Trương Chi
Kịch thơ (5/12)
Minh Đức Hoài Trinh
Lớp 3
Mỵ Nương
Phu Nhân
Lương Y
Kiều Nhi
Mỵ Nương
(Ngồi dậy vừa gỡ tóc vừa ngâm)
Lên với em
Trên v́ sao rực rỡ
Cùng em nghe nhịp thở của không gian
Nghe vũ trụ hoang mang
Trong cuộc sống thoáng vang lời thổn thức
Nhan sắc phai mờ
Ngón tay gầy máu đẫm mấy đường tơ
Trên vạn nẻo người bơ vơ lỗi
hướng
Lên với em
Dầu chỉ là mộng tưởng
Để cùng em tận hưởng
Quên hết nợ trần gian
(Ngâm đến đây Mỵ Nương lại nằm
vật xuống giường)
(Lương Y đứng ẩn sau màn, thấy Mỵ
Nương nằm xuống mới bước
ra ngồi chẩn mạch. Phu nhân và Kiều Nhi theo sau)
Lương Y
Đây chỉ là tâm bệnh
V́ ưu tư, v́ sầu năo nhớ thương
Hẳn là ngọn gió yêu đương
Thổi con bướm lạ vào vườn thơ ngây
Chẳng cần vái Đông, Tây, Nam, Bắc,
Chẳng cần lo thuốc sắc, cháo nghiền
Chỉ nên ḍ hỏi căn nghuyên
V́ đâu có sự người tiên kẻ trần
Phu Nhân
(gật gù)
Kiều Nhi, con vẫn ở gần
Chắc con hẳn biết một phần v́ đâu
V́ đâu thức suốt canh thâu?
Giọng đàn thánh thót pha màu thê lương
V́ đâu những chiều sương quạnh quẽ
Thơ thẩn dạo vườn lặng lẽ trầm
ngâm
Tóc xanh biếng cả cài trâm
Mắt xanh, xanh lệ
Âm thầm v́ đâu?
Kiều Nhi
Thưa Phu Nhân từ lâu con đă biết
Tiểu thư hằng tha thiết một ḷng yêu
Hoàng hôn ngả ánh vàng xiêu
Tiều thư đợi gió chiều lên tiếng hát
Giọng đầm ấm, lời du dương thơm mát
Dục ḷng ai khao khát mối t́nh chân
Ḷng tiểu thư mơ tưởng một văn nhân
Có giọng hát ru hồn, có tài năng, tuấn tú
Nhưng con đă ḍ la xem thử
Chàng là ai ?
Từ đâu lạc bước đến đây chăng
?
Phu Nhân
(Vội vàng)
Thế chàng là ai ?
Lương Y
(Thong thả)
Chàng là ai?
Kiều Nhi
(Ngần ngừ)
Thưa là . . . là tên đánh cá ở ven sông
Phu Nhân
(Xót xa)
Là tên đánh cá ở ven sông
Lương Y
(Nhắc lại giọng suy nghĩ)
Là tên đánh cá ở ven sông . . .