:::Minh Đức Hoài Trinh:::

Khóc Mẹ


KHÓC MẸ

Dưới mộ sâu lạnh lắm
Một ḿnh mẹ cô đơn
Ngày me chết con xa me muôn dặm
Ngày đưa me gió bấc rít từng cơn

Rồi mai về quê cũ
Me thân yêu đâu c̣n
Bàn thờ lạnh, ṿng hoa tang ủ rũ
Me đâu rồi? Ai cô độc hơn con . . .

B́nh xác khô cằn cỗi
Cắm bông linh hồn tươi
Thượng Đế ơi, đường xuống mồ u tối
Xác c̣n đây, hồn đă tận muôn nơi

Bẽ bàng chưa, kẻ sống
Ngơ ngác bốn phương trời
Là cơi thực hay là cơn ác mộng
Vành khăn tang ướt đẫm lệ c̣n rơi

Tiếng cầu kinh văng vẳng
Trên nẻo đường xa xôi
Chiều tha ma hoang lạnh
Hồn ở đâu? đâu rồi?

Hồn thân yêu ơi,
Trong quan tài chật chội
Có đau chăng khi búa nện đinh vang
Có nghe chăng đây lời kinh sám hối
Giọng ai buồn cắt đoạn nẻo trần gian