Những
Đêm Mưa (Chương 14/15)
Linh Bảo
T́nh Xưa Nghĩa Cũ
Ngày ba Trang được chở vào Saigon cô Tư không
đi theo, cô xin ở lại dưỡng thai v́ đă gần
ngày đẻ. Sự thực cô nghĩ chẳng dại ǵ
theo ông vào nhà thương để ngày ngày chỉ độc
có một việc ngồi đối diện với một
người ốm mê man, nhất là phải phục dịch
những việc không sạch sẽ lắm!
Bấy giờ cô mới thấy là cô dại. Trước
kia, khi nhận lời lấy ba Trang, cô cứ tưởng
là ḿnh đă đánh một trận đại thắng
như Đức quân vào được Ba Lê, tưởng cứ
ở lỳ đấy để hưởng sự khoái lạc
vật chất từ đời cha đến đời
con cháu chắt chiu, ăn hoài không hết!
Cô nghĩ rằng với cái tuổi đă sồn sồn của
cô, lại đèo thêm một đứa con riêng cao đến
mang tai cô rồi, thanh niên trẻ trung ai người ta chịu
cưới! Bằng trang lứa th́ ai cũng có gia đ́nh vợ
con đàng hoàng hạnh phúc ra phết.
Kể ra cũng có người muốn chiếm cô lắm,
nhưng vợ con họ ngồi sờ sờ ra đấy,
cô tài giỏi cách ǵ cũng không thể nào qua mặt
được các bà, có khi các bà c̣n "cao tay ấn"
đáng làm thầy cô nữa là khác! V́ thế ngắm đi ngắm
lại trong đám ngũ, luc tuần, chỉ có ba Trang là xuất
sắc hơn cả.
Dù nhiều tuổi nhưng người ông trông rất trẻ,
lại có cái vẻ tuấn tú, cái phong độ rất dễ
chinh phục đàn bà, lại là Giám Đốc một
cơ quan chánh phủ. Vợ ông ăn chay niệm Phật từ
bi hiền lành đến nỗi ai than khóc cũng t́m cách
giúp đỡ, ai không có tiền th́ đi mượn giùm ,
xong lại phải trả nợ thay cho họ để khỏi
bị chủ nợ chửi , c̣n đối với đám
người quịt nợ kia th́ bà chỉ niệm Phật
mà trừ !
Hừ nếu vào tay cô th́ phải biết nhé! Cả tổ
tiên gịng họ, mồ mả ông bà nhà con nợ đều
được cô van vái mời ra xem cách cô đ̣i !
Cô đă có một chương tŕnh rơ ràng. Này nhé, vợ già
ông sẽ phải bỏ xó để âu yếm một ḿnh
cô thôi. Về phần tài chính dần dần cô sẽ nắm
hết, cố nhiên là khi ông đă làm tù binh của cô rồi
th́ bảo ǵ chẳng nghe!
Con cái ông dù đông bao nhiêu cô cũng không sợ. Tất cả
đều ở riêng cả rồi. Của ch́m sờ sờ
ra đấy không sứt mẻ được, nhưng của
nổi, ông c̣n kiếm ra được đồng nào sẽ
vào tay cô hết, đến ma xó cũng không hay!
Nào có ai ngờ cô mới về nhà chồng, mới từ
giă cái ḷ bánh nóng rực làm cô nám da bỏng thịt mấy
năm nay chưa được bao lâu, th́ ông cụ chồng
bỗng lăn đùng ra ốm, ốm điêu ốm đứng,
ốm khổ ốm sở, ốm làm cho cô phát chán phát ngấy.
xxx
Vào đến Saigon, Dung t́m được một người
tạm thời săn sóc ba Trang trong lúc cô Tư vắng mặt.
Cô này là một cô nàng hầu cũ của ông. Trước
kia cô ngán cái mùi mồ hôi ông già nặng mùi mà cô lại không
cao tay ấn nên chẳng xoay xở được cái sự
nghiệp ǵ, cô tự động xin về lấy chồng
khác. Người chồng cô không biết hiện nay ở
đâu, chỉ thấy cô xin săn sóc ông v́ t́nh xưa
nghĩa cũ.
Nếu ở đời có cái sự ”Khôn ba năm dại một
giờ “ là một thất bại nặng nề th́ dại
ba năm khôn một giờ như cô cũng vớt vát c̣n kịp
chán! Chỉ trong mấy ngày cô đă thành công rực rỡ
sau một buổi thỏ thẻ:
- Cụ xem, các anh chị khôn lớn cả rồi, ai
cũng đă có gia đ́nh, ai cũng phải làm việc
để sống. Cụ bà th́ già yếu và cũng cần
có người hầu hạ, làm sao săn sóc cụ
được. Cụ để em lo quán xuyến tất cả
mọi việc trong ngoài cho cụ.
- Nhưng nhà cửa bây giờ khó khăn lắm, cụ
đang đau ốm ở chung với ai cũng bất tiện.
