Những
Đêm Mưa (Chưong 2/15)
Linh Bảo
Con Đầu Lòng
Lúc Trang cảm thấy một sinh mệnh tí hon sắp
đến, thì hình như không khí trong tiểu gia đình của
nàng có một đám mây đen bao phủ. Bình đổi tính
đâm ra cáu kỉnh bất cứ vì một chuyện gì nhỏ
mọn không đâu. Hình như tất cả những cái khó
chịu, gắt gỏng, nói tóm lại là tính ốm nghén khó
chiều của đàn bà đều tập trung cả
nơi anh, làm Trang tưởng người đang ốm
nghén chính là anh chứ không phải Trang.
Tính Bình bỗng thay đổi bất thường , có khi
sáng chiều không giống nhau, Lắm khi đang tử tế
bỗng dưng Bình lãnh đạm hắt hủi Trang một
cách vô cớ. Dần dần Trang thấy tinh thần nàng
hơi suy nhuợc và sức khỏe kém sút đi nhiều.
Khi Bình âu yếm dịu dàng nàng cũng nghi ngờ ngày mai, tối
nay hay có khi chỉ vài phút sau không biết Bình có còn tử tế
như thế hay không?
Trang không được hưởng những sự săn
sóc âu yếm của chồng khi nàng mang thai như tất cả
những người đàn bà khác. Bình cũng biết thế
nhưng anh không thể kiềm chế được mình
khi nổi cơn trời hành. Bình chưa muốn làm cha, anh
chưa muốn gánh trách nhiệm nặng nề mà có lẽ
anh biết mình chưa đủ tư cách. Nhưng dù muốn
hay không cũng đã thành sự thực, khi bụng Trang
càng ngày càng lớn thì anh thở dài chịu thua.
“Bắt không được, tha làm phúc”, Bình đành phải
gánh lấy cái bổn phận mà anh không thích tí nào ấy .
Bình vốn chỉ định lấy vợ để có
thêm một phần lương phụ cấp vợ, một
phần lương vợ đi làm, giá được mãi
mãi như thế thì còn gì thú bằng. Cuộc sống thực
phong lưu sung túc, và tự do biết bao! Có bao giờ anh
nghĩ đến chuyện sinh ra một đám trẻ con
để chúng nó mếu máo, nheo nhóc, khóc la suốt ngày
đêm, và nhất định sẽ tranh mất ngày giờ
của mẹ nó vốn là của anh tất cả. Nhưng
bây giờ anh đành phải nhận, vì không lẽ lại
đi kiện ông Trời ?
Bình nghĩ thầm:
- Thôi Trời cho thì đành vậy! Với lại hai đứa
con đầu tiên sẽ có thêm lương, còn những
đứa sau không có lương con thì sẽ thôi không đẻ
nữa.
Tìm được lối thoát Bình thấy như trút
được gánh nặng. Anh bớt gắt gỏng và vui
vẻ tìm lại mọi thú giải trí như cũ. Đến
lúc ấy anh mới nhận thấy Trang gầy và xanh. Anh vội
vã làm bổn phận người chồng đi mua về một
lố nào là dầu cá, sinh tố B, calcium v. v. . . những thứ
thuốc bổ mẹ bổ con chất đầy ngăn
kéo. Nhưng Trang chưa kịp hưởng sự săn
sóc của chồng kể từ ngày nàng bắt đầu
mang thai, chưa kịp tẩm bổ một chút thuốc gì
của chồng mua về thì đã thấy đau lưng.
****
Một buổi tối Trang và Bình đi xem chớp bóng về.
Trang bỗng thấy trong người nôn nao khó chịu. Nàng
chỉ muốn được gục đầu vào lòng
Bình nũng nịu, để cho tiêu tan những cảm giác
u uất kỳ quái trong lòng, những cảm giác lạ lùng
không biết từ đâu đến. Nàng cảm thấy cần
một sự an ủi âu yếm, nhưng trái lại mặt
Bình vẫn lạnh như băng:
- Này, lấy ở chỗ nào nhớ để lại chỗ
ấy!
Đang bực tức, Trang càng thấy bực tức thêm:
- Vâng, vâng, em biết rồi! Chỉ độc có một
câu ấy, nói đi nói lại mãi hàng trăm lần không biết
chán!
