Huyền
thoại
10 - Hoàng Tinh
Linh Bảo
chuyển ngữ
Huyền thoại xảy ra từ thuở nào và từ
đâu không ai biết rõ.
Có thể xảy ra ở Giang
môn thuốc quí: Hoàng Tinh .
Ngày xưa tại một thôn trang hẻo lánh, có một
gia đình nông phu,
vợ chồng già chỉ có được một con gái.
Gia đình nông phu tuy nghèo nhưng cuộc sống rất
bình an hạnh phúc .
Cô gái tên là Hoa mới 16 tuổi. Cô bé rất
xinh đẹp làm cho tất cả các bậc cha mẹ của
các cô gái khác trong làng đều ngưỡng mộ, ước
ao con mình cũng đẹp như thế. Họ gọi cô
bé là Hà Hoa Cô Nương . Vợ chồng nông phu rất
thương yêu cưng quí con gái, và mặc dầu sung
sướng vì có con xinh đẹp, đồng thời họ
cũng lo sợ nhan sắc có thể đem nguy hiểm
đến cho con; nên trừ trường hợp đặc
biệt, không bao giờ cho cô bé ra khỏi nhà một mình .
Một hôm vợ chồng nông phu phải ra đồng
sớm. Mặc dầu đã hết sức căn
dặn rằng khi bố mẹ không có nhà, tuyệt đối
không được ra khỏi cửa. Thường
ngày Hà Hoa không bao giờ sai lời, nhưng hôm ấy thấy
nhà hết nước uống, Hà Hoa muốn giúpbố mẹ
bèn lấy thùng đi gánh nước ở một giếng
cách nhà không xa .
Trong làng có một địa chủ phú hộ vốn
là một người rất keo kiệt chuyên cho vay nặng
lãi. Lão ta họ Hoàng nhưng người làng đặt thêm
tên hiệu là Hoàng Lột Da.Hôm ấy tình cờ đi ngang
qua, lão thấy bên giếng có một cô gái đang kéo nước,
bèn đến gần. Vừa trông thấy Hà Hoa, lão nhìn chầm
chập, cặp mắt tam giác, đầy vẻ gian ác dâm
đãng cứ đăm đăm nhìn đến há hốc
mồm, mê mẫn tâm thần .
Hà Hoa thấy có người đến cạnh
nhìn một cách vô lễ, thì nổi xung, mặt đỏ bừng
. Cô cảm thấy ánh mắt của lão Hoàng như một
bầy ruồi xanh bẩn thỉu kinh khủng, làm cô ghê tởm
run sợ . Cô vội vàng gánh nước chạy vội về
nhà, mồm chửi xéo:Già mắc dịch .
Lão Hoàng đã hơn 50 tuổi , xưa nay coi
tiền và gái trọng hơn sinh mệnh. Lão đã có một
bà vợ cả, và mấy cô vợ bé. Nhưng vốn có chủ
trương “ Sông bao nhiêu nước cho vừa . .
.” nên vừa trông thấy Hà Hoa là nghĩ ngay đến
sự chiếm đoạt. Lão về nhà khỏi cần lo
lắng, vì đã có sẵn “bổn cũ soạn lại
“, môn tủ của lão vẫn dùng để chiêu nạp
hầu thiếp .
Bố mẹ Hà Hoa năm trước thiếu lúa gạo ,
nên có vay của lão mấy chục đấu gạo. Lão nhắm
mắt lại là thấy ngay cách chiếm được Hà
Hoa. heo lệ thường, năm trước vay, năm
sau phải trả cả vốn và lời. Thế nhưng
năm ngoái mất mùa, nông phu không trả
đươc. Vì thế vốn lời 2 năm cộng
lại, nông phu có chạy đằng trời !
