Trương Chi
Kịch thơ (9/12)
Minh Đức Hoài Trinh


Hồi thứ hai
Cảnh 2


Cảnh sông nước bao la, một mái lều tranh, lưới rách phơi ngoài sân, một con thuyền câu nhỏ .
Trương Chi ngồi trên cái ghế tre, cạnh một cái bàn gỗ nát, trên để ấm tích và 2 cái bát đất mẻ .
Trong góc có 3 viên gạch làm bếp lạnh lẽo, một cái nồi đất. Tất cả sự nghèo nàn hiện ra .

Lớp 1
Các vai:
Trương Chi
Giọng nói của Định Mệnh

Trương Chi
Ơi giai nhân, hỡi giai nhân
Còn đâu thuở nào lâng lâng
Đợi chiều về ra chăng lưới
Đánh cá mang về nuôi thân

Ơi giai nhân, ơi giai nhân
Bao giờ cho hết bâng khuâng
Giọng tình đành câm từ đấy
Lệnh truyền phải biết lo thân

Dầu lệnh trên không truyền xuống
Tình ta thôi cũng đành câm
Yêu đương ai chẳng muốn
Nhưng nàng và ta . . .
Xa quá đỗi muôn trùng

Nàng, trên cao vòi vọi
Người của xứ Thiên tiên
Ta, phận hèn đá sỏi
Sao đòi mơ chốn Đào nguyên

Nhưng lòng ta ơi
Yêu rồi từ buổi ấy
Nàng vì ta mà bệnh não cuồng điên
Giá biết sớm, dù gió mưa nổi dậy
Ta quyết thề không giáp mặt người tiên

Để tim nàng ôm ấp
Hình ảnh một văn nhân
Giọng tình ta dồn dập
Khi chiều lên bâng khuâng

Giọng Định Mệnh
Ngươi điên rồi
Trương Chi ơi
Ngươi hãy ra khỏa nước
Thử nhìn xem mặt mình
Phận ếch nhái sao dám đòi mơ ước
Một chiếc thuyền câu ngày tháng lênh đênh

Ngươi có biết chăng ?
Nghèo không được quyền thương nhớ
Nghèo không được quyền ngóng trông
Nghèo ngày đêm lo kéo vó
Hò khoan giọng hát lướt trên sông

Trương Chi
(Ngước mắt nhìn lên trời oán trách)

Định mệnh sao khắc khe
Khéo bày chi xấu đẹp
Vải bố hờn lụa the
Đài trang khinh lều xép

Nhưng đài trang hay lều nát
Cũng đã một lần yêu thương
Những buổi chiều về thơm mát
Nàng, lắng nghe
Ta, cất giọng du dương

Từ buổi rời cung cấm
Ta mang theo hình ảnh của giai nhân
Quên kéo vó mãi buồn thân phận hẩm
Mấy đêm ròng nghe gió lướt ngoài sân
(Giật mình)

Có tiếng lá
Hay người yêu tìm đến
Để cùng ta ngâm bản nhạc xuân tình
Giai nhân ơi
Đây gấm vóc ta dệt bằng thương mến
Đây lâu đài xây với bóng trăng chênh

Giọng Định Mệnh
Điên rồi, Trương Chi ơi
Người yêu nào thèm đến
Chỉ là tiếng gió vi vu
Sóng vỗ con thuyền lướt bến

Từ mấy hôm nay,
Trương Chi, người đã ốm
Nói liên miên lời cuồng dại mê man
Phận xấu xí nghèo hèn sao dám hỗn
Bệnh tương tư là bệnh kẻ giàu sang

Trương Chi
Giàu sang, giàu sang
Ước gì ta được giàu sang
Để ta mang kiệu rước nàng về đây
(Tha thiết)

Ôi nhan sắc thơ ngây màu nắng sớm
Hồng, đôi môi mởn cánh đào tơ
Huyền, mắt nhung chứa đựng cả trời mơ
Liễu, tóc xõa như màn tơ liễu rủ
Nhan sắc ma quái hay thần tiên quyến rũ
Mỵ Nương nàng, giờ đang ngủ say sưa
Riêng mình ta ngồi đếm cánh sao thưa
Nghe sóng vỗ hững hờ ngoài bến vắng

(còn tiếp)