Bình khoanh tay đứng nhìn Trang, nhìn cái áo nàng mới cởi
còn để ở giường, lại nhìn đến
đôi giầy se sẽ lắc đầu.
Trang bắt chước giọng Bình:
- Còn đôi giầy nữa. Lấy chỗ nào lại để
vào chỗ ấy!
- Anh có nói gì đâu! Anh chỉ yêu cầu em một điều
là . . .
Bình hơi mỉm cười:
- Nói ra thì em lại bảo nhàm tai. Em lấy cái gì ở chỗ
nào lại cất nguyên vào chỗ ấy thế thôi!
- Đằng nào em cũng phải cất, nhưng hãy để
thong thả cho em thở một tí đã chứ! Đi về
mới cởi ra thì cũng cho nó hả hơi một chút,
không cất vào tủ thì cất vào đâu! Nhà thì chỉ bé bằng
cái . . .lỗ mũi !
- Vì thế nên anh mới thích xếp cho nó thứ tự.
- Em đã bảo đằng nào cũng phải xếp, nếu
không thì để chân vào đâu? Nhưng em thích tung ra đấy
xong rồi thong thả xếp dọn lại. Em thấy thú
vị như thế.
- Nhưng như thế thì mất nhiều thì giờ lắm.
Nếu em cởi áo ra xong treo ngay lên mắc áo. Thay giầy
xong cho ngay vào hộp, ví lại cất vào tủ có phải
gọn gàng không? Và lại kinh tế nữa! Tiết kiệm
thì giờ cũng là kinh tế đấy.
- Nhưng mà em thích . . .
- Nhưng cái phòng bé nhỏ này không tiện cho em có những
ý thích như thế!
- Có hại gì cho ai không? Vậy sao anh không thuê một căn
phòng to hơn?
- À thì ra em bảo anh nghèo! Sao em không sớm nghĩ ra? Sao em
không lấy một ông trọc phú, ba cầm, bụng phệ,
có phải là em có bao nhiêu ý thích ngông cuồng đến thế
nào cũng được chiều tất cả không? Thỉnh
thoảng buồn buồn lại kéo đầu chồng ra
. . nhổ tóc bạc. Thú lạ!
Bình nói xong lên giường nằm quay mặt vào tường
vờ ngủ.
Trang cảm thấy vừa tủi vừa buồn. Nàng xếp
dọn xong muốn tìm một chỗ ngồi yên một mình
nhưng không có. Giới hạn của nàng chỉ ở
trong gian phòng bé nhỏ này thôi. Ra khỏi phòng là đến
phòng bà Ba chủ nhà, bà ở một mình nên chia bớt một
phòng để nhẹ bớt tiền thuê.
Trong khi chờ đợi căn nhà ở khu chung cư, Bình
thuê ở tạm và đã bị bắt chẹt bằng một
cái giá rất lạ lùng là phòng của Trang và Bình bé bằng
một nửa phòng bà nhưng phải trả hai phần ba
tiền nhà, Bà tuy ở rộng hơn nhưng tính đầu
người thì chỉ có một người nên chỉ chịu
một phần phí tổn.
Nếu bà Ba thấy Trang ra ngoài giờ này với bộ mặt
rầu rầu muốn dấu cũng không thể nào dấu
nổi, bà sẽ đoán biết hai người vừa cãi
nhau xong. Thế nào bà cũng vênh mặt lên nói :
- Đấy, tôi đã bảo mà! Cứ ở một mình
như tôi có phải thanh nhàn biết bao nhiêu không! Thực là
tự do sung sướng, không bị ai quản thúc, bẻ
hành bẻ tỏi gì cả.
Nhưng sự thực bà có sung sướng không Trang nghi ngờ
lắm. Năm nay bà năm mươi tuổi và to béo một
cách kinh khủng. Béo đến nỗi bà không dám ăn một
món gì ngon hay có chất bổ sợ dư huyết chết
lúc nào không biết.
Bà nhận mẹ Bình làm mẹ nuôi để có gia đình
đi lại thăm viếng cho vui, vì ngoài gia đình Bình
ra, bà không còn một ai bà con thân thích nữa.
