Chuyện tình CON MÈO
TRẮNG
Linh Bảo
Ngày Lan mới dọn nhà, lần đầu
tiên vừa bước chân lên bậc cấp, con mèo
trắng chạy đến chào đón như đã chờ
đợi Lan từ lâu. Nó cất tiếng kêu Meo Meo rồi
dụi đầu vào chân nàng, dùng ngôn ngữ của loài mèo
như để nói: “ Chúng ta làm bạn nhé! Đừng
đuổi tôi, tôi sẽ trung thành với bạn”. Thế
rồi bắt đầu từ phút ấy, con mèo cứ
quẩn chân Lan mãi không thôi.
Từ bé, Lan vẫn ngại gần chó mèo.
Cứ đến đâu có bóng dáng mọi thứ chim thú là
Lan hắt hơi ngạt thở, ngứa ngáy cùng mình. Và
nếu ban ngày Lan đến chơi nhà ai có nuôi chó mèo thì
tối về thế nào cũng nổi cơn ho hen liên miên.
Biết mèo, biết mình, Lan không để cho
con mèo trắng vào nhà, tuy lúc nào nó cũng chực chờ
sẵn, cứ đợi Lan mở cửa là cố xông vào.
Cuộc tranh đấu xâm nhập và bảo vệ lãnh
thổ giữa Lan và con mèo không quá gay cấn, nhưng
cũng không kém phần quyết liệt. Ai cũng biết
mình muốn gì, và cả hai tranh nhau chi li từng tấc
đất để đạt mục đích của mình.
Phần Lan dù cố giữ phép lịch sự, nhưng
nếu cần, chẳng hạn khi thấy đối
phương quá u mê, nhất định vượt đèn
đỏ thì cũng hết khách khí.
Còn con mèo tuy bé nhỏ nhưng rất nhanh
nhẹn. Chỉ một cái nhún mình, nó có thể chui
dưới chân Lan, vọt qua khe cửa nhanh như
chớp. Lan phản ứng bằng một cái quét chân
rất mạnh, tưởng như hất được
cả tảng đá, huốâng chi đối phương
chỉ là một con mèo tí hon, cả thân hình độ hai
gang tay mà cũng chẳng nặng bao nhiêu.
Sau nhiều lần như thế, con mèo
trắng biết thân phận, đành ngừng lại ở
ngưỡng cửa, nhìn theo Lan bước chân vào nhà
với đôi mắt ngạc nhiên nghi ngờ như chống
đối, như hoang mang.
Suốt thời gian ở trong nhà, Lan không
biết con mèo trắng làm gì ở bên ngoài. Nó có đi
đâu, có đến nhà khác, hay đi tìm một chỗ ngủ
ấm nào khác không. Nhưng cứ mỗi lần mở
cửa, bất cứ giờ phút nào, dù cửa trước
hay cửa sau, chỉ trong nháy mắt là con mèo đã hiện
ra. Nó chào mừng Lan bằng tiếng Meo Meo đủ
giọng cao thấp, và nó cũng không bao giờ quên dụi
đầu vào chân tay quần áo Lan như muốn truyền
ướp cái mùi mèo nồng nặc vào người Lan
để tuyên bố quyền sở hữu.
Sau nghi lễ tuyên thệ truyền thống
ấy, nó bám chặt lấy chân Lan. Bất cứ Lan
bước tới hay bước lui, nó đều theo sát
bên cạnh và dù nhiều lần bị dẫm lên chân, lên
mình nó vẫn không chừa. Nó thích nhìn kỹ, nhìn gần, nó
cố chen vào cho bằng được giữa chân tay Lan
để xem chúng nó múa men hoạt động gì. Dù Lan
nhặt cỏ, trồng hoa xới đất, hay chỉ
thu dọn xếp đặt những việc lặt
vặt quanh nhà, bất cứ Lan làm việc gì nó cũng
phải được dự phần, mà phần của nó
cố nhiên là phần làm vướng chân vướng tay
Lan.
Hình như ngoài sự tò mò muốn xem Lan làm gì,
nó còn kiểm soát xem Lan làm đúng hay sai. Thỉnh thoảng
nó lại cất tiếng meo meo, lúc dịu dàng, lúc cứng
rắn như tỏ thái độ chấp thuận hay phản
đối.
