Những
Đêm Mưa (Chương 13/15)
Linh Bảo
Hai cơi Âm ....Dương
Nếu ví người đàn bà là một đóa hoa th́ phải
là một đóa hoa hồng có gai mới quí, và gai càng nhiều,
giá trị càng tăng. Nếu hoa không gai, lúc chơi chán
người ta sẽ dày đạp không thương tiếc,
nhưng nếu hoa có gai họ sẽ v́ sợ gai đâm vào
tay chợt da chảy máu mà không dám dày ṿ. Nhờ gai mà hoa
được hưởng đôi phần kính nể !
Trong khi ông suy nghĩ bà vẫn im lặng ngồi bên cạnh
bóp chân vừa lẩm bẩm niệm Phật. Bà thấy giờ
phút này thực là quí hóa, v́ từ ngày cô Tư về, cô chiếm
độc quyền ông, bà không c̣n được gặp ông
một ḿnh nữa.
Cho đến từ lúc ông ốm bà cũng không được
hỏi han bàn góp ư kiến trong chuyện chạy chữa. Bà
hối hận lúc nóng giận đă xô đẩy ông, để
ông ngă về cô Tư một cách công khai, đến lúc thấy
t́nh h́nh càng ngày càng tệ, bà muốn vớt vát lại th́
đă không kịp nữa.
Trong mắt ông và cô Tư h́nh như bà chỉ là một cái
bóng, một kỷ niệm đă qua trong dĩ văng chứ
không phải là một nhân vật c̣n tồn tại và có uy
quyền ảnh hưởng trong gia đ́nh. Họ không muốn
biết là có bà trong nhà, cho đến tấm ảnh bà, tấm
ảnh thuở bà c̣n trẻ ông vẫn rất yêu quí đă gửi
sang tận Pháp chụp lại và phóng đại tô màu vẫn
treo trên tường cao bây giờ cũng thay vào tấm ảnh
của cô Tư !
Sau khi đắn đo suy nghĩ măi bà nhất định
cũng nhúng tay vào một phần trong việc săn sóc chữa
bệnh cho ông, kẻo rồi chúng nó không hiểu sẽ nói
bà lănh đạm không thèm ngó ngàng trong lúc ông đau ốm.
Thấy ông hơi bớt rên bà nhỏ nhẹ:
- Ḿnh à, tôi đă nhờ cô Ngọc xin Mẫu giáng để
chữa bệnh cho ḿnh!
Ông nhăn mặt khó chịu:
- Bao giờ đến?
- Có lẽ cũng sắp đến.
Ông muốn từ chối, một phần v́ không tin, một
phần v́ tiếc tiền, nhưng lại cũng muốn
thử xem may ra có lành chăng nên không phản đối !
Giờ phút này ông rất thèm thuồng ao ước sức
khỏe. Trước kia ông cứ tưởng ḿnh sẽ
béo tốt, ḿnh đồng da sắt như một “lực
sĩ cụ” hoài , tương lai c̣n rực rỡ, ân sủng
trời cho dồi dào vô tận. Không ngờ bây giờ lúc
ông cần nhất, lại là lúc chúng nó chơi hú tim trốn
đâu mất tiêu t́m hoài không thấy.
Có tiếng guốc đi vào ngoài sân gạch, bà vội chạy
ra đón chào:
- Chào cô. Đúng hẹn quá đi mất! Ḱa cả cô Mùi
cũng đến, quí hóa quá!'
Hai cô Đồng vái chào khép nép bước vào. Cả hai
đều trạc độ bốn mươi tuổi
nhưng chưa có chồng, hay là không có chồng công khai
để giữ nghề v́ họ là những Cô Đồng
chuyên nghiệp, chồng con bận bịu sẽ có ảnh
hưởng cho công việc làm ăn.
Cô Ngọc là chủ Am c̣n cô Mùi làm thông ngôn những lời
Thánh troàn (truyền) , mặc dầu Thánh cũng nói tiếng
Việt như mọi người.
