Trương Chi
Kịch thơ (6/12)
Minh Đức Hoài Trinh
Phu nhân
Là tên đánh cá
Trời ơi con gái ta
Một tiểu thư khuê các
Có thể nào đi khao khát đứa cùng đinh
Thánh thần đâu ?
Có hiển linh xin về tất cả
Chứng minh phút này
Không, không thể ngâu vầy hạt ngọc
Thôi th́ đành tang tóc một thời xuân
Lương Y
Thưa Phu Nhân, xin Phu Nhân
Bệnh tiểu thư không nên để lần khân
Càng lâu càng nhập tâm thần càng nguy
Chuyện ngâu vầy khoan nói đến làm chi
Mỵ Nương
(Từ năy giờ nằm yên, bỗng ngồi dậy nói
lảm nhảm)
Lệ sầu dâng mi
Một v́ sao nhỏ ra đi
Hai v́ sao nhỏ thầm th́ nhớ thương
Phu Nhân
(Khổ sở)
Trời ơi đau thương, trời ơi thê
lương
Nh́n con ḷng mẹ trăm đường xót xa
Mỵ Nương
Trời bao la, nước bao la
Khi trời nước đă cùng pha sắc chiều
Thấp thoáng con thuyền yêu
Bóng người quân tử cô liêu
Văn nhân ơi
Xin mời chàng hăy đến
Để cùng em ch́u mến một bông hoa
Kiều Nhi
Ái t́nh là yêu ma
Rượu t́nh là rượu hận
Thượng đế sinh người ra
Lương Y
Sao c̣n sinh vương vấn
Kiều Nhi
Nếu trời đừng có sao
Giọng người đừng t́nh tứ
Khúc nhạc đừng ly tao
Gió chiều đừng tư lự
Nhưng trời nhiều sao quá
Hương yêu ngát mọi vườn
Khi bóng chiều sắp ngả
Nhạc chiều lên du dương
Mỵ Nương
Nhạc du dương nên tơ t́nh vương vương
Nhạc du dương nên trần thế biết yêu
đương
Nhạc du dương nên ma quái tự muôn phương
Nhạc du dương nên hoa lá ngát trầm hương
Phu Nhân
(Rên rĩ)
Ái nhi ơi, vườn xuân hoa chưa nở
Hương xuân c̣n bỡ ngỡ một màu xanh
Lương Y
Cuộc đời phù thế mong manh
Ngày mai ai biết dữ lành làm sao
Chưa thanh b́nh đă binh đao
Trẻ thơ vừa mới ngày nào hôm qua
Phu Nhân
(Mơ mộng)
Mới hôm qua bước đi c̣n chập chững
Tiếng reo cười như dựng cả mùa xuân
Hôm qua mùi sữa mẹ
C̣n thơm trên làn môi
Đôi cánh tay nhỏ bé
Chưa đủ ôm cuộc đời
Nhưng thôi rồi c̣n đâu nữa
Miệng thơ ngây thỏ thẻ những lời hoa
Kiều Nhi
Xin Phu Nhân bớt xót xa
Mệnh người làm trọng
Tiểu thư hằng trông ngóng t́nh ca . . .
Lương Y
Hăy nên t́m đến chàng ta
Phu Nhân
(Giận dữ)
T́m đến chàng ta?
Kiều Nhi
(Mơ màng)
T́m đến chàng ta?
Lương Y
Vâng, t́m đến chàng ta
Lấy độc trị độc ấy là thuốc tiên
Mỵ Nương
(Lảm nhảm)
Một phút cũng nên duyên
T́nh lang ơi, một phút cũng nên duyên
(Đèn mờ, màn hạ)
C̣n tiếp