Trương Chi
Kịch thơ (4/12)
Minh Đức Hoài Trinh
Phu nhân
Mẹ xin con, mẹ xin con chớ nói thêm
Hãy nằm yên nghỉ . . .
Mỵ Nương
Êm đềm tiếng ai
Bao giờ cho đến ngày mai
Để người ở chốn Thiên thai trở về
Ôi giọng vàng say mê
Khiến lòng ai đã não nề vì ai
Phu Nhân
(nhìn con lo sợ)
Mỵ Nương ơi, Mỵ Nương ơi,
Sao con lại thốt những lời cuồng điên
Đời thực tế người tiên đâu có
Mà con mơ tiếng gió đưa lên
Mỵ Nương
(Giọng khờ dại)
Một chiều sông nước mông mênh
Có con thuyền nhỏ lênh đênh hải hồ
(Lại nằm xuống mệt nhọc)
Phu Nhân
Trời ơi, con tôi điên rồi chăng?
Trong cơn mê hoảng nói năng khác thường
Hay vì quỷ ám ma vương
Hay là ăn ngủ thất thường chi đây
Vầng dương đã hây hây màu thắm
Ái nhi còn say đắm cuồng mơ
Mỵ Nương
(Vùng dậy cười vui, chỉ tay lên không trung)
Ha ha ha
Hãy ngừng đi những phím tơ
Ngừng tất cả nhạc, thơ, đàn, sáo
Hãy ngừng đi tố bão cuồng phong
Này đây giờ phút chờ mong
Bóng ai thấp thoáng qua song trước mành
Trời bên ngoài xanh xanh
Giọng ngân dài thanh thanh
Lệ ai ngừng long lanh
( Mĩm cười đưa tay ra vẫy rồi
nằm vật xuống)
Phu Nhân
(Kêu gào)
Con tôi điên rồi, con tôi điên rồi
Phu Quân ơi, Kiều nhi ơi
Cứu tinh nào hiện đến cứu con tôi
(Kiều Nhi chạy vào hốt hoảng)
Kiều Nhi
Thưa Phu Nhân có điều chi lo lắng
Phu Nhân
(Chỉ tay về phía Mỵ Nương đang nằm mê
man)
Kiều Nhi ơi
Cay đắng ấy trời xanh
Tiểu Thư, Mỵ Nương, con gái ta . . .
Kiều Nhi
Thưa làm sao ?
Phu Nhân
Loạn thần kinh
Suốt đêm không ngủ vật mình khóc than
Có những lúc mơ màng tiên cảnh
Có những khi lanh lảnh giọng cười
Chợt sầu héo, chợt vui tươi
Tay chân run rẩy khắp người . . . . .
Mỵ Nương
(Vùng dậy hét lên làm mọi người giật mình)
Im ngay
(Đổi giọng tha thiết)
Chiều đã về đây
Gió chiều hây hây
Thổi về đây, ôi giọng hát cuồng say
Kìa bóng ai thấp thoáng
(Chỉ tay qua mành)
(Khán giả trông thấy hình bóng một văn nhân đang
đi lại .
Đấy là người tưởng tượng của
Mỵ Nương. Phu Nhân và Kiều
Nhi không trông thấy gì cả )
Văn nhân ơi, xin chàng hãy dừng chân
Hồn em đây, hồn trong trắng vô ngần
Vườn phai nắng, mi dâng dâng màu lệ
Văn nhân ơi, đây lối về dương thế
Đầy lá hoa cây cỏ ngạt ngào hương
Chàng nghe chăng khúc nhạc yêu đương
Có bướm múa,
Giọng Nghê-Thường trong nắng ấm
(Lảo đảo gần ngã, Phu Nhân vội đến
đỡ nằm xuống)
Phu Nhân
Trời cao, cao thăm thẳm
Xin độ trì cho con hết cuồng si
Kiều Nhi
Thưa Phu Nhân, cách đây vài mươi dặm
Con nghe đồn có một vị danh y
Phu Nhân
Bệnh Tiểu Thư ta đã gần nguy
Con lo cấp bách hoãn trì chẳng nên
(Phu nhân và Kiều Nhi vào)
Hết lớp 2