Những Đêm Mưa (Chương 1/15)
Linh Bảo
Tương
Kính Như Tân
Không hiểu tại sao cái ngày lành tháng tốt của Trang và
Bình lại rơi trúng vào một buổi chiều mưa.
Hay có lẽ đó là trời sầu đất thảm giùm
cho hai người, vì quả thực trời
Cả hai cùng nhìn tờ hôn thú đẹp như một bức
tranh , có in hình Rồng Phụng hoa lá chim chóc và những giòng
chữ bút pháp nắn nót nào là:
Giai ngẫu thiên thành.
Lương duyên vĩnh đế.
Tình đôn khang lệ.
Nguyện tương kính chi như tân . . . mà ngao ngán
Bình nhớ đến lời một người bạn
kinh nghiệm rất dồi dào về cuộc sống
đã nói với anh:
-Trong đời người đàn ông có hai lần sung
sướng: một lần lúc cưới vợ, và một
lần lúc vợ chết.
Vợ thì bây giờ anh đã có rồi đấy, sung
sướng hạnh phúc đâu chưa thấy, chỉ thấy
bực mình thôi. Và nỗi bực mình thứ nhất là Trang
không chịu ký tên thực, tên cúng cơm của nàng vào bức
tranh "Giai ngẫu thiên thành "v. . v. . , ấy mà ký cái
tên vớ vẩn nàng tự đặt ra trong lúc còn đi
chu du trong lục địa Trung Hoa cùng một đám
lưu lạc du học sinh ; và còn cho đó là tên chính thức
chỉ sự hiện diện của mình .
Thương thuyết không xong, Bình đành phải nhượng
bộ, vì không nhượng bộ thì còn làm gì khác được.
Không lẽ bức tranh Rồng Phụng "Nguyện
tương kính chi như tân . . .. ( Thề kính trong nhau
như khách)" vừa ký xong còn chưa ráo mực, đã
khai chiến ngay lập tức?
Anh đành tự an ủi:
- Thôi sung sướng thứ nhất trong đời đã
không thấy thì đành đợi sung sướng thứ
hai vậy!
Còn Trang, sau khi ký xong, cất bức tranh Rồng Phụng
vào tận đáy rương, Trang cảm thấy hình
như đã làm một việc ngu vô cùng. Vốn hiểu
mình, Trang không dám nghĩ ngợi thêm. Trang biết sau khi làm
xong một việc ngu ngốc, muốn cứu vớt, Trang
sẽ làm một việc khác ngu hơn. Và nếu không lì ra
mà chịu đựng, cứ cứu đi vớt lại
mãi, Trang sẽ lạc vào một cái Ngu ngốc mê hồn trận
nguy hiểm vô cùng vô tận không bao giờ thoát ra được.
Nhắc lại sự kết hợp của Trang và Bình, cả
hai đều cho là đối phương đã mắc nợ
mình từ tiền kiếp; hay trái lại, mình mắc nợ
người kia, một món nợ thiên khối, nói theo tiếng
nhà Phật, nghĩa là trả hoài không bao giờ hết. Ai
có cách gì để giải thích , an ủi được
thì cứ đem ra mà xài.
Trong lúc tất cả các bạn sinh viên cùng một nhóm du học
tản lạc mỗi người một nơi, hay nói cho
đúng hơn, mạnh ai nấy chạy sau ngày Quảng
Châu thất thủ, Trang đã ở lại vừa làm vừa
học, níu lấy cái trường phải trèo lên một
trăm bậc thang mới đến được lớp
ấy, cho đến khi nước không phải đến
chân mà gần đến cổ mới bắt đầu nhảy.
Thoát ra khỏi lục địa, Trang đến Hongkong một
mình, hành lý quí giá chỉ còn sót lại một cuốn tự
vị để gối đầu. Trang tìm được
việc làm ngay nhưng lại rất chán với những
ông chủ mắt lấm la lấm lét chỉ rình vợ
đi vắng là chớt nhả. Trong lúc Trang sợ những
hàm răng giả, ngán tính khó chiều của những bà
khách sang trọng, Trang thấy bơ vơ cô độc,
Trang đang cần một người bạn, một tri kỹ
để săn sóc, an ủi và thương yêu , thì Bình
đã đến đúng lúc. Vì thế, khi Bình vỗ ngực
xung phong tình nguyện xin săn sóc suốt đời, Trang
rơi ngay vào cái bẫy tình cảm .
