Những
Đêm Mưa (Chương 11/15)
Linh Bảo
Đồng Sàng Dị Mộng
Gần một năm trời sum họp với gia đ́nh
làm Trang ngao ngán. Đại gia đ́nh của nàng mặc dầu
trải qua mấy lần kinh hoàng với thời cuộc ,
trải qua bao nhiêu biến cố khi thay đổi chế
độ, vào tù ra khám, chết đi sống lại , vẫn
không hề thay đổi chút nào. Hay là chỉ
thay đổi tạm thời cho thích hợp hoàn cảnh, rồi
khi sóng yên gió lặng, mọi nhân vật với những cá
tính đặc biệt lại trở về với những
thói quen xưa. Th́ ra người ta chỉ tha thứ,
hợp tác, tin cậy và dễ dăi với nhau trong cơn tai nạn mà thôi!
Tội nghiệp những đứa con đă lớn,
đă sống dộc lập , đă ch́m
nổi gió sương bao nhiêu năm, khi trở về với
đại gia đ́nh, nó lại hiện nguyên h́nh trong nền
nếp cũ: phản đối ngấm ngầm, phục
tùng giả dối . . . Phần nhiều ư nghĩ và hành
động trái ngược nhau một cách mỉa mai.
Trang không muốn nghĩ ngợi sâu hơn nữa
về cha mẹ. Trang thấy ai cũng
đúng mà ai cũng có điều sai lầm. Mỗi người đều cương quyết
đi đến một cực đoan và không ai muốn
quay đầu trở lại, thành ra sự lănh đạm,
xa cách càng ngày càng sâu. T́nh yêu của cha mẹ, cái
"T́nh Thiêng Liêng " ngày xưa đă
chết! Một chút Nghĩa rất mong manh giữ họ phải
sống chung dưới một mái nhà mà
mỗi người đắm ḿnh trong một cảnh giới
khác......
Ba Trang mặc dầu rất muốn xa hẳn bà vợ già
để vui hạnh phúc với cô vợ trẻ nhưng
không lẽ gần bốn chục năm trời t́nh
nghĩa bây giờ đă lên cụ, đă thành ông nội, bà
cố, đă gần đất xa trời lại c̣n bày chuyện
ly dị cho thiên hạ chê cười. Dù sao, v́ danh tiếng
của gia đ́nh, vợ chồng vẫn phải nhẫn nại,
cố chịu đựng để giữ tiếng với
xă hội, với bà con thân thuộc, mà sự thực trong
lúc ấy, làng trên xóm dưới đă kể chuyện giựt
gân của họ không bỏ sót một chi tiết nào.
Xưa kia đă có lần Trang tưởng
ḿnh khổ, nhưng bây giờ so với tâm sự của mẹ,
là một khôi hài mỉa mai. Tóm lại cũng
chỉ v́ không hiểu nhau mà ra cả. Cha mẹ hơn
bốn chục năm trời chung sống c̣n chưa hiểu
nhau thay !
Nhưng tại sao lại không hiểu? Tại
người ta không muốn hiểu, không chịu hiểu,
không hiểu nổi hay ḿnh không giúp cho người ta hiểu?
Trang ngập ngừng thấy ḿnh cứ muốn
đi sâu vào tâm tư của cha mẹ. Nếu cách
đây ba chục năm, đó là những đấng thiêng
liêng mà các con chỉ biết cúi đầu vâng lệnh chứ
không bao giờ dám căi lại, hay phê b́nh phải, trái, dở,
hay . . .
- Chị ơi, có thư!
Tân ở ngoài cửa vừa chạy vào vừa gọi Trang,
đưa cho nàng một bức thư.
Nh́n nét chữ Trang nhận ra thư của
Dung. Dung hiện đang ở với hai con làm việc với
một hăng buôn ở
Ông nằm trên phản gỗ ở giữa nhà
hóng mát. Cô Tư ngồi bên cạnh
đang đếm xâu hạt ngọc. Cô lần từng
viên nói to:
- Sanh . . . lăo . . . bệnh . . . . tử.
