũng chẳng tiếc lời. Tôi không đồng ư
với Thu nhưng có bao giờ chúng tôi đồng ư với
nhau ở một điểm nào đâu. Mai có hai bàn tay rất
nghệ sĩ, nhưng Thu lại cho đó là bàn tay của
người lười không chịu làm việc nhà. Lâu lắm,
vợ chồng tôi mới t́m ra được một đề
tài để căi, ngấy nhau đến nỗi không buồn
căi. Thu chê Mai lập dị, lẳng ngầm, người
như thế sau này ai cưới về th́ mạt.
Tự nhiên tôi cho sự bênh vực Mai
là vui, Thu có nói ǵ tôi cũng căi lại, tôi hỏi chỗ nào
mà Thu cho là lẳng đâu.
- Cái miệng này, và con mắt mở
thao láo, đấy mà không lẳng th́ cho anh cứa đầu
tôi đi !
Ḿnh chẳng nhận thấy ǵ cả,
đôi mắt hơi lạ, Thu nói tôi mới nhận thấy
hôm sau lúc cô ta đến lấy quà về, Thu gửi cho
Sung. Cô ta không nhắc đến Sung một cách bồng bột,
Thu cũng cho là làm cao.
- Con gái thời buổi này thiếu
đàn ông nên gặp đám nào tử tế là bố bảo
cũng không nhả ra lại c̣n làm bộ không cần thiết,
thấy mà gai mắt ! Thứ con gái ǵ mà quá hơn đàn
ông, chẳng thùy mị tí nào !
Kể ra th́ Mai bạo dạn thật,
tôi chưa gặp cô nào tự nhiên và bạo dạn hơn,
nhưng có phải cuộc sống ngày nay nên như thế
chăng ? Tôi nhận thấy đó là một lối sống
mới, cần nghiên cứu. Giản dị và giúp người
đối thoại khỏi ngỡ ngàng. Không c̣n cái lối
khách sáo giả dối của hồi trước.
Ḿnh vừa ch́a bao thuốc ra Mai đă
đưa tay đón nhận, cử chỉ tự nhiên
như khi đứa trẻ con thấy người lớn
cầm chiếc kẹo. Không một lời nói thừa, hút
thuốc cũng như trẻ con ăn kẹo. Lúc vào bàn
ăn cơm cũng thế, tự nhiên giản dị mà
không suồng să, tuy biết rằng bên cạnh ḿnh có con hổ
cái đang ngồi ŕnh để chỉ trích. Làm như Mai
không cần chú ư đến những sự vặt vănh.
Tôi hỏi sao Mai không chọn nghề
nào khác mà lại chọn ǵ cái nghề ốm đói này. Nói rồi
mới nhận thấy ḿnh hớ hênh nhưng Mai không hề
giận, c̣n giải thích một cách rất b́nh tĩnh :
- Không đến nỗi ốm đói
đâu, bây giờ báo chí ra nhiều, nếu chịu khó vẽ
mấy cái b́a hoặc chuyện ngắn nhăng nhít cũng
đủ sống. Ngoài ra để dành th́ giờ cho nghệ
thuật.
Rồi Mai giảng cho tôi nghe cuộc sống
cuồng nhiệt của nghệ sĩ khi đứng
trước một tác phẩm của ḿnh. Mai c̣n bảo rằng
đây cũng là một thứ gia tài của bố để
lại. Người con gái này nếu chỉ gặp đi
ngoài đường th́ chẳng ai chú ư - "chẳng ma nào
thèm ngó tới", nói theo lời nhận xét của Thu.
Nhưng khi nói chuyện với Mai rồi th́ tất cả
ma nào cũng muốn gặp lại. Tôi bắt đầu
nhận thấy sự khôn ngoan của Sung.
Bên cạnh bà vợ tôi kiều diễm
như cô tượng đứng chưng áo bày ở các tủ
kính, cái đẹp của Thu nó hệt như tất cả
các cô gái tên thế giới ngày nay, ai muốn tưởng
tượng chỉ cần mở bất cứ một tờ
báo thời trang hoặc báo phụ nữ ở bất cứ
một nước nào… Cái môi em dày, con mắt em cong, cái
mũi em thẳng, cái thân h́nh em tṛn, mái tóc em dài… chỉ vài
nét kỷ hà học là tả xong cái tấm nhan sắc ấy.
Dầu cho nhà văn nhà thơ có tài hoa đến mấy
cũng không đẻ ra thêm được một gịng nào.