Nhưng sau lúc làm vợ Bình rồi Trang mới ngã ngửa
ra, vì nhận thấy có những trái cây trông bên ngoài vỏ
thì ngon lành thơm tho, lúc nếm thử mới biết là
chua, chát, đắng, đủ cả. Nàng trở lại
thành một người bạn an ủi Bình, một người
khán hộ săn sóc Bình, vì Bình ngoài tính nết đặc biệt
khó chiều đến gia đình anh cũng kêu trời, lại
còn thêm chứng bệnh đau dạ dày kinh niên.
Ai bảo Bình nhút nhát , vụng về không hoạt bát miệng
lưỡi, thực ra anh cũng có ngón của anh. Bình
đã từng nói được một câu bất hủ và
tuy chỉ mới ra chiêu có một lần thôi cũng đủ
làm thay đổi cuộc đời anh, kèm theo đời
một người khác nữa :
- Anh không giầu, không sang, nhưng anh có một tấm lòng.
Nếu em thấy tình yêu trung thành của anh đủ làm
cho em sung sướng thì anh sẽ ở bên cạnh em,
thương yêu và săn sóc em mãi mãi . . .
Thực ra đó là một câu đã lỗi thời, có lẽ
nó được phát minh ra từ đời Trọng Thủy,
Mỵ Châu. Một câu chỉ nên đem vào Bảo tàng viện
để cho người đời sau chiêm ngưỡng
chứ không còn đúng với thực tế nữa!
Nhưng quái lạ, người nữ nào nghe câu ấy
cũng thấy ngọt như mía lùi. Người nào
cũng tưởng là một câu thần chú mới ra lò còn
nóng hôi hổi, một sáng tác mới mẻ mà tác giả chỉ
để dành riêng cho mình. Thành ra cái câu nói cổ điển
muôn đời, xưa rích xưa rang, vẫn còn là một
mũi tên bá phát bá trúng.
Trường hợp của Trang, không những đã trúng lại
còn là một vết thương chí mạng nữa. Sinh
trưởng trong một gia đình quan lại, Trang đã
có dịp thấy một vài mặt trái của cái giới
mà đời cho là sang quý, thấy cảnh gia đình hạnh
phúc miễn cưỡng được che đậy bằng
phong tục lễ nghi.
Vì thế, Bình với dáng người thanh nhã, với cử
chỉ lịch sự, với sự quan tâm săn sóc chân
thành, với vẻ mặt thật thà của những kẻ
hình như suốt đời chỉ biết trung thành. Bình
với một câu nói thốt ra đúng thiên thời, địa
lợi, nhân hòa, anh đã thành công.
Thế là Bình cưới vợ. Là một công chức, có vợ,
anh được thêm một phần lương phụ cấp,
đuợc xếp hàng đặt thuê một gian nhà khu chung
cư vừa tốt vừa rẻ, có vợ nấu cơm,
giặt áo, tính sổ chi tiêu, lo trả các món nợ gần,
nợ xa, lo giật tạm lúc cuối tháng túng tiền tiêu
những món cần.
Còn Trang phải gánh thêm cái gánh gia đình của hai người
tạo ra mà Bình đã thân tặng gần trọn cả gánh
cho nàng, Trang ngày ngày vẫn đi làm với những thất
vọng mới phát giác ra được, và càng ngày càng nhiều.
Có chồng Trang chỉ đỡ phải mua một chiếc
chăn bông mùa đông năm ấy, còn tấm lòng của
Bình hứa hẹn nàng tìm hoài không thấy đâu cả!
Lúc đã chung sống, hai người đều rất thực
thà, và lúc ấy cả hai mới thấm thía hiểu rằng
định luật hai luồng điện khác nhau thì hút
nhau là rất đúng vậy.
Trang dễ tha thứ thì Bình quá cố chấp. Trang ưa mỹ
thuật, âm nhạc, văn chương, hoạt động
thì Bình nghiêm trang khắc khổ như một ông cụ già.