Sanh, lăo, bệnh, tử . . .
Ba Trang cầm bức thư, không t́m thấy kính đâu, ông
cau mày hỏi:
- Nó gửi cho ai? Đọc nghe, Nó nói ǵ trong ấy?
- Dạ chị con gửi cho con. Nói nhờ bà
Ban giúp nên mới được việc làm hiện tại.
Bây giờ xin gởi vào cho chị một cặp
nón G̣ Găng để tặng bà Ban v́ bà ấy đi xa muốn
một đôi nón tốt nhưng t́m không có.
- Mua độ bao nhiêu tiền?
- Dạ độ một trăm đồng.
Ông cau mày:
- Hừ, những một trăm đồng! Mua nón cho nó làm
ơn làm nghĩa! Tao thôi việc nằm đây c̣n làm ǵ ra tiền!
Con cái đứa th́ ăn, đứa th́ xin !
- Dạ!
- Người ta th́ con cái thành ông nọ bà kia cả, tháng
tháng cung cấp cho cha mẹ, c̣n tao th́ . . .
- Dạ, thưa ba muốn ăn trái th́ phải trồng cây
. . .
Ông quát lên:
- Đấy, lại sắp dở giọng! Thôi đi xuống
nhà!
Trang lẳng lặng đi xuống, nàng nghe cô Tư cười
rú lên:
- Hi hi hi, Sanh cụ ơi! Cụ mua chuỗi
ngọc cho em đi. Chuỗi ni tốt
lắm. Có sáu ngàn thôi mà. Chuỗi ni hên lắm. Hột cuối cùng là
"sanh" mà lị !
Trang lặng cả người. Thực là một cảnh tượng mâu thuẫn
mỉa mai. Đứa con gái thuở bé không cầu,
nhưng lớn lên đă làm ông đắc ư ngâm mấy câu
Đường thi:
- Tùng thử thiên hạ phụ mẫu tâm
Bất trọng sanh nam trọng sanh nữ . . .
Mặc dầu Dung không làm Hoàng hậu, Vương phi ǵ cả
như bài thơ tả nàng Dương Quư Phi, nhưng nàng
đă nai lưng ghé vai lănh cái gánh nặng của đại
gia đ́nh lúc nguy nan nhất trong thời loạn. Đứa
con ấy bây giờ đang sống lao đao chật vật,
xin ông một đôi nón G̣ Găng để tạ ơn ân
nhân ông cũng dằn vặt, trong khi cô hầu non đang
đếm từng hạt ngọc sanh, lăo, bệnh, tử
xem hạt cuối cùng có đúng vào hạt may mắn không.
Ba Trang cầm chuỗi hạt lên xem gật gù
:
- Em thích th́ mua nhưng . . .đừng cho bà biết. Nói là em tự mua nghe không?
Cô Tư bĩu môi:
- Hừ, em thiếu chi tiền! Tiền em cho vay đặt
nợ đ̣i về hết cũng đủ mua một
trăm chuỗi.
Cô nói mà không cười, v́ bệnh nói khoác đă thâm nhập
vào tâm can phế phủ từ lâu, thành bệnh kinh niên rồi,
nên cô nói khoác không c̣n ngượng miệng nữa, và
cũng không c̣n phân biệt được lúc nào là nói phét,
lúc nào là nói thật.
Sự thực từ ngày chồng cô cưới cô vợ
đồng chí rồi trốn lên chiến khu, cô làm bánh bông lang bán sỉ, hai mẹ con kiếm đủ
chi tiêu là may lắm rồi. Nhưng cuộc sống vật
lộn vất vả cho cô một cái kinh nghiệm là càng
khoe khoang nhiều, càng diện sang, càng dễ . . .đi vay, và với đàn ông, càng xem nhỏ
đồng tiền, th́ họ càng cho nhiều mà không dám tiếc.
- Nào ai nói em không tiền, nhưng mà tôi sợ . . .