Lão Hoàng Lột Da cho gọi vợ chồng nông phu
đến bảo phải lập tức trả nợ
2 năm, cả vốn lẫn lời . Cố nhiên vợ chồng
nông phu không đào đâu ra được số tiền
to như thế để trả ngay trong một lúc . Lão
Hoàng liền bắt Hà Hoa đem về nhà , nói rằng dùng
làm nô tỳ để thế nợ .
Vợ chồng nông phu chỉ có một con gái
độc nhất , công phu nuôi dưỡng giữ gìn
cưng quí 16 năm, bỗng dưng bị bắt làm nô tỳ,
lại còn lo cho con tránh sao khỏi bị nhục nhã .Vợ
chồng nông phu buồn rầu đau khổ gần phát
điên . Cả hai cùng bị bệnh nặng, rồi
cùng chết không hề được gặp mặt con gái
lần cuối .
Hà Hoa ở nhà Lão Hoàng bị bắt làm những
công việc nặng nhọc, và cho ăn uống rất kham
khổ . Nàng cảm thấy thân như ở trong hang của
lang sói, vì lão cứ rình theo , nhìn ngắm ngớ cả
người. May sao, trong nhà có một bà vú già , cũng bị
bắt gán nợ, cùng hoàn cảnh nên hết sức kèm theo
cô bé ban ngày . Còn ban đêm thì bà vợ cả ra lệnh bắt
nàng ở trong phòng lo việc đấm bóp cho bà . Nhờ
thế Hà Hoa mới được yên thân
.
Một hôm tối trời, bà vú già mạo hiểm
giúp Hà Hoa trốn ra khỏi nhà .
Bố mẹ chết rồi, không còn nơi nào để về.
Vai đeo bọc áo và một chút
cơm khô,không cần suy nghĩ gì nữa, Hà Hoa cắm
đầu chạy thẳng vào rừng sâu .
Cô bé lấy cây lá chằng chịt, cột
ghép lại thành một cái lều nhỏ che nắng mưa
. Ngày uống nước sương đọng trên cành lá
. Đói ăn quả rừng hay rau củ mọc hoang
. Hà Hoa thấy ngon nhất là một thứ cỏ
lá giống lá tre, củ màu vàng . Lúc mới ăn hơi
đắng, dần dần ăn quen thấy khá ngon miệng
.
Thấm thoát Hà Hoa đã ở trong rừng 2
năm . Quen khí hậu và thức ăn rồi, Hà Hoa thấy
mình mạnh khỏe và nhanh nhẹn hẳn lên .
Mùa thu đến, núi rừng đơm đầy
hoa quả chờ đón nàng . Một hôm Hà Hoa đang ngồi
nghỉ dưới một gốc cây đại thọ. Nhớ
đến bố mẹ và những ngày sum họp bên
nhau.. . . …Mãi nghĩ miên man , bỗng một con cọp
to lớn , không biết từ đâu hướng về
phía Hà Hoa vồ đến . Trong chớp mắt Hà Hoa
hoảng sợ, nhạy dựng người, leo trèo lên một
cành cây, và tiếp tục nhảy chuyền cành như
điên . Bỗng nàng chợt ngó xuống , nhận ra mình
đã leo tuốt lên ngọn cây cao chót vót .
Thoát khỏi miệng cọp, vì thấy cọp
đã ngó lên, chào thua bỏ đi rồi . Hà Hoa bèn từ
từ trụt xuống . Cô nhìn lên cành cao, lại thử
leo nhảynhư lúc nãy.Hà Hoa ngạc nhiên thấy thân thể
nhẹ nhàng, leo trèo nhanh nhẹn, chuyền cành như vượn,
như khỉ trong rừng. Tài leo trèo đến từ lúc
nào mà mãi đến bây giờ Hà Hoa mới biết. Bây giờ
cô có thể chuyền cành đi vào tận núi rừng sâu xa
thẳm một cách dễ dàng không còn sợ gì nữa .
