|
Bên Ni,
Bên Tê (trích)
................
- Bụi dậy chưa? Gà gáy từ khi hồi
tới chừ mấy lần rồi đó, nghe không hay là
điếc?
Giọng người mẹ nằm ở
bên góc nhà nói vọng sang, cố ư bắt đứa con gái
phải nghe, phải thức giấc, dầu biết hắn
c̣n muốn ngủ. Không được, ngủ như thế
là nhiều lắm rồi, nhà nghèo, hoàn cảnh không cho
phép.
Có con để mà nhờ cậy, mà sai bảo,
đó là quan niệm chung của nhà nghèo, con cái là cái vốn
của ḿnh. Tất cả mọi người đều
nghĩ như thế, phải như thế mới
đúng cương thường đạo lư, như thế
là báo hiếu, ḿnh đă báo hiếu cho cha mẹ th́ bây giờ
con cái cũng phải báo hiếu lại, có thế thôi, chẳng
nên thay đổi.
Gọi xong, người mẹ yên tâm nằm
chờ đợi, đợi nghe cái giường tre lên
tiếng cót két. Tấm thân tṛn, lẳn chắc ấy mà trở
ḿnh, bẻ xương sống th́ cái giường cũng
rên rỉ theo. Không phải thứ âm thanh vật chất của
lọai giường Hồng Kông sang trọng, của những
kẻ ăn chơi, mà là tiếng kêu của cái giường
tre long mộng, gáy vạc, vứt ra đường
cũng chẳng ai thèm nhặt về. Thêm vào cái thân h́nh vật
voi của đứa con gái mười bảy, và cái thói
quen đài các, trăn qua trở lại mấy chục lần
rồi mới chịu ngồi dậy. Người ta dậy
là vùng dậy, con gái mụ không thể, người mẹ
biết cái tính xấu ấy của con gái ḿnh nên sáng nào
cũng phải thức để canh chừng. Lạ nhất
là cái giường ấy vẫn chưa chịu gẫy.
Chờ măi chẳng nghe tiếng giường
kêu, người mẹ lên giọng gọi to hơn ban năy.
- Bụi!
- Chi mạ ....
- Dậy chưa? Hay không tề!!!
- Dạ ....
Giọng người mẹ vượt hẳn
tầm không gian của một ngôi nhà nhỏ bé, bốn bức
tường đất, với hai tấm mái tranh che
đơn sơ ở bên trên . Buổi sáng mờ hơi
sương, chưa một âm thanh nào thức giấc
để phá rối sự yên tĩnh. Giọng quát của
người mẹ làm Bụi giật ḿnh, hết dám ngủ
gắng. Đứa con gái lên tiếng phân trần, nhà nghèo
chỉ hơn đuợc nhà giàu ở cái điểm dân
chủ ấy. Con nói với cha mẹ không phải e dè,
thưa bẩm, như trong các gia đ́nh quan liêu trưởng
giả. Hẳn v́ nhờ ở sự phân công rơ rệt, lớn
bé đều có bổn phận của ḿnh, chẳng ai
ăn bám vào ai một cách tuyệt đối, ngoại trừ
những đứa trẻ con, c̣n cần sự bồng ẳm.
- C̣n sớm, con gà bên nớ khi mô cũng gáy
trước nhà người ta. Không biết hắn ăn
nhằm cái chi, bữa mô tui bắt, tui móc họng hắn
ra coi thử .... dễ ghét!
- Bộ ngủ cả đêm chưa chán
răng mà nói c̣n căi, con gái lớn rồi mà hư ...
- Cả đêm mô mà cả đêm, khi hôm xay
lúa cho ông Quản tới khuya.
Bụi bực ḿnh giải thích rồi trở
ḿnh ra phiá song cửa, nh́n kỹ xem bên ngoài có thật là trrời
sáng chưa, hay lỗi tại con gà gáy vội.
Tuy mấy tấm liếp đă được
hạ xuống gài kỹ bằng một cái đ̣n tre, xỏ
qua hai ṿng thép cho gió sương khỏi hắt vào nhà,
nhưng hai bên liếp có khe hở rộng, đủ chào
đón cả ánh sáng lẫn gió sương. Mùa đông vẫn
đủ chào đón cả ánh sáng lẫn gió sương.
Mùa đông vẫn đủ lùa vào những làn gió lạnh,
và mùa hè, những tia nắng chói của mặt trời.
Bên ngoài mờ mờ. Chưa biết rơ
đó là ánh sáng ǵ, nhưng tính bướng bỉnh, Bụi
vẫn nhất định cho đó là ánh sáng trăng.
Đứa con gái lẩm nhẩm tính xem trăng đêm hôm
hôm qua mọc hồi mấy giờ.