Hồi mới cưới nhau mỗi lúc ra đường
được những cái nh́n chiêm ngưỡng đần
độn của những kẻ kém thông minh tôi cũng thấy
thơm lây mới dơ chứ ! Bây giờ th́ hết rồi,
con người mỗi ngày một tiến bộ hơn.
Giá Sung yêu Mai nhỉ, rồi hai người
cưới nhau, tôi sẽ có một cô em gái độc
đáo, ngày trước bố mẹ tôi sinh ra Sung mà chẳng
hỏi ư kiến tôi, nếu hỏi th́ tôi sẽ "c̣m
măng" một đứa em gái. Sung thế mà coi bộ
khôn hơn anh. Rút kinh nghiệm của anh, không thèm chạy
theo nhan sắc.
Tôi hỏi Mai có tham vọng ra triển
lăm ở ngoại quốc không ? Mai chỉ cười trả
lời đùa lại :
- Nếu Mai đi ngoại quốc triển
lăm th́ sẽ cho anh đi theo làm nghề đóng đinh lên
tường để treo tranh !
Chúng tôi cùng cười, Thu nguưt một
cái, ư muốn nói sao mày dám láo với chồng bà. Thế
đấy, thương yêu nhau th́ không thương chứ
ai động đến là có át xít vào mặt ngay. Đàn bà
ǵ mà ghê !
Tôi hỏi thăm cô họa sĩ thích
hoa ǵ ở Đà Lạt của chúng tôi, Mai bảo hoa phong
lan, cô bé c̣n nói thêm rằng không phải v́ bắt chước
bố con ông Chamberlain của Anh Quốc đâu nhé, coi bộ
Mai chịu khó sưu tẩm. Theo Thu th́ tại nhờ trời
bắt xấu nên mới có th́ giờ ngồi nhà đọc
sách. Tôi không nghĩ thế, yêu hoa mà t́m biết cả những
người đồng chí với ḿnh. Tự dưng tôi
cũng đâm ra cảm thứ hoa ấy và nhận thấy
ḿnh quả là đần, sống ở Đà Lạt mà không
yêu phong lan, phí của. Dân Sài g̣n mua về chờ đợi
cả năm không được nh́n thấy hoa nở một
lần. Nhưng dàn ông khôn hay đần đều tại
vợ, Thu không bao giờ mua phong lan về, kêu là hoa dại,
hoa rừng. Từ nay tôi cố sưu tầm thật nhiều
giống phong lan mới được, Mai sẽ hoan nghênh
cái ư kiến này cho mà xem. Có những người ḿnh giao thiệp
hằng năm trời mà rồi chẳng mang lại một
chất ǵ bổ ích cho cơ thể, cho tinh thần, trái lại…
Mai hẹn hè này sẽ lên Đà Lạt ở
vài tháng để sửa soạn cuộc triển lăm, nghe
mà vui. Sung cũng hẹn hè này lên với chúng tôi, nhà sẽ
nhộn nhịp và cuộc sống bớt tẻ nhạt.
Đời như được mở đèn, tôi không bi
quan nữa. Đối với Thu tôi cũng bớt bực
tức, h́nh như Thu cũng nhận thấy. Thu là đàn
bà một ngh́n phần trăm, tầm thường, chỉ
được cái nhậy cảm, đánh hơi như chó
săn. Nhơng nhẽo, lúc nào cũng tưởng là ḿnh mang cái
nhan sắc vào là như một vị thiên sứ xuống trần
để ban phước lành và tất cả mọi
người đều phải biết ơn. Thảo nào
trong chữ Hán bất cứ cái tĩnh từ ǵ xấu
như : hiềm nghi, gian xảo, mưu mô, nịnh hót,
lười biếng, ganh ghét đều có mang bộ nữ.
