Trương Chi
Kịch thơ (10/12)
Minh Đức Hoài Trinh
Giọng Định Mệnh
Thôi đi Trương Chi
Ta khuyên người bớt cuồng si
Hăy dẹp mối t́nh lâm ly
Mấy ngày không cơm cháo
Từng cơn sốt điên cuồng
Người sẽ chết trong một đêm mưa băo
Ôm mối t́nh mộng ảo đến Thiên vương
Nàng, đẹp như lan Bạch ngọc
Người, xấu như vũng bùn đen
Nàng, vui tươi trong gấm vóc
C̣n ngươi, lều tre xơ xác đă quen
Trương Chi
(Cười điên dại)
Ha ha ha, lều tre xơ xác đă quen
Nhưng người tiên cũng đă từng phen yêu ḿnh
Mỗi chiều sông nước lênh đênh
Con thuyền thả lưới giăng t́nh trêu ai
Nhan sắc sẽ mờ phai
Nhưng chân t́nh bất diệt
Đẹp hôm nay, không đẹp nữa ngày mai
Mà t́nh ái càng lâu dài càng thắm thiết
Giọng Định Mệnh
Điên quá rồi chăng ?
T́nh người tuy thắm thiết
Nhưng ai thèm đoái hoài
Môi hồng và mắt biếc
Dành riêng chốn Thiên thai
Trương Chi
Thế c̣n giọng hát?
Nàng yêu ta v́ giọng hát mênh mông
Người ta tuy rỗ lác
Nhưng mỗi chiều khi nắng ngả bên sông . . .
Ta thả giọng t́nh ru người khuê nữ
Tuy không gấm vóc, vàng son, dinh thự
Mà giọng ta t́nh tứ suốt ngày đêm
Đôi cánh tay làm việc
Giọng t́nh ta say sưa
Mối t́nh ta thắm thiết
Mái t́nh che nắng mưa
Giọng Định Mệnh
Lưới cá ban chiều không phải sơn hào hải
vị
Giọng hát ban chiều không bằng nệm ấm chăn
êm
Mối t́nh tha thiết không sánh vàng châu ngọc quư
Lều nát ban chiều không che sương nắng ngày
đêm
T́nh ngươi đành tuyệt vọng
Ôm hận xuống tuyền đài
Xác trôi theo gió sóng
Dạt dào không ngày mai
Trương Chi
Mỵ Nương ơi
Ai sinh ra nhan sắc
Để cho nàng mang đôi mắt huyền nhung
Ta phận hèn sao lọt chốn thâm cung
Ḱa chim bướm biết chung đôi sát cánh
Ta xơ xác lều tre sương gió lạnh
Nàng huy hoàng cô quạnh ngợp bơ vơ
Kiếp nào xưa sao không hẹn nhau chờ
Nên để kiếp này đây tơ lỗi phím
Ngày mai khi sao lịm
Chắc ta sẽ không c̣n
Gửi nhờ làn gió tím
Mang tin đến lầu son
Gió sẽ bảo với nàng ta đă chết
Hồn bơ vơ như xác cũng bơ vơ
Gió sẽ khóc t́nh kiếp này chợt hết
Nhưng kiếp sau và . . . vạn kiếp nữa ta chờ
Mỵ Nương ơi
Nàng yêu nhạc, hồn ta vương trong nhạc
Nàng yêu hoa, hồn ta kết thành hoa
Gió u uất khi chiều lên tiếng hát
Riêng gửi nàng, đây khúc hận t́nh ca
Giọng Định Mệnh
Đêm tàn sao sắp phai
Lời cuối cùng than thở
Ngừng tiếng trong ngày mai
Giọng t́nh thôi nức nở
Trương Chi
(Đứng dậy bước ra sân)
Hỡi Thượng đế hiền từ xin tha tội
Đây con đường về cơi chết thênh thang
Nếu có phải yêu đương là lầm lỗi
Và ái t́nh chỉ dành riêng những kẻ giàu sang
(Quay về hướng lầu Mỵ Nương)
Mỵ Nương hỡi, xin cùng nàng tạm biệt
Duyên kiếp này ta hẹn lại kiếp nào sau
Và sông nước, đây là giờ vĩnh quyết
Trút hơi tàn trọn một kiếp thương đau
(Giông tố nổi, sấm chớp.
Đèn tắt một lúc cho đủ th́ giờ làm ngă cái
lều)
Lớp 2
(Đèn bật sáng, thêm cô gái mua cá)
Cô Gái Mua Cá
(Đứng im lặng , nh́n chung quanh, có vẻ thông
cảm hoàn cảnh)
Thế là hết một kiếp người xấu số
Đă nghèo hèn lại bướu tật bên lưng
Nơi bến vắng chiều chiều cơn sóng vỗ
Nhưng giọng ḥ thôi xao xuyến không trung
Anh Trương Chi từ nay c̣n đâu nữa!
Đợi chiều lên thả lưới ở ven sông
Trời cay nghiệt, không xe cho đôi lứa
Nhưng . . . xe làm sao. . .
Lầu son với thuyền nát ngư ông !!!
Ai bày ra tiếng hát ?
Để cho người say mê
Để thần tiên khao khát
Để cho sầu lê thê
Ai bày ra yêu đương ?
Để cho ḷng vấn vương
Để cho tim thổn thức
Để muôn đời tiếc thương
Trên đường về cơi chết
Một linh hồn lang thang
Anh Trương Chi từ nay thôi đă hết
Trong nhịp chèo ai nghe nữa tiếng ḥ khoan
(Màn hạ trong ánh đèn mờ dần)
C̣n tiếp