Xuân Cô Đơn
Em ở đầu sông, anh cuối sông ,
Một người tưởng nhớ, một người trông …
Xa xôi ngày
cũ, đời lưu lăng,
Đá cũng
hao ṃn anh biết không?
Mơ có ngày
nào ta gặp nhau,
Để cùng hàn gắn vết
thương đau.
Đêm không dài
nữa, trăng không lạnh ,
Chợ chiều ưu đăi kẻ về sau !
Nắng lên sưởi
ấm cả không gian,
Khánh chúc hoa Xuân nở ngập
tràn,
Ai cười, ai hát, ai
vui sướng ?
Đời em băng giá vẫn chưa tan!
Ai biết
giờ này anh ở đâu?
Cho em gửi
nhắn một vài câu,
Cánh chim Bằng
có khi nào
mỏi,
Đừng bay cao lắm, khỏi ch́m sâu !!!