Ngày Cưới Em
Tặng cô Thịnh)
Quê em xa
xôi,
Mịt mờ mây biếc,
Đạn bay vang xé thôn làng,
Hoa lửa ngập tràn đất Việt ,
Tuổi bé thơ
đã lụy với chiến tranh,
Tiếng súng nổ
rền vang thay tiếng hát,
Ru em, suốt
đêm mơ được giấc yên lành .
Em lớn lên trong ly
loạn,
Ngơ ngác nhìn tổ quốc
điêu linh.
Bao giờ im tiếng súng,
Không còn ruộng
trống nhà hoang
Làng quê tươi
đám mạ,
Vườn rau ngập hoa vàng.
Cho bầy trẻ nhỏ,
Sớm trưa cắp sách đến trường,
Bên hàng dừa
tươi mát,
Đàn trâu về
theo tiếng
sáo vang vang.
Ngày em chào
mẹ lên đường,
Cầm tay em , mẹ
khóc:
“Con ơi ! Áo gấm
về làng “
Áo gấm em may sẵn,
Nhưng về đâu?
Biết về đâu? Đất nước
hoang tàn!
Bên tai
em anh bảo:
“Mai ta về quê cũ,
Viết
lại trang lịch
sử huy hoàng ! »
Áo cưới em may,
Tương lai anh dệt,
Anh thì thầm:
“Trong tay anh,
Đời em sẽ hết hoang mang!”
Lên xe
hoa
Em cười trong nước mắt,
Nhớ mẹ già đầu bạc xa xôi ,
Sương mù giăng
giăng khắp núi,
Sóng trắng dạt dào bũa
khắp ngàn khơi !
Quê hương trông chờ mỏi mắt!
Em theo
anh,
Ngập ngừng trong tiếng nhạc chơi vơi !
Bãi biển
Tặng ngày cưới
cô Thịnh .