Trang thích bè bạn, Bình không bao giờ chịu chơi với
một người bạn mới. Trang thích tìm tòi nghiên cứu,
xem sách báo, học hỏi , thích tất cả mọi thứ,
Bình trái lại không thích gì cả.
Bình mãn nguyện với cuộc sống bình an hiện tại.
Đi làm về ngủ, ăn, chơi nếu không ốm. Cuộc
sống của một người chịu yên phận,
không ham muốn, không ao ước. Nỗi băn khoăn của
Bình rất giản dị: đi đâu chơi? ăn gì
ngon? làm gì vui? . . .
Thấy Bình miệt mài trong đám mã chược với
chúng bạn mãi, Trang phàn nàn và khuyên Bình sao không lợi dụng
lúc còn trẻ tuổi nghiên cứu một thứ chuyên môn
để mai sau nở mày nở mặt với đời,
Bình bèn xung phong đi đánh cá ngựa!
Ngày đêm anh ra công nghiên cứu con Bạch Mã, con Tuyết
Hoa, con Mỹ Liên v.v . . . con nào một phút chạy bao nhiêu
thước, trời mưa, trời nắng, kỵ sĩ
nào cưỡi, thành tích khác nhau thế nào. Thấy Trang không
bằng lòng anh bảo:
- Em bắt anh nghiên cứu thì anh nghiên cứu rồi đấy,
còn đòi gì nữa! Anh đã tuân lệnh em dồi mài kinh sử,
Mã kinh cũng là một thứ kinh, em còn muốn bắt anh
làm gì hơn?
Rồi Bình dỗ dành Trang;
- Em phải biết đàn bà sung sướng nhất đời
là có được một nguờichồng . . . tầm
thường!
Anh không giàu, anh không có danh vọng, và cũng không có tài
năng gì đặc biệt cả, nên anh mới có thể
là một người chồng của gia đình. Anh đã
không giỏi, lại chẳng có một tí ti tài hoa nào nên mới
còn là người của em.
Nếu không, em cứ thử tưởng tượng xem,
ví dụ anh là một nhạc sĩ, văn sĩ, thi sĩ,
họa sĩ, hay là một cái gì gì sĩ trứ danh, một
đại nhân vật chẳng hạn, anh trình bày, biểu
diễn, tiếng anh nổi như cồn . . .Lúc ấy hàng
trăm nghìn cô đẹp sẽ ngày đêm vây bám chung quanh
anh, anh sẽ đắt như tôm tươi. Hừ, lúc ấy
xem em có khóc ngấm khóc ngầm không! Thực là có phúc không biết
hưởng!
- Nhưng tại sao đi đâu em cũng cứ phải
thui thủi một mình, ai mời anh cũng không chịu
đi với em. Người ta có quí mình mới mời, và ở
đời phải có đôi chút liên lạc với chúng bạn,
bà con, nếu anh muốn cô độc không chơi với ai
cả thì tốt hơn lên núi làm ẩn sĩ!
- Thế tại sao những lúc anh đi em lại không chịu
đi với anh?
- Anh chỉ đi đánh cá ngựa và mã chược, em
không có hứng thú! Bạn anh cũng chỉ là bạn mã
chược, em ngửi không vô!
- Còn quí vị bạn đồng hương của em thì
giàu sang, nhưng đứng cách xa ba cây số đã ngạt
mùi tiền hôi rình, anh cũng ngửi không vô! Từ ngày em có
việc làm quan trọng, lương cao, thường hội
họp với đồng hương giàu, anh hết hứng.
Chẳng thà anh chơi với những thằng bạn
nghèo, ít chữ mà đầy nghĩa khí của anh, còn
hơn là một bụng triết lý, thừa tiền, thừa
chữ mà . . . nhìn người chỉ . . . nửa con mắt!