Cô xoa bụng cười một cách kiêu hănh:
- Để em đẻ một thằng con trai xem có ai dám
làm ǵ em không.
- Con ǵ cũng được, con trai gái ǵ tôi cũng có
đủ, miễn con em đẻ là tôi quí !
Cô nũng nịu:
- Không, em nhất định đẻ con trai, đẻ
con gái em không thèm nuôi đâu.
Cô không bỏ một dịp nào có thể mỉa mai:
- Con gái cụ cả bầy đó, có ai nên thân đâu! Có ai làm vương làm tướng chi được
mô mà đẻ ra cho thêm tội thêm nợ.
Cô mở hộp thuốc Cẩm Lệ vấn một
điếu thực lớn hút ph́ phèo nói tiếp:
- Chi lạ, dạo ni em hút thuốc nhiều quá, hút ngày hút
đêm không ngừng, không hút th́ nhớ thèm ghê.
Ông âu yếm cười:
- Thế mới là tri kỷ của tôi. Bà ghét
thuốc lá thành ra xưa nay tôi không được hưởng
cái thú hút thuốc lá trên giường. Thật
là phí cả mấy chục năm trời.
- Ờ mà lạ quá, em có mang lần này, chi
cũng không thèm chỉ thèm thuốc.
Ông gật gù:
- Thế mới đúng là con của tôi.
Cô Tư kiêu hănh hất hàm hỏi:
- Thế c̣n mấy anh mấy chị?
- Con ông già mới là đứa con tinh thần em biết
không? C̣n những đứa con đẻ lúc thanh niên toàn là
con vật chất hết! Hai vợ chồng
làm quần quật suốt ngày chưa đủ trả nợ
c̣n ai dám nghĩ đến chuyện đẻ con.
Nhưng lỡ có th́ cũng đành chịu vậy, coi
như trời cho!
- Chỉ lúc nào về già, trí năo thong thả, sự nghiệp
công danh ǵ cũng đầy đủ, rảnh rang uống
rượu ngâm thơ, trồng hoa, xem sách mới nghĩ
đến chuyện đúc một đứa con út để
bồng bế vui đùa lúc tuổi già. Để
em xem, em sinh con rồi sẽ thấy tôi cưng nó đến
như thế nào.
Cô Tư đang cười hi hi hi một tràng dài bỗng
phát vào đùi đánh đét một cái nói:
- Chết! Cuối tháng rồi! Em phải
đi đ̣i nợ mới được. Để mấy thằng cha đó lănh
lương ra, đi đánh bài hết. Chận đầu
không được chỉ c̣n nước coi tụi nó
nhăn răng cười trừ, xin góp tháng sau.
Ông lo lắng:
- Họ nợ em có nhiều không? Có ai quịt
của em bao giờ không?
Cô lấy một chiếc gối nhỏ chêm chân cho ông trở
ḿnh, cong cớn:
- Quịt của em? Bộ muốn mồ mả ông bà
được lật ngược lên phơi nắng hay sao!
Em nói cho cụ biết, nếu cụ gặp
em sớm hơn th́ bây giờ đă giàu to rồi.
Ông cảm động nắm tay cô:
- Tôi tiếc quá, nếu gặp em ba mươi năm
trước th́ . . .
Cô cười rú lên:
- Hi hi hi, ba mươi năm trước em c̣n nằm trong
nôi.
Ông không chú ư nghe lời cô nói. Trong trí ông
chợt nhớ đến một bài thơ chữ nho trong
có câu “tương phùng hận văn” ( tiếc
gặp nhau quá chậm) .
Ông muốn làm một bài thơ tặng cô nhưng nghĩ
măi không ra, h́nh như hôm nay tất cả văn
chương thơ phú đều trốn đi đâu mất!
Có một câu ông vừa ư nhất th́ đă làm trong bài thơ
tặng một bà bạn gái danh ca từ lâu lắm rồi!
Ông gật gù ngâm lại câu kết:
"Gặp nhau chi lúc chợ gần tan!".
Phải, chợ gần tan th́ c̣n buôn bán ǵ được nữa!
