Những suy tư của MAI :
Sáng tác kém sút, tranh bán cũng không bằng
năm ngoái, có phải v́ sự cạnh tranh v́ số nghệ
sĩ mỗi năm một tăng lên hay tại con người
thiếu cảm hứng, thiếu đề tài, c̣n mấy
bức tranh mà vẽ măi không xong. Làm người yêu của
nghệ thuật không phải dễ, nhất là khi trót sinh
vào làm dân Việt Nam, một xứ nhỏ bé mà chở trên
lưng không biết bao nhiêu là tang tóc, lại c̣n mang nặng
thành kiến. Chiến tranh dày xéo không cho ngủ, không cho
ăn.
Nếu có ai nghịch mang tất cả
xác chết từ hai mươi năm nay ra trải lên khắp
đất đai từ Ải Nam Quan tới mũi Cà Mâu
cũng chưa chắc đă đủ chỗ.
Sóng gió tạm qua, phải trở về
làm việc chứ. Đến một tuổi nào đó,
người đàn bà không được quyền ngập
ngừng, mà phải dứt khoát giữa hai lối đi. Hoặc
là lối đi quanh co gồ ghề, đi một ḿnh, hay
là một lối đi nhàn nhă hơn, tuy không hẳn đă
hoàn toàn vô ưu tư.
Tôi c̣n phân vân, có nên khuất phục xă hội
để được mang tiếng hiền và ngoan, lệ
thuộc vào một người đàn ông, biến ḿnh thành
cái máy để ḥa nhịp với người ta, một
thứ phụ tùng xe hơi. Đền bù lại mỗi
tháng khỏi thắc mắc về vấn đề tiền
nhà tiền điện tiền nước. Đêm hôm ốm
đau có người đi gọi bác sĩ…
Không chịu thế th́ phải làm việc
nhiều hơn, nhiều hơn nữa, hoặc là bớt tất
cả mọi sự xa hoa…
Nhưng tôi đâu có đến nỗi
lười, tôi đang sửa soạn một cuộc triển
lăm với đề tài là "Những thanh kiếm lịch
sử".
Tại sao lại chọn cái tên ấy
và cái đề tài ấy ? Có phải tại sinh ra quá muộn
màng, cái ǵ cũng đă có kẻ làm rồi, nghĩ rồi,
nói rồi ? Người đến sau chỉ là nhai lại
bă cũ, làm sao trong cái bă cũ ấy mà t́m được một
chút âm hưởng thừa bỏ quên. Ở Âu Châu có những
họa sĩ đă t́m máy móc để cho kịp thời
đại, vẽ tranh bằng cái máy sơn xe. Chắc rồi
họ sẽ thành công, cũng như cái anh chàng nghệ
sĩ già ở Thụy Sĩ, suốt đời đi nhặt
áo cũ, len cũ, về rút ra chải chuốt lại, dán
lên khung, tạo thành một loại tranh huyễn hoặc của
tầm mắt người khi lên cơn loạn hoặc cơn
sốt. Rồi cũng sẽ thành công, cũng sẽ có
người t́m đến xin mua, xin chưng bày.
Khi con người đă trèo lên Mặt
Trăng và cắm vào một ngọn cờ chủ nhân ông rồi
th́ ai cũng có quyền nuôi hy vọng, nhất là nghệ
sĩ.
Những cái tên kiếm như Long Tuyền,
Trúc Lâu, Mạc Gia, Can Tương, Bàn Dĩnh, Như Trường
v.v…, mỗi thanh kiếm đều có mang một tâm sự
u uất mà chưa được cởi mở cho đúng
tầm quan trọng, chưa ai đưa lên thành mầu sắc,
liệu tôi có đủ tài không ?
Sự cách biệt giữa các dân tộc
khác với dân tộc Việt Nam là ở chỗ ấy.
Ngoài cái ngôn ngữ phải bỏ cả chục năm ra
để học mà làm phương tiện giao dịch, con
người c̣n phải tranh đấu với đủ mọi
thứ. Dân tộc Việt Nam sinh ra để trả những
tội lỗi của các dân tộc khác làm nên chăng ?
Cũng như trong mỗi gia đ́nh có đứa con thông
minh, có đứa con đần độn, tật nguyền.
Đă thế lại c̣n thêm sự chia rẽ nhau, không bao giờ
một người Việt Nam chịu công nhận người
đồng bào của ḿnh xuất sắc hơn ḿnh.