Mười tám nám bếp trấu
Mười chín nín hông xôi
Hai mươi tuất rốt
Hăm mốt nửa đêm ...
Tuất rốt là cuối giờ tuất,
rơ ràng, lúc ấy Bụi chưa sàng xong thúng lúa cuối. Tắt
đèn đi ngủ mà ánh trăng mới ở dưới
thân tre, chưa qua khỏi ngọn. Giờ nớ mà
trăng chưa qua khỏi ngọn th́ chừ trăng
đứng ngay giữa trời, sáng bừng là phải.
Con gà ngủ no mắt thức dậy, thấy trời
sáng là gáy, có biết ngày giờ chi.
Như thế th́ Bụi c̣n có quyền nằm
thêm một lúc nữa. Nhưng, trót tận dụng tất
cả trí óc để tự bào chữa nên đứa con
gái hết thấy buồn ngủ, mắt không c̣n cay nữa,
hay là trời sáng thật rồi cũng nên.
Nhưng không buồn ngủ là một chuyện.
Ở đời có ǵ sung sướng hơn là buổi
sáng thức giấc rồi mà vẫn c̣n được nằm
nán lại trên giường, nằm cho đến bao giờ
hết thèm, giống như cuộc sống của các cô
gái nhà giàu.
Đây là một trong những tật xấu
của Bụi, mụ thợ nề biết từ khi hắn
mới lên ba lên bốn tuổi, mụ cho đó là cái bệnh
tiểu thư đài các, không thể có trong một gia
đ́nh nhà nghèo. Mụ cố sức ḥ hét la rầy cho
đứa con gái phải chưà đi, nhưng trái lại,
càng nghe mẹ bảo đây là cái bệnh của các cô tiểu
thư, Bụi lại càng thích thú. Giá được sinh
vào một gia đ́nh quan sang thật sự để
đuợc mọi người gọi ḿnh bằng tiểu
thư, chắc Bụi sẽ măn nguyện, chẳng cầu
mong ǵ hơn. Mụ thợ nề không cần phải chửi
mắng, Bụi cũng biết rơ cái thân phận của
ḿnh, đă là con nhà thợ nề mà lại mồ côi, phải
tự nuôi lấy thân, nuôi thêm cả mấy đứa em
chứ không đuợc sống bằng số tiền trộn
hồ xây gạch, mồ hôi nước mắt của
người cha mỗi ngày.
Sáng nào cũng giống nhau, từ độ
biết khôn, trên giường bước xuống là nghe
tiếng ủn ỉn của lũ lợn đ̣i rong
đ̣i cám. Vưà kêu vưà cựa quậy đào bới,
làm xông lên nồng nặc mùi phân của chúng từ trong chuồng
bay ra.
Để phụ họa với lũ heo,
c̣n tiếng khóc lè nhè của thằng cu nhỏ và tiếng
ngáp dài, ngáp ngắn, chờ ăn của mấy đứa
lớn.
Bằm xong, xắt chuối, nấu ăn,
giặt rửa quét dọn, vớt bèo, gánh nước, có
ai gọi công th́ đi cấy, đi gặt, hoặc tát
cá, ngoài ra c̣n xay lúa, giă gạo thuê, để lấy chỗ
cám rẻ về cho lũ lợn.
Công việc quanh quẩn của Bụi chỉ
có thế mà không bao giờ xong. Ngày quá ngắn và đêm
cũng quá ngắn đối với đứa con gái ấy
...
Gia đ́nh ngày nay gồm có một người
mẹ với năm đứa con, nhưng bốn đứa
em nhỏ chỉ là bốn miệng ăn vô ích. Chưa
đứa nào làm ra tiền, sự góp công của chúng nó chỉ
đỡ đần tí chút, rửa chậu bát, quét cái sân,
chứ những tờ giấy bạc, hay những đồng
tiền kiếm được vẫn chỉ là do sức
lực của Bụi và của người mẹ.
Đứa con gái nào ở hoàn cảnh Bụi,
vào tuổi Bụi mà không có lúc chán nản, không mong chờ
một sự thay đổi, mặc dầu chẳng biết
để làm sao thay đổi được.
Cuộc sống tiểu thư của Bụi
thường mang máng h́nh dung ra đây, là h́nh ảnh cuộc
sống của hai cô gái nhà ông quận trưởng, lộng
lẫn, xinh đẹp, ngồi trong chiếc xe màu vàng có
tài xế lái. Mỗi khi xe chạy vụt qua làng, ngang trên
đường cái quan mà Bụi trông thấy, là dẫu
đang gánh nặng đến mấy cũng đứng
ngẩn ra nh́n theo cho đến khi bóng xe vùn vụt, mịt
mù, để lại đằng sau những lớp khói bụi
tung trời.