Hồi xưa, lúc cha mẹ còn sống có nuôi một vú em
săn sóc bà, bà vú ấy cũng độc thân, và cho đến
bây giờ vẫn còn săn sóc bà, thương bà như con;
hơn nữa bà vú đi làm bếp, mỗi tháng còn chia cho bà
một nửa lương để chi tiêu.
Ngoài ra bà còn nhận làm mẹ đỡ đầu cho mấy
cô con gái của những bà bạn giầu. Mỗi tuần
mấy cô con thay phiên nhau đến thăm bà một lần,
ăn một món gà hay thỏ chưng với các món thuốc
bắc, lúc ra về thế nào cũng dúi cho bà ít tiền.
Nhờ thế bà sống rất phong lưu, suốt ngày
công việc của bà chỉ trồng tưới và săn
sóc vài luống rau cho thỏ ăn. Bầy thỏ và bầy
gà bà nuôi lúc nào cũng sẵn sàng nằm chung với những
gói thuốc bắc để tẩm bổ cho những cô
con gái ?hờ.....
Thỉnh thoảng bà theo các xe giảng đạo đi về
vùng quê hội họp dân chúng khuyên người ta nên tin theo
chúa Giê Su. Mấy chục năm trời sống vất
vưởng như thế bà tin rằng đã hy sinh cho một
mục đích cao cả, và tự cảm thấy mình là
người sung sướng nhất đời.
Trang nhìn ra ngoài thấy bà đang quì bên cạnh giường
cầu nguyện một cách thành kính . Trong lúc này Trang
nghĩĩ có lẽ bà sung sướng thực. Bà thường
nhắc nhở rằng trong đời bà chỉ yêu một
mình Chúa, và chắc chắn rằng Chúa sẽ không để
cho bà phải khổ như người trần gian với
những thứ tình ích kỷ ở trần gian.
Trang thấy quẩn chân quá nhưng không thể nào làm khác
được càng bực bội vô cùng. Giá trời không
mưa nàng sẽ ra sân cỏ ngồi nhìn trời nhìn mây. Ngồi
cho đến khi Bình phải ra dỗ dành nàng vào nhà,
nhưng bây giờ trời mưa, ra sân ướt bị ốm
thì khổ thân.
Không làm sao được, Trang phải lên giường mở
đèn ra đọc sách. Một lúc lâu vẫn không thấy
Bình phản đối như thường lệ Trang càng bứt
rức khó chịu hơn.
Trang tung chăn Bình đắp ra hỏi:
- Ngủ say rồi à?
- Ừ.
- Ngủ say mà còn trả lời được.
- Hôm nay làm gì có trăng đẹp!
- Trăng đẹp thì làm sao?
- Có trăng đẹp mới kiếm chuyện cãi nhau cho
vui chứ sao!
- Nếu có trăng đẹp thì em đâu có gây anh làm gì!
Bình như tỉnh hẳn ra:
- Có trăng đẹp thì em lại ra sân cỏ ngồi cho
đến khi lạnh cóng, vừa ho vừa hen, vừa sổ
mũi phát sốt phát rét lên mới chịu vào phải không?
- Cũng chưa vào đâu!
- Phải, nếu anh không ra triệu em vào thì em sẽ ngồi
lì cho đến sáng mai, em sẽ chết cóng ngoài sân, cảnh
sát sẽ đến bắt anh, bảo là anh ngược
đãi và mưu sát em phải không?
- Sợ không chết được mới phiền chứ!
- Ý em định bảo anh không chạy nổi tiền thuốc
cho em chứ gì.
- Đại khái cũng gần như thế!
Trang bỗng ôn tồn:
- Này, anh sắp được lên chức rồi!
- Anh mà lên chức thì có họa là . . . kiếp sau! Công việc
anh làm rất giỏi chỉ phải cái không biết nịnh
ai cả. Còn lắm cậu dốt như bò mà bợ giỏi
thì bay vùn vụt! Đời là thế!
- Em cam đoan từ giờ cho đến cuối tháng thế
nào cũng được lên chức.
- Anh đã bảo là em cứ đợi đến kiếp
sau may ra . . .
Trang tinh nghịch:
- Không, dù sao anh vẫn cứ lên chức như thường.
Anh sẽ lên chức papa!
