Gửi người viễn phương
Người xa vắng
em buồn đây có biết ?
Bao năm rồi tha thiết
một lòng son !
Bến Đà Giang
lệ nhỏ đá hao mòn .
Em chờ
đợi vẫn phải còn mong đợi.
Trông tin bạn nhưng nào tin có tới !
Thư viết
rồi mà biết gửi về đâu?
Nấn cung đàn
nhẹ thở giữa đêm sâu .
Sầu có lẽ
giống nỗi sầu chinh phụ!
Chữ: phai nhạt;
đá: mòn; manh áo: cũ .
Mà lòng em
vẫn giữ bóng hình ai .
Trên dường đời dù lắm nỗi chông gai;
Vẫn tin tưởng đến ngày mai rực rỡ !
Nhật ký gói
một trời thương nhớ!
Gió hiên ngoài
như tiếng gọi :
“Em ơi !”