Mấy hôm sau, Hà Hoa thấy nhớ bố mẹ,
nhớ thôn làng, nơi đã sinh sống 16 năm, đầy
kỷ niệm ấu thơ, bèn ra bìa rừng, nơi cô có thề
nhìn về phía thôn xóm cũ . Khi cô đang ngồi mơ
mộng gởi hồn về dĩ vãng thì chủ tớ Lão
Hoàng Lột Da đi qua . Một gia đinh lên tiếng :
-Ô kìa, ai trông giống như Hà Hoa cô nương .
Lão Hoàng quát lên :
-Mau bắt lấy nó cho tao . Nhanh lên !
Bọn thủ hạ của lão Hoàng từ ba
mặt xông đến muốn vồ chụp lấy cô
. Nhưng
Hà Hoa bây giờ không phải là Hà Hoa, cô bé yếu đuối
run sợ 2 năm về trước . Bọn chúng không ngờ
cô bé bỗng nhảy vụt lên, rồi chuyền cành chạy
tuốt vào rừng sâu , không còn thấy bóng dáng đâu nữa
!.
Hai ngày sau, khắp làng trên xóm dưới bàn tán xôn
xao. Thiên hạ đồn rằng Hà Hoa đã biến thành
Tiên nữ , ngày ngày bay lượn trong rừng sâu , cấm
không ai được vào phá rừng.Tin đồn lan xa
đến cả những thôn xóm lân cận. Và cũng nhờ
thế, lão Hoàng đành bỏ hy vọng cướp Hà
Hoa trở lại .
Lúc này Hà Hoa là chủ nhân của cả khu rừng.
Cô dùng cành lá thích hợp cất một cái chòi nhỏ
trên cây cổ thụ để tránh ác thú. Ngoài ra cô
cũng không sợ ai trông thấy, hay biết có cô ở
đấy nữa !
Sống nhờ hoa quả của rừng núi, Hà Hoa bận rộn
nhất là tháng phải tích trữ lương thực
cho mùa đông. Cô phải cất để dành hoa quả
khô, và nhất là cái giống củ có lá như lá
trúc là món ăn chính .
Mỗi chiều Hà Hoa ngồi ngắm cảnh
, ca hát những bài hát mẹ dạy ngày xưa mà cô còn
nhớ. Giờ đây mơ tưởng nhớ đến
những ngày sum họp ấu thơ là niềm vui duy nhất
của Hà Hoa .
Một hôm, khi cô đang ngồi mơ mộng
như thường lệ, bỗng đâu vẵng lại
giọng hát của một thanh niên Giọng ca hùng mạnh
trầm vang, làm Hà Hoa chú ý. Tự nhiên, Hà Hoa đi hướng
về phía tiếng hát :
Vầng dương lặn sau đồi
Mây giăng giăng tơ trời
Ai ơi vào rừng thẳm
Tìm thuốc tiên tuyệt vời
Thanh niên là con của một Y sư, chàng vào núi hái
thuốc, cố nhiên không nhiều thì ít cũng đã nghe
chuyện kể về Hà Hoa tiên cô. Không biết có phải
vì “ Trai tài gái sắc” hay vì “ Giai ngẫu thiên thành...” ,
hay “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ “. . .
đôi bạn không thể nói lời từ giả . . .
.
Hà Hoa bằng lòng theo chàng y sư trẻ trở về
làng, về lại thế giới của loài người,
để khỏi phải sống bơ vơ hiu quạnh
một mình, quanh năm chỉ nghe tiếng chim kêu vượn
hú , là thứ tiếng không thể đối thoại .Làm vợ,
làm dâu nhà Y Sư , Hà Hoa kể cho chồng nghe cuộc sống
và thực phầm trong rừng .
Y Sư nghe xong biết ngay là một thứ dược thảo
quí hóa đặc biệt .
Và cũng từ đó về sau, gia đình Y Sư , cha truyền
con nối , dùng dược thảo này để trị
bệnh như một diệu phương gia truyền
.
