|
( chuyện " tưởng tượng" rất ngắn)
của LINH BẢO - 1958
H́nh như hôm ấy trời đẹp lắm. Có một
đôi vợ chồng trẻ cùng nhau đi chơi núi
Ngũ Hành.
Ngũ Hành Sơn là một trong những thắng cảnh
miền Trung nước Việt Nam. Trên con
đường thiên lư từ Đà Nẵng trở vào, du
khách vẫn thường trông thấy năm đầu
ngọn núi mơ hồ ẩn hiện sau lớp
sương dày.
Từ xa đến chơi núi Ngũ Hành có thể đi
đường bộ một quăng dài hay hoàn toàn dùng
đường thủy cũng được, nhưng
bọn người ấy rủ nhau đi thuyền. V́
đi thuyền ngoài cái lợi được khỏe, c̣n
có thể nằm ngắm cảnh, tṛ chuyện măi cho
đến khi giật ḿnh kêu lên:
- Ơ ḱa, thuyền đă cặp bến!
Trời mùa Hạ suốt một ngày nắng gắt gao,
nhưng đêm đến rất
mát mẽ Nhất là đi chơi thuyền, hơi
nước bốc lên mát rời rợi. Nghe mái chèo khua ,
nh́n ánh trăng vàng tan ra từng mảnh dưới gịng
nước, hai người t́nh " như đă hẹn
nhau từ kiếp trước" nắm tay nhau không
biết mỏi. Họ nằm im ĺm cho đến khi
những tiếng ḥ của các cô lái đ̣ ở mấy
chiếc ghe neo bến đă xa lắm. Giọng lan dài trên
mặt nước, và chỉ c̣n nghe văng vẳng âm
thanh mơ hồ mà thôi. Khi ánh đèn điện dẫy
phố bên bờ sông trông chỉ c̣n lấp lánh như
một chuỗi sao, lẫn cả với các v́ sao trên
trời, Thạch và Huyền mới bắt đầu nói
chuyện. Không có quá khứ, không có tương lai, chỉ
có hiện tại là quan trọng mà thôi
Để kỷ niệm một cuộc đi chơi
trăng mật thơ mộng, lúc vuốt ve mớ tóc
đen như nhung của Huyền. Thạch đă lén
cắt mất một mái. Mấy hôm sau khi về nhà
chải tóc thấy hụt, Huyền mới biết.
Huyền hỏi Thạch. Thạch cười và
đưa ra một cái hộp con. Huyền dở ra xem,
nổi bật trên nền nhung hồng, một mái tóc
đen mướt buộc bằng mấy sợi chỉ
tơ hồng.
Cái ǵ cũng xinh xinh!
· *
20 năm sau.
Một hôm, trời chiều đẹp và êm đềm
như một chiều xa xưa. Một buổi chiều
rất hiếm ở cái thời bất an nầy. Có 4 cô
thiếu nữ trạc độ 16, 17 tuổi, xấp
xỉ ngang nhau. Các cô được phép theo cha mẹ
đi xem núi Ngũ Hành.
Ngồi trên đ̣ nh́n sóng nước chập chùng, mây
trắng mây vàng man mác. Gió thổi bồng lên mấy mái tóc
tơ. Vân không ca hát như mấy chị em ḿnh. Cô đang
cố đọc trong trí óc,cố tưởng
tượng tâm t́nh của mẹ cô lúc ấy ra sao.
Cái cảnh cũ nầy có nhắc lại cho mẹ cô
nhớ đến kỷ niệm xưa chăng? Hai
mươi năm trước, “ chàng “ là một anh kư
khổ, “ nàng” là một tiểu thư nghèo. Họ đă
phải tranh đấu rất nhiều cản trở
mới được gần nhau. Nhưng họ yêu nhau
lắm, yêu nhau lắm lắm!
Mà giờ đây, “ chàng” là một nhân vật có danh
vọng ,ø oai quyền, c̣n “ nàng” cố nhiên là vợ
của nhân vật ấy. Nhưng điều quan
trọng hơn hết là mẹ của bốn cô thiếu
nữ xinh xinh.
Bốn nàng tiên bé vào hang với tất cả cái ̣ân ào
của tuổi trẻ.
- Nầy, nầy, Nguyễn văn Bé ở trên đầu
ḿnh các chị ơi!
Cô em út reo lên, và cô em thứ tiếp theo:
- A, đây nầy, Nguyễn thị Lan với Trần
văn Ca. Lê Long với cô Trần thị Mỹ. Bọn
họï đứng sau lưng ta ấy.
- A ha, Mông xừ Trần Vịnh với cô Lê Hồng.
Những cái tên dù tốt hay không. Các cô đều
đọc và reo lên. Nhâùt là khi t́m được trong xó kín
nào những tên quen biết.
Vân cũng đọc, cũng t́m, nhưng nàng t́m một
đôi tên khác.
· *
Cha nàng nhăn mặt nh́n những gịng chữ khắc công
phu trên đá quay lại bảo mấy người đi
theo:
- Nầy, ngày mai bảo thợ đá đục phá
mấy hàng chữ nầy đi! Làm mất cả vẻ
thiên nhiên của một thắng cảnh! Ai lại
động đẹp như thế nầy mà chúng trèo lên
đục đẽo đến tận trên kia.
Ông chỉ lên vách động. Những cái tên Trần
văn Bé Lê Thị Tỷ hiẹân ra rơ rệt, giữa
những đám thạch nhủ lấp lánh như kim sa.
Ông dơ chiếc ba tong chỉ những gịng chữ
bảo:
- Mai phải bảo họ làm ngay, đục thế nào
cho hỏng cả chữ đi mới được.
Ông dằn mạnh:
- Bẩn cả một thắng cảnh!
Vân nh́n theo tay cha, nàng thấy đầu chiếc ba toong
đưa đi đưa lại nhiều lần trên
gịng chữ:
Nguyễn Văn Thach-Hoàng xuân Huyền .
Để kỷ niệm một t́nh yêu bất diệt . .
.
Ngày. . . Tháng . . . Năm . . .
Chợt nhớ đến những cơn gắt “
mắm tôm" của “ cụ bà” và những tấn
kịch trèo trẹo đ̣i vợ lẽ của “ cụ ông”
Vân bất giác mỉm cười.
Cuộc đi chơi động hôm nay không phải
họ đă giữ được " t́nh yêu bất
diệt" , với tất cả những cái
đẹp đẽ trong trắng của nó, mà muốân
nh́n lại cảnh cũ với những kỷ niệm
của thời trăng mật xa xưa, nhưng v́ lẽ
khác. Núi Ngũ Hành là nơi có một thứ đá rất
tốt. Hàng năm các lái buôn vẫn chất đầy ghe
chở vào Nam bán cho các hăng đúc thành thứ đá hoa
Granito. Mối lợi to đă làm cho những lái buôn tranh
nhau độc quyền khai thác đá kiện lẫn nhau, nên
ông chủ tỉnh phải đến tận nơi quan
sát nguồn lợi thiên nhiên ấy, và nhân tiện nh́n
lại cảnh cũ.
Vân cúi đầu đi trước. Lên đến
Vọng hải đài nàng cùng em nh́n xuống làn sóng
nước mênh mông bát ngát. Ngoài khơi, điểm
mấy cánh buồm trắng nhấp nhô như những
cánh bướm. Gió thổi lồng lộng tung ra bốn
mái tóc tơ óng ả.
Đưa tay lên vuốt mái tóc ḿnh Vân lại mỉm
cười. Vân cười ǵ? Vân nghĩ ǵ?
|