Cuộc triển lăm của tôi rồi
chưa chắc đă mang lại kết quả ǵ nhưng kệ
chứ, đă vạch chương tŕnh ra th́ làm. Có những
nghệ sĩ suốt đời không bày một tấm
tranh, không in một quyển sách. Nhưng hăy tự an ủi
rằng sự nổi tiếng cấp kỳ lắm khi
không phải là thực tài mà là do sự sa sút của người
xung quanh, của thời đại…
Mùi kiến cánh bồng bế nhau đi
trốn nước lụt thoảng đâu đây, nghệ
sĩ và kiến chắc phải có liên hệ với nhau, muốn
thành công phải bắt chước cái đức tính kiên
nhẫn của lũ kiến. Cái xă hội kiến đặc
biệt trong vấn đề yêu đương để
bao vệ giống ṇi. Lũ kiến đực chỉ có
làm mỗi một việc đó. Loài người th́ sao ?
Đang tiến đến chỗ ấy hay đă từ chỗ
ấy vượt qua ? Hoạt động chính trị, bị
vào tù, quá khứ tối om như cái hang đá không thắp
đèn, tương lai sẽ ra sao ? Muốn làm chính trị
phải học thuộc ḷng tác phẩm của Machiaveli hoặc
cái đường lối bá đạo của Vệ Ưởng
lúc đưa ra tŕnh bày với Tần Hiến Công.
Không theo được những bậc
thầy ấy th́ nên về chăn ḅ c̣n sung sướng
hơn, nhưng cái ǵ qua là qua rồi, những sự tù
đày tra tấn ! May mà trời tặng cho con người
cái khả năng quên !
Mấy con kiến thế mà khôn, chúng nó
biết tin băo lụt trước cả những nhà thiên
văn có nhiều dụng cụ tối tân. Tại sao các
nhà thiên văn không nuôi ngay lấy mỗi ông một cái ổ
kiến, có phải khoẻ không ? Tội ǵ mà vất vả,
hay là để chứng tỏ rằng ta hơn lũ kiến
ở mấy cái dụng cụ nặng nề. Miền Trung
lại bị lụt, năm nào cũng bị lụt, tội
nghiệp dân miền Trung không bao giờ được bỏ
quên, mỗi khi có thiên tai. Có người giải thích rằng
đất miền Trung là đất thiêng mà người miền
Trung đă phản bội nên mới bị trời hành
như thế. Sự phản bội ấy, theo lời giải
thích của người nói, là sự a dua xu thời cái thời
dân miền Trung đă đứng lên đạp đổ
các đền đài, nơi thờ tự lăng miếu.
Nhưng có cuộc cách mạng nào mà chẳng có những sự
đổ vỡ như thế ? Nếu quả thật có
các đấng thiêng liêng, có Thượng Đế, th́ sao không
trừng phạt những kẻ đứng lên hô hào, xúi dục,
hưởng thụ, c̣n dân miền Trung th́ lại phải
cong lưng ra gánh vác. Vô lư, tôi không tin đâu.
Nên phạt tội ai ? Ông quan ṭa kư bản
án hay tên đao phủ cầm dao chặt đầu ?
Người chế tạo khí giới hay người xử
dụng khí giới ?
Ông bạn nói với tôi cái ư kiến ấy
là cháu của một vị Tổng Trưởng ở bên
kia Bến Hải, một kẻ nổi danh là duy vật, là
không tin tưởng ǵ về những thần thuyết, thế
mới là hay. Nhưng theo ư tôi th́ người miền Trung
không phản bội mà lại là bị lừa. Tưởng
thay đổi một chính thể để đi đến
một chính thể khác cho con người được no
đủ hơn, rốt cuộc cũng chỉ là một sự
"mầy tránh chỗ cho tao ngồi vào". Có thế thôi
chăng ?
Các bạn đề nghị hùn tranh mở
một cuộc triển lăm giúp miền Trung, chưa chắc
ǵ đă thu được bao nhiêu nhưng không phải v́ thế
mà có quyền nằm nhà. Cái khó khăn khi nhận trọng
trách làm người là phải biết cưu mang đồng
loại và ngay cả khác loại. Chỉ mỗi một
điểm ấy là cho phép con người được
kiêu hănh, nếu không làm trọn th́ chẳng c̣n ǵ nữa.
Tôi chọn hai bức tranh Trúc Lâu và Long
Tuyền để đóng góp vào buổi triển lăm, không
bày lần này th́ bày lần khác cũng vậy. May ra bán
được c̣n có cái cảm giác giúp ích cho quê
hương, dầu sự ích lợi rất bé nhỏ.