Nó thích dụi đầu vào chân tay Lan, hơn
nữa, nó còn thích ấp ủ cả đầu mặt vào
người Lan. Nhiều lúc quá khó chịu, Lan đã gạt
nó hơi nặng tay để giới hạn sự thân
mật.
Thỉnh thoảng bắt gặp ánh mắt
nhìn của con mèo có vẻ ai oán, Lan tội nghiệp khẽ
vuốt nhẹ đầu nó. Con mèo vội vàng reo lên
những tiếng Meo Meo vui mừng, rồi xuống
giọng gừ gừ trong cổ họng. Cả
người nó rung rung, nhắm mắt lại lim dim như
lơ mơ hưởng thụ sự sung sướng
bất ngờ. Nó xoay hẳn đầu, dụi vào tay Lan
bằng tất cả mắt mũi tai má, như muốn
truyền sang cho Lan nguồn rung động đầy
biết ơn.
Lan đoán là con mèo đã bị chủ
trước dọn nhà bỏ quên lại, hay nó vẫn
đang có chủ nhưng tính thích bụi đời nên
ưa lang thang tìm bạn bốn phương. Lan
định không cho nó ăn, có lẽ ít lâu nó sẽ chán
bỏ Lan để tìm một mái ấm, hay tìm về
với chủ cũ. Nhưng trái lại con mèo không tỏ
ra chán nản, cũng không lộ vẻ đau ốm rét
mướt vì pải sống ngoài mái hiên trong đám thùng
gỗ bỏ không. Nó vẫn bám riết chân Lan, và vẫn mãn
nguyện khi được bàn tay Lan sờ nhẹ lên
cổ.
Sau một thời gian giằng co khá lâu,
kết quả con mèo trắng thắng trận, nếu
quả có mặt trận. Sự trung thành chịu
đựng và kiên chí của con mèo làm Lan cảm động
nghĩ rằng có lẽ sau hai năm trời chịu
đựng mỗi tuần một phát tiêm, Lan đã bớt
ho hen khi trông thấy chó mèo, và cũng không thấy khó
thở khi gần chúng. Lan cho rằng sự hiện
diện của một con mèo nhỏ bé trong đời
chắc cũng không có gì xáo trộn phiền phức
lắm.
Bước đầu, Lan mua cho nó một cái vòng
cổ để tống khứ đám bọ chét nhỡn
nhơ dạo chơi trong đám lông dày đặc. Con mèo
chấp nhận cái vòng như cô dâu chấp nhận
chiếc nhẫn cưới. Cuộc đời đôi bên
từ nay coi như có khế ước ràng buộc với
nhau.
Các nhà hàng xóm bắt đầu ngắm con mèo
với đôi mắt tán thưởng. Nó dần dần
sạch và đẹp ra. Chỉ có một chiếc vòng
cổ trừ bọ chét mà cái vẻ man dại mèo hoang
biến ra dáng mèo nhà. Con mèo chịu khó chải chuốt làm
đẹp hơn. Bộ lông vừa dài, vừa dầy
vừa xám xịt mọi ngày, càng ngày càng trắng , càng
mượt. Đôi mắt màu lục non của nó cũng
mất vẻ lờ đờ, biến ra sáng lonh lanh.
Đuôi nó thực dài, lông đuôi cũng dài nên lúc nó tung ra
trông như một cái phất trần lóng lánh tơ bạc.
Bây giờ cả tiếng Meo Meo của nó cũng nghe như
ngọt ngào đầm ấm hơn. Chỉ một
chiếc vòng cổ mà từ một con mèo hoang bẩn thỉu
nó đã biến thành một con mèo nhà xinh đẹp, làm ai
cũng muốn vuốt ve cưng chiều.
Điều thay đổi đặc biệt
nhất là nó không còn cắn nhau với con mèo cái của nhà
bên cạnh nữa. Sự xung đột của nó nhất
định không có vấn đề ghen tương hay tán
tỉnh yêu đương dây vào. Cô mèo Tam Thể hàng xóm
đã được bà chủ nhà lo lắng chu đáo. Bà
không muốn cho cuộc đời cô mèo vướng víu
một đàn con bồng con bế mỗi năm, mà nếu
bà nuôi hết thì thành loạn mèo, còn cho thì không ai nhận.
