rương Chi
Kịch thơ
Minh Đức Hoài Trinh
Thế gian thường nói :
“ Đời chỉ đẹp khi t́nh yêu dang dở “
Thiên t́nh sử Trương Chi Mỵ Nương là một
chuyện t́nh đẹp nhất.
Câu chuyện ngàn xưa xao xuyến trong tâm hồn dân
tộc, được Minh Đức Hoài Trinh làm sống
lại với tất cả rung cảm tha thiết, tế
nhị, say mê, bằng tâm hồn ḿnh trong cuộc sống
nơi hải ngoại. Sự rung cảm chân thực
của tác giả đă tạo nên những vần thơ
đẹp và sống động làm người
đọc có cảm tưởng như Mỵ Nương
đă kể lể với ḿnh .
”Này đây giờ phút chờ mong ,
Bóng ai thấp thoáng qua song trước mành.
Trời bên ngoài xanh xanh.
Giọng ngân dài thanh thạnh ,
Lệ ai ngừng long lanh.”
Chúng ta cũng bắt chợt trong vở kịch thơ
của Minh Đức Hoài Trinh nhiều h́nh ảnh
độc đáo, nhẹ nhàng, gợi cảm:
”Lệ sầu dâng dâng mi ,
Một v́ sao nhỏ ra đi.
Hai v́ sao nhỏ thầm th́ nhớ thương “.
Câu chuyện t́nh ngàn đời ấy, thiên t́nh sử bi
thương của Trương Chi, Mỵ Nương c̣n
sống măi v́ t́nh của những kẻ yêu nhau không bao
giờ hết trên cuộc đời. Thời gian vô
nghĩa qua đi, t́nh yêu vẫn như một h́nh ảnh tuyệt
đẹp của mùa Xuân muôn thuở c̣n vương vấn
:
”Hẳn là ngọn gió yêu đương ,
Thổi con bướm lạ vào vườn thơ ngây.”
Trong đời ḿnh ai mà chẳng một lần nghe thoáng
gợn h́nh ảnh chua xót của thiên t́nh hận ấy.
Nếu Truong Chi trở về trong chén ngọc Lưu ly, th́ chiếc
chén đó chính là những vần thơ đẹp, gợi
cảm say mê của Minh Đức Hoài Trinh làm sống
lại mối t́nh Trương Chi mà các bạn bắt
đầu thoáng hiện về .
”Trích trong Tạp chí TÂN PHONG
Tập 16, trang 14 năm 1960”
Trương Chi
Kịch thơ (1/12)
Minh Đức Hoài Trinh
Các Vai:
1 - Mỵ Nương , Con gái của Thừa Tướng-
2 - Thừa Tướng Phu Nhân
3 - Kiều Nhi, nữ tỳ
4 - Cô gái mua cá
5 - Trương Chi, người đánh cá
6 - Văn Nhân, người trong mộng của Mỵ
Nương
7 - Lương Y
8 - Người điêu khắc
9 - Giọng nói của định mệnh
Y Phục : Cổ trang
Âm Nhạc :Theo cổ nhạc : Sáo, Bầu, Tranh, Nguyệt,
Ḱm .
(Những bài hát phải chọn loại dân ca đặc
biệt )
Hồi thứ nhất
Cảnh 1 lớp 1 .
Cảnh pḥng Mỵ Nương có giường ngủ sang
trọng .
Trên án thư có một khay trà để sẵn .
Bàn chân quỳ ở giữa, trên bàn để cây đàn
tranh, b́nh hoa đẹp trong góc. Trên tường có treo vài cây
đàn khác. Một bức màn rất mỏng chăng ở
sau để khán giả có thể nh́n được
cảnh sông nước và những ǵ sẽ xảy ra.
Mở màn thấy Mỵ Nương đang đứng
tựa cửa sổ, nh́n nghiêng về phía khán giả,
nửa như muốn nh́n ra phía sông nước.
Màn 1
Mỵ Nương, Kiều Nhi
Mỵ Nương:
( Đứng tựa cửa sổ, hơi nghiêng, vừa
nh́n về phía khán giả, vừa nh́n được ra phía
bờ sông )
Chiều hôm nay ḷng ta sao quạnh quẽ ,
Sao bâng khuâng, sao thắc mắc u hoài.
Vầng dương tàn, chầm chậm áng mây trôi ,
Ta mơ ước, ta chờ mong có lẽ.
Từ màu nắng thắm ngă dài,
Tô thắm mấy bông hồng quế ,
Đến màu nắng nhạt úa phai ,
Sương chiều rưng rưng nhỏ lệ.
Ta vẫn c̣n đây,
Đứng ngồi khắc khoải ,
Ai làm sao phân tích được ḷng ta.
Mỏi cánh, chim rơi,
Một cành hoa động ở vườn xa,
Cũng đủ sức kéo ta vùng tỉnh dậy.
Chiều hôm nay,
Nhưng chiều hôm nay sao chẳng thấy
Sao chẳng nghe, hay gió giận hờn ai ,
Không thổi về giọng hát tự ngàn khơi . . .
(Kiều nhi nhẹ vén bức màn bước ra, bưng
khay trà
đặt xưống bàn rồi đến gần Mỵ
Nương)
Kiều Nhi
Thưa Công nương.
Mỵ Nương
(Giật ḿnh)
Ḱa em
Kiều Nhi
Xin Công Nương dùng trà
My NươngỒ lạ quá !
Ta cứ tưởng ngoài kia trời sắp ngă ,
Nắng sắp tàn, hoa khép cánh, bướm ngừng bay ,
Bóng hoàng hôn sắp phủ xuống ngàn cây,
Vạn vật sẽ đắm ch́m trong đêm dày u uất.
(Kiều Nhi pha trà mang đến cho My Nương)
Kiều Nhi
Xin Công Nương dùng trà kẻo nguội
Mỵ Nương
Cảm ơn em
(Nâng chén trà uống rồi nhăn mặt)
Trà không hương sắc ,
Hay là ta đă héo hắt tâm hồn.
Kiều Nhi
Sống huy hoàng trong gác tía lầu son ,
Em cũng lạ sao Công Nương c̣n than thở.
Này đàn sáo, này the nhung gấm lụa,
Một vẫy tay là bao kẻ nghiêng ḿnh,
Một cau mày hoa lá cũng hoàng kịnh
Mỵ Nương
(Gượng cười cố dấu vẻ buồn)
Để làm chi em ơi ?
Khi cuộc đời trống lạnh ,
Gấm với nhung không vá được tâm hồn ,
Sáo với đàn lấp sao nổi cô đơn !
Một mái nhà tranh ,
Một tấm chân t́nh ,
Hơn lầu vàng gác ngọc .
Mà úa héo đêm nằm nghe sương khóc,
Lạnh cơi ḷng hơn lạnh mấy mùa đông,
Mỗi phút qua là mỗi phút chờ mong .