Người Việt Nam c̣n phải lo
ăn mặc trước đă, chưa nói đến chuyện
bỏ tiền ra mua tranh. Ngoài các quan lớn dư dả tiền
và có cái mặc cảm giàu quá, v́ họ tự biết ḿnh,
biết cái gia tài đó ở đâu ra… các quan mới dám bỏ
ra tí tiền mua tranh, tuy được treo lên tường,
trang hoàng cho ngôi nhà một anh trọc phú th́ cũng chẳng
hân hạnh ǵ cho bức tranh… Nhưng nghệ sĩ cũng
phải ăn và cũng phải sống như tất cả
mọi người, không kể cái sự xét đoán nông cạn
của người đời, sự dư dă là biểu hiệu
của sự thành công… chưa chắc.
Một vài người bạn hỏi
sao Trúc Lâu là h́nh ảnh của sự phản bội lại
không mang mầu vàng ? Vô lư, mầu vàng không thể nào bị
hàm oan măi thế được, đấy là do các ông bà âu
tây đặt ra một cách hàm hồ. Chưa nói đến
cái định nghĩa của mầu vàng trong cổ thư
Trung Hoa : mầu vàng là chính sắc, mầu của đất
đai, của trời đất, mầu của áo bào, áo lễ,
ác mặc bên trên. Không ai đi may quần mầu vàng, trừ
những sự điên cuồng đảo loạn. Mầu
phản bội phải là một thứ mầu sắc lẫn
lộn, pha trộn.
Long Tuyền theo sách Tấn Thư là một
thanh gươm quư, chôn xuống đất mà khí xông đến
sao tinh đẩu. Không chắc rằng người đời
có thể nh́n nhận qua bức tranh, đâu là khí của bảo
kiếm, và đâu là cḥm sao tinh đẩu.
Có hề chi, Thượng Đế cho
nghệ sĩ có quyền tưởng tượng, và có bổn
phận d́u người đời ra khỏi sự trần
tục của hằng ngày.
Chưa chắc sẽ có ai thèm nh́n đến
hai bức tranh của tôi, nhưng người mẹ nào chẳng
thấy con ḿnh là xuất sắc, ông láng giềng không nh́n thấy,
đó lại là chuyện khác. Cầu mong cho cả hai bức
tranh đừng bị rơi vào tay những phường tục
tử, nhưng tục tử th́ làm ǵ có dư tiền mua
tranh, khỏi lo. Tuy cũng có kẻ dư tiền muốn
khoác chiếc áo mượn, mua nhạc mua sách mua tranh để
dọa láng giềng. Biết đâu, cũng có thể nó sẽ
rơi vào tay một chú G.I., mang sang tận Hoa Kỳ treo lên
nhà để thỉnh thoảng tay cầm cốc uưch ky ngồi
lim dim thả hồn nhớ tới mấy cô bán ba trên con
đường Tự Do.
Bức tranh cũng gặp mười
hai bến nước, chẳng biết bến nào đục
bến nào trong, hệt như đời một cô con gái…
Những suy tư của SUNG :
Làm nghề giáo sự ở cái nước
Việt Nam bị thu hẹp này thật chẳng có ǵ
đáng say mê. Xă hội bắt mỗi người phải
mang một chức nghiệp ǵ mới chịu. Mục
đích chỉ để ghi vào danh thiếp, lại một
h́nh thức bịp bợm, dọa dẫm nhau. Một lần
sực bắc gặp được những tấm thiệp
dài gịng đầy chức vị in bằng ngoại ngữ
của các đồng nghiệp, tôi chỉ muốn cười
lên thật to. Nhưng sao lại cười, người
ta xây nhà cao cửa rộng, đi đâu cũng được
nể nang trọng vọng, là chỉ nhờ mấy gịng chức
vị giám đốc, chủ tịch, tổng thư kư
đó mà thôi.
Cơm gạo cả, sao lại chế
diễu người ta, nếu ḿnh không làm được là
lỗi tại ḿnh kém thua trong nghệ thuật trơ và ĺ.
Tôi chọn cái nghề này với hy vọng mỗi năm có
những ba tháng rỗi răi để đi đó đi
đây. Rốt cuộc chừng nầy tuổi rồi mà mới
biết được có mấy nơi, trong nước và
ngoài nước. Biết cũng biết một cách vội
vàng, chụp giật, đến đâu cũng phải lo
nh́n, lo xem, kẻo sợ giấy phép hết hạn, sợ
hết ngoại tệ v.v… Đi du lịch như thế
đâu có sướng, nhưng trót sinh vào làm con dân một
nước nghèo th́ phải chịu vậy, chứ than với
ai. Đă thế c̣n thêm sự ham hố của mấy ông
giám đốc các tư thục, nếu chính phủ cho phép
chắc họ sẽ mở cửa trường quanh
năm suốt tháng để bắt học tṛ đóng tiền
không ngừng.