Vứt đi lại sợ mang tội, cuối cùng bà
nhờ Thú Y giải quyết khi cô mèo vừa được
7 tháng.
Mất khả năng sinh dục, cô mèo như
đã đoạn trừ phiền não, cô không có hứng thú
kêu gào, cũng như không thèm tán tỉnh ghen tương
như những cô mèo khác lúc mùa yêu đương tới. Và
chắc cũng vì thế nên đôi trẻ mèo rất
đẹp này chưa hề thấy tán tỉnh , thân
thiện, chứng tỏ hai luồng điện âm
dương không hề thu hút.
Cô Tam Thể rất cương quyết trong
việc bảo vệ lãnh thổ của mình. Cô không
để cho một con mèo nào, bất kỳ giống
đực hay giống cái lãng vãng đến gần nhà cô.
Đứa nào dám cả gan xâm phạm là bị lãnh một
vài vết thương nhớ đời.
Một hôm, để cho sự tẩy trần
đuợc trọn vẹn, Lan mua một lọ xà phòng
thuốc đặc biệt để tắm mèo mà không
hỏi ý kiến nó trước. Bà láng giềng cũng
sốt sắng giúp một tay. Hai người dằng co,
níu kéo vật lộn với con mèo gần nửa tiếng
đồng hồ mới tắm xong cho nó. Vừa
được thả ra là anh chàng nhảy vọt chui
trốn ngay dưới gầm xe suốt ngày không chịu
ra. Lan không trách nó, còn cho là nó có quyền giận Lan. Cái mùi
thuốc sát trùng của xà phòng xông lên mũi, đến
người cũng gần ngạt thở, huống chi là
con mèo với cái thế giới bọ chét của nó.
Sau buổi tắm biến cố lịch
sử ấy con mèo như thoát xác. Bọ chét chết
hết nên trông nó khỏe mạnh dễ thương
hơn, đã thế lại còn sạch sẽ thơm tho.
Không những trẻ con suốt hai dãy hàng xóm đều
thích chơi với nó, mà cả đến cô Tam Thể khó tính
cũng chịu cho nó ăn chung dĩa bánh khô chủ nhà dành
cho cô dưới mái hiên ở vườn sau.
Chú mèo trắng của Lan bỗng nhiên như
bước vào một thế giới khác, thế giới của
ái mộ, thế giới của ngọt ngào chiều
mến mà suốt đời nó chưa bao giờ dám mơ ước
đến.
Được săn sóc và ăn uống
đầy đủ, con mèo hoang gầy ốm bẩn
thỉu đã lột xác biến thành một chàng Hoàng
Tử mèo đẹp trai nhất vùng. Bộ lông quanh mặt
và dưới cằm của nó thực dài, trước kia
có không thể tự chải chuốc được
những nơi ấy, bây giờ tắm xong, màu xám tro
bẩn thỉu lâu ngày đầy cáu ghét, biến thành trắng
lóng lánh như bông tơ. Bước chân của nó cũng
đỉnh đạc đầy tự tin, đôi mắt màu
lục non sáng hơn đậm hơn, phong độ
của nó cũng trưởng thành ra nên đầy thu hút
quyến rũ.
Trẻ con khắp mọi nhà đều mở
cửa cho nó vào chơi, nhưng trái lại nó không vào nhà ai
cả, chỉ thích quanh quẩn trong vườn nhà Lan, tuy
giới hạn vẫn còn ở ngoài ngưỡng cửa.
Thế rồi bắt đầu từ
giờ phút nào không biết, con mèo bỗng trở thành
chủ nhân ông của cái vườn sau. Từ bấy
giờ trở đi, bất cứ mèo lạ mèo quen nào dám
lãng vãng đến uống nước trong hồ tắm là
nó đánh đuổi đi một cách đường hoàng
hách dịch.
Lan tưởng như trời sinh con mèo trắng
cho Lan, vì nó đã tự nguyện đến với Lan, và
đã vượt qua một thời gian thử thách nghiêm
khắc. Bây giờ người và mèo đã hiểu nhau và
đã biết giới hạn đòi hỏi của nhau. Nó
đã có cái tên là con mèo Trắng, với sự mặc nhiên
đồng ý. Riêng Lan cũng thấy những giờ phút ra
vườn vui hơn, con mèo Trắng không đòi hỏi gì
nhiều hơn, chắc là đôi bạn sẽ “ sống
với nhau hạnh phúc mãi mãi . . .” như những chuyện
thần tiên trong sách.