Cô Ngọc bước vào vái chào ba Trang xong, mở khăn
gói lấy một chiếc áo đỏ ra mặc thêm bên
ngoài. Cô vừa mặc áo vừa nói có vẻ quan tâm lắm:
- Tôi nghe tin cụ đau đă lâu mà cứ tưởng
đau nhẹ thôi, đă định lúc nào rảnh lại hầu
thăm. Thật không ngờ đau nặng thế này! Nếu
tôi biết được th́ dù ai mời đi chữa,
dâng lễ bạc triệu tôi cũng không đi để
đến đây cúng hầu cụ trước!
Ông nghe phát hoảng tưởng là cô giáo đầu để
sau này đ̣i lễ tạ bạc triệu cũng vội
vàng nói đón:
- Chúng tôi không có bạc triệu đâu, Thánh có thương
mà chữa giúp th́ chữa không th́ thôi!
Bà vội đỡ lời ông, sợ ông nói quá, mất ḷng
cô Ngọc:
- Thánh thương Thánh mới chữa cho chứ Thánh Thần
nào có cần ǵ ăn lễ!
Miễn ḿnh ḷng thành chén nước cây hương ngài
cũng chứng giám rồi!
Mặt trận vừa mới dàn ra đă có vẻ quyết
liệt ngay lập tức. Cô Ngọc nghe bà và ông nói cũng
sợ phát hoảng không kém. Cô tưởng ông bà nói rào
đón thế để lúc chữa xong dâng lễ tạ,
ḷng rất thành mà chỉ có chén nước cây hương
thôi th́ thua non mất, nên vội đánh trống lảng:
- Có ai múc cho thau nước rửa tay đây. Xin Cụ cây
diêm thắp hương.
Trang lấy nước và diêm cho cô xong ṭ ṃ đứng cạnh
giường cha để xem cô Ngọc trong vai Thánh chữa
bệnh.
Cô Ngọc đă mặc xong chiếc áo đỏ, cô xả
tóc và ṿ cho rối bù lên, xong cầm bó hương cháy đỏ
đến cạnh cửa sổ. Cô vái huyên thuyên, mồm lẩm
bẩm những ǵ không nghe rơ, tay cô vẫn cầm
hương và múa lung tung.
Mọi người im lặng kính cẩn nh́n cô. Trang chỉ
thấy ngạc nhiên và buồn cười, mặc dầu
cô Ngọc đă cố tạo ra cái vẻ khủng khiếp
oai nghiêm huyền bí.
Đang múa bỗng nhiên cô rú lên một tiếng thực ghê rợn,
cô nhảy lên từng hồi, cười từng tràng the
thé, xong cô móc túi lấy trầu ăn, trong khi nhai cô ợ
ngáp luôn mồm.
Lúc nước trầu đă nhiều, cô đến cạnh
giường ba Trang, mắt cô quắc lên, tay cầm
hương múa lia lịa trên khắp người ông. Th́nh
ĺnh cô phun toẹt một búng nước cốt trầu lên
đầu gối chỗ đau của ông, và phun tung tóe khắp
cả chung quanh chỗ nằm. Mắt cô lờ đờ
giọng nói kéo dài rất nhựa:
- Chánh chương chông chắm, chánh chữa cho chông chành!
Mọi người ngẩn mặt ra nh́n, chẳng hiểu
thánh “troàn “ cái quỉ quái ǵ. Cô thông ngôn của Thánh lúc này vội
vàng làm phận sự:
- Thánh dạy, Thánh thương cụ lắm thế nào
Thánh cũng chữa cho cụ lành.
- Chông chốt chắm, chúc chức lắm, chánh chan chúc chan
chộc cho chợ chồng!
- Cụ tốt lắm, hai cụ phúc đức lắm
Thánh sẽ ban phúc ban lộc phù hộ cho hai cụ!
Thánh "troàn" xong đi thẳng ra hiên, hái mấy ngọn
lá Vạn niên, lá ổi và vài thứ lá cây khác trồng trong
chậu làm cảnh. Trước khi đưa cho mẹ
Trang cô c̣n cầm hương vẽ ngang vẽ dọc múa
lung tung một lúc để làm phù làm phép.
- Chai chỏ, cḥa chượu chắp cho chông, chánh cho chành,
chạ chánh chông chật chết.
Cô Mùi lại trang nghiêm dịch:
- Nhai nhỏ ḥa rượu đắp cho cụ. Thánh cho cụ
lành, cụ nhớ tạThánh, không Thánh quở đấy!
