Trương Chi
Kịch thơ (11/12)
Minh Đức Hoài Trinh
Hồi thứ Ba
Cảnh 3.
Cảnh một gian pḥng khách rất lộng lẫy,
có đủ trướng, màn, nhung, gấm, hoành phi, câu
đối, b́nh hoa)
Lớp 1
Mỵ Nương
Kiều Nhi
Mỵ Nương
(Đang ngồi thêu)
Đă mấy thu qua rồi
Vết thương c̣n rướm máu
Mối hận t́nh chưa vơi
Những khi chiều về áo năo
Bao nhiêu tài tử văn nhân
Tiếng ngựa xe không ngừng rộn rip
Nhưng hồn ai vẫn bâng khuâng
Thương tiếc cung đàn lỗi nhịp
Ḷng ta hỡi, giá xưa đừng lên tiếng
Để chiều về c̣n măi giọng mê ly
Gió t́nh tứ mơn hồn hoa xao xuyến
Ai thả hồn đến bến Dương Chi
Thôi c̣n đâu nữa!
Sư thực, ôi năo nề
Cháy thiêu muôn ánh lửa
Đốt giấc mộng vàng say mê
Ngoài vườn hoa muôn sắc
Trong ḷng chưa hết tái tê
Giọng hát xưa khoan nhặt
Vẫn kéo dài như cuộc sống ai lê thê
Kiều Nhi
(Vén màn đứng nghe Mỵ Nương than hết
mới lên tiếng)
Thưa Công Nương
My Nương
(Giật ḿnh
Ḱa em
Kiều Nhi
Đă bao lần cây rớt lá
Đă bao lần chim én lượn ngoài sân
Đông rét buốt hay tưng bừng nắng hạ
Không làm ngờ́ đôi mắt của giai nhân
Ngày xuân thường qua nhanh
Một đi không trở lại
Mái tóc thuở nào xanh xanh
Ai giữ được nguyên màu xanh ấy măi
Mỵ Nương
(mỉm cười xa xôi)
Cảm lời em khuyên dỗ
Ta cũng muốn vui chơi
Nhưng khốn nỗi tim ai vùi nấm mộ
Một tấm ḷng, làm sao gửi được hai nơi
Từ khi nh́n sự thực
Biết giọng vàng không phải của người tiên
T́nh vụt chết, nhưng tim c̣n thổn thức
Tiếc giọng vàng hay tiếc giấc mơ điên
Kiều Nhi
Đời như một giấc cô miên
Xin Công nương bớt ưu phiền xót thương
Thuyền nào ghé bến yêu đương
Cũng đều chở hận lên đường mà thôi
Ái t́nh như áng mây trôi
Mong manh gió lướt, tan rồi bóng mơ
Mỵ Nương
Nhưng em ơi
Giấy ḷng đă viết bài thơ
Mực ḷng đă thắm những tờ yêu đương
Dầu cho giông tố dặm ngàn
Cũng không xóa nồi muôn hàng chữ yêu
Kiều Nhi
Xin Công Nương chớ hận nhiều
Rồi đây cằn cỗi tiêu điều nét xuân
Đời rực rỡ tưng bừng là thế
Này vàng son hoa lệ
Này gấm vóc lụa là
Một cuộc đời Vương Đế . . .
Mỵ Nương
(Lắc đầu)
Không say người bằng một giọng t́nh ca
Kiều Nhi
(Đổi giọng vui vẻ)
Hôm nay là ngày hội
Mời Công Nương rời gót dạo xem qua
Có múa kiếm, có thi đèn buổi tối
Có tranh cờ, đấu nhan sắc muôn hoa
Lại có cả cái nhà anh điêu khắc
Mang bát thần ra đặt giữa đám đông
Nước đổ vào là y như . . . .hiu hắt . . .
Một chiếc thuyền câu với người đánh cá
ven sông
Mỵ Nương
(Giật ḿnh)
Em nói chi ?
Kiều Nhi
(Vẫn vô tư)
Người đến xem không ngớt
Chẳng biết rằng có quỷ thuật ǵ đây
Màu đá trắng điềm gân hồng phơn phớt
Trông nhẹ nhàng như một đóa hoa mây
Mỵ Nương
(Trở nên vui vẻ)
Nghe mấy lời em tả
Ta cũng muốn xem
Chiếc bát thần bằng đá
Nhưng ngại người đông lại phải chen
Vậy em hăy đi ngay
Mời người điêu khắc vào đây
Bảo rằng Tiều thư muốn ngắm
Bát thần như đóa hoa mây
Kiều Nhi
Thưa vâng
Tha hồ ta được ngắm
Chung quanh ta sẽ không có người chen
Bát thần từ muôn dặm
Bao nhiêu lời ngợi khen
My Nương
Ḷng ta bỗng xôn xao
Như có người mong đợi
Hồn ta bỗng khát khao
Như tin miền xa tới
Mà lạ thật theo lời Kiều Nhi nói
Sao bát thần lại in bóng thuyền câu
Là ảo thuật hay yêu ma thần thoại
Ta sẽ đ̣i mua, dù giá có đắt đến đâu
Mà sao ta vô lư
Mới nghe đă đợi chờ
Chưa kịp ḷng suy nghĩ
Vội ch́m trong ước mơ
(Có tiếng động)
C̣n tiếp