Nhưng một hôm Lan bỗng chợt có
cảm giác lạ. Con mèo hình như không nghe tiếng Lan
gọi. Những ngày sau cũng thế, nó không còn làm quẩn
chân quẩn tay Lan như mọi ngày. Nó không chạy theo xem
Lan làm gì, hay xông lên ôm chân khi Lan mở cửa. Ban đầu
Lan ngạc nhiên nhưng không nghi ngờ có chuyện gì khác
lạ xảy ra. Lan cho là nó đang bận tâm với
một vấn đề riêng. Phải rồi, đừng
coi thường, mèo cũng có thể có vấn đề
riêng tư chứ lẽ nào không. Vì thế mặc dầu
thái độ của nó hơi có vẻ lãnh đạm, Lan
cũng không phiền trách.
Nhưng rồi càng ngày sự hờ hững xa
lạ càng hiện rõ rệt. Con mèo hình như không nghe
tiếng Lan gọi, không trông thấy Lan, như hoàn toàn không
biết có sự hiện diện của Lan. Và tuy nhìn Lan một
cách dững dưng lạnh nhạt, nó vẫn ăn
đồ ăn trong dĩa, vẫn uống chén nước
sạch được thay mỗi ngày, và vẫn canh
giữ vườn, không cho đám mèo quanh vùng lãng vãng
đến làm quen với Lan.
Trước đây không lâu, con mèo Trắng lúc
nào cũng đáp tiếng gọi của Lan một cách nhanh
nhẩu. Nó chạy đến quấn quít bên chân Lan.
Nếu Lan ngồi, thì nó cố chui vào lòng, giữa hai bàn tay
để được xem tận mắt Lan làm gì. Nó
tỏ vẻ mãn nguyện dù chỉ được phép dụi
đầu dụi mặt vào tay chân Lan. Tả sao hết
sự sung sướng khi được Lan vuốt đầu.
Chỉ một ngón tay Lan động nhẹ vào cổ là nó
ngẩn ngơ như mất hồn, đờ
người ra, cả tiếng gừ gừ cũng gần
như lạc điệu.
Trước đây không lâu, mỗi chiều,
lúc Lan ngâm mình trong bể tắm nhỏ, bọt nước
trắng xóa tung lên đầy hồ, nó cũng không sợ
cứ muốn nhảy vào . Không được phép
xuống nước, nhưng nó cũng nhất định
không chịu rời xa. Con mèo Trắng trung thành nằm bên
thành hồ, xoay quanh mình, cố tìm một tư thế
tiện lợi, sát gần Lan hơn. Đuôi nó nhiều lúc
ướt nhẹp vì bị nhúng vào nước trong lúc xoay
quanh.
Mỗi lúc thấy gần quá, Lan đổi
hướng ngồi sang phía bờ thành khác, và con mèo
Trắng cũng lại trườn mình theo. Chiều nào
cũng như chiều nào, suốt một mùa hè,
người với mèo đã trao đổi nhiều
đối thoại bên hồ. Ai nói tiếng nấy mà nghe
như hiểu được nhau, thông cảm nhau, cả
trong lúc lặng lẽ ngã đầu bên thành hồ cứng
lạnh. Cả hai cùng nhìn trời mây, nhìn hai con sóc bên nhà
láng giềng chuyền cành, hay chạy đuổi trên
sợi giây điện giăng qua vườn. Có khi nhìn
đàn chim ríu rít bay nhảy gần tổ trên mấy cây
đại thọ. Khi nhìn chim, người thấy đó là
cảnh sum họp gia đình, còn trong mắt mèo thì đó là
cả một kho lương thực khá phong phú khi cần
đến. Cả hai chấp nhận ý nghĩ của
bạn, không lớn tiếng tranh phải trái hơn thua.
Mới cách đây không lâu thì như thế,
nhưng giờ đây, con mèo Trắng ngồi lặng
lẽ dưới bóng cây im mát, dã dượi uốn éo thân
mình cho dãn gân cốt. Nó như muốn vung vãi sự mệt mõi
sau khi vừa nghỉ ngơi khá nhiều. Nó trườn
mình duỗi từøng bàn chân bàn tay, nó ngáp dài ngáp ngắn, nó
gù lưng cong lên cong xuống, dùng tay lau mặt lau miệng.