Bình cười:
- Ừ nhỉ, giá em bắt chước chị Nhâm mỗi
năm một đứa thì cái phòng này sẽ lúc nhúc như
một cái tổ chuột.
Trang không trả lời nàng chỉ lấy tay xoa bụng,
rơm rớm nước mắt.
- Em đã sắp sẵn những thức cần dùng
chưa?
- Thức gì cơ.
- Áo, tã, khăn gì gì ấy mà!
- Mẹ đem đến một bọc quần áo cũ,
em đã xé ra giặt cẩn thận rồi. Khăn bông thì
hãy dùng hai cái khăn tắm đỡ tạm thời. Áo ấm
em đã bắt đầu đan một cái áo len xinh lắm
anh à.
- Thế em đan đến đâu rồi?
- Một cánh tay.
Trang vẫn ngây thơ:
- Len của chị Châu cho. Len thừa ấy mà, nhiều mầu
lắm nhưng khéo chắp thì cũng đẹp. Em sẽ
đan dần mũ và bít tất.
Bình ngần ngại:
- Thế bao giờ . .
- Độ hai mươi hôm nữa. Bác sĩ tính phỏng
chừng như thế, nhưng cũng có thể sớm
hơn.
- Nếu sớm hơn thì em sẽ làm sao? Con chỉ có một
cánh tay áo. . .
Bình nói xong cười sằng sặc:
- Trời ơi, vợ tôi có những chín tháng mười
ngày để sắp đặt mà. . .rồi cả nhà
thương sẽ nói với nhau . . .
Trang cũng cười:
- Anh đừng lo chị Vinh hứa cho em một tá áo lót
mình.
- Thế em định sinh xong viết thư báo cho chị ấy
biết. Chị ấy sẽ đi mua một tá áo lót mình gởi
sang. Cho rằng chị ấy nhiệt tâm lắm thì thư
đi thư về cũng hết hai tuần. Trong khi ấy
thì con sẽ ở trần ra đợi phải không? Rét
tháng hai, tuyệt em nhé!
Bình ngừng một lúc hỏi tiếp:
- Còn phần em đã sắp đặt xong chưa?
Trang hớn hở trả lời:
- Em đã mua một cái áo nịt bụng rồi anh ạ. Ở
đằng trước có bốn miếng thép để
cho bụng sát, thứ này tốt mà lại rẻ chỉ có
. . .
Bình gạt đi:
- Thôi, em khỏi tính tiền. Đàn bà có bao giờ làm toán
chi tiêu đúng đâu! Chồng giầu thì nói thêm, chồng
nghèo thì nói bớt cho chồng đỡ . . xót ruột. Anh
muốn hỏi em những thứ bông, băng, thuốc tẩy
độc, gừng, rượu gì gì ấy mà!
Trang ngẩn người ra:
- Em làm sao biết được những thứ ấy!
- Hỏi người ta chứ! Em hỏi chị Châu xem. Chị
ấy ba con rồi khối kinh nghiệm. Em phải hỏi
kỹ xem lúc gần sinh thì có những triệu chứng gì
để còn liệu mà đi nhà thương.
- Em đã hỏi rồi. Chị ấy bảo lúc chuyển
bụng đau dữ lắm, đau ghê gớm, đau không
thể tưởng tượng được!
Bình thở dài, im lặng một lúc bảo:
- Em sinh thì phải nghỉ không đi làm được.Em ở
nhà lo cho con. Để anh kiếm chỗ dạy thêm Anh
Văn ban đêm em nhé!
Trang lắc đầu:
- Thôi anh ạ, đến đâu hay đấy. Mỗi tháng
thêm được ít nhiều, không bù vào được tiền
thuốc tẩm bổ cho anh đâu! Người anh thì
đã . . Oméga như thế này! Giá anh đừng đi
đánh mã chược, cá ngựa là em bằng lòng lắm rồi.
Em không cần giàu lắm đâu!
Bình buồn rầu trả lời:
- Cá ngựa giống như cái hy vọng vượt ngục
của người tử tù, hy vọng rất mong manh
nhưng nếu không liều thì chỉ đợi chết.