Tôi muốn thêm, nữ này là thứ nữ có tí nhan sắc mới
đúng… Cái hạnh phúc lành mạnh của Sung đă giúp tôi
trở nên lành mạnh theo rồi chăng ? Tôi có cảm giác
như thế, cuộc sống rồi sẽ thay đổi…
Tội lỗi là ǵ ? Người ta nói
nihều đến hai chữ ấy, nhưng thế nào là
tội lỗi ? Theo tôi giải thích với tôi, th́ tội lỗi
là khi ta làm một việc ǵ trái với luân lư, trái với luật
pháp… Nếu vậy th́ tôi chưa bao giờ sa chân vào tội
lỗi, tự hào như thế, nhưng phải ráng giữ
ǵn… Sinh trưởng trong một gia đ́nh trung lưu, theo
phái cổ, ông nội tôi là người vác cái nghiên cái bút chạy
sau cùng trong cuộc rút binh của phái cổ. H́nh ảnh ông
đồ già mang búi tó trên đầu lom khom cúi xuống mảnh
giấy hồng viết lên những gịng câu đối, ngày
nay chỉ c̣n ở trong tưởng tượng của một
số người mà thôi. Nhưng có phải tôi là kẻ c̣n
lại được trông thấy cái h́nh ảnh ấy,
cái giáng dấp ấy nên con người mới đâm ra lừng
khừng đó chăng ? Mỗi ngày nghe măi một câu
"Hoàng kim mănh doanh bất như giáo tử nhất
kinh", đấy là một trong những câu mà ông nội
tôi vẫn gào vào tai mẹ tôi. Theo thôi th́ sách Hán thư viết
cho cái thời buổi ấy chứ thời buổi này mà
có hoàng kim mănh doanh th́ người ta đi một ṿng thế
giới về học được bao nhiêu là thứ. Trái
lại giáo tử nhất kinh th́ đời bây giờ sẽ
trở nên vô dụng. Ngày xưa chỉ có tứ thư với
ngũ kinh, ngày nay có bao nhiêu là sách phải đọc, phải
hiểu biết… Điên đầu lên mất v́ những
phát kiến mới không theo kịp ấy chứ…
Những suy tư của THU
Nhưng từ một năm nay, từ
hồi Sung về nghỉ kỳ hè trước tôi nhận
thấy có một sự thay đổi rơ rệt. Những
cuộc nói chuyện, những buổi đi chợ chung,
Sung xách hộ giỏ cho tôi, cũng hành động ấy
sao trước kia chẳng thấy ǵ lạ, gia đ́nh nào
chẳng thế, v́ người làm không nuôi được
th́ chú em chồng đi chợ, giúp bà chị dâu mang giỏ
thức ăn sáng là thường, nhất là đối với
một đôi vợ chồng trẻ, có ǵ đâu. Vợ chồng
trẻ, sao nghĩ đến chữ ấy tôi lạ nghe một
cảm giác hồi hộp khó tả, tôi hơi xấu hổ,
mà tôi bừng nóng… Có ǵ đâu, Sung vẫn là Sung… Nhưng
trong cử chỉ của Sung chứa chất một niềm
xót xa. Chỉ một cái nh́n nhau, một nụ cười
hoặc một cái cau mặt rất nhẹ là tôi hiểu
ngay, mỗi khi anh Văn gắt gỏng. Nh́n Sung là tôi không cần
bực tức nữa, có Sung chia sẻ với tôi rồi.
Mỗi lần ba chúng tôi đi chơi,
bao giờ tôi cũng được Sung săn sóc như
người anh lớn săn sóc cô em gái bé, không c̣n ǵ êm dịu
hơn. Trong khi đó th́ Văn lầm ĺ đi trước
một ḿnh, không thèm nh́n ngoái lại một lần xem tôi có
theo kịp, chân có dẫm phải gai hoặc vấp ngă vào bụi
vào bờ nào không.
May có Sung đi cạnh, chúng tôi không cần
và cũng không thấy đường dài hay ngắn, tôi biết
v́ lần nào Sung cũng bảo "đến nơi rồi
sao" ? Chỉ có mấy chữ ấy đủ nói lên sự
ḥa âm của hai tâm hồn. Rừng thông thỉnh thoảng lại
vang lên giọng cười của hai chúng tôi, Văn quay lại
nh́n bằng đôi mắt ngạc nhiên lạnh lẽo.
Có lắm khi đi hơi xa thành thị,
tôi chỉ mong được lạc đường,
được rơi vào tay Việt Cộng, được
họ bắt giữ vài hôm để nếm cái cuộc sống
mới lạ. Nhưng liệu họ bắt chúng tôi rồi
họ có cho chúng tôi ở chung một chỗ không ? Hay là mang
Sung ra mà tra khảo. Cả hai bên đều bô bô lên rằng
ta đây nhân đạo, ta đây v́ dân, ta làm theo ư dân, sự
thực hỏi họ xem mấy khi thằng dân nó được
bàn góp ư vào. Tôi không muốn nói đến chính trị
nhưng cứ ở đâu mà cuộc sống được
đi lại tự do, đừng có canh gác, hầm, ḿn, chó
săn, giây kẽm gai, ở đâu cho con người
được thấy ḿnh là người th́ tôi theo, đừng
ngăn cấm sự yêu thương và sự suy tư,
đó là tiến bộ.