Trang đă bắt đầu nghe quen nên hiểu nguyên văn
của Thánh dạy là : . . . không Thánh vật chết. Có lẽ
cô Mùi c̣n có một chút lịch sự, thấy nói trắng trợn
quá không tiện chăng nên cô đổi lại là Thánh quở.
Ai lại Thánh ǵ mà đ̣i ăn của đút không có th́ vật
chết bao giờ?
Tân đứng sau lưng Trang kéo tay chị th́ thầm:
- Thánh tống tiền ba, chị ơi!
"Thánh" tức là cô Đồng, xơa tóc phủ cả mặt
mày, giắt nén hương lên mang tai, hai tay uốn éo múa
huyên thiên lên người ba Trang một lúc, và bỗng nhiên
Thánh rú lên một tiếng rồi xỉu đi. Cô Mùi vội
chạy đến đỡ nói:
- Ngài thăng rồi!
Thánh bây giờ đă trở lại là cô Ngọc. Cô ngồi
dậy búi tóc lại, lấy nước súc miệng và vội
vă:
- Chào hai cụ tôi xin về!
Mẹ Trang mời:
- Cô đi đâu mà vội! Ở lại dùng cơm chay với
tôi đă rồi về!
- Thôi cảm ơn cụ để cho khi khác.Tôi c̣n phải
đi cúng mấy đám nữa!
Mẹ Trang lấy hai tờ giấy trăm để vào
tay cô:
- Tiền xe, cô cầm tạm.
Cô dẫy nẩy lên:
- Ấy chết! Sao cụ khách khí thế? Chỗ người
nhà tiền bạc ǵ! Tôi Hầu thánh giúp cụ chứ có phải
v́ tiền bạc ǵ đâu!
Nhưng cô vội vàng lấy hai tờ giấy bạc ngay kẻo
sợ mẹ Trang tưởng thực. Cô bảo cô Mùi
- Cô Mùi cầm lấy mà đi xe. Chỗ tôi với cụ
không lấy tiền c̣n cô công khó thông ngôn, cụ đă cho th́
cầm đi kẻo cụ giận!
Cô quay sang mẹ Trang:
- Bẩm cụ, ngày kia là vía Mẫu, cụ đến lễ
tạ Mẫu nhé.
- Vâng, vâng, thế nào chúng tôi cũng đến.
Cô cười một chuỗi dài hi hi hi như ngựa hí,
và vội vă đi ra cửa.
Khách vừa ra khỏi ngơ th́ cô Tư cũng vừa về.
Chưa vào đến nhà đă nghe tiếng cô lanh lảnh:
- Ai cho phép rước mấy con mẹ đồng bóng tới
đó? Đồ buôn thần bán thánh! Đồ nói láo ăn
tiền, đồ bán trời không văn tự, đồ
. . .
Vào đến cửa trông thấy ba Trang cô đổi ngay
giọng cười:
- Cụ ơi, em đă rước được anh Nam em
về đây rồi! Anh em làm thầy thuốc ngoại khoa
chỉ chuyên môn chữa bệnh bằng thuốc gia truyền
thôi! Cụ cứ tin đi, tin là lành liền!
Theo sau lưng cô, một người đàn ông gầy g̣ quê
mùa, khăn đen áo dài rất tề chỉnh. Ông ta vái chào
ba Trang rồi tức khắc cất giọng tuyên truyền:
- Bẩm tôi nghe nói cụ đau đau đầu gối. Bẩm
bệnh này gọi là bệnh đau đầu voi. Chắc
là cụ bị phong hàn. Tôi đă từng chữa nhiều
đám đau như thế này lành hẳn. Bẩm để
tôi xin chữa cho cụ để quảng cáo, bẩm tôi chỉ
xin lấy đủ tiền thuốc thôi, bẩm để
lúc cụ lành rồi thưởng cho bao nhiêu cũng
được!
Sau một tràng những bẩm là bẩm, ông ngồi yên, mắt
đảo quanh một lượt quan sát cách bầy biện
trong nhà, như để đánh giá các thứ đồ vật
và thân chủ để sau này tính tiền cho hợp lư, hay
nghĩ ǵ không biết, chỉ thấy mắt ông đảo
lia lịa, nh́n khắp nơi như một thám tử
đang điều tra một vụ án mạng ly kỳ bí mật.