Đến đêm nào cho hỏa châu thôi
chiếu sáng lên không gian, cho người dân Việt Nam
được ngủ thẳng giấc và trong cơm mơ
không c̣n thấy cảnh bom đạn hăi hùng v́ măi bị chứng
kiến, bị đọc, bị nghe hằng ngày. Bao giờ
cho hai người Việt Nam không quen biết, gặp nhau
mà khỏi bị một áng mây ngờ vực lo lắng, mật
vụ chăng ? Việt Cộng chăng ? Kư giả Tổng
Nha chăng ? C.I.A. chăng ? Ngay cả những người
Việt Nam đă được cái may và không may ra sống ở
ngoại quốc cũng không thoát khỏi bầu không khí ngờ
vực lẫn nhau ấy. Hai người Việt gặp
nhau không dám cười, không dám nh́n, v́ không biết
đường lối chính trị của người kia
ra sao.
Đó là một trong những phát kiến
ghê sợ nhất, đáng lên án nhất. Sự gieo căm
thù vào ḷng người, nhất là những kẻ cùng chung một
lịch sử, một giống ṇi, một quê hương.
Có người tự hào rằng đây là khúc quanh lịch sử,
và lịch sử thế giới đang ghi lại trên xác
người dân Việt Nam, lấy máu của dân Việt Nam
làm mực, một thứ mực không bao giờ phai.
Nh́n những nét mặt thơ ngây của
các chú học sinh ngồi trong lớp, tôi thường lo ngại
mỗi khi nhận thấy chú nào lơ đăng, hoặc kém
sút. Hết hạn tuổi là không được miễn dịch
nữa, là phải đi lính, phải mặc bộ quân phục
lên ḿnh, phải ra trận, nếu không là con ông cháu cha, không
phải là con hoặc em ǵ của một người đẹp,
nhân t́nh ông lớn.
Ra trận, rồi sẽ bị
thương nếu không là chết trận, thây quẳng vào
nhà xác từ mấy hôm gia đ́nh mới được
tin. Tuy vẫn c̣n hơn những kẻ chết mà chẳng
hay biết đến, thân thể tan nát thành bùn hoà lẫn với
śnh lầy trong mấy đám ruộng không tên. May mắn là
những kẻ được đồng đội
đưa ra nghĩa trang, nấm mộ mang tấm ảnh
mà nét mặt c̣n đầy vẻ thơ ngây. Các chú học
tṛ hỏi tôi, thằng con trai Việt Nam phải làm ǵ ? Nên
đặt lư tưởng vào đâu ? Tôi biết trả lời
thế nào ? Đi lính ư, ra mà bắn đồng bào ? Trốn
lính sống chui sống nhủi, ra đường phải
đi lối tắt quanh co, ban đêm phải trèo lên trần
nhà nằm ngủ, xanh xao v́ thiếu mặt trời, v́ không
dám rời gian pḥng xép thiếu ánh nắng. Trốn ra ngoại
quốc làm nghề rửa bát, gác nhà ngủ cho ngoại nhân
?... Nói thế nào, h́nh ảnh những nấm mồ với
gịng chữ "Tổ Quốc ghi ơn" rồi cũng
phai mờ với năm tháng… Liệu tổ quốc có ghi
ơn thật chăng, hay là tổ quốc quên ngay sau khi ḥn
đất đầu tiên vừa vứt xuống phủ nấm
mộ ?
Chính tôi cũng là đứa trốn
lính, trốn một cách công khai lại càng nhục nhă
hơn, nhưng có bao giờ ai dại ǵ mà không lợi dụng
sự có thể của ḿnh. Cái nghệ thuật trốn
lính của nước Việt Nam chắc sau này phải
mang ra công bố để dạy thế giới. Mua cả
xác chết để khỏi phải đi tŕnh diện,
đố ai dám hiểu nếu không được cắt
nghĩa tường tận, và thấy chính người ấy.