Em còn nhớ hồi em còn ở Âu Châu trọ nhà Bà Em không? Bà
tốt lắm, mời em đến ở chung cho đỡ
quạnh quẽ, bạn gái hôm sớm có nhau! Bà khuyên em
đưa cho ba mấy nghìn đô góp tiền mua nhà .......rồi
sáu tháng sau bà nhẹ nhàng . . . mời em ra khỏi cửa,
nói rằng chủ đòi nhà, không bán nữa. Em cuốn gói
đi tay không, còn bà thì kết quả vẫn ở lại
gian nhà sang trọng rộng mênh mông. Tiền của em chung
đặt mua nhà thì cố nhiên nó kẹt trong túi bà ấy suốt
đời!
- Đấy, những nhà học giả như thế thì em
thích giao thiệp lắm phải không? Phải, nói chuyện
thông thái lắm, thú vị lắm, nhưng chơi cho cú nào
cú nấy cũng đau lắm! Anh là người giản dị,
anh không thích tìm những cái thú kích thích nặng đến
như thế!
Bình ngừng một giây nói tiếp:
- Em cũng nên an phận đi em ạ! Sự thực trên
đời này em đi khắp thế giới cũng không
tìm đâu ra một người chồng quí hóa như anh. Vừa
bệnh vừa tật! Với cái bệnh đau dạ dày
kinh niên , anh rất cần nghỉ ngơi, anh không bao giờ
dám chơi bời nhảm nhí, vung phí sức lực bừa
bãi, bắt em phải đêm khuya đối bóng đèn tàn
nhé!
Với đôi ta lãng sơ sơ, các bạn anh không còn ganh tị
vào đâu, anh cũng chẳng có một tí ti tài hoa nào để
thiên hạ thù ghét anh, làm hại anh, mong dìm tài năng của
anh xuống. Cả đến Trời cũng chịu thua
không còn áp dụng được câu chữ tài liền với
chữ tai . . . mà gây ra tai nạn cho gia đình ta. Anh sẽ
sống lâu trăm tuổi, em sẽ khỏi bị góa bụa
lúc nửa chừng xuân.
Trang hậm hực:
- Em vẫn có cảm tưởng là em bị lừa.
Bình cười to:
Em thực quá ngây thơ! Những người thực sự
lừa em thì em cho là không phải người ta lừa,
người ta vẫn tốt vô cùng! Còn anh, anh thành thực
với em thì em lại bảo là anh lừa. Chính em đã từ
chối tất cả những người mà em bảo là
giá áo túi cơm là hôi tiền là rỗng tuếch để
làm vợ anh.
Đó là do sự phán đoán cao minh của em. Khiếu thẩm
mỹ cũng như chọn món ăn, mỗi người
mỗi ý thích. Ví dụ cũng đồng thời là cặn
cà phê mà cặn trong bình thì đắng, cặn trong cốc
thì ngọt, anh tưởng em . . . thích của đắng.
Em chọn anh nghĩa là em thích và bằng lòng chấp nhận
tất cả những cái gì đặc biệt quí hóa của
anh, và cả cái bất tài vô nghề của anh nữa chứ!
Em phải biết tục ngữ Trung Hoa có câu :
“Chẳng cầu gì cả, chỉ cầu cho chồng bất
tài và đừng phát đạt” .
Nếu không thì những người nữ trong thiên hạ
sẽ tranh dành, xâu xé để chiếm cho được
một chút xíu anh. Em thấy chưa, khi chồng phát đạt
thì không còn là chồng của mình nữa. Biết bao nhiêu
công nương , tiểu thư ngày đêm thắp
hương chỉ cầu nguyện được có thế.
Trang nghe cái lý luận bất hủ của Bình rất uất
ức mà không biết trả lời ra sao cho phải,
nghĩa là cãi không lại anh.
- Nhưng anh phải nhận là anh có lừa em một phần
nào. Lúc xưa anh bảo rằng anh ăn gì cũng
được. Anh sẽ ăn mọi thứ em ăn rất
ngon lành. Thế mà bây giờ rau không ăn, hành tỏi không
ăn. Cơm dọn lên thì chê món này nhiệt, món kia hàn, món nọ
táo, món kia thấp, rau kia độc . . Đến Phật
cũng phải kêu trời!
Lương anh thử tính xem được bao nhiêu mà không
chịu ăn uống giản dị một chút. Em làm tháng
nào lương cũng thâm hết vào tiền chợ không còn
dư để mua sách báo hay trả tiền học thêm, bao
nhiêu cũng tiêu toàn chuyện nhà của anh hết!