Lại thêm một tấm ḷng bác ái nghĩa hiệp, một
" Lương y như từ mẫu" chữa bệnh
mục đích cứu nhân độ thế nữa đây!
Những người này không ai lấy tiền công bao giờ,
họ chỉ lấy tiền thuốc thôi, c̣n lễ tạ
và tiền thưởng th́ không có không được.
Cô Tư không kịp đợi ông trả lời vội
vàng rút cái bóp của ông dưới gối lấy ra năm
tờ giấy một trăm đồng đưa cho ông
Nam bảo:
- Anh đi mua thuốc cho cụ ngay bây giờ, thiếu bao
nhiêu tôi đưa thêm sau.
Cô quay lại cười rất t́nh tứ:
- Cứu bệnh như cứu hỏa mà, phải không cụ!
Em phải lo chữa cho cụ lành gấp mới được!
Mẹ Trang lặng lẽ bỏ đi lên nhà thờ.
Cũng như mọi khi, có mặt cô Tư là bà tránh đi
nơi khác. Tránh để khỏi trông thấy những cử
chỉ âu yếm của cô, những lời nói hách dịch,
hay những cử chỉ khiêu khích một cách vô phép.
Bà rửa mặt đi tụng kinh để cầu nguyện
cho ông lành mạnh. Dù sao bà cũng là vợ chánh, ông đối
xử thế nào bà cũng phải lo tṛn nhiệm vụ. Bà
tin rằng tất cả những sự đau khổ
đang dày ṿ ông hiện tại là một sự trừng phạt
, v́ ông đă xử tệ với bà, một đứa con
cưng của Trời Phật.
Bây giờ bà vui ḷng cầu xin Trời Phật tha thứ
đừng trị tội ông nữa! Bà say sưa với
cái ư nghĩ những người nào có lỗi đối với
bà không sớm th́ muộn thế nào cũng bị Trời
phạt ! Cái ư nghĩ ấy đă an ủi, gây sinh lực,
giúp bà đủ can đảm, nhẫn nại trong cuộc
sống đầy bất măn cho đến ngày nay.
Bà hằng trông mong phần thưởng của sự tu
nhân tích đức đến trong những ngày tàn, th́ hóa ra
Trời Phật lại ban thưởng bằng cách hành hạ
người chồng bội bạc nhưng bà yêu
thương!
Suốt một tháng trời ba Trang được đem ra
làm thí nghiệm cho các thứ thuốc bá láp không tên mà rất
đắt rất quí. Nó đắt và quí ở chỗ nó là
thuốc bí mật gia truyền, không cho ai được biết
tên thuốc, tính chất và mua ở đâu.
Bệnh nhân chỉ biết ngày ngày tuân lệnh xoa, đắp
hay uống các thứ thuốc lền đặc quánh hay lỏng
như nước lạnh và có đủ các thứ mầu
không tên.
Uống, xoa, đắp mà không được biết nó là
cái thứ nước quái quỉ ǵ. Và những người
chung quanh chỉ thấy giấy bạc phơi phới bay
đi đâu mất, c̣n bệnh vẫn mỗi ngày một
trầm trọng thêm lên.
Thấy không hy vọng ǵ vào các ông thầy "Chuyên môn, ngoại
khoa, gia truyền " bà con của cô Tư được,
ba Trang phải bằng ḷng cho mời bác sĩ đến
hàng ngày.
Trước kia vẫn có bác sĩ đến thăm
nhưng thỉnh thoảng thôi v́ không được tín nhiệm
của bệnh nhân.
Bác sĩ không có những bài thuốc bí mật gia truyền
quí hóa để làm cho bệnh nhân hy vọng. Bác sĩ không
hề ba hoa tán tỉnh chữa lành quảng cáo để bệnh
nhân nghe cho vui tai. Không có hy vọng dù hăo huyền th́ bệnh
nhân làm sao có đủ can đảm và nghị lực để
chống lại được những cơn đau ghê gớm
tưởng chừng như tử thần đang chờ sẵn
đâu đây!
Mặc dầu bác sĩ đến hàng ngày xem biến chuyển
để chữa trị, nhưng bệnh nhân vẫn không
thấy có được sự kư thác của tinh thần.