Chồng Hà Hoa đặt tên giống củ
màu vàng này là Hoàng Tinh . Một thứ
bảo vật của núi rừng đã nuôi sống
Hà Hoa, làm cho nàng mạnh khỏe,
gân cốt cứng chắc, chạy nhảy nhanh nhẹn
hơn người . Môn thuốc quí này xứng đáng
với tên Hoàng Tinh, là Tinh túy,Tinh hoa, do Tinh khí mầu
nhiệm của đất sinh ra.
Dược Thảo Hoàng Tinh
Tên khoa Học : POLIGONATUM KINGIANUM
Coll et Hemsi
Thuộc họ Hành Tỏi ( Liliaceae)
Cách chế : Trải qua “Cửu
chưng, cửu sái “ . (9 lần hấp, 9 lần
phơi )
Hoàng Tinh vị ngọt , khí bình , không
độc . Vào 3 kinh Phế, Tỳ , Vị .
Tác dụng: Bổ Tỳ, Vị , nhuận
Tâm , Phế, bổ tinh tuỷ , mạnh gân cốt.
Trừ gió độc hơi ẩm, chữa
phổi yếu, ho khan, khát nước, đau lưng,
đau khớp,
suy nhược cơ thể, bổ huyết,
bổ âm .
Dùng dưới dạng thuốc viên, thuốc sắc
hoặc ngâm rượu .
Rượu Hoàng Tinh:
Hoàng Tinh 4 lượng,
Mật ong 5 lượng
Rượu trắng 1 lít
Hoàng Tinh thái nhỏ . Cho tất
cả vào phẫu, thố hay chai
(không dùng đồ nhựa). Đậy kín . Độ
30 ngày rượu ngấm, có thể dùng được
.
Không cần lọc, bỏ bã . Có thể ăn cả bã
. Mỗi ngày uống 2 lần,
mỗi lần một cốc nhỏ . Không có “phó tác dụng”
( Side effect).
Phụ nữ cũng dùng được .
Hiệu lực : Làm thân thể khỏe
mạnh. Bổ dưỡng sau khi bị bệnh .
Cường tinh, hạ huyết áp, ngủ ngon .
Cháo Hoàng Tinh:
Hoàng Tinh 50 gr.
Nấu Hoàng tinh làm nước dùng trước,
cho ra hết chất thuốc vào nước dùng .
Xong lấy nước dùng này cho gạo vào nấu cháo
.
Cháo nhừ, nếu muốn ăn mặn
thì cho thịt thăn nạc, gừng, hành , nước mắm,
nêm nếm vừa miệng .
Tác dụng : Ích khí dưỡng huyết,
hợp với các chứng người yếu, ăn ít,
gầy , lắm bệnh. Người khỏe
ăn càng tốt .
Chú ý: Khi đầy chướng
bụng không nên dùng .
Nếu muốn ăn ngọt, thì nấu cháo xong
cho đường quấy đều, nếm vừa
miệng .
Ngày ăn 2 lần . 4 ngày là một liều .
Tác dụng: Bổ tỳ Vị, dưỡng
tim phổi, bổ tinh tủy, tốt cho người thân thể,
tinh lực, ngũ tạng yếu .
Chú ý khi đầy, chướng bụng không nên
dùng .
Kiêng kỵ : Nhữõng người
nào Tỳ Vị hư hàn, đại tiện hay đi
tháo chảy,
đờm, thấp, yếu dạ không nên ăn .
QUAN TRỌNG : Không nên nhầm cây Hoàng Tinh
này với cây Hoàng tinh
còn có tên là cây Củ Dong làm tinh bột để ăn,
và hay được luộc bán để ăn
chơi ở chợ .
Cây Củ Dong họ Maranta Arundinacea thuộc họ Dong
(Marantaceae) là một
loại ngũ cốc ăn thường, không nên lầm với
Dược thảo Hoàng Tinh được dùng
làm thuốc .
Linh Bảo .
Wednesday March 23, 2005 1:52 PM