Bụi chỉ c̣n một cách là tự tạo
cho ḿnh cái vai tṛ tiểu thư giàu sang ấy vào lúc mới
thức giấc. Lúc tâm sự c̣n chơi vơi, chưa
phân biệt đâu là mộng của đêm qua, và đâu là
hiện tại, thực tế, lúc công việc hàng ngày
chưa đến làm rối lọan đầu óc.
Giờ phút trăn qua trở lại trên
giường, hoặc nằm yên lặng mở mắt
nh́n mấy cái rui, cái mè, cái đ̣n tay bị máng nhện phủ
chồng chất lên nhau, vẫn là những phút thần
tiên nhất. Tha hồ nghĩ vẩn vơ, tha hồ xây mộng,
nhà lầu xe hơi, lấy chồng, đám cưới.
Giờ phút bổ khỏe nhất trong một ngày. Thiếu
đi những giờ phút ấy th́ làm sao Bụi có đủ
can đảm mà tiếp tục, mà sống. Mẹ có mắng
chửi cũng chỉ mất th́ giờ, mỏi miệng,
long hàm mà thôi.
Đang lơ mơ, Bụi bỗng giật
ḿnh v́ tiếng chó tru, dài nghe nổi da gà, rởn tóc gáy. Mỗi
khi đang đi ngoài đường, nhất là vào lúc chập
tối, mà nghe tiếng tru ấy th́ chỉ muốn chạy
nhanh về nhà, trùm chăn, đóng chặt cửa, nhét tai.
Tiếng tru thê thiết của con Mực nhà mụ Lú bán
bún, ở cách một con đường ṃn, bên tên một
khỏang vườn khá rộng, mà nghe tưởng
như cách chỉ một lớp dậu thưa.
Bụi định đưa tay lên kéo chiếu
trùm kín đầu, nhưng lại thôi, biết rằng
ḿnh không có quyền nằm rán nữa. Nằm tới giờ
phút này là đă quá lắm.
Lũ gà trong xóm đă thi nhau phành phạch
đập cánh, gáy trước, gáy sau, như muốn bắt
cả làng phải dậy. Ngay đến con gà của Lư
là con Bùng Binh, vốn lười biếng, lúc nào cũng
gáy sau mấy con gà khác mà cũng đă lên tiếng. Bụi
thường nói đùa, bảo con Bùng Binh cũng lười,
cũng bất cần đời giống Lư. Đặt
con gà tên Bùng Binh v́ xem nó như cái bùng binh, nuôi đến Tết
mới bán lấy tiền sắm quần áo. Con gà này
cũng vừa hùng dũng cất tiếng gáy thêm một lần
nữa, nghe như tiếng c̣i thúc quân.
Bụi vưà cuộn chiếc chiếu xếp
vào góc giường vưà càu nhàu, nhưng tại sao trong
ḷng Bụi cảm thấy vui vui. Có nhiều lư do làm hắn
vui mà hắn không dám nhận, hay là chưa ư thức
được rơ rệt.
- Đồ chó bệnh hoạn, chó mắc
toi chi mô, đầu thai lầm chỗ chắc, răng mà
không giết quách, hóa kiếp cho rồi.
- Nói vô duyên, người ta mang tội sát
sinh ....
Mụ thợ nề trả lời giải
thích. Cả hai mẹ con và khắp cả xóm đều
không ai đồng ư, tin rằng chó hay tru là thứ chó
đầu thai lầm kiếp, nên giải thóat cho nó, để
nó c̣n được đi t́m kiếp khác, đúng với
phần số của nó. Mụ Lú bán bún lại nghĩ
khác, mụ nhất định không giết con Mực,
ngay cả sự đem bán rẻ cho nhà bà Bắc lợp
nón, hay ăn thịt chó, mụ cũng không chịu. Theo sự
hiểu biết, tin tưởng của mụ Lú th́ trong
các thứ sát sinh, tội nặng nhất là sát trâu, chó và
ngựa, ba con vật gần người nhất. Mụ
Lú c̣n tin rằng, sau này khi chết, lúc đi qua cầu, lối
vào âm phủ, ai đă từng giết chó, ăn thịt
chó, th́ sẽ bị lũ chó ấy đứng trên bờ
mà sủa cho rơi xuống sông. Bên dưới sông là cả
một lũ thuồng luồng đói đang nhe răng
chờ mồi. Hết đầu thai kiếp khác.
- Sợ ḿnh mang tội mà bắt cả xóm
nổi da gà hoài, tưởng mô rứa th́ khỏi mang tội
chắc?