Xong rồi nó mới ngồi dậy chễm chệ như
ông vua ngự trên ngai vàng nhìn “ thần dân Lan” tưới
cây, nhổ cỏ hay quét lá trong vườn.
Trong đầu óc con mèo Trắng hình như
đã có sự tay bậc đổi ngôi. Phút giây này nó là
chủ nhân ông của cả cái vườn sau. Còn Lan thì
đã biến thành nô lệ của nó. Lan phải mua
đồ ăn dọn ra dĩa, thay nước uống
hằøng ngày, tắm chải cho nó mỗi tuần. Và nơi
nào có “ Hoàng Đế mèo“ ngự trị thì “nô lệ Lan” có
bổn phận phải giữ cho sạch sẽ. Còn cả
cái vườn sau thì cố nhiên được coi như là
sở hữu của vua mèo Trắng, vì đã lâu rồi
không một con mèo nào dám lãng vãng nhảy rào đến
gần hồ để xin hớp nước.
Phải rồi, đời là thế! Lời
than nghe như quá cổ điển nhưng vẫn hợp
thời. Mới cách đây không lâu, con mèo Trắng đã dùng
một phần lớn thời gian của một kiếp
mèo để chinh phục Lan, và sau khi vượt qua
mọi khó khăn, được Lan chấp nhận rồi
thì nó đã coi thường sự thành công vô giá.
Còn đâu nữa con mèo Trắng của thuở
ban đầu! Con mèo dễ thương, ngoan ngoãn và say mê
Lan như một gã si tình say mê thần tượng. Mọi
diễn tiến đưa Lan đến một cảm giác
quen thuộc. Cái cảm giác chết đi sống lại
của thời xa xưa . . .
Ban đầu Lan cảm thấy lòng tự ái bị
xúc phạm vì không ngờ bị con mèo bỏ rơi quá
sớm. Nhưng chỉ vài tuần sau, Lan hết giận và
thấy lòng lạnh nhạt hẳn đi. Chuyện vừa
xảy ra không đáng ngạc nhiên. Có gì mới lạ
đâu khi bị bạc đãi! Có gì mới lạ đâu khi
bị bỏ rơi! Có gì lạ đâu khi mình
được thay thế bằng một nguồn cảm
hứng khác. Tất cả sự việc dưới ánh
mặt trời đều đã hiện diện từ
nghìn xưa, chẳng có gì mới lạ cả!
Vốn không thích đắm chìm trong cảm giác
bơ vơ, và cũng để che đậy bực
bội, cái bực bội có vẻ ấm ức như
một kẻ đem cả gia tài tình cảm ra để
đổi lấy được một “ bé cái nhầm”,
Lan nhìn sang khía cạnh khác, khía cạnh làm mình dễ
chịu khi ở vị trí bất lợi.
Bây giờ con mèo Trắng không cần Lan
nữa, Lan thấy như cất được một
gánh nặng: Gánh trách nhiệm, gánh thương yêu, gánh tín
nhiệm, tin tưởng của kẻ khác chỉ biết
trông cậy nơi mình. Bây giờ con mèo Trắng không
cần Lan nữa, Lan vứt được gánh lo. Lúc
đi chợ Lan lo nhớ mua đồ ăn mèo, sinh tố
mèo, thuốc tắm gội, thuốc xịt bọ chét mèo,
lo chiếc vòng cổ của mèo bị đánh rơi hay
đánh cắp. Mỗi khi đi đâu, Lan lo về nhà
sớm kẻo sợ mèo đang chờ đợi ở
vườn sau.
Bây giờ Lan đã được giải thoát
tất cả mọi đói no, thiếu đủ, buồn
vui liên hệ với mèo. Bây giờ, nhất là những
đêm khuya thức giấc, Lan không còn phải lo lắng,
hồi hộp, sợ hãi khi nghe tiếng mèo gào. Những
tiếng gào có khi thực thê thảm, rùng rợn như không
phải là giọng gào của các cô cậu mèo đầy
nhựa sống lúc đến mùa yêu đương.