Em có người bà con có gian nhà muốn sang lại. Nhà ấy
đáng giá một trăm ngàn nhưng họ cần tiền
gấp nên chỉ sang có bảy chục ngàn thôi.
Nếu ḿnh không lợi dụng cơ hội sang ngay bỏ
mất th́ uổng quá! Bây giờ cụ c̣n ở nhà
thương, ta cho thuê để lấy tiền nhà tiêu dùng,
lúc cụ lành mạnh ra khỏi nhà thương là có nhà ở
ngay, có nơi ăn chốn ở đàng hoàng để tỉnh
dưỡng. Cụ nghe em nói có phải không?
Ba Trang cảm động vô cùng. Thực là những lời
chí t́nh chí lư! Ông lấy gói bạc ra đếm đúng bảy
chục ngàn đưa cho cô. Đấy là số tiền bà
vừa bán cái nhà cuối cùng trong Thành Nội , bà giao cho ông
để trả tiền nhà thương và tiền phí tổn
thuốc men ở nhà thương Pháp !
Ông được cô chiều chuộng săn sóc ít lâu th́ bỗng
nhiên đất bằng nổi sóng. Cô Tư đẻ xong bế
con vào nhà thương đùng đùng đánh ghen. Cô ṿ đầu
bứt tai, cô rên rỉ trách móc ông:
- Đồ bạc t́nh, đồ có mới nới cũ.
Chỉ xa có hai tháng đă rước một con đĩ
khác về . . .
Ba Trang trong hoàn cảnh toàn thân thể bị gói trong một
gói bột cứng, ông đă mất hết tự do cử
động, chỉ c̣n cái miệng để phân trần.
Ông dỗ dành cô, hôn thằng bé, thề thốt hứa hẹn,
giải thích đủ cả để cô bớt giận.
Trong khi cô Tư đại náo pḥng ông, cô em lẳng lặng
xách gói ra đi. Cô đi không ân hận một chút nào v́
đă có bẩy chục ngàn lót tay. Cô, với cả số
tiền, ra đi như một chiến sĩ anh dũng ra
sa trường: không thèm hẹn ngày về !
Cô Tư đă lấy lại được địa vị
cũ, nhưng cô không phải ở lại săn sóc ông v́
cô có lư do bận con, chỉ vài ngày vào nhà thương
thăm một lần. Sư chăm sóc sắp theo chiến
thuật trường kỳ, các con cháu thay phiên nhau mỗi
người vào một ngày với ông. Các bác sĩ cũng
đem hết tài năng ra nghiên cứu bệnh t́nh của
ông.
Trong người ông bây giờ không c̣n nguyên chất nữa.
Gịng máu tuần hoàn trong cơ thể một nửa là máu của
ai không biết, có thể là của những người hảo
tâm ở tận góc bể chân trời nào. Đầu gối
của ông được thay bằng xuơng của
người khác, một cái xương sau cổ ông cũng
được đổi mới, lại c̣n một ít nhau
của bà nào đó cũng được nhét vào dưới
lớp da ông.
Người ta dùng tất cả mọi phương pháp
khoa học đương thời để cứu văn một
sinh mệnh, mặc dầu sinh mệnh ấy nếu
được cứu văn cũng chỉ c̣n sống những
ngày chờ tính lại sổ đời.
Nhưng dù đă cố hết sức, không ai chống cự
được với tử thần. Các bác sĩ trứ
danh cúi đầu trước chứng bệnh ngặt
nghèo, bệnh nhân cúi đầu trước thần chết,
con cháu và những vị vong nhân cúi đầu trước
linh sàng.
****
Sau khi người chết đă được mồ yên mả
đẹp, người sống trở về quây quần
nhắc nhở đến những tính hay nết tốt của
người xưa. Kẻ khuất mặt được
ca tụng rất nhiều, nhiều như những nến,
trướng, liễn, ṿng hoa cườm, và câu đối
của thân bằng quyến thuộc phúng viếng.
Tất cả đều là những món rất đắt
tiền mà người ta đă bỏ ra một cách hoan hỉ,
v́ suốt đời chỉ có một lần mà! Số tiền
ấy khi bệnh nhân c̣n sống giá họ chỉ dùng một
phần trăm, hay phần ngh́n thôi để mua chút ít hoa
quả đi thăm người ốm, họ cũng c̣n
phải đắn đo suy nghĩ chán chê.
Căn nhà bây giờ vách tường treo đầy cả
trướng liễn và ṿng hoa, treo đến tận nóc
nhà. Hai cây nến lớn thắp suốt ngày đêm trên bàn
thờ, v́ không thắp như thế th́ biết để
làm ǵ cho hết được!
Người sống, với cái đau thương khóc lóc ồ
ạt kêu gào, kể lể, ra về hết cả rồi,
yên ngủ rồi, hai ngọn nến Bạch lạp để
rơi những giọt lệ âm thầm lặng lẽ khóc
tiếp.
C̣n tiếp
Linh Bảo