- Em không nghĩ như thế. Anh ví có thể đúng với
người tử tù, nhưng chúng ta có phải là tử tù
đâu! Chúng ta chỉ hơi thiếu một ít thôi, nhưng
nếu cần kiệm, tìm hiểu học hỏi thêm, trau dồi
trí thức biết đâu mai kia, anh có cơ hội
được thăng lên chức vụ cao hơn .
Vả lại chúng ta còn trẻ, còn khỏe mạnh, còn làm
việc được thì cần gì phải đi tìm cái thú
giải trí của những người giầu sang, hay là
người tử tù ấy. Sở anh làm có luật lệ
rõ ràng, tăng lương hàng năm, Lại còn lương
vợ lương con, Cái nhà chúng ta xin chắc sắp hàng
cũng gần đến lượt chúng ta rồi. Ai bảo
đó là không khí tử tù ?
- Nhưng anh buồn lắm!
- Bộ anh tưởng em vui sao?
- Thôi đừng nhắc nữa em!
Đó là tính đặc biệt của Bình. Bình biết là mình
trái nhưng không muốn ai nói đến , và cũng không muốn
sửa đổi. Anh vẫn cứ làm theo ý thích và không muốn
ai nói động tới.
- Trời mưa đấy anh ạ. Em ướt cả
vai.
Bình tung chăn ngồi dậy đóng cửa sổ gắt:
- Chỉ có việc với tay lên đầu đóng cánh cửa
cũng lười. Bộ em mệt lắm sao?
- Hôm nay đi làm về em còn phải giặt bao nhiêu là áo quần,
quần tây của anh nặng lắm, lần sau đưa
tiệm em không giặt nữa đâu!
- Thế trong người em bây giờ ra sao?
- Nhức mỏi đau lưng, đau không thể tưởng
tượng được!
Bình hoảng hốt:
- Đau không thể tưởng tượng được?
hay là . . .
Rồi anh lẩm bẩm một mình:
- À, không phải, đau lưng chứ không phải đau bụng.
Để anh thoa dầu cho.
Bình lấy chai dầu bóp đổ vào tay, nhưng anh chỉ
mới xoa xoa mấy cái mắt đã thấy nặng, anh nhắm
mắt lại và dần dần buông tay ngủ thiếp
đi.
Trang kéo chăn đắp cho Bình và tò mò ngắm kỹ nét mặt
chồng trong lúc ngủ. Vẻ mặt Bình khác hẳn trong mỗi
trạng thái, lúc Bình vui vẻ trông rất thực thà có vẻ
tin cậy được, lúc giận dỗi thì lầm lì
đến phát ghét, hỏi gì cũng không trả lời,
đã thế lại ưa nằm vạ. Bây giờ Bình
đang ngủ trông ngây thơ như một đứa trẻ
con.
Nghĩ đến trẻ con Trang đâm ra lo sợ. Nay mai
Trang sẽ là mẹ của một đứa trẻ con, và
Trang lo sợ vì nàng chưa có một tí gì chuẩn bị
đón nó cả.
Trang tự an ủi nghĩ thầm:
- Bắt đầu ngày mai phải cố gắng đan cái
áo cho chóng xong và sửa soạn các thứ mới được.
Mãi nghĩ miên man Trang quên rằng mình không đắp
chăn, nàng vội kéo tấm chăn bông lên tận ngực
và ho khẽ mấy tiếng. Mưa bên ngoài vẫn đổ
xuống rào rào. Mái nhà gỗ bọc vải dầu bên ngoài
làm cho tiếng mưa có vẻ êm êm, không giống như ở
quê nhà, tiếng mưa đổ xuống mái ngói nghe thực
ròn rã.
Tiếng mưa ở quê nhà bây giờ đã xa xôi lắm rồi!
Trang không dám mơ đến ngày nào nàng mới lại
được nghe tiếng mưa ở quê hương.
Trang bắt buộc phải lo nghĩ đến hiện tại,
hay nghĩ đến cái quá khứ rất gần nhiều
hơn. Nàng thất vọng vì thấy tính nết Bình không giống
như mình tưởng, hơn nữa Bình không tử tế
với nàng như xưa, lúc chưa có đứa con trong bụng.