Liều, người ta sao ḿnh vậy,
có những mười sáu, mười bảy triệu
người dân chứ đâu phải ḿnh tôi mà lo. Tôi nhắm
mắt để khỏi nghĩ thêm.
Giọng nói của hai anh em thật là
khác hẳn nhau. Giọng Văn bao giờ cũng gay gắt,
lạnh lùng, làm như tôi không xứng đáng được
nghe một lời nào cho êm dịu. Mà tôi có lỗi ǵ ? Lắm
khi Sung đă phê b́nh ngay Văn ở trước mặt tôi,
để bênh vực tôi. Những lúc ấy tôi chỉ muốn
chạy đến ôm lấy Sung, gục vào ḷng Sung mà khóc
như thuở bé chạy đến ôm chân mẹ mỗi khi
bị bố mắng. Nhưng Văn ngồi ngay đấy,
sừng sững như ông thần giữ của, thứ thần
bằng đồng đen nặng nề, lúc nào cũng chỉ
chực nhảy bổ vào kẻ có tội để ăn
tươi nuốt sống... Nhưng tôi đâu phải là kẻ
có tội ? Văn nén sự bực tức, ngồi trơ
ra một lúc rồi đi vào pḥng đóng cửa lại
như bước qua một thế giới riêng biệt
khác. Trái lại, giọng nói của Sung là thứ giọng dỗ
dành ngọt ngào, thảo nào mà dạy học hay. Giá tôi
được trẻ lại để mỗi ngày cắp
sách đến trường, tôi sẽ chọn trường
nào hoặc giờ học nào mà giáo sư có giọng nói thật
ngọt như Sung.
Nghĩ mà giận, ngày bé học xong cái
tú tài là mẹ tôi bắt về lấy chồng, giá mẹ
tôi để cho tôi học tiếp th́ có phải bây giờ
tôi được một cuộc sống khác hơn không ?
Mẹ tôi cho rằng không nấu chữ lên mà ăn
được. Quan niệm lỗi thời, hai thế hệ
mà xa nhau như hai thế kỷ, mẹ tôi cho rằng
đàn bà phải kém chồng th́ mới bảo toàn
được hạnh phúc. Bà già lại c̣n đưa ra những
thí dụ của bà này bà nọ có học hành ǵ bao nhiêu mà
cũng theo chồng nay đi xứ này, mai đi xứ khác,
lên voi xuống ngựa tiền hô hậu ủng. Đi ôm ví
lẽo đẽo như thế tôi không ham đâu, cái thời
ngựa anh đi trước vơng nàng đi sau ấy đă
chết, bây giờ là thời mà cả anh lẫn nàng đều
phải cưỡi ngựa.
Sung vẫn phàn nàn rằng nước
Việt Nam đổ vỡ v́ bỏ mất căn bản
cũ mà chưa có cái ǵ mới để thay thế vào,
chưa tạo ra, chưa t́m thấy. Có phải tôi là thứ
người điển h́nh cho sự đổ vỡ
đó chăng, trong tôi luôn luôn có hai mối giây giằng co
nhau.
Giá Văn là người chồng biết
thương yêu vợ, biết dậy dỗ huấn luyện
cho vợ th́ chắc tôi có thể tiến bộ rất nhiều.
Sau này cô nào may mắn được làm vợ Sung chắc
chắn sẽ tránh được những giây phút bị dằn
vặt ray rứt như tôi, dẫu cho cô ta có không sinh đẻ
được như tôi.
Mà đă chắc ǵ tôi không thể sinh
đẻ, ông bác sĩ hôm nọ bảo thế. Nghĩ
đến ngày Sung cưới vợ tôi nghe như có ai nhen
lửa trong tim gan. Tôi hay h́nh dung ra những buổi tiệc
trà có các giáo sư với các cô học tṛ tinh quái đi học
với mục đích để bẫy thầy giáo, bắt
giáo sư phải chú ư đến cái nhan sắc của ḿnh.
Loạn. Thời buổi loạn sinh ra
cái ǵ cũng loạn. Mà tôi đang tự mâu thuẫn với
tôi đây chăng. Thật quả là phi lễ, phi luân lư.
Thôi, tôi chẳng dám nghĩ thêm nữa đâu. May quá, độ
ấy t́m cho Sung đám nào Sung cũng chê, bây giờ th́ thôi
không t́m nữa, tôi muốn chân thành với tôi.
