Trương Chi

Kịch thơ (8/12)
Minh Đức Hoài Trinh


Lớp 5

Mỵ Nương
Lương Y
Phu Nhân
Kiều Nhi
Trương Chi

Trong lúc Mỵ Nương đang than tiếc giấc mơ th́ bên ngoài thấp thoáng bóng Lương Y, Phu Nhân và Kiều Nhi. Chờ Mỵ Nương nằm xuống, cả ba người lần lượt vào. Phu Nhân ngồi bên giường cầm tay Mỵ Nương lo lắng. Kiều Nhi đứng sau lưng Phu Nhân.
Lương Y khoanh tay trước rèm im lặng một khắc, rồi vẫy tay ra hiệu cho Trương Chi đang nấp sau rèm cất giọng hát .
Mỵ Nương tỉnh dần.
Mọi người đều say mê nghe một lúc. Lương Y đến án thư ngồi viết kê đơn thuốc. Kiều Nhi sửa lại chậu hoa.
Mỵ Nương lần lần ngồi dậy, mỉm cười, sửa xiêm áo rồi đi dần đến rèm. Bên trong Trương Chi cũng đi lần ra, hai người vừa trông thấy nhau, nửa phút im lặng .


Mỵ Nương
(Giọng kinh ngạc)
Chàng? Trời ơi đấy là chàng ?

Trương Chi
Nàng .. .
(Đứng sững một lúc rồi cũng đưa tay lên che mặt)

Mỵ Nuong quay gót chạy vội vào giường úp mặt xuống gối thổn thức. Trương Chi hiểu ư nên cũng quay đầu chạy trốn. Lương y lắc đầu nh́n theo Trương Chi, thương hại, rồi nh́n lại Mỵ Nương, biết rằng bệnh đă giảm .

Mỵ Nương
(Chua xót)
Thế là hết, thôi tan rồi giấc mộng
Yêu quái đâu dám mượn giọng của thần tiên
Thế là phai bao ư đẹp mầu duyên
Sao tạo hóa có riêng ta tàn nhẫn
Ôi sự thực xấu xa
Kinh hoàng ghê tởm
Ta vẫn hằng mơ tưởng một văn nhân
Một kẻ tài hoa lịch sự muôn phần
Mà sự thực . . . . .

(quay lại xá mẹ)

Xin Mẫu thân tha tội
(Nằm gục mặt xuống gối)

Phu Nhân
(Cảm động và vui mừng, vuốt tóc Mỵ Nương)
Thôi con ơi, đừng nói
Mẹ xin con hăy yên nghỉ giờ đây
Giấc mộng cuồng đă chấm dứt từ nay
Tuổi thơ ai chẳng thèm say
Khi nghe hương lạ, khi mây đổi mầu .

Kiều Nhi
Sông núi hết buồn đau
Tiểu thư rồi hết âu sầu nhớ nhung
Năm canh trường, thôi lung linh bóng nến
Khung lụa đào, tơ nhện thôi ngừng giăng
Rồi mai đây hoa đăng
Tưng bừng mở hội thi văn dập d́u
Sương khuya hết đ́u hiu
Tiếng tơ ngừng áo năo
Gót hài thôi bâng khuâng
Vang vang nhịp đàn sáo
Nghiêng nghiêng làn sóng mắt giai nhân

LươngY
Và đây bài thuốc bổ tâm
Bệnh t́nh thuyên giảm mười phần c̣n hai

Phu Nhân
Hoa Đà ở chốn trần ai
Ngậm vành kết cỏ hôm mai ơn dày
Nhờ danh y đă đến đây
Lấy độc trị độc, ơn này xin ghi

Lương Y
Này sâm nhung, này cam thảo, quế chi
Bệnh cần tẩm bổ hoăn tŕ chẳng nên
Tuy mai đây sẽ lăng quên chuyện cũ
Nhưng tâm tư c̣n ủ rũ bơ phờ
Tuồi xuân đang độ ngây thơ
C̣n vui, c̣n khổ, c̣n mơ mộng nhiều

Kiều Nhi
(Cười nhẹ)
Ai chẳng thèm yêu
Trước gió t́nh ai chẳng thấy ḷng xiêu
Đêm mưa về ai chẳng thấy buồn cô liêu

Mỵ Nương
(Từ năy giờ nằm im lặng, bây giờ mới dậy đến gần giá vẽ, lấy những bức tranh chân dung của người tưởng tượng ra ngắm một lần cuối rồi xé ṿ nát)
Thôi c̣n đâu nữa
Những chiều về gây ánh lửa yêu đương
Giọng ngân dài thăm thẳm tự ngàn phương
Giọng nức nở lời nhớ thương t́nh tứ

Ngưu Lang ơi
Giá đừng yêu Chức Nữ
Th́ mực đời không ghi trang lệ sử của người tiên
Th́ trần gian không theo vết mối t́nh điên
Th́ trần thế không ưu phiền tưởng nhớ
T́m tiếng gió, nhưng nào đâu thấy gió
Trông theo mây, mây đă đổi muôn h́nh

Thôi hết rồi giấc mộng của ngày xanh
Màu t́nh ái hay long lanh màu lệ
Giá đừng gặp th́ t́nh không biến thể
Giọng thần tiên vẫn tưởng giọng của người tiên

Tan rồi giấc mộng cuồng điên
Phai rồi hoa lá của miền tương tư
(Gục mặt vào tay ngồi xuống )

(Hết hồi thứ nhất)