Có người đi t́m an ủi trong cánh tay một cô gái,
cũng là một đường lối trốn cô độc,
trốn ưu tư, nhưng nếu không gặp được
một tâm hồn bạn mà gặp phải cái máy nói, cái máy
nhơng nhẽo, máy ghen th́ nguy hơn. Tạo thêm dân để
cho các ông bắt đi chết th́ tạo làm ǵ. Anh Văn với
chị Thu là một cái chứng cớ, một bài học
cho tôi. Sự đẹp đôi bề ngoài chưa đủ,
phải là sự đẹp đôi tinh thần mới chống
chọi lại với sức tàn phá của thời gian. Xứ
Việt Nam quả đă đặc biệt, tại chiến
tranh chăng ? Hay bị hai ba nền văn minh đến
đô hộ, chụp lên đầu người những
mâu thuẫn phức tạp ?
Có lắm gia đ́nh mới thoạt
nh́n tưởng chừng như gia đ́nh của chính ông bà
Khổng Tử, mà bên trong th́ con chửi mẹ, cháu mắng
bà. Các cô gái th́ lai căng, da vàng, mũi gẫy mà cứ nhất
định chạy theo bắt chước những thứ
nhan sắc Âu Mỹ. Các cậu trai, thấy người ta
mặc áo dài cũng mặc áo dài, người ta để
tóc dài cũng bắt chước để tóc dài mà quên nh́n
vào gương xem có hợp, hay nó trở nên bệnh hoạn.
Đấy mới là tự do, nếu ngày mai tôi muốn nhồng
nhộng đánh trần đi đến trường
cũng phải để cho tôi làm, không được cản.
Như thế mới là kính trọng sự tự do của
tôi. Phải vậy chăng ?
Một lư thuyết cần được
mang ra để đối chất, phối kiểm lại
chăng ? Buồn cười nhất là ngay trong giai đoạn
này cũng c̣n có những xứ gửi nhân viên đến Việt
Nam để nhờ chiến tranh giải quyết hộ.
Ngày xưa người ta nhờ sốt rét với dịch
tả, ngày nay khoa học có tiến bộ, tiêm thuốc và
kiêng đừng uống nước bậy bạ th́ tránh
khỏi. Mấy chú GI chở nước từ xứ nào
sang mà thần sốt rét vớ được là quật
ngay. Nghĩ mà thương mấy chú lính viễn chinh ấy,
giàu cũng là một cái vạ, giá Hoa Kỳ không giàu, không
cho ai vay mượn ǵ, không giúp đỡ ai cả th́ hẳn
sẽ bớt bị thế giới ghét bỏ.
Nh́n tương lai chỉ thấy màu
đỏ của máu và mùi thuốc súng. Quá khứ là một
sự đàn áp. Không ở vào giai đoạn náo trong lịch
sử mà người Việt bỏ xứ ra đi nhiều
như thế, sung sướng được ra đi. Ông
nào cũng có một lần thú nhận rằng lúc máy bay cất
cánh rồi mới dám tin là ra đi. Cho sự ra đi là một
giải thoát ghê gớm lắm. Quy lỗi này về ai ? Ra
đi để rồi kêu nhớ nhà nhớ nước,
quanh năm vui cái vui của người ta, buồn cái buồn
của người ta. Xứ người ta bầu cử
tổng thống ḿnh cũng thắc mắc, chỉ sợ
ông nào lên mà đổi đường lối chính trị
phải đóng thêm thuế th́ buồn. Trong khi nước
ḿnh có bao nhiêu vấn đề, cần bao nhiêu là cán bộ
!
Lại c̣n cái ư kiến nữa, hôm nay
đă đưa lên bàn mổ xẻ th́ mổ hết một
lần, "gái thời loạn", xứ Việt Nam gái
thời loạn được hưởng bao nhiêu là
ưu tiên. Du học ngoại quốc cũng dành cho cac cô, khỏi
đi lính tức là khỏi chết trẻ. Các cô bán ba th́ xe
hơi nhà lầu, các bà tướng tá th́ đi du lịch
ngoại quốc như chị ba chị bảy đi chợ
Sài g̣n.
Thời loạn mà như thế, không
biết sau nầy thời b́nh các cô c̣n đi đến
đâu ? Ḿnh nói lên các cô các bà lại bảo rằng ganh, mà
ganh là phải, tôi ganh hộ cho nam giới th́ đă sao ?
Chưa hết, các cô c̣n xinh đẹp,
báo hại cho con người ta say mê để rồi sau
đó buông rơi, bắt buộc thằng con trai phải
đi biệt kích Hoa Kỳ một cách gián tiếp. Lănh số
tiền tử để an ủi vậy. Có sao, trước
sau ǵ chẳng chết !