Trang nhớ có một hôm Bình thực thà bảo nàng:
- Nếu anh lấy một cô gái quê thì cô ta sẽ coi anh
như ông thần. Mỗi lời nói của anh là một mệnh
lệnh phải nhắm mắt tuân theo. Còn em, anh rất tiếc
em có nhiều tính tiểu thư hạng nặng. Trước
khi cưới nghe em trình bày gia phả anh cứ tưởng
em nói dóc để lòe anh cho vui.
Nếu anh biết là thực trong nhà thờ của giòng họ
nhà em có câu liễn “Thập bát Quận Công, Tam Tể Tướng.
Bách dư Tiến Sĩ nhị phong Hầu “ chắc anh
đã kính nhi viễn chi. Nghĩa là anh chạy xa 3 ngàn dặm
không hề ngó lui. Đã thế em lại từng nghe giảng
ở trường Đại Học, chẳng biết có
ích lợi quái gì cho em không nhưng mà em khó bảo lắm!
Trang trả lại ngay:
- Anh hối hận phải không? Bây giờ cũng chưa
muộn đâu! Khối gái quê ở ngoài máy nước
đấy. Em sẽ nhường chỗ này . . . cho anh làm lại
cuộc đời với một cô rất ngoan ngoãn giản
dị, cô ta sẽ coi anh như thần!
- Đấy, em lại dở tính ra rồi! Em phải biết
sống cho thích hợp hoàn cảnh mới được!
Trang nói gần phát khóc:
- Thế này còn chưa thích hợp hoàn cảnh? Cả ngày
làm quần quật còn bị anh mắng lên mắng xuống,
chỉ một vài ý thích rất nhỏ nhặt cũng không
bao giờ được chiều.
- Anh có thể chiều em tất cả nhưng anh chỉ
xin em một điều . . .
Trang cướp lời:
- Lấy cái gì ở đâu thì lại để vào chỗ
đó phải không?
- Em cũng biết thế, tại sao em không chiều anh lại
bắt anh phải chiều em?
Trang không thể nào quên được cái lý luận kỳ
khôi của Bình lúc nàng bảo anh thiếu hàm dưỡng.
- Như thế mới là người tốt em ạ! Khi
anh giận thì anh phát cáu anh gắt gỏng, khi anh vui thì anh tử
tế anh cười. Như thế có phải cuộc
đời thực thà giản dị biết bao nhiêu không?
Em muốn anh có cái hàm dưỡng như một ông cụ
già bẩy mươi thì em phát chán mất! Hay em muốn anh
dấu cảm xúc của mình như một người nham
hiểm, trong lòng thì cáu giận phát điên mà bề ngoài vẫn
làm bộ cười nói ngọt ngào!
Anh không thích tại sao em lại muốn anh phải giả
vờ. Tại sao một người giầu sang thì có quyền
từ chối một bữa tiệc họ không thích dự
mà chẳng ai nói gì, còn người nghèo một chút từ chối
thì bị phê bình là kiêu ngạo vô lễ.
Bạn của em anh không cấm em chơi, nhưng anh không
thích họ thì em đừng bắt anh phải giao thiệp.
- Em biết tại sao anh không thích, tại vì địa vị
họ cao hơn , nên anh có tính tự ti mặc cảm.
Nhưng anh nên nhớ, chúng ta chưa hề xin ai một
đồng xu lớn xu bé nào cả, việc gì anh phải xấu
hổ?
Lúc đầu Trang rất buồn nhưng sau dần dần
quen đi, nàng có cảm tưởng như mình vẫn độc
thân, và Bình chỉ là một người bạn cùng thuê chung
nhà, giúp đỡ lẫn nhau đôi chút mà thôi. Hai người
có hai thế giới trong tâm hồn riêng biệt, công việc
của ai nấy làm, bạn ai nấy chơi, chi tiêu trong
gia đình mỗi người góp một nửa.
Bình thấy rất dễ chịu vì được tự
do như thế, anh không bao giờ phải đi với
Trang đến nhà một ai. Ngay những ngày lễ Tết
đồng hương có giấy mời hai người
đến dự anh cũng để Trang đi một
mình, vì đó là những người anh không quen biết tổ
chức. Bình thích sống cô độc, ngoài vài người
bạn chơi thân từ bé, anh không chịu giao thiệp
thêm một người nào, hơn nữa cả đến
mẹ, Bình cũng không thích về thăm. Có lúc Trang phải
năn nỉ:
- Lâu lắm rồi, anh nên về qua nhà thăm mẹ, kẻo
rồi mẹ bảo em là hồ ly tinh mê hoặc, dấu
con bà mất tăm mất tích.
