Những
Đêm Mưa (chương 6/15)
Linh Bảo
Sóng Ngầm
Me giống tính ba ở điểm nào không biết , chứ
điểm nằm mơ th́ rơ rệt nhất. Trong ṿng vài
tuần, sau khi đă mở cuộc điều tra về cô
Tư, bà bảo:
- Tối hôm qua tôi nằm mơ thấy cậu về.
Trang nhanh nhẩu:
- Ông nội hở mẹ? Ông nói ǵ hở mẹ?
Ba Trang cảm thấy có ǵ không hay cho ông trong sự nằm
thấy của bà, hơi nghiêm sắc mặt hỏi:
- Cậu về? Về ra làm sao?
- Tôi nằm thấy cậu về mà sắc mặt có vẻ
không vui. Cậu nói: Con gắng tu hành để phúc cho con
cháu nhờ. Phúc của ông bà bạc lắm, có đôi chút th́
cũng đă gần tàn rồi. Nay mai đây có thêm một
người đàn bà nữa là gia đ́nh ly tán hết chứ
đừng mong đoàn viên thịnh vượng. Số cô
đó cao lắm, ai dính vào là sạt nghiệp chứ không phải
chơi. Rồi đây không nghe lời cậu sẽ sanh ly tử
biệt, tán gia bại sản, điêu đứng với
nó.
Ba Trang đỏ mặt gắt:
- Nói bậy, mộng mị nhảm nhí. Ḿnh đừng tin.
Tôi th́ nằm thấy mẹ về, mẹ vui vẻ lắm
lại c̣n cho tôi một trái cam.
Trang ở giữa nghe cả hai bên cha mẹ kể chuyện
nằm mơ, ngơ ngác như lạc trong mê hồn trận
.
Trong cuộc chơi nằm mơ thấy hai bên nói trái
ngược nhau, nàng không biết nên tin ai. Không có lẽ ông
nội và bà nội ở bên kia thế giới cũng chia
phe v́ bất đồng ư kiến, và về báo mộng khác
nhau!
Sự thực mẹ Trang vẫn có tính hay phát biểu ư kiến
bằng cách nằm mơ như thế. Bà mơ thấy một
người có oai quyền trong gia đ́nh đă chết về
quở trách, nói giùm cho bà những điều bà bất b́nh
mà không muốn ra mặt phản đối, hay để
truyền bá những tin tức bà nhặt được
nhưng không tiện nói ra, v́ sợ phải đưa chứng
cớ có khi liên quan đến những người tai mắt.
Thành ra bà chỉ có cách "nằm thấy" là tiện nhất.
Bà sẽ có dịp phát biểu ư kiến mà khỏi chịu
trách nhiệm, khỏi tŕnh bày chứng cớ, và dù trúng hay
trật cũng không thiệt hại ǵ ai. Thói quen này ông
cũng đă hiểu nên không bao giờ tin, trừ phi giấc
mơ nào có lợi cho ông.
Thường thường bà không nói ư kiến của ḿnh,
cho đến khi không thể đè nén được bất
b́nh, hay không dằn được cơn giận bà mới
kể một giấc mơ người chết về
trách móc khuyên bảo, và ông dù không tin th́ ít nhất cũng hiểu
được ư bà đối với việc ấy như
thế nào. Thành ra bà phát ngôn nhân của người chết
để nói chính ư nghĩ của ḿnh.
Nhiều khi đắm ḿnh vào những giấc mơ huyền
bí, bà đă bị những kẻ buôn thần bán thánh lợi
dụng đủ mọi cách. Nhưng trong kư lục bị
lừa của bà, những số tiền cúng kính, trai
đàn, hay tô tượng đúc chuông thực không đáng kể
vào đâu với cái chủ trương người ăn
th́ c̣n, con ăn th́ mất của bà.
Bà hy sinh, các con cũng phải hy sinh theo trong những vụ
mua bán phúc đức mà không ai biết mặt hàng ra làm sao!
Nhưng dù sao trong ḷng mọi người cũng có một
chút vui vẻ tự hào v́ trong cái thời buổi phúc đức
khan hiếm này, ḿnh đă là người biết nhắm thời
cuộc, tích trữ được rất nhiều phúc
đức để dành lúc khẩn cấp đem ra dùng
Chỉ có vụ bà Xương là không có ǵ an ủi
được. Bà Xương nợ bà nhiều quá, lúc nào
cũng có đủ tất cả các lư do để nhờ
bà, nào là chồng đau, con đau, nhà cháy, trộm viếng.
. . Nhưng kỳ thực những số tiền mượn
được ấy, bà đánh tứ sắc hay dùng vào việc
ǵ khác không ai biết.
Lâu ngày chồng chất quá nhiều, bà không thể nào trả
nổi mà cũng không muốn trả, nên một hôm bà kể
một giấc mơ huyễn hoặc, nói là hai gia đ́nh vốn
nợ nần nhau từ kiếp trước, bây giờ chỉ
có cách phải kết thông gia với nhau, mới rửa sạch
được tất cả tiền oan nghiệp chướng
của cả hai kiếp. Ba xin cưới Huệ, em Trang,
cho con trai bà để thực hiện lời thần mộng.