Tiếng gào dữ tợn khủng khiếp như đoàn
quân cảm tử đang đánh để bảo vệ
cho quyền lợi hay danh dự thiêng liêng nào đó.
Những con mèo “ chiến sĩ” đều
đã từng uống nước trong hồ nên Lan quen
mặt biết tính nết khá rõ .
Nào con mèo Mướp đen láng, có bước
đi chậm rãi, thấy người cũng không sợ
chạy ngay. Con mèo vàng vá trắng có cái mũi xinh xinh,
thấy người là gật gật đầu như chào
hỏi. Con mèo xiêm với dáng điệu ngập ngừng,
cứ chạy một bước lại quay đầu
nhìn lại, nếu không thấy bị đuổi thì nó quay
lui hai bước. Con mèo giống Ba Tư lúc nào cũng nhìn
thẳng vào mắt người như muốn bảo:” Này,
xem mắt tôi cho kỹ, tôi không giống những con mèo khác.
Mắt tôi hai mầu, một mắt xanh và một mắt
nâu. Nhìn kỹ đi, mắt tôi có đẹp không?” . . .Con
mèo vàng, con mèo xám. . . Con nào cũng khỏe mạnh, và lúc
đánh nhau, những nét uyển chuyển rụt rè sợ
hãi lúc gặp người mất hết, giòng máu man rợ
di truyền của rừng rú bừng dậy, làm cho
trận đánh nào cũng hết sức kinh hoàng sống
động.
Trong những trận đánh đông đủ
cả làng trên xóm dưới như thế, con mèo Trắng
hiếu thắng của Lan nhất định không thể
vắng mặt . . . Nhưng bây giờ đêm khuya nghe
tiếng mèo gào, con nào thắng, con nào bại, con nào phải
chạy bán sống bán chết mới thoát thân, con nào
sống dở chết dở, Lan không còn phải quan tâm!
Lan biết con mèo Trắng xưa nay vốn
thích tham dự bất cứ một cuộc họp mèo nào,
và cố nhiên đánh nhau cũng là một buổi họp
long trọng, mà khi xong cuộc ai cũng lãnh
đượcï nhiều vết thương rất
đáng đồng tiền bát gạo. Những vết
thương không phải là những miếng cắn thân
mật tỏ tình, mà là những bài học đích đáng
của đời, là những chứng minh cho nghệ
thuật cắn xé di truyền của giòng giống mèo.
Bao giờ cũng thế, sau mỗi trận
đánh, con mèo Trắng về khoe với Lan những
vết thương như chiến sĩ mang Anh Dũng
bội tinh về khoe mẹ. Và Lan lại biến thành khán
hộ, thuốc men săn sóc vết thương cho
chiến sĩ. Nhìn từng đám lông bị tuột,
từng mảng da bị cấu nát lòi xương, và
những vết răng sâu nghiến vào thịt đây
đó khắp thân thể, Lan vừa buộc thương
vừa trách mắng con mèo, nó chỉ gừ gừ trả
lời bằng tiếng mèo và nhắm mắt nũng
nịu như một đứa bé con, một đứa bé
hư biết mình có lỗi và cũng biết mình
được cưng.
Bây giờ Lan không còn phân biệt
được ý nghĩa của trận đánh nào với
trận đánh nào. Tiếng gào bao giờ cũng như xé
ruột, nhưng bây giờ Lan cho tất cả đều là
những giờ phút lên hương của tạo hóa ban cho
loài mèo một chu kỳ cần phải hoàn tất
để bảo vệ nòi giống. Lan không còn quan tâm
đến tiếng gào, không quan trọng hóa, tình cảm hóa
nó nữa.
Bây giờ con mèo Trắng đã lãnh đạm
với Lan thì Lan cũng đối xử lại y như
thế. Lan cũng lờ nó, không thèm kêu nó, không thèm
đến gần sờ đầu sờ cổ nó
nữa.
Ban đầu con mèo có vẻ ngạc nhiên, vì nó
không ngờ rằng “ tên nô lệ Lan” dám trở mặt.
Hơn một lần nó mon men trở lại làm quen . Có
lẽ nó còn muốn ướp cái mùi hương mèo của
nó vào người Lan để củng cố chủ
quyền đã bị lung lay, để cho những con mèo
khác phải lánh xa, và cũng có lẽ nó muốn làm Lan tin
tưởng nó để cam tâm phục vụ nó chu đáo
như cũ.