Bình nhún vai:
- Bộ em tưởng anh dễ bị mê hoặc lắm hở.
Anh không thích về chứ không phải tại ai cả. Cả
một nhà đàn bà cả ngày cạp cạp như một
cái chợ vịt. Anh là con út nên anh đã lãnh đủ những
điều dạy bảo của tất cả mọi
người mấy chục năm rồi. Anh sợ và chán
đến nỗi không muốn thấy ai nữa!
- Thì ngày xưa lúc anh còn bé, người ta có thương mới
nhắc nhở kẻo sợ anh sa ngã!
- Ai con nít con thơ gì mà lãnh lương tháng nào cũng phải
báo cáo tiêu món gì, bao nhiêu, với mấy bà chị nhất
định không chịu đi lấy chồng ấy!
- Đó là chứng cớ tỏ ra anh tiêu nhảm rất nhiều
mới mất tín nhiệm của gia đình như thế.
Đã thế anh vẫn còn chưa sáng mắt ra! Người
ta khuyên anh tiết kiệm đôi chút để dành lập
gia đình, anh không nghe nên đến lúc lấy vợ ra ở
riêng, cửa nhà gia thế chỉ có một cái giường
vải và một chiếc chăn bông . . . cổ từ 80
đời vương!
- Ngày xưa anh ghét đàn bà lắm, anh cứ tưởng sẽ
sống độc thân suốt đời? Lỗi tại mẹ
cả. Bố là Mục Sư cứ bắt phải đi
nhà thờ. Me làm cô giáo dạy trường nữ học,
đem anh theo vào lớp, cho anh mặc áo quần con gái. Rồi
anh nghịch quá me bắt hai cô ngồi kèm anh hai bên, làm anh
không còn dám cựa quậy gì được nữa.
Ban đầu anh bực bội, nhưng bị gò ép mãi dần
dần như con cá bị nuôi trong ly nước, phải
thuần đi, anh nhiễm tính nhút nhát của con gái, cho
đến khi con cá được thả ra ngoài hồ nó vẫn
cứ bơi vòng tròn tưởng mình ở trong ly nước
không dám bơi mạnh sợ kính đập vào mũi. Anh bực
mình lắm, nhưng lâu quá thành tính nết của mình rồi
sửa không được nữa!
- Thế anh nhất định không về thăm mẹ phải
không? May mà mẹ anh chứ không phải em năn nỉ anh
về thăm mẹ em!
- Đã không phải là mẹ em thì việc gì em phải lo,
em phải nói làm nhàm cả ngày như một bà chằng lắm
điều thế kia!
Những tính nết trái ngược của Bình làm Trang bất
mãn, nàng thích một con người hiên ngang và quân tử thì
gặp ngay một anh chàng trái ngược làm Trang ngao ngán.
Trang thầm trách mình đã không xét đoán kỹ càng trước
khi chim vào lồng, nhưng sự thực khó biết rõ tâm
tính thực của một người, khi họ cố dấu
để giương bẫy giăng bắt một con cừu
non rất ngây thơ trên đường đời!
Nhưng dù sao, sau những cuộc cãi nhau không phân phải
trái, bao giờ Trang cũng làm lành trước, và đúng
theo ý Bình, Trang không hề nhắc lại lỗi anh. Để
cho đỡ ấm ức Trang đánh miếng đòn cuối
cùng:
- Đố anh biết tại sao em làm lành với anh trước?
- Tại em biết em trái chứ gì! Thế là người
biết phục thiện, khá đấy!
Trang cười tinh nghịch:
- Không phải, em làm lành trước để cho anh thỏa
mãn lòng tự ái đấy mà! Cho anh giữ lấy một
chút trượng phu thể diện thì có làm sao! Đối
với em vô hại!
Bình lắc đầu ngao ngán:
- Nghệ thuật trêu tức của em thật tuyệt vời!
Chắc có ngày anh sẽ uất lên mà chết mất! Anh cho
em hay, phần nhiều đàn bà bị mất chồng là do
những cái thông minh vặt như thế đấy!