Bụi nói cho hả giận chứ sự
thực nó cũng chẳng biết tội lỗi là thế
nào, và nếu làm tội th́ phải chịu những h́nh phạt
ǵ, ai phạt. Tại cái tính nó nhát lại giàu tưởng
tượng, mỗi lần nghe tiếng con chó ấy tru
trong đêm khuya là đầu óc nó h́nh dung ra ngày từng
đàn ma quái, từ đâu hiện về, dắt tay nhau
đi kiếm chỗ ăn, chỗ ở .
Theo sự tưởng tượng của
Bụi, và lũ bạn trong xóm th́ nước Việt Nam,
đánh nhau từ mấy chục năm nay, tức thị
phải có hằng trăm ngh́n con ma chết trẻ, chết
oan, chết chưa phải số, không có chỗ đầu
thai. Nào ma Pháp, ma thuộc điạ cuả Pháp, sau nầy
c̣n ma Đồng Minh, ma Hoa Kỳ, ai chết đâu th́ làm
ma ở đó. Không sợ sao được, mỗi khi
nghĩ đến, đấy là chưa nói đến ma
đồng bạ ba miền Nam, Trung, Bắc, thêm với ma Mọi,
ma Mường, đếm sao cho hết.
Một phần khác, Bụi ghét mụ Lú v́
mụ là thứ đạo đức giả. Mở miệng
toàn là nói chuyện tu hành, ra chợ có thấy nấm
tươi hay thức ăn ǵ ngon là dành mua cho được
để đem vào cúng chùa. Ngày rằm mồng một nào
cũng đến chùa lễ bái, thế mà mỗi khi chị
em Bụi, hoặc những người nghèo trong xóm có mang
gạo đến đổi lấy bún th́ nh́n từng hạt
gạo, hai mắt như cú vọ, mở trừng trừng
coi có con sâu con mọt có sạn sỏi ǵ trộn thêm vào
không. Làm như chỉ nhà nghèo mới biết gian dối.
Sao không dám ḍm kỹ gạo của nhà bà Cai, bà Chánh thử
coi. Đă vậy lại không bao giờ thêm cho một con
bún nhỏ. Như thế sao gọi là tu.
Đấy là chưa kể cái tội mỗi
lần mụ xả bún, mà gặp hôm thuận gió th́ cái mùi
hôi chua, hôi nồng như quạt vào mũi từng người,
bay tận vào các ngơ ngách buồng the từng nhà, không ghét
sao được, nhất là thứ nhà tranh mỏng này.
Bụi thức dậy không phải sợ
mẹ hét, con chó Mực tru hay con Bùng Binh gáy, mà v́ biết
c̣n nhiều việc làm đang chờ đợi.
Hai bếp lửa kê bằng ba viên gạch
sát đất, bếp nào cũng cháy phừng phực, nhờ
mấy dúm dăm bào khô vứt vào. Lửa cháy dễ dàng v́
mỗi đêm trước khi đi ngủ, Bụi đều
không quên đổ vào bếp cả một thúng trấu
cho nó ủ lớp than hồng bên dưới. Ngày mai chỉ
việc thổi lên là lửa bắt ngọn. Tro và trấu
là hai thứ mà Bụi có quyền xa xỉ. Ánh lửa soi
sáng chập chờn khắp nhà, gây ấm cúng, thứ ánh
sáng dịu mắt, không làm chói chang như ánh đèn của
đô thị.
Ánh lửa mỗi lúc một đậm
đà hơn, nhờ mấy gộc tre già mà Bụi vưà
bỏ vào, tre già là do lũ em đi nhặt nhạnh trong
xóm để về nhà đun bếp, công tác của chúng
nó quanh quẩn chỉ có thế.
Ngôi nhà vỏn vẹn gồm một căn
rộng, ba hàng cột tre chống cho cả hai mái. Bên cạnh
là một cái chái nhỏ, bên dưới nuôi heo, ở trên
là cái gác, vưà để các thứ nong nia sàng dần,
vưà là chỗ ngủ của con Bùng Binh. Trước mặt
trái là cái cối xay lúa và cái chày đạp giă gạo. Cả
mấy chị em đều lên đứng đạp mỗi
khi Bụi có nhiều lúa mang về, nhưng chẳng bao giờ
chúng đạp được lâu, rốt cuộc chỉ
có ḿnh Bụi và mẹ thay nhau.
Gian giữa là bàn thờ của lăo thợ
nề, một bát hương bằng đất nung, cắm
đầy chân hương mầu đỏ, một vài
que không cháy hết, tắt dở chừng, trồi cao
hơn những que khác. Đoi chân đèn gỗ, ngày xưa
cũng là loại được sơn son thếp vàng,
nhưng bây giờ cả hai mầu, son với vàng đều
bị thời gian làm phai tróc đi. Chỉ vào những
ngày giỗ hoặc ngày ết mới thấy lung linh ánh nến.
