|
Một buổi chiều đẹp
trời, bọn trẻ con trong làng rủ nhau thả
diều. Chúng cột diều bằng một sợi dây
rất dài, đợi cho gió lộng thả lên, xem
diều nào bay cao, bay xa ...
Có những cánh diều múa lượn duyên dáng, bay lên cao
tít, có những cánh khác vụng về hơn, chỉ bay là là
một cách miễn cưỡng, có cánh bay chơi vơi
chao đi chao lại, không giữ được thăng
bằng, có cánh bay vững vàng chắc chắn, tiến lên
đầy ḷng tự tin. Có cánh thực hiên ngang oai hùng. Có
cánh trông bẩn thỉu bần tiện. Có cánh bay vùn
vụt, tưởng như không có sức ǵ cản
nổi. Và cũng có cánh chỉ mới bay nửa chừng
rồi đă kiệt lực, hết hơi thở,
rơi xuống đất một cách phủ phàng...
Trời đang xanh biếc, những đám mây nhẹ
như tơ, trắng như tuyết, đang theo làn gió
bay lang thang, vương vấn làm quen với bọn
diều, th́ bỗng dưng có một trận gió lạ
cuồn cuộn thổi đến. Bọn diều bàng
bàng vượt mây lên thật cao, một số lớn
bị đứt dây, và một số khác bị tuột.
Cánh diều ngũ sắc không c̣n bị kềm chế,
tự do bay vùn vụt. Chúng như những chấm
nhỏ li ti in trên nền trời xanh biếc. Gió thổi
chúng lên núi, ra bể, đến thành thị về thôn quê,
gió thổi bạt chúng đi khắp mọi nơi ...
Một vài cành diều khác c̣n vương sợi dây mong
manh, bị lôi kéo dằn vặt giữa hai sức
mạnh. Bầu trời cao rộng mênh mông là thế, không
khí trong lành là thế, vùng không gian tự do là thế,
liệu sợi dây mong manh nọ có đủ sức
mạnh kéo những cánh diều bạt gió kia về không?
Những cánh diều là những người tha
hương. Một số đă bị đứt dây,
đă thành mồ côi, đă mất liên lạc với quê
hương, đă không c̣n một ai thân mến nữa...
Một số bất đắc dĩ, hay tự
nguyện làm cho mất gốc. Cái cảnh mất gốc
này, có người đau khổ mà chịu, có
người tự tạo ra, cũng có người
lấy làm hănh diện về sự mất gốc của
ḿnh vá cố tranh đấu để xóa tan những tàn
tích c̣n vương lại. Có người c̣n liên lạc
với gia đ́nh, với quê hương, nhưng liệu
t́nh yêu gia đ́nh và quê hương có mạnh hơn ḷng
tham thụ hưởng những sung sướng vật
chất và an nhàn ở xứ người? Họ có
thể cắn răng dứt bỏ được moiï
quyến rũ vật chất để đem về cho
quê hương những ǵ quí lạ họ thu thập
học hỏi được trên con đường
viễn du không?
Từ một năm rất xa xưa, có mấy
đứa con gái bé đă từng mơ ước “ giá
ḿnh là con trai”.
Biết đâu, giá được... “ ... th́ sự anh hùng
há bấy nhiêu”.
Lạy trời thổi ngọn gió hiền, ngày mai
đưa những cánh diều tha hương trở
về đất mẹ !
Linh Bảo
trích trong tuyển tập truyện ngắn Mây Tần
|