Huyền
Thoại Dược Thảo
17 -
Lưu Ký Nô
Linh Bảo chuyển
ngữ
Chuyện kể Tướng Quân
Lưu Dụ , tức Vua Tống Cao Tổ, trước
khi làm Vua (420) là một Tướng lập
rất nhiều công trận dưới Triều
nhà Đông Tấn .
Trong một cuộc hành quân,
Lưu Dụ cùng binh sĩ phải vượt qua một ngọn
núi hiểm yếu. Đoàn quân đang trẩy
bỗng nhiên có một con rắn thật lớn nằm chắn
ngang đường.
Lưu Dụ nghe báo bị rắn cản
đường thì nổi giận, lập tức phi ngựa
nhanh lên Tiền quân .
Quả nhiên có một con rắn rất
lớn, thân mình cỡ to hơn một cái tô canh,
đang nằm ngang yên lặng trên đường , làm
cho đoàn quân phải dừng lại, hỗn loạn
cả hàng ngũ .
Khi Lưu Dụ muốn dùng
Trường mâu gạt rắn sang một bên, thì rắn
vốn đang nằm bất động, vùng dậy cất
đầu nhìn Lưu Dụ một cách giận dữ, vừa
thè lưỡi ra dọa nạt. Bộ dạng rắn
như muốn ăn tươi nuốt sống đối
phương .
Lưu Dụ là một Tướng
cầm quân, trước mặt mấy nghìn binh sĩ,
đâu có thề tỏ ra nhu nhược sợ một con rắn
được .
Nhưng dù sao , ông cũng hoang mang vì bị
rắn cản đường không biết là một điềm
tốt hay xấu. Xưa nay, ông chưa bao giờ trông thấy
một con rắn lớn, thế mà bây giờ đang đối
diện với con vật khủng khiếp ấy, nó lại
có bộ dạng như sắp tấn công ông .
“ Bình tĩnh, phải bình tĩnh !”
Lưu Dụ tự trấn định tinh thần,
mãi một lúc mới bớt sợ . Ông bước đến
gần rắn nói :
- Mi tiến không tiến, lui không
lui. Mi muốn nằm đây làm gì ?
Rắn cố nhiên không trả lời,
hơn nữa còn phùng mang trợn mắt nhìn Lưu Dụ .
Lúc ấy có một Phó Tướng
đến gần ông nói nhỏ :
- Thưa
Tướng Quân, con đường này có thể
nguy hiểm. Hay là chúng ta lui, rồi sẽ tìm đường
khác tiến quân .
Lưu Dụ không tin sự mê tín ấy.
Ông đưa cây trường mâu cho Phó Tướng cầm,
rút cung tên đeo sau lưng ra, nhìn rắn nói :
- Nếu mi
không thối lui thì ta sẽ bắn chết .
Rắn như không nghe thấy lời
cảnh cáo, ngẩng đầu cao hơn, thở phì phì , lấy
thế mổ tấn công địch .
Lưu Dụ cũng nghĩ rằng
đây không phải là nơi nên ở lâu, nên nhắm vào yếu
huyệt của rắn bắn một phát tên, xong vội
vàng lui binh .
Sau khi đoàn binh rời xa nơi rắn
nằm. Lưu Dự vẫn còn sợ rắn đuổi
theo, nên ra lệnh kiểm điểm lại người,
ngựa, thấy còn nguyên vẹn, mà rắn cũng không
đuổi theo nên mới thở phào, vui mừng được
thoát hiểm. chỉ phải mồ hôi đã toát ra như tắm.
Một vị Tướng Quân trăm trận trăm thắng
của nhà Đông Tấn , ai ngờ cũng có lúc hồn vía
lên mây như thế.
Suốt đêm hôm ấy Lưu Dụ
không ngủ được, cứ lo nghĩ không biết
con rắn ấy còn sống hay đã chết .
Sáng hôm sau, cơm nước xong,
Lưu Dụ không nghe lời chư Tướng khuyên
can, ông nhất định trở lại con đường
cũ . Khi đến nơi rắn nằm hôm qua thì rắn
không còn ở đấy nữa .
Lúc ông đang sắp ra roi phi ngựa
lên đường , thì bỗng nghe có tiếng cối
đá đang giã một thứ gì từ trong rừng vang dội
lại .
Chuyện từ con rắn lớn
đến tiếng cối giã gạo thực không có gì liên
hệ, nhưng Lưu Dụ linh cảm thấy hai sự
việc này phải có dính dáng đến nhau. Ông bèn quyết
định thúc ngựa, dò theo tiếng cối giã
phát ra .