Ngoài ra, mỗi chiều chỉ có một đốm
hương đỏ, tỏa chút khói, nhắc nhở
đến người chết mà thôi. Đầu góc nhà,
gian bên phải, là chỗ ngủ của người mẹ
với thằng cu út, mới hơn hai tuổi. Một bộ
ván gỗ, tuy không đáng bao nhiêu tiền, nhưng cùng với
cái bàn thờ, là hai vật giá trị nhất trong nhà. Mụ
thợ nề chưa bao giờ nghĩ đến chuyện
cầm bán cho ai, v́ có mang ra mà cầm hay bán cũng chắc
ǵ ai đă thèm. Bộ ván ngủ nầy sắm từ khi
hai vợ chồng mới cưới nhau.
Bụi nằm ở gian trái, xa cách với
mọi người. Đứa con gái nào cũng thèm được
một chút riêng biệt mà cha mẹ chẳng mấy ai chịu
hiểu. Chỗ ngủ của lũ em, c̣n là chỗ ngồi
ăn cơm của cả nhà, nếu không ăn ngoài sân,
cũng là chỗ chơi và chỗ học của chúng, những
buổi trời mưa nắng.
Nhà lợp mái rạ, tường là đất
bùn trộn lẫn với rơm trét dày lên mấy tấm
phên tre. Tất cả đều mong manh, nếu xui xẻo
có một trận băo lớn th́ hẳn ngôi nhà sẽ
được cuốn trôi đi trước nhất. May
là ngôi nhà đuợc nằm vào một nơi khuất gió.
Bụi cầm chiếc đũa bếp
quấy sàn sạt xuống cái chảo cám cho cám khỏi
dính chảo, vưà quấy vưà nói chuyện với mẹ,
những mẫu chuyện cần thiết, chương
tŕnh làm ăn trong ngày.
- Bữa ni bên ông Tổng tát cá, mai mốt tới
phiên nhà bà Cai, ao bà Cai rộng, khi mô cũng kêu nhiều
công.
Đứa con gái ngừng bặt, bỏ lững
ư nghĩ của ḿnh. Nếu cả hai người đàn
bà cùng đến th́ khỏi lo ăn cả tuần lễ,
nhưng sợ ao nhỏ, người ta không mướn.
Nếu đến mà người ta từ chối th́ một
người phải ra về, bẽ bàng! Và Bụi sợ
nhất là cái cảm giác bẽ bàng ấy.
- Bữa ni mà đă tát cá rồi à? Răng họ
không chờ vài bữa nữa cho cá lớn hơn, tát chi sớm!
- Sớm chi nữa mà sớm, họ nuôi th́
ngày mô tháng mô họ biết. Nghe bà Cai nói con mô con nấy to
bằng bắp chuối, nửa đêm dậy đi ra sau
mà nghe hắn quẫy đuôi bắt giựt ḿnh, không tát
th́ chờ đến răng chừ mới tát.
- Đi th́ đi, mi lo dọn dẹp, kêu mấy
đứa dậy cho hắn ăn uống mô vô nấy,
để heo đó mạ cho ăn .....
Giọng nguời mẹ có vẻ lơ là,
Bụi hơi ngạc nhiên, lệ thường nghe đuợc
gọi đdi làm là người đàn bà mừng cuống
lên, vồ lấy như kẻ khát nước đường
xa gặp giếng trong. Hôm nay sao giọng nói nghe khác
thường.
- Hay mạ mắc việc chi th́ đừng
tới, để tui đi một ḿnh, mai mốt rồi
qua nhà bà Cai.
- Nói vô duyên, tuần sau kỵ cha mi rồi
đó, không đi th́ lấy tiền mô mà cúng. Bà Cai với
ông Tổng không tát cá th́ ḿnh phải lên cụ Quăng mà
xin mượn, chưa chắc đă được.
- Răng lại không được, ḿnh
cong lưng ra mà trả tiền lời, mượn chi mà
mượn.
- Ờ, th́ cũng nói rứa, mà đă chắc
chi người ta cho. May là hai nhà có tát cả .... thiệt
là mệt, lo hoài không rồi. Một tiếng thở dài,
chấm hết câu than. Th́ ra v́ thế, thảo nào mà mụ
thợ nề có vẻ gắt gao với con gái từ khi
gà gáy. Bụi lẩm bẩm riêng một ḿnh không muốn
cho mẹ nghe. Nó hơi xấu hổ v́ đă quên mất,
không nhớ đến ngày kỵ cha sắp tới.
Ngày ấy hai năm về trước là
ngày đau đớn cho cả gia đ́nh và Bụi cứ
tưởng rằng ḿnh sẽ không bao giờ có thể
quên được.
