Trương Chi
Kịch thơ (7/12)
Minh Đức Hoài
Trinh
Lớp 4
Mỵ Nương
Văn Nhân
(Cảnh 1 Màn 2)
( Vẫn cảnh pḥng Mỵ Nương . Mỵ Nương ngủ
mơ thấy ngồi uống rượu với văn nhân.
Đèn mờ thấy My Nương nằm ngủ . Thỉnh thoảng thở
dài rồi nói lảm nhảm.
Một tấm màn mỏng
rơi xuống cho cảm giác
sống trong giấc mộng. Bóng văn nhân
bước ra, đến cạnh giường Mỵ Nương
.
Tấm màn kéo lên, đèn
sáng dần. Mỵ Nương mở mắt, mỉm cười, ngồi dậy sửa lại xiêm áo.
Hai người cùng đến bàn để sẵn khay rượu. Xa xa có tiếng
sáo .)
Mỵ Nương
Em chờ chàng đă từ
muôn kiếp trước
Măi kiếp này mới được
hẹn ḥ nhau
Mỗi giọt sương đêm là một lời
nguyện ước
Em cầu xin cho ta gặp
lại kiếp nào sau
Chàng hăy nh́n xem
Một v́ sao đang lấp
lánh
Đấy là người bạn quư của trần
gian
Bạn an ủi những ai tâm hồn giá
lạnh
Và cuộc đời ai cô quạnh lang thang
Văn nhân
Ḷng ai đang
hoang mang
Trần gian chăng?
Hay giấc mộng vàng là đây ?
Trời thanh thanh màu mây
Rừng xanh xanh màu cây
Chung quanh ta vạn vật ngát hương say
Mỵ Nương
(Rót rượu ra chén)
Xin mời chàng cùng nâng
chén ngọc
Rượu ái ân từ vạn
kiếp xe duyên
Bóng hạnh phúc mờ tan trong phút chốc
Hăy cùng em sống trọn
giấc mơ tiên
Văn nhân
Giấc mơ tiên
Hay vườn t́nh ái thiêng liêng
Rượu ủ men duyên
Ven sông thấp thoáng bóng thuyền xa xa
My Nương
Em xin dâng
chàng
Cạn chén này, đây chén
nữa là ba
Rượu càng say, đời càng đẹp
Ḷng càng tha thiết t́nh
Sao chưa mờ, ánh nến vẫn
lung linh
Văn nhân ơi,
Đây áo xiêm em c̣n
ngát hương trinh
Văn nhân
Ánh trăng vời vợi soi t́nh lứa
đôi
Rươu tô hồng đôi môi
Rượu ngời xanh đôi mắt
Cầm tay nhau mà thôi
Ngoài trời sao chưa tắt
Kiếp này ta yêu nhau
Yêu đến kiếp nào sau
Và kiếp nào sau nữa
Ngh́n kiếp không hề biết khổ đau
Mỵ Nương
Tạ ơn chàng
Từ nơi nào muôn dặm
Không quản xa xôi thăm
thẳm núi sông
Không phụ ḷng em ṿi
vọi ngóng trông
Đến cùng em đêm nay
Cùng em cạn
chén say
Cùng em mơ
duyên đẹp
Quên vị đời đắng
cay
Văn nhân ơi,
Nếu là thực, xin hăy là măi
măi
Nếu là mơ, xin mơ
chớ vội tàn
Hằng vạn kiếp mới có một cuộc
t́nh điên dại
Đừng theo dấu bèo, chưa hợp đă ĺa tan
Văn nhân
Mỵ Nương nàng
Sao nói chi những lời ngờ vực
Kiếp này đây ta đang hẹn ḥ nhau
Tay cầm tay, ta nguyện đến kiếp nào sau
Này rượu, này hoa, này đàn,
này sáo
Đây toàn là cảnh thực
Ta bên nàng náo nức đợi
xe duyên
Để cùng nhau xây đắp
mối t́nh điên
Nàng, gác tía lầu son
Ta, lái thuyền ngư phủ
Bao chờ đợi
ước mong
Ngày quên ăn, đêm quên ngủ
Bao cầu xin than khóc
Hôm nay đây, giờ kết tóc xe tơ
Thực đấy mà, nào đâu
phải trong mơ
Mỵ Nương
Vần đời
hay vần thơ
Bên chàng em vẫn c̣n
ngờ chiêm bao
Ngoài kia thiêm thiếp v́ sao
Gác trên đỉnh lạnh . . . Kiếp nào giá băng ?
(Hốt hoảng)
Phai rồi chăng?
Nghe đâu đây vẳng tiếng gà xa xa
Văn nhân ơi
Em dâng chàng
đây chén nữa là ba
Đây chén nữa là ba
(Tiếng gà gáy nghe rơ
dần, tấm màn mỏng buông xuống, đèn tắt cho Mỵ Nương
lui về giường nằm, và văn nhân
có đủ th́ giờ đi
vào, đèn bật sáng)
( Mỵ Nương
giật ḿnh ngồi dậy, nh́n chung quanh
nói lảm nhảm)
Đây chén nữa là ba
Chàng đâu rồi?
Sao chỉ là giấc mộng ?
Chàng đâu rồi?
Sao không ở lại
sống cùng em
Phai chi vội hỡi màu đêm
Gối chăn xô lệch, êm đềm giấc mơ
Văn nhân ơi,
Sao ngắn ngủi bài thơ
Một giờ sống trong mơ
Là một đời cơi thực
Là nhạc muôn tiếng tơ
Văn nhân ơi,
Chàng đi, em vẫn c̣n
chờ nơi đây
(Nằm vật xuống)
(Hết lớp 4)
C̣n tiếp