Lan lờ đi trước những tiếng
Meo Meo nhạt nhẽo và những cử chỉ gạ
đầu gạ tai cầu tài của mèo. Lan nghĩ
thầm:
“ Mày là cái giống gì, bộ mày tưởng mày
là ông Trời hả. Đáng kiếp, cho mày biết thân. Sang
nhà hàng xóm nịnh con Tam thể mà ăn ké. Chê đồ
hộp thì gắng trổ tài bắt chim bắt chuột mà
ăn!”
Những câu nói mỉa mai thực ra chỉ là
khí giới vô hình của người bắt đầu
yếu lòng thấy tội nghiệp đối
phương. Nhưng riêng Lan dù lòng thấy yếu, nhưng
trên nguyên tắc Lan vẫn không thay đổi. Lan chỉ
chấp nhận một cơ hội mà thôi. Nếu
để cơ hội qua rồi là cho qua luôn, cũng
như nước dưới cầu không bao giờ
chảy trở lại. Và kẻ bị mất cơ hội,
dù Lan hay ai đi nữa, có tiếc đến đâu
cũng gắng chịu. Tình người còn như thế
thì tình mèo làm sao có thể hơn được!
Thế rồi bỗng một hôm Lan không trông
thấy bóng dáng con mèo Trắng đâu nữa. Ban đầu
Lan tưởng là nó lại nổi máu bụi đời
đang lang thang đâu đó, hay đang bận chinh phục
một gia đình nào mới dọn đến trong vùng.
Nhưng mãi đến mấy tuần lễ sau vẫn không
thấy về, Lan linh cảm là nó đã chết. Nếu còn
sống thế nào nó cũng đáp qua thăm mảnh
vườn sở hữu, nếu không có ý thăm Lan.
Lan đoán là với cái tính hiếu thắng,
kiêu kỳ, dã man, ích kỷ, con mèo Trắng đã không hòa
hợp được với xã hội đồng
loại mèo của nó. Có lẽ trong một đêm nào đó,
trong một trận đánh nào đó, tai nạn đã
xảy ra. Nó có thể hùng hổ xua đuổi từng con
mèo ra khỏi vườn nhà Lan, nhưng nó không thể áp đảo
được hai, ba con, hay cả đàn mèo xông đến
cùng một lúc trong một khu vườn lạ.
Ngày xưa, lúc con mèo Trắng còn chạy theo
Lan, và Lan chưa chấp nhận nó, thỉnh thoảng Lan
thấy một vài đám lông chim bồ câu vương
rải rác trên sân cỏ. Trong trí óc của một đàn mèo
đói và giận dữ, chất thịt được gói
trong đám lông mèo hay chất thịt được gói
trong đám lông chim , chắc chẳng khác nhau mấy. Rất
có thể con mèo trắng đã được đối
xử như nó đã từng đối xử với
những con bồ câu vô tội chậm chạp ngày nào . . .
Suốt mấy tháng trời, Lan vật lộn
với cái cảm giác khó chịu vì mất con mèo Trắng.
Tuy sự mất mát chẳng có gì đáng giá, và cũng không
thay đổi cuộc sống, nhưng vẫn làm Lan không
vui. Lan cố nghĩ rằng con mèo Trắng chỉ là
một con mèo đói bẩn thỉu, một con mèo hoang, Lan
đã không bao giờ để ý đến nó, dù nó có thạy
theo Lan nghìn đời cũng không xứng nhận
được sự chiều mến săn sóc của Lan.
Tự nhồi sọ như thế mãi, Lan
vẫn thấy không ổn, không tin, cũng như không thoát.
Lan khó chịu khi thấy con mèo Trắng bỗng dưng lãnh
đạm, nhưng khi nó chết rồi Lan vẫn không
tội nghiệp, không quên cũng không tha thứ. Dù Lan có
nghĩ rằng là con mèo đáng yêu hay con mèo mất dạy,
cái cảm giác bực bội vẫn không có gì khác nhau.
