Nguyên Trinh
NGUYÊN TRINH
Bài thơ này ta chỉ ghi cho mẹ
Để nói lên niềm hiu quạnh, cô đơn
Để nhắc nhở một thuở nào thơ bé
Khi mẹ con ḿnh lặng đứng ngắm hoàng hôn
Mẹ có nhớ đêm ngủ đ̣ hôm ấy
Trăng sông Hương vằng vặc giọng ḥ khoan
Lời ai oán thức đôi bờ sông dậy
Cô lái mơ t́nh yêu, cô lái thở than
Mẹ có nhớ những hồi chuông Diệu Đế
Tiếng vọng u trầm như điểm nét ưu
tư
Mẹ quằn quại thương người dân xứ
Huế
Sẽ c̣n gian nan v́ chinh chiến, ngục tù
Màu đất đỏ đường dốc cao Bến
Ngự
Mẹ xuống xe chậm răi bước chân lên
Hay những buổi xe qua cầu Thượng Tứ
Hồ nội thành, mẹ muốn thở hương sen
Chiều xứ Huế, trời thay nhiều tấm áo
Áo hồng tươi, tím ngát, áo xanh mơ
Đồi Nam Giao chập chờn bóng người đi dạo
Nghe gió thông t́nh tứ hát lời thơ
Mẹ có nhớ góc vườn hoa Thược Dược
Cánh huyền nhung tô thắm chốn thiên thai
Dáng mẹ u trầm, chắp tay nguyền ước
Cho đàn con vươn dậy trong tương lai
Hồ Hương Trang chiều nao trong nước quá
Mẹ ngước nh́n trời, xin dứt cơn mưa
Cho người dân nghèo bớt dầm dề, vất vả
Mắt mẹ người khi gặp ánh sao thưa
Mẹ có nhớ trên bến chùa Thiên Mụ
Mẹ thường xin mau trở lại thanh b́nh
Mẹ vẫn bảo, sợ non sông ḿnh cẩm tú
Hay làm ghen cả những vị thần linh
Ngày giờ nầy quê hương xa vời vợi
Mẹ dưới mồ có khắc khoải chờ mong
Như chúng con đây, mong ngày ấy tới
Cho mẹ con ḿnh, cho dân tộc bớt thương vong
Chờ mẹ nhé, chúng ta chờ buổi ấy
Phải có một ngày đất nước hết điêu
linh
Người dân Việt sẽ thương nhau
Như chưa ai từng thấy
Và quê hương ḿnh sẽ trở lại: NGUYÊN TRINH