Trương Chi

Kịch thơ (2/12)
Minh Đức Hoài Trinh

Kiều Nhi
(Ngơ ngác)
Công Nương chờ mong chi
Mà tâm hồn khắc khoải
Long lanh màu lệ ứa đôi mi
Quên trang điểm áo xiêm
Quên vườn xuân nắng chói

Mỵ Nương
Ta chờ mong
Từ lúc vầng dương le lói
Đến buổi trăng thoi thóp tàn
Ngày đêm ta hằng đợi
Ngọn gió chiều đưa giọng hát của t́nh lang

Đă mấy lâu rồi
T́nh lang ơi, chàng làm sao biết được
Em đón nghe đây, ôi giọng hát thần tiên
Giọng mê say t́nh tứ, giọng cuồng điên
Để xui khiến tâm hồn em mơ ước . . .
T́nh lang ơi . . .

Kiều Nhi
Thưa Công Nương h́nh như . . .

Mỵ Nương
Đây rồi

(Giọng hát vẳng đến, cả hai cùng lắng nghe .
Giọng hát ngừng, My Nương mơ màng luyến tiếc)


Chàng hẳn phải là một thanh niên tuấn tú
Một văn nhân rất lỗi lạc tài hoa
Một nhạc sĩ với tâm hồn phong phú
Một thi nhân yêu chuộng cảnh bao la

(Quay lại phía Kiều Nhi)

Kiều Nhi em hăy cố ḍ xem thử
Chàng là ai, từ đâu lạc đến xứ ta .

Kiều Nhi
(Mỉm cười ranh mănh)

Vâng, thưa Công Nương, nhưng bóng chiều sắp ngă
Mời Công Nương rời gót dạo hoa viên
Mùa xuân về hơn cả chốn thiên tiên
Nào Mai trắng, Mai vàng, Lan Bạch Ngọc
Đào nở thắm cả trời xuân một góc
Này Hồng Nhung, Hồng Quế với Trà Mi
Ai thoáng nh́n qua đều lưu luyến bước chân đi
Đều say đắm mê ly
Lời ngợi khen nức nở

Mỵ Nương
Ta cũng biết, tuy vườn xuân rực rỡ
Nhưng ḷng ai, hoa chớm nở một cành yêu
Đêm ngày đợi ánh vàng xiêu
Giọng ai t́nh tứ gió chiều nâng lên

Vị lời em nài nỉ
Ta vui ḷng ra ngoạn cảnh hoa viên
Mặc dầu tâm trí đảo điên
Tơi bời quanh quất trong miền tương tư

(Hai người cùng vào . Kiều Nhi ra châm đèn cầy .
Tiếng hát Trương Chi vẳng đến)

(Hết lớp 1)