Nếu như thế hai nhà từ đây sẽ thêm phần
thân mật và khỏi phải nợ nần ǵ nhau nữa.
Giúp cho một người khỏi nợ là phúc lớn vô
cùng. Mẹ Trang nghe tán chỉ phải gả chồng cho con
gái, xóa một món nợ cho bạn, mà mua được một
món phúc thật to cả nhà ăn mấy đời không hết,
cho là món hời nên nhất định gả Huệ, dù cả
nhà không ai tán thành cuộc hôn nhân.
Cưới xong không biết chồng và nhà chồng đối
đăi thế nào, đến nỗi chỉ một tháng sau
Huệ phải trở về nhà cha mẹ để kết
liễu cuộc hôn nhân chỉ v́ giấc mơ. Huệ trở
về tay không, bỏ lại nữ trang, hồi môn của
ch́m của nổi , và c̣n cho rằng bỏ của chạy
thoát được người là phúc lắm rồi!
Về sau, mỗi lần căi nhau ông lại được
thể nhắc:
- Ḿnh nằm thấy th́ cũng như Mụ Xương nằm
thấy vụ gả chồng cho con Huệ. Rơ thật mất
cả người lẫn của. Vay mượn giúp nhau
không trả th́ thôi , lại c̣n các thêm con gái cho nó !
- Ai bảo ḿnh bằng ḷng, nó cũng bằng ḷng?
Ông cười gằn:
- Tôi mà bằng ḷng? Ḿnh nói không chịu gả nó cho thằng
kia, con cưng của bạn quí của ḿnh, th́ ḿnh nhảy
xuống lầu tự tử. Nó v́ thương ḿnh, tôi
cũng v́ thương ḿnh nên mới phải hy sinh một
đứa con một cách phí phạm vô nghĩa lư như thế!
Bà nổi giận:
- Bây giờ ḿnh đổ lỗi cho tôi phải không? Bộ
thằng đó là ông Trời con, ông Thánh, ông Tướng ǵ
hay sao, làm ǵ đến nỗi tôi phải nhất định
gả, bộ không gả cho nó th́ con tôi thối chắc?
Hai người căi nhau bất phân thắng phụ cho đến
khi cùng đồng ư đổ lỗi cho giấc mơ quái
ác. C̣n cái câu "Không chịu gả nó th́ tôi nhảy xuống
lầu", bà nhất định không nhận v́ không nhớ.
Sự thực người ta khó có thể nhớ một
câu thốt ra trong khi không suy nghĩ kỹ .
Chung qui chỉ có Huệ là thiệt tḥi nhất. Chỉ v́ một
giấc mơ đă phải chịu một đời chồng
trong một tháng. Thật là một giấc mơ đắt
giá nhất, khủng khiếp nhất và tuyệt đối
thành công đúng theo mục đích của người
đă sáng tạo nó.
Mấy hôm sau, mẹ Trang thấy đă đem tất cả
các bậc gia trưởng trong nhà ra làm viện binh mà
cũng không thể khuyên được ông, đành phải
nhượng bộ như tất cả những lần
trước.
Bà lại ngoan ngoăn đem trầu cau đi đón dâu.
Thế là cô Tư được lên xe hoa lần thứ
hai, gia đ́nh Trang được thêm người cho nó
"vui cửa vui nhà".
Mẹ Trang chỉ đi đón cô Tư về theo lời
yêu cầu của ba, nhưng trong tờ hôn thú nhận cô
Tư làm vợ nhỏ bà không chịu kư tên. Không phải là
bà không biết chữ, nhưng không bằng ḷng kư. Đối
với cô Tư, cô chỉ cần một nét chấm phá
lăng nhăng vào cái khoảng trống ấy là đủ,
không cần biết chữ ǵ và của ai.
Ba Trang giải quyết một cách giản dị là gọi
Trang kư thay mẹ.
Trong việc bảo con đồng lơa mạo nhận chữ
kư hôm nay, ba Trang không thấy ḿnh có tội, trái lại c̣n cho
là đă giúp cho cả làng vui vẻ, mọi việc đều
giải quyết được gọn gàng êm đẹp.
Sự thực trong tâm hồn những người đàn
bà, ai cũng thấy ḷng tự ái bị tổn
thương, và mường tượng một đám mây
đen chớm hiện và sẽ lan rộng hăm dọa cảnh
vật đang tươi đẹp thanh b́nh. Một mặt
trận vô h́nh và không biên giới đang dàn dựng. . . . .
Ba Trang muốn đề pḥng những sự không vui có thể
xảy ra nên để cô Tư ở căn nhà của sở,
Trang và mẹ vẫn ở nhà cũ, và ông cho là cách xếp
đặt lư tưởng.
C̣n tiếp
Linh Bảo