- Rứa mà không ai nhắc, mắc nhiều
công chuyện quá, nhớ mô cho hết, tội chết ....
Khỏi cần đợi mẹ giục,
Bụi đă thuộc tất cả những bổn phận
của ḿnh, phải làm việc ǵ trước khi đi tát
cá hoặc cấy thuê nhà khác. Mới có mười bảy
tuổi, con gái mười bảy bẻ găy sừng trâu. Bụi
phải nói là bẻ cả ngà voi chứ không thèm bẻ găy
sừng trâu mà thôi. Tuy không muốn ǵ những cái công việc
nặng nhọc ấy, và câu châm ngôn chưa chắc đă
đúng hẳn. Có bao nhiêu đêm trước khi lên giường
ngủ, hoă.c những buổi sáng thức giấc nghe
chân tay ră rời, mỗi đốt xương, mỗi bắp
thịt như muốn giă từ. Đấy là những
hôm được người ta gọi xay lúa giă gạo
gấp và nhiều. Năm sáu thúng lúa mà chỉ có một
ḿnh, từ lúc xay giă đến lúc sàng dần, kể cả
sự gánh đi gánh về, đầu làng tới cuối
làng giao cho chủ lúa. Có như thế mới khỏi chia
công, số cám sẽ đủ nuôi mấy con heo trong tuần
lễ, và số tiền công có thể đủ ăn cả
nhà trong mấy ngày.
Nồi cám vưà chín, nồi cơm bên kia
cũng vưà cạn, Bụi dùng hai miếng mo cau vẫn
để sẵn, thay cho miếng giẻ, nhắc nồi
cơm xuống, đặt cạnh bếp sau khi đă cời
tro nóng ra, rồi bắc nồi nước chè lên bếp.
Bên kia là trách cá kho ăn với cơm. Cá kho với xơ
mít, không cần cho đường cũng đă chịu,
đây là món thường xuyên của cả gia đ́nh. Lâu
lắm mới được ăn một bữa thịt,
phải chờ ngày tết, hoặc ngày kỵ.....Thế
là may lắm rồi. Bên tê, nghe nói có nhiều người
không đủ cơm ăn, phải ăn cháo th́ sao.
Đây là lời an ủi cho cả nhà mà thỉnh thoảng
người mẹ nói với các con, nhưng Bụi không
bao giờ tin.
Chuối với rong đă băm sẵn từ
hôm qua để hôm nay có thể rảnh rang mà đi làm
thuê ở ngoài. Hoặc mụ thợ nề, hoặc Lư, có
thể mang ra trộn với chỗ cám nấu, đổ
vào máng cho lợn là xong.
Lũ em đă thức dậy, chúng nó kéo ra
đằng sau chỗ đặt hai cái lu nước,
giành nhau cái gáo, múc nước xối vào tay rồi quẹt
lên mặt, sau đấy chùi khô bằng một cái khăn
vải to mắc trên sợi dây kẽm phơi quần áo.
Phần vệ sinh như thế là xong,
đứa nào cũng cảm thấy sạch sẽ và tỉnh
táo, quay vào ngồi xúm quanh bếp chờ ăn. Những
đôi mắt mở to, nh́n hau háu vào nồi cơm, nồi
cá. Giờ nầy, với chúng nó, chỉ có hai thứ ấy
là quan trọng.
Con Lư, c̣n được gọi là Lư ĺ, v́
phải trông em nên khỏi làm việc, ngày nào thằng cu nhỏ
biết đi, biết nói, đủ sức tự bảo
vệ lấy ḿnh th́ con bé cũng sẽ phải gánh một
phần trong việc gia đ́nh cho đỡ mẹ, đỡ
chị .
- Quư, Trọng, hai đứa làm chi mà ngồi
đực ra, không đi lấy chén đũa sắp lên
mâm rồi gắp cá dọn a)n.
Nghe lệnh của chị, hai thằng bé
nhanh nhẹn đứng lên đi soạn bát đũa lên
mâm, cái mâm cũ kỹ mầu mốc, đặt xuống
chỗ chúng nó vưà ngủ ban năy, sau khi đă cuộn vội
mấy chiếc chiếu để dồn vào một góc
nhà.
Lư đă lên mười ba mà v́ có chị nên
cái ǵ cũng giao cho chị, không dự vào những ưu
tư của gia đ́nh. Mẹ và chị cứ xem nó là trẻ
con. Từ dạo cha chết, nó phải bỏ học, cả
nhà đều bận, nó không muốn, nhưng phải
nhường cho hai thằng em trai ít tuổi hơn nó
đi học. Bụi vẫn thương em, cho rằng v́
chúng nó sinh muộn, nên không hưởng đợc sự
sung sướng lâu dài như ḿnh trong thời kỳ c̣n
cha.