Mỗi sáng mẹ Trang lại đem một cốc trà nóng
có xin ”phép” trong đó cho ông uống, nhưng không đủ
an ủi , ông chỉ xem như giá trị của nó chỉ
là một cốc nước trà thơm ngon mà thôi!
Cô Tư lại chạy t́m đâu ra được một
ông thầy "anh họ" khác đến chữa bệnh,
nhưng ông này chữa bằng cách châm cứu nên tiền
công rất mắc. Ông tự giới thiệu rằng
đă chữa lành rất nhiều bệnh, chữa
được tất cả các chứng bệnh đă có ở
trên đời và sẽ có trong tương lai.
Cô Tư vui ḷng rút ví tiền của chồng ra trả không
hề chớp mắt.
Ba Trang lúc này không c̣n là con người oai nghiêm chỉ huy tất
cả mọi việc trong gia đ́nh nữa, trái lại ông
đâm ra hiền lành ngoan ngoăn và vâng lời mọi người
như một cái máy.
Ông nhắm mắt làm theo tất cả những ai mách thuốc
một cách mù quáng. Người nào đến thăm ông,
cũng đều có vài bí phương gia truyền mà họ
chứng nhận rằng đă thí nghiệm rất hay, thuốc
của ông Cố ông Sơ, ba, bốn đời ǵ truyền
lại.
Mỗi lần như thế ông lại có một tia hy vọng
mới, tiêu thêm một số tiền và đau khổ
điêu đứng thêm một lần nữa.
Ngày ngày ba Trang nghiến răng chịu vài mũi tiêm của
bác sĩ, hàng chục mũi kim châm, hàng tá vết bỏng của
ông thầy châm cứu, cố chịu những thứ thuốc
xoa rát bỏng của quí vị thầy lang vườn
chuyên chữa ngoại khoa.
Ông chịu một tháng trời như thế cho đến
khi cả nhà đều nổi lên phản đối cách chữa
bệnh độc quyền của cô Tư.
Mỗi lúc ông nổi cơn rét lên là cô đóng cửa chui vào
chăn cùng nằm bảo là để ấp cho ông bớt
rét! Cô không cho ai vào pḥng để dám biết đến bệnh
t́nh của ông . Thần chết đang lảng vảng
trước cửa đợi giờ vào mà đương
sự vẫn đùa vờ chống cự như chơi
tṛ hú tim!
Sau một buổi họp gia đ́nh có đủ mặt bà
con và cũng làm theo lời bác sĩ, ông được
đưa vào nhà thương chiếu điện. Các bác
sĩ nghiên cứu bệnh t́nh ông cùng đồng ư phải
chở vào Saigon mổ v́ ông bị lao xương và một
khớp xương ống chân đă bị mục rồi,
cần phải thay miếng xương khác vào.
Hay tin ấy các ông anh họ lang ngoại khoa, châm cứu,
các bà đồng đều tiếc ngẩn cả người!
Họ cứ tưởng rằng cái cây tiền c̣n đứng
vững được ít lâu để họ tha hồ hái,
rồi mai đây bệnh nhân có mệnh hệ thế nào
đă có chữ số mệnh làm b́nh phong, tiền họ cứ
bỏ túi là được rồi.
Nhưng bây giờ bệnh nhân phải dời đi họ
đành phải rút lui có trật tự, và khi từ giă mỗi
người đều có một phong bao gọi là để
tạ ơn thầy, tạ cái ơn thầy đă dày ṿ con
bệnh, làm cho con bệnh điêu đứng khổ sở
chết đi sống lại bao phen!
Nhưng dù không thể chữa lành được bệnh,
điều này đă biết trước rồi, họ
cũng đă thành công một phương diện khác. Chỉ
với một vài thứ lá cây không tên, một ít tàn nhang
nước thải họ đă làm tiêu tán được cả
một số tiền bán ṭa nhà thờ lớn của ba
Trang ở nhà quê, và trong khi ấy họ vẫn được
tiếng là phúc đức cứu nhân độ thế, v́ họ
chữa bệnh không cần lấy tiền công bao giờ!
Và mai đây nếu có ai hỏi họ sẽ trả lời:
- Ấy, chỉ tại ông cụ không chịu theo thuốc
tôi, nếu theo cho đến phút cuối cùng th́ ....v....v...
và....v ...v...!
C̣n tiếp
Linh Bảo