Cũng như giờ đây ông đă già rồi c̣n mong
hưởng việc đời được bao lâu, biết
c̣n có thể sống được mười năm nữa
để trông thấy cảnh cô Tư làm giầu cho ông
sung sướng, đẻ con quí tử cho ông vẻ vang
lây.
Trong đời ông, măi đến bây giờ mới
thấy cái say sưa đối với đàn bà. Bà hiền lành quá, bà là người của thế
hệ trước lúc nào cũng coi chồng như cấp
trên.
Chồng muốn là mệnh lệnh, dù những
ư thích của ông thật là động trời. Tuy trong ḷng bà không ưa ǵ những người
t́nh địch mà ngoài mặt vẫn phải ngọt ngào,
phải tỏ ra vui vẻ, đại lượng.
Gia giáo dạy bà như thế, tập quán của gia đ́nh,
xă hội đều yêu cầu như thế, ông được
nuông chiều quá nên quen đi, coi như một sự dĩ
nhiên, không thấy sung sướng nữa.
Những cô vợ lẽ, nàng hầu bà đă
cưới về cho ông xưa nay bà đă cố ư chọn
cô nào không đẹp lắm, và nhất là không học hành
thông thái ǵ cả để tránh sự ghen ngược và lấn
quyền rất có thể xảy ra.
Bà đă coi ông là ông Trời, các cô lại c̣n
coi ông hơn cả Trời nữa, thành ra ông không thấy
thú vị ǵ cả. Ông thấy đàn bà
như một đàn ngựa thuần, ngoan ngoăn đến
phát chán.
Măi đến bây giờ gặp cô Tư như gặp một
con ngựa hay, mà ngựa hay th́ có chứng như tục ngữ
đă nói, thỉnh thoảng nó lại dở chứng đá
ông một cú đau điếng nhưng cũng thú vị biết
bao!
Xưa nay mỗi lúc ông cất tiếng gọi bà hay cô nào
th́ họ miệng dạ, chân chạy đến ngay lập
tức. Bây giờ trái lại, ông thường
gặp những trường hợp bất ngờ đầy
kích thích. Hôm cô Tư mới về ông gọi:
- Em Tư ơi!
- Dạ.
- Ra đây rót cho tôi chén nước!
- Th́ cụ vô đây không được hay sao? Nước
trong b́nh đó, rót lấy mà uống! À em
cũng khát, rót nhiều cho em uống với.
Ông thấy ngạc nhiên và thú vị như lần đầu
tiên lúc c̣n bé tí được trông thấy gịng nước
chảy ngược lên và ngọn đèn chúc trở xuống.
Nó lạ lùng và kích thích biết bao nhiêu.
Lại c̣n những lúc ông đang hút thuốc, cô giật lấy
hút ph́ phèo vài hơi rồi trả lại trên môi ông cũng
mới lạ đối với ông, hơn nữa lại
c̣n âu yếm làm sao! Có lúc cô tự thắp một
điếu hút trước vài hơi rồi đút cho ông,
trông thân mật hấp dẫn quá chừng.
Từ lâu ông đă chán lối sống xa cách của
những đôi vợ chồng thời phong kiến. Che dấu t́nh cảm, "Tương kính như
tân", cái điểm mà bà lúc nào cũng giữ.
Đă là vợ chồng mà phải cung kính, hay coi nhau như
khách th́ c̣n thú vị ǵ nữa !
Tiếng cô Tư gọi ông làm ông giật ḿnh:
- Cụ, cụ nghĩ ǵ mà nghĩ lắm thế? Em đi đây. Nhân tiện em
ghé lại anh
Anh ta là anh họ của em làm thầy chuyên môn
chữa bệnh bằng thuốc ngoại khoa có tiếng lắm.
Cụ lành rồi phải thưởng cho em nghen
! C̣n nước c̣n tát mà !
Nói xong không đợi ông trả lời, cô
xách nón ngoe ngoảy đi ra cửa.
C̣n tiếp
Linh Bảo