Bên trong rừng sâu hiện ra
mấy Đồng tử mặc áo màu xám tro, đang bận
rộn giã một thứ lá gì trong một chiếc
cối đá .
Thật là một chuyện lạ .
Trong rừng rậm thâm u như thế mà có các
Đồng tử giã dược thảo, luyện thuốc
gì đây ?
Lưu Dụ ngạc nhiên hỏi :
- Các em
đang giã gì trong cối thế ?
Từng Đồng tử lên tiếng
trả lời :
_ Thưa, Sư Phụ của
chúng con bị ông Lưu Ký Nô bắn tên trúng, bị
thương nặng .
- Sư Phụ
bảo chúng con đến đây luyện thuốc trị
thương .
- Bó thuốc
bột này vào, vết thương sẽ lành ngay, liền da
như cũ .
Lưu Ký Nô nghe xong, râu tóc dựng đứng,
toát mồ hôi lạnh, thầm nghĩ : Nếu con rắn
ông bắn hôm qua là Sư Phụ của các Đồng tử
này , và chính miệng Đồng tử nói ra , tên Lưu Ký
Nô, thì tên ấy là đúng tên thật, tên cúng cơm của
ông . Ông sợ hãi hỏi :
- Tôi là Lưu Ký Nô, các em là ai ?
Bọn trẻ phá lên cười
mĩa mai :
- Chính mình là Thiên Tử tương lai
mà mù tịt, không biết gì hết ! Sao mà dốt đến
thế !!!
Lưu Dụ nghe Đồng tử
nói rắn là Sư Phụ, thế bọn trẻ con này có lẽ
là thần tiên chăng ?
Ông lại hỏi :
-Có phải các em là thần tiên không ?
Bọn trẻ không trả lời chỉ
lo chăm chú giã thuốc.
Trong phút chốc, Lưu Dụ bỗng
cảm thấy mình oai phong như một ông Vua thật.
Ông bèn quát lên :
- Nghe đây ! Ta là Thiên Tử
Lưu Ký Nô. Bọn bây là giống gì mà dám lăng
xăng trước mặt ta . Hãy mau mau cút đi !!!
Lưu Dụ vừa la hét vừa múa
cây trường mâu, mấy Đồng tử hoảng sợ,
không dám cãi lời. Trong chốc lát, thân hình chúng dần
dần mờ nhạt rồi tiêu tan trong cảnh
rừng .
Sau khi đám Đồng tử biến
mất rồi, chỉ còn thấy chiếc cối
đá to, đầy thuốc đã tán thành bột, và rất
nhiều vết rắn bò qua lại .
Lưu Dụ lấy tất cả thuốc
trong cối đá giao cho Ban Quân Y giữ, rồi hăng hái
tiến quân .
Binh sĩ dưới quyền Ông truyền
khẩu tin đồn : “Lưu Nguyên Sư có thuốc
trị thương của thần tiên ban cho, nên binh sĩ
của ông dù bị thương nặng cũng không chết
“ .
Sau khi tin này đồn đãi khắp
nơi, người tùng quân theo ông rất đông , nên quân lực
của ông càng ngày càng hùng hậu .
Lúc bấy giờ không ai biết vị
thuốc trị thương ấy tên gì, nên lấy tên thật
của Lưu Dụ là Lưu Ký Nô làm tên dược thảo
.
Từ đấy, Trung Y dùng Lưu Ký
Nô làm thuốc tan ứ huyết, thông kinh, vỡ vết
thương, xẹp chỗ sưng mưng mủ, co thắt
miệng vết thương, vết bỏng, vết
thương bị đánh đập, bị gươm dao
đâm chém.
Dược
Thảo Lưu Ký Nô (Senecis Palmatus,Pall)
Khí ấm, vị đắng, không
độc . Ngọn, lá, hoa quả đều dùng được
cả .
Công hiệu của Lưu Ký Nô phá
được ứ huyết , làm cho huyết lưu thông,
thông dược kinh nguyệt, chữa thương tích
đâm chém, đứt gẫy và mọi thứ bệnh
đàn bà sản hậu.
Chủ trị :
Hạ huyết chỉ thống .
Cấm kỵ: không nên uống nhiều
quá , thành ra chứng thồ tả hoắc loạn, vì
tính nó thông lợi quá mạnh .
Linh Bảo