- Ơ hay! Sao lại nhà của anh? Nhà của em chứ ! Tất
cả đồ đạc trong nhà này là của em sắm
và cả . . .anh cũng là của em nốt! Tất cả
đều thuộc quyền sở hữu của em, em có
thể tùy nghi xử dụng, cho mượn, cho thuê, hay bán
theo ý em muốn. Nếu em cho anh ăn ngon, anh béo ra thì càng .
. . vẻ vang cho em chứ sao! Chó béo còn đẹp mặt chủ
nhà nữa là .
- Lại còn người ở nấu, anh không chịu
ăn, bắt em đi làm về còn phải đâm đầu
vào bếp!
- Nào anh có dám bắt em bao giờ! Em dạy quá lời, nói thế
anh tổn thọ chết!
- Nhưng trông thấy cái bộ mặt anh ngồi vào bàn
ăn như . . .khỉ ăn gừng thế kia ai chịu
nổi!
Bình vẫn nhơn nhơn như không:
- Thì dù sao em vẫn là gái của cái nước sản xuất
những người đàn bà nổi tiếng "Quanh
năm buôn bán ở bên sông" kia mà! Người ta lại
có những năm con kia đấy!
- Nhưng cái ông chồng người ta o bế là một
ông Trạng Nguyên tương lai!
Bình xuống nước năn nỉ:
- Nào em tôi muốn gì tôi xin chiều tất cả. Anh chỉ
xin em một điều là đừng bỏ anh tội nghiệp!
- Anh cũng biết sợ ế vợ sao?
- Ế thì không đến nỗi, nhưng anh biết kiếm
đâu ra một người như em! Người thông minh
ai thèm lấy anh, người ngu mà không xinh thì anh cũng
không chịu!
- À thì ra điều kiện của anh là vừa xinh vừa
ngu!
- Không cần ngu lắm, như em thôi cũng đủ. Nói
dại chứ nếu em lỡ trúng phong, trúng gió mệnh hệ
thế nào, anh có cơ hội cưới vợ khác thì anh sẽ
chọn một cô . . hừ hừ . . ....Bình dơ tay vẽ
lên không dấu hiệu một thân hình tuyệt mỹ.
Trang bỗng nhiên nói sang chuyện khác:
- Em sẽ mua một tấm gương lớn.
Bình ngạc nhiên:
- Chỗ đâu mà để?
- Em đính ngay vào cái cửa lớn ra vào này.
- Em điên đấy à? Điện vừa vừa chứ!
Những món không cần thì . . .
- Em biết rồi, anh khỏi dạy em môn tiết kiệm,
từ ngày làm vợ anh em biết đi bộ hàng mấy
cây số, biết hai tay xách hai dỏ đi chợ, biết
giặt đồ tây, biết là áo quần như hiệu,
đủ cả. Nhưng món này cần lắm, cần cho
anh chứ không phải cần cho em.
- Cần cho anh?
- Chứ sao. Vì nói dại lỡ em có trúng phong trúng gió, thế
nào anh sẽ cần dùng đến. Anh có biết câu chuyện
anh chàng đi kén vợ không?
- Không, em kể đi, anh cũng muốn biết để
thêm kinh nghiệm và giữ làm tài liệu có thể sau này có
cơ hội cần dùng đến.
- Chuyện như thế này, một Công ty nọ chuyên môn giới
thiệu hôn nhân. Có một anh chàng như anh, giống từ
tính tình, dáng người, nghĩa là tất cả mọi thứ,
như khuôn đúc từ tinh thần đến vật chất
y hệt như anh vậy.
- Ừ, thôi anh hiểu rồi, ý em muốn ám chỉ anh. Nói
đi!
- Anh ta không dốt lắm, vì khi ai nói ám chỉ đến
mình thì hiểu ngay.
Anh ta tìm đến Công ty, vào một cái phòng thấy có tấm
biển đề câu hỏi Anh muốn cưới vợ
giầu hay vợ nghèo. Cạnh đấy có hai cánh cửa
một cánh đề chữ vợ giầu một cánh
đề chữ vợ nghèo. Anh ta vào cửa vợ giầu.
