Trương Chi

Kịch thơ (3/12)
Minh Đức Hoài Trinh

Lớp 2
Mỵ Nương
Phu nhân
Kiều Nhi


(Mỵ Nương nhẹ nhàng đi từ ngoài vào, ngồi một lúc rồi đứng dậy đến giướng, giáng điệu thắc mắc)

Mỵ Nương
Người mơ ơi,
Ngày gặp gỡ em nào đâu dám tưởng
Tim lảo đảo say men từ vạn hướng
Chàng hay chăng ?
Hơn một kiếp em chờ
Tháng năm về, hận tủi mấy đường tơ
Đàn ngừng phím,
Thoi ngừng đưa
Khung giăng nhện
Hoa nở, hoa tàn, em nào biết đến
Đêm năm canh nh́n nến lạnh lùng rơi

(Ôm đàn dạo một khúc rồi bỏ đàn xuống, gục đầu vào tay Phu nhân nhẹ nhàng bước vào. Xa xa có tiếng mơ báo tàn canh )

Phu nhân
Mỵ Nương ơi
Đêm sắp mờ, sao vẫn c̣n thao thức
Con nghe chăng tiếng mơ báo tàn canh
Con gieo chi những giọng đàn u uất
Từng phím rơi như từng giọt lệ long lanh

Mỵ Nương
Xin mẹ hăy yên ḷng
V́ trời xuân nóng bức
Gió thổi động ngoài song
Nên tâm thần u uất

Phu Nhân
Con nói lạ, tuy ngoài song vắng gió
Nhưng đêm tàn sương ướt đẫm vườn xuân
Lạnh hoa lá, run run từng ngọn cỏ
Riêng ḿnh con thao thức chốn khuê trung
Chắc con có điều chi sầu tủi
Mà mẹ cha không hiểu nổi ḷng thơ
Nói đi con, để mẹ chờ
Ngọc châu nào dám hững hờ với con

My Nương
(Giọng lạnh lẽo)
Hoa lá lạnh nhưng riêng con nóng bức
Chán vườn xuân chim én mơi ṃn bay

(Phu nhân lắc đầu,Mỵ Nương nh́n vào không trung,
quên mẹ c̣n trong pḥng, ngồi tựa vào thành giường )


Phu Nhân
Hay con có điều chi phiền năo
Mẹ xin con hăy báo giùm ngay

Mỵ Nương
Một v́ sao đang lảo đảo cuồng quay
Hai v́ sao đang khép nép ẩn sau mây

Phu Nhân
(Hốt hoảng để tay lên trán Mỵ Nương)

Con nói chi?
Trời ơi, con đang sốt
Loạn tinh thần hoảng hốt những lời điên

(Muốn d́u Mỵ Nương nằm xuống nhưng Mỵ Nương không theo)

Mỵ Nương
Có ai về chốn thiên tiên
Mang theo giọng hát của miền trần gian

(Nằm xuống giường mệt nhọc)

Phu Nhân
V́ đâu đến nỗi lầm than ?

Mỵ Nương
(Nh́n mẹ giọng tỉnh táo)

Mời mẹ về an nghỉ
Trời ơi, nồng cơn sốt chỉ thường thôi .

Một v́ sao ngập ngừng rơi
Hai v́ sao khóc, lệ ngời bóng đêm
Ḱa ánh trăng êm
Ngừng trên mái tóc.