Lan tự dằn co với những ý nghĩ mâu
thuẫn cho đến một hôm Lan chợt hiểu ra,
không phải là việc con mèo trắng mất tích đã làm
phiền Lan. Chính Lan và sự che đậy vá víu tình cảm
thật của mình mới là nguồn phiền não. Nếu
Lan thương con mèo Trắng thì cứ nhận đi,
chẳng tội gì cả. Lan đâu cần phân trần
phải trái với ai mà ngại ngùng. Lan cứ công nhận
là đã từng thương nó, cũng như có một
thời kỳ nó đã theo Lan từng bước chân
một cách trung thành. Đúng rồi, Lan có thể
thương con mèo Trắng cũng như thương chim thương
cá, hay thương bất cứ một con vật gì khác
trên đời. Lan có bao giờ tuyên thệ là mình đã
diệt trừ ái ố đâu!
Trong giây phút như tìm ra được
liều thuốc đem lại bình tĩnh cho tâm hồn.
Niềm thắc mắc băn khoăn tự mình gây ra
chỉ có thể tự mình tìm được thuốc an
thần giải tỏa.
Lan cứ thương mến con mèo Trắng, không
cần nó phải còn sống, cũng không cần nó phải
lẩn quẩn quanh mình hay thuộc quyền sở hữu
của mình. Mà thực ra trên đời này, đã mấy ai
thực sự chiếm được làm sở hữu cái
gì mình muốn, nhất là trong lãnh vực tình cảm.
Tình bạn đến rồi đi. Danh
lợi đến rồi đi. Tình yêu cũng đến
rồi đi, và khi đã đi thì càng đi nhanh hơn
tất cả mọi thứ khác. Vậy không có gì đáng
cho Lan phải kêu trời, kêu đất làm to chuyện
cả!
Trước kia, đã lâu lắm rồi, có
một lần đứa con gái tám tuổi của Lan thích
mèo quá, nhưng biết nhà cấm nuôi mèo nên cùng với
bạn nó, tìm cách làm cho Lan phải đổi ý. Hôm sinh
nhật Lan, hai cô bé bỏ một con mèo con vào cái hộp
đựng giầy, bọc giấy mầu, thắt hoa, kèm
theo thiệp chúc mừng sinh nhật. Cô bé kính cẩn, long
trọng nâng hộp quà dâng cho mẹ.
Đúng rồi, xưa nay có ai nỡ từ
chối quà sinh nhật của con tặng đâu. Dù món quà là
con cá sấu cũng phải nhận, huống chi là một
con mèo hiền lành xinh xắn vô tội. Lan kinh ngạc thán
phục mưu kế thần sầu của cô bé, nhưng
con mèo vẫn không được ở lại trong nhà. Và
cũng còn những con mèo khác lãng đãng đi qua trong
đời, nhưng không để lại kỷ niệm
sâu đậm như con mèo sinh nhật.
Tất cả mọi gán ép hay chọn lọc
đều qua đi, cuối cùng Lan chấp nhận con mèo
Trắng, với cái ảo ảnh trung thành của nó,
để rồi ấm ức thấy mình chỉ có
một bài học giản dị, thứ hạng bét mà học
mãi vẫn không thuộc!
Gần đây Lan lại thấy vài đám lông
chim rải rác trên sân cỏ. Đám lông chim vấy máu
gợi Lan nhớ đến con mèo Trắng đã gần
được quên. Nhưng bây giờ Lan không còn
ngượng ngùng tránh né cái cảm giác thật của mình.
Lan bằng lòng cho phép mình nhớ con mèo Trắng như
nhớ một người bạn thân thương.
Và gợi ý lan man xa hơn nữa, nếu
đã đem lòng bao dung ấy đối xử với mèo
thì tại sao lại không áp dụng vào với tình
người. Lan ngẩân ngơ chua xót khi mất con mèo
Trắng là tại vì Lan đã đề cao nó quá, đã gán
cho nó cái tình cảm bất diệt, trong khi nó chỉ là
một con mèo con hoang dại nên mới tiếc nhiều,
hận nhiều. Nếu trên đời, tình vật cũng
như tình người, chỉ được đánh
đúng giá! Xong rồi lại còn “ đại hạ giá” cho
kha khá nhiều nhiều thêm vào , thì tất cả mọi
đổ vỡ hay gì gì đi nữa, cũng đều
chỉ như chuyện tình “ Con mèo Trắng” mà thôi!
Linh Bảo (1985)