Trang bĩu môi:
- Em không sợ mất! Cô nào quyến rũ anh, em xin các thêm
tiền! Tính anh có trời chịu nổi!
- Thế em định các bao nhiêu? Đưa trước
cho anh một nửa để anh có tiền phí tổn hoạt
động tìm người cho em “sang”.
Tuy Trang và Bình cũng có những ngày vui, nhưng ngay trong lúc
vui Trang cũng không yên lòng, nàng luôn luôn lo sợ nó qua đi rất
chóng rồi mất hẳn, hay là bất thình lình bị
đánh tan. Bình có thể chỉ vì một con ruồi bay lảng
vảng đến gần, hay trong bữa cơm chả trứng
nêm nếm không vừa, cũng đủ làm anh phát cáu , gắt
gỏng suốt buổi. Bất cứ một duyên cớ rất
nhỏ mọn nào cũng có thể làm hỏng cả một
ngày rất đẹp mà những đôi vợ chồng trẻ
có thể sống những giờ phút êm đềm.
Lúc xưa, Trang tưởng rằng có thể sửa đổi
được tánh Bình ít nhiều, nhưng bây giờ nàng mới
nhận thấy mình bất lực. Khi người đàn
ông chưa cưới vợ thì họ dấu những tính
nết của họ rất khéo, và nếu lỡ có hở
ra đôi chút thì họ thề thốt hứa hẹn, làm
như có thể vì mình mà cao biến thành lùn, hay béo thành gầy
được. Nhưng sau khi đã sống chung không hòa
bình rồi cô nàng mới ngã ngửa ra, nhận thấy rằng
không ai đổi tính ai được cả.
Mỗi ngày Trang hỏi Bình trước khi anh đi làm:
- Hôm nay anh muốn ăn gì?
- Ăn gì cũng được, em cho gì anh ăn nấy.
Gì cũng được và cho gì ăn nấy nghe ngọt xớt,
nhưng nếu các món ăn không phải là thịt nấu
đổi bữa luôn luôn, nếu là món rau hay cá thì Bình sẽ
cầm đũa ngồi nhìn hay dúng từng tí một, Bình
sẽ ăn cơm nhạt hay là không ăn. Mỗi lần
trông cái kiểu ăn ốm nghén của Bình là Trang thấy
ngán lên đến cổ.
Mãi nghĩ ngợi bỗng nhiên Trang thấy đau nhói ở
bụng. Đứa bé trở mình đạp nàng một cái
nên thân. Trang xuýt xoa ôm bụng nghĩ thầm: 'Con so về
nhà mạ'. Giá nàng ở gần mẹ chắc không đến
nỗi lo lắng thế này. Cái triệu chứng của sự
sinh nở, nàng chỉ biết một câu theo lời Châu
“đau không thể tưởng tượng được”
mà thôi! Ngoài ra Trang không hiểu gì hơn. Bụng nàng lại
đau dội lên mấy lần nữa, Trang nghiến chặt
răng, nước mắt trào ra rơi xuống gối từng
giọt từng giọt.
Trang lay Bình:
- Bình, Bình, em đau bụng quá!
Bình còn ngái ngủ, anh ừ hử mấy tiếng rồi nằm
ngủ say lại như cũ. Mãi đến lúc Trang vừa
rên vừa khóc đánh thức anh dậy, Bình mới tỉnh
hẳn.
- Em . . em làm sao? Trời mưa đi nhà thương bây giờ
sao được! Hay em cố chờ đến sáng mai . .
Đang đau bụng nghe Bình nói, Trang cũng bật cười.
Có ai nín được đẻ bao giờ! Hai vợ chồng
trẻ không có một chút kinh nghiệm, hết nhìn nhau lại
nhìn đồng hồ, hết xoa bụng lại lắng nghe
tiếng mưa. Trang khóc gần thành tiếng, mồ hôi nàng
toát ra ướt đầm cả lưng. Bà Ba chợt thức
giấc nghe tiếng Trang rên rỉ bà quát lên:
- Trời ơi, còn không chịu đi kêu xe, Mau mau đi, ngu
ơi là ngu !
Còn tiếp
Linh Bảo