Lăo thợ nề lành nghề nhất quận,
người ta kêu đi làm gần, làm xa, ban ngày và có khi cả
ban đêm, những công sở cần xây cất gấp. Từ
chối không hết việc. Độ ấy trong nhà lại
c̣n thêm thằng Thương, đứa con đầu ḷng
của hai vợ chồng, ngày chưa bị bên tê bắt
đi làm bổn phận công dân.
Trong nhà mà có những hai người đi
làm ra tiề, cũng như hai cái máy đúc sự sung túc,
th́ bảo không sung sướng sao được.
Ngay cả mẹ Bụi cũng nhàn, Bụi
th́ được cắp sách đi học ở quận,
học một buổi c̣n một buổi th́ về nhà bế
em. Người mẹ chỉ việc đẻ rồi
để đấy, có Bụi và người bà con trông
nom, sư, thật th́ cứ thả chúng ra cho chúng ḅ lê la,
chiều tối tắm rửa chút ít rồi đặt
vào nôi ngủ là xong.
Năm nào mụ thợ nề cũng sản
xuất đều đều, nuôi được hay không
lại là một chuyện khác. Bụi thường so sánh
mẹ với con gà mái, hai bên chẳng khác ǵ nhau là mấy,
nhưng con gà khỏi cho con bú, khỏi giặt tă bẩn.
Tiếng cục tác của con gà tuy có ầm ĩ nhưng
dầu sao vẫn c̣n dễ chịu hơn tiếng rền
rĩ âm thầm của mụ thợ nề khi bắt
đầu lết đến nhà hộ sinh.
Sự sung sướng không kéo dài như
ḷng mong ước của con người. Bà con trong xóm an ủi,
tại kiếp trước, chắc mụ thợ nề
có làm nhiều điều tội lỗi, giết người,
ăn trộm trâu hoặc đốt nhà của ai đó,
nên kiếp này trời không cho hưởng lâu. Nghe nói
như thế th́ biết thế, nhưng Bụi không thể
tưởng tượng ông Trời là một người
tốt được. Chắc Trời phải là người
đàn ông xấu, ác, chi li và chỉ chuyên đi ŕnh ṃ từng
gia đ́nh, xem nơi nào có ai làm ǵ sai mà bắt tội.
Bụi không bao giờ quên được
những kỷ niệm u ám trong đời. Kỷ niệm
thứ nhất là ngày thằng Thương, anh hắn ra
đi. Ngày ấy Bụi gần mười lăm tuổi,
Thương lên mười tám, mới học xong nghề
của cha, sau mấy năm lăn lóc đi làm tiểu
công. Tiểu công th́ chỉ có đi gánh, đi bưng các thứ
vôi, gạch, cát và chờ mấy ông thợ cả có sai bảo
ǵ th́ chạy cho nhanh, kể cả những công việc thắp
thuốc, pha nước, hoặc ra quán mua bao diêm.
Lăo thợ nề không muốn con ḿnh cứ
đóng măi cái vai tiểu công đó, nên chỉ dẫn cho thằng
con trai tất cả mọi cách xây cất, đo lường,
những bí quyết nhà nghề, kinh nghiệm bản thân.
Cả những mưu mô gian dối trong nghề để
lúc tính toán, dẫu ḿnh không gian nhưng không ai qua mặt
ḿnh được.
Người cha có ư mong cho con sớm ra nghề,
sớm kiếm được đồng tiền, cuộc
sống sẽ thoải mái hơn. Trong gia đ́nh có những
hai tay thợ chính, chẳng mấy hồi mà sẽ cất
được ngôi nhà gạch, chứ ai làm thợ nề
mấy chục năm mà vẫn cứ chui rúc dưới
một mái tranh tồi tàn. Nhà vườn ăn cau sâu, tuy
câu ấy mang ra áp dụng vào gia đ́nh này cũng chưa
hẳn đă đúng.
Thế mà ông trời lại nghĩ khác, muốn
khác. Ông Trời xui ra các đồng chí bên tê về tuyển
thêm nhân công, và thêm phu phen để vận tải, khuân vác
tiếp tế và những công tác cần thiết khác.
Hôm ấy, Bụi nhớ rơ như mới xảy
ra ban năy, cách năm mười phút trước. Bụi
đang ở sau nhà rửa chén bát th́ nghe có tiếng con Vàng
sủa. Trời vưà chập tối, con chó sủa báo
tin có khách đến thăm. Khách nào lại đến vào
giờ này, mà tiếng con Vàng nghe cũng khác thường,
không ḍn dă như mọi khi.