Kỳ hè này Sung hẹn sẽ lên Đà
Lạt sống trọn cả ba tháng, chỉ làm khổ tôi
khi măn hè, khi tiễn Sung lên sân bay. Đà Lạt sẽ
mưa, chắc thế, mưa để nhấn mạnh
thêm chút nữa sự năo nề trong tâm tư của ai
đi tiễn nhau. Những rừng thông sẽ tiếp tục
sũng nước, từ đọt xuống gốc cây.
Nước mưa sẽ theo từng
khe nhỏ chảy dài xuống chân đồi, gieo thanh âm thê
lương vào không gian. Tiếng gió thổi qua lá ướt
lại c̣n nghẹn ngào hơn khi rừng cây khô khan. Rồi
sao nữa nhỉ ? Mầu trời đè lên tâm tư, không một
bông hoa nào muốn nở, không một giọng chim nào muốn
ca.
Từ Liên Khàng về, ngồi trên xe ca
mà chỉ nh́n thấy có mỗi một h́nh ảnh, một nụ
cười, cái vẫy tay chào lần cuối. Người
đi bao giờ cũng tưng bừng mà người ở
lại chỉ có gian pḥng trống trải để làm bạn.
Kỷ niệm, kỷ niệm bao giờ cũng mang màu tím…
tại sao ?
Ngày ấy thế nào cũng đến
th́ hôm nay nó đến, cô ta bấm chuông mang thư và quà của
Sung, tự giới thiệu là bạn. Tôi nh́n cô ta từ
đầu tới chân, một cái nh́n rất vô tư, nói ra
chắc không ai tin nhưng tôi là chị, tôi có quyền lo lắng
đến cái hạnh phúc của Sung. Nếu người
đàn bà ấy nuôi tham vọng làm vợ của Sung, tức
là em dâu của tôi, th́ tôi cần phải xét đoán hộ
cho Sung. Đàn ông bao giờ cũng mù quáng, dễ bị mắc
bẫy, mà đàn bà thời buổi này th́ có hơn một
ngh́n lẻ một thứ khí giới.
Tên cô ta là Mai, cô ta làm thợ vẽ.
Văn mời cô ta ở lại ăn cơm, không hỏi ư
kiến tôi. Thôi cũng được, như thế cho tôi
dễ nhận xét. Cô ta xấu một cách tội nghiệp,
tóc cắt ngắn cũn như đàn ông, như thứ
đồ đau thương hàn mới khỏi, gầy c̣m
xương xẩu, chẳng có ǵ lôi cuốn trong con người
ấy cả. Ngực lép kẹp, tay chân tḥng lọng, mắt
ốc, trán vồ. Loại đàn bà này sinh ra để
ăn hiếp chồng con, chứ không phải thứ
đàn bà hiền lành tần tảo. Tôi đọc bức
thư giới thiệu nồng nàn của Sung mà nghẹn họng,
nuốt cơm không muốn xuống.
Thời đại bây giờ chẳng
biết tại sao mà lại sinh ra cái thứ đàn bà quái
thai nửa trai nửa gái đó. Đàn bà ǵ mà không có lấy
một nét nào dịu dàng thùy mỵ coi cho được con
mắt.
Nhưng chưa bao giờ Sung giới
thiệu ai với chúng tôi bằng cái giọng tin tưởng
đanh thép như vậy. Tôi hỏi cô ta :
- Tại sao cô quen với Sung ?
Cô ta đanh đá trả lời lại
:
- Tại sao lại không quen ?
Ông Văn phá lên cười một cách
vô duyên trơ trẽn, tôi chỉ muốn xô ghế đứng
dậy vào pḥng không thèm tiếp nữa, nhưng chợt
nghĩ đến Sung nên tôi phải dằn xuống.
Cô ta cũng chẳng có vẻ ǵ là say mê
tha thiết đến Sung lắm, hay là cô ta giả bộ
vậy chăng ? Tại sao Sung không để cho tôi cái quyền
chọn vợ cho Sung, nhưng để cho tôi th́ chắc
suốt đời Sung sẽ không bao giờ có bạn, có vợ.
Mà Sung cần ǵ phải có vợ, người đàn ông lấy
vợ là để được yêu chiều, để
có người săn sóc. Ḿnh tôi săn sóc chưa đủ
hay sao ? Kim đâu như đang đâm vào gan phổi, cảm
giác quái dị, mầu sắc đang nhẩy múa trong đầu
óc. Tôi ghen chăng, sao lại ghen, quyền ǵ mà ghen ?