Đến một gian phòng khác lại có hai cửa đề
vợ đẹp hay vợ xấu. Anh ta chọn vợ
đẹp. Vào phòng khác thấy đề bố vợ có
giúp đỡ hay không. Anh chọn có giúp đỡ.
Vào phòng khác thấy hỏi vợ có học hay không có học,
anh ta chọn có học.
Vào phòng khác thấy đề vợ hiền lành hay hung dữ,
anh ta chọn vợ hiền v.v.. .
Sau khi qua độ hai chục cánh cửa với những
câu hỏi về điều kiện của vợ như
thế, cuối cùng anh vào đến một cái phòng chỉ
có một tấm gương soi thực lớn và tấm bảng
đề:
"Anh thử soi kỹ thân hình anh xem ".
- Thế nghĩa là . . .
- Nghĩa là em mua sẵn gương, anh có thể xem ngay ở
nhà khỏi phải đi qua hai mươi lần cửa ,
mà kết cục cũng chỉ để tìm hiểu chính bản
thân mình !!!
- Anh xin lĩnh giáo câu chuyện của em, nhưng em cũng
phải biết rằng em có nhiều nghệ sĩ tính lắm.
Mà ai dây vào với cuộc đời nghệ sĩ cũng
khổ. Làm chồng, hay làm vợ nghệ sĩ là khổ,
làm con cũng khổ mà có khi cả chó mèo của nghệ
sĩ cũng khổ nữa!
Em tưởng anh sung sướng lắm sao! Anh chỉ cần
một người vợ không phải là nghệ sĩ chỉ
biết lo cơm nước cho chồng con, đánh mã
chược với chồng ngày chủ nhật, săn sóc
nhà cửa là đủ rồi. Còn em, em luôn luôn tâm hồn ở
trên mây, em đòi hỏi rất nhiều hiểu biết,
đòi phân tích tâm hồn, tìm hiểu chuyện đời .
. . em làm anh chạy theo cái tâm hồn em gần hụt
hơi.
Anh như người thợ trong xưởng máy, chỉ cần
một chiếc áo vải bố mặc rất bền
để có thể ngồi la lết đâu cũng
được, thì chủ phát cho anh một bộ áo nhung, bắt
anh phải giữ gìn từng ly từng tí mệt vô cùng. Chiều
được em cũng không phải dễ!
Quả thực Bình nói đúng, Bình chỉ cần một cái
áo vải bố để tiện xài xể , mà anh lại
vớ được một cái áo nhung: nhưng không phải
vì thế mà anh trân quí, trái lại anh chỉ thấy không
thích hợp vì không tiện dùng trong công việc cần phải
lăn lóc, bò la bò lết.
Bình cần một người đàn bà giản dị nhất
đời, thì trời xui anh gặp một người vợ
rất thiếu giản dị. Nhưng dù sao Bình cũng chấp
nhận những trái ngược của Trang để bù
đắp những lúc Trang phải chịu đựng
cơn đồng bóng của anh.
Hai người cùng đầy những sở trường
sở đoản, có nhiều lúc đáng ghét và cũng có lúc
đáng yêu. Lúc yêu họ vui lòng quên hết giận hờn,
và lúc dàn mặt trận thì chẳng ai còn nhớ đến
cái đáng yêu của ai cả.
Nhưng cả hai dù không nói ra, cùng có một hiến pháp bất
thành văn đã được tuân theo triệt để
là không đánh nhau, không ném chén bát, không thốt những lời
bất nhã thô tục, hay nói động đến quê
hương, tôn giáo, tổ tiên, ông bà, cha mẹ.
Phải chăng nhờ nắm được bí quyết ấy
nên đôi bạn đã chịu đựng được
nhau, cả hai cùng thấy đối phương dù sao
cũng vẫn là con người lịch sự. Hay ví dụ
một cách khác, nếu mỗi lần cãi nhau là một vết
thương, thì dù nạn nhân đều thâm tím đầy
mình , nhưng không có một vết nào chí mạng để
đổ vỡ tan tành.
Còn tiếp
Linh Bảo