Cánh liếp chưa chống lên th́ có hai
người, dáng dấp không dơng dạc như ông quận
trưởng lúc đi kinh lư. Bụi chùi tay vào áo, lén nấp
sau cửa nh́n trộm, nhận thấy sao cha ḿnh lại
có vẻ thắc mắc, sợ sệt, tại sao lại
quá sợ như vậy?
Trong câu chuyện, Bụi ŕnh nghe đại
khái rằng:” Nước nhà đang cần trai thanh niên,
khi mô thái b́nh độc lập đuổi hết lũ
giặc đế quốc xâm lược Mỹ th́ sẽ
được trở về, khi nớ tha hồ mà sung
sướng. Chính phủ sẽ tuyên dương công trạng”.
Các ông c̣n hứa hẹn rất nhiều chuyện,
nào là nhà ḿnh ḿnh ở, đường ḿnh ḿnh đi, không
chi sung sướng hơn làm dân một nước độc
lập, chẳng c̣n sợ ai bóc lột, làm bao nhiêu hưởng
bấy nhiêu. Làm th́ có giờ giấc mà hưởng th́ rất
nhiều v́ cái chi cũng được chính phủ lo lắng
cho, không có sự bất công, kẻ sang người hèn nữa.
Con cái có chính phủ nuôi ....Nhưng trước hết là
phải quét sạch cái tụi đế quốc, thực
dân. Răng chừ Mỹ ngụy chịu cuốn gói ra
đi th́ nước ḿnh sẽ rạng rỡ, chen vai thích
cánh với các nước xă hội bạn, tha hồ mà no
ấm.
Giọng các ông nói thật lưu lóat như
kẻ biết ăn ói ngay từ trong bụng mẹ.
Người bên tê có khác, chắc ở bên tê ai cũng biết
ăn nói như vậy chăng.
- Mà các đồng chí không cho đi cũng
không được, v́ quốc gia đang cần sự hy
sinh, tinh thần xung phong, sức lực của thằng
con trai, nợ nước là trai gái chi cũng phải trả.....
Câu sau chót nghe chặt chẽ nghiêm nghị,
như sợi dây lạt cuối cùng buộc vào trên mấy
cái sườn nhà ...... Lời nói như một bản án
tuyên lên, một mệnh lệnh ....
Suốt buổi Bụi chỉ thấy cha
găi đầu, găi tai dạ dạ, tưởng các đồng
chí nói dạm vậy thôi, rồi cũng để cho
thư thả vài ba ngày, không ngờ các đồng chí về
bắt đi liền, ngay đêm hôm đó. Bụi vẫn
c̣n như đang nghe giọng nói trang trọng của cha hắn,
biết không thể trốn tránh đằng nào được,
lăo thợ nề đành phải cho là các đồng chí
nói đúng.
- Dạ, các đồng chí đă cần tới
sức lực của hắn để ra giúp nước
th́ vợ chồng tui mô dám tiếc chi, bởi v́ có độc
lập mới có giàu sang hạnh phúc ...
Bụi không biết cha hắn đă đọc
đâu ra mà thuộc ḷng những câu ấy. Ngày thường
không hề nghe nói mà hôm nay trước mặt các ông này, lại
tuôn ra như cái ṿi phun nước, như con chim sáo
được người ta bóc lưỡi cho nói. Độc
lập hạnh phúc chưa thấy, chỉ thấy thằng
con trai học xong nghề, có thể kiếm ra đồng
tiền, cả nhà có thể trông cậy vào nó th́ bị
đưa đi. Gia đ́nh như cái mái nhà xiêu vẹo, vừa
đặt được một cái cột để chống
đỡ th́ có kẻ đến nhổ mất. Hết
hy vọng xây nhà xây cửa.
Bụi chỉ nghe được có đến
thế, sau đó, thấy đứa con gái thập tḥ, mụ
thợ nề trừng mắt ra hiệu cho hắn đi
chỗ khác, chỉ sợ các đồng chí cao hứng bắt
luôn. Nuôi một đứa con cho đến tuổi nhờ
cậy tốn bao nhiêu mồ hôi nước mắt, các
đồng chí cũng có con, chắc các đồng chí phải
biết.
Chỉ riêng thằng Thương là cái mặt
vênh váo như sắp được mời vào uống trà
ăn bánh nhà ông quận trưởng. Ra đi không có một
giọt nước mắt thương cha, thương mẹ,
thương em. Cái máu bên tê của hắn, chẳng biết
thâm nhiễm từ khi mô? Chưa bao giờ nghe hắn nói,
lầm ĺ vậy mà ai ngờ.
.........................
Minh Đức Hoài Trinh
(Trích trong Bên Ni, Bên Tê - NXB Nguyên Quang)
PC gơ lại từ báo Saigon Nhỏ số
644 ra ngày 26 tháng 3 năm 2004
|