Thưa Ba
Mẹ và những người thân yêu,
Khi con viết lá thư trước, công việc thiện
nguyện con chưa bắt đầu. Con phải nói
rằng công việc này đă cho con một kinh nghiệm khá
ly kỳ ở
.
Trước khi vào chi tiết, con
rất vui mừng mà thưa rằng đại học
Hôm sau, một trong những nhân viên của Fadhili (tổ
chức thiện nguyện đă lo việc phân phối
chỗ làm) đưa chúng con đi Kibera. Như con đă
nói, Kibera là khu nhà ổ chuột nghèo nàn bẩn thỉu
tồi tệ, lớn hạng nh́ trên thế giới. Con
rất buồn phải nói rằng đă không thể
tưởng tượng nổi mức độ nghèo
khổ ở đây tệ đến đâu !
James đă lớn lên trong một tỉnh lỵ nhỏ cách
Một vài ngôi nhà dùng bao nhựa làm mái, thay v́
dùng bùn. Hơn nữa, nhà nào nhà nấy
đều nhỏ xíu. Con không thể tưởng
tượng làm sao chất được một gia
đ́nh 7, 8 người trong ấy. Những ngôi nhà "sang
hơn" ở Kibera được xây bằng những
tấm thiếc, nối chắp vào nhau lung tung,
đóng vào một cây gỗ. H́nh như không nhà
nào có lấy một cái sàn.
Trong khu ổ chuột này, chẳng có một
hệ thống vệ sinh, cho nên rác rưởi cứ
bị xả bừa ra trên mọi nẻo đường.
Những đường cống không ngừng bể tung
vào hệ thống nước "sạch", và rất
đông con nít cứ tự do mà
chạy, tứ tán trong những chất nước dơ,
chất phế thải từ cơ thể con
người. Có rất nhiều người
phải ra ngoài đường mà tắm, v́ tắm ngoài
đường thoải mái hơn tắm trong nhà.
Ấy vậy mà tụi con đă đi qua những con
đường không phải là kinh khủng nhất của
Kibera đâu. Chúng con tránh không đi sâu vào trong, v́ cho dầu
James là người
Kibera được chia ra làm nhiều xóm, tùy theo
địa khu. Nhiều bộ lạc sống chung đụng với nhau, và lúc bầu
cử năm 2007, nhiều trận đụng độ
bạo động đă xảy ra v́ chính kiến sai
biệt. Rất nhiều người đă bị
giết, phụ nữ và trẻ con phải di tản ra
khỏi Kibera. Con đă gặp một vài người bị
di chuyển đến Ngando (xóm nghèo nơi con sẽ
hoạt động công tác thiện nguyện). Những người phụ nữ đáng
thương này hầu hết đă bị nhiễm HIV
dương tính. Nhà của họ xây bằng một
vài que gỗ và mấy cái bao nhựa, mái nhà là mấy
tấm thiếc, thế mà họ nói với con rằng
họ rất mừng đă thoát được vùng Kibera
hỗn độn với những trận bạo
động không lường trước được.
Có một phụ nữ gần 50 tuổi, lưng gập
xuống gần như là 90 độ v́ sức nặng
của một bó gỗ mà bà phải mang trên lưng. Bà làm tất cả những ǵ làm được
để tự nuôi sống. Ở
đây ai cũng phải làm việc nhiều để
kiếm ăn, nhưng phụ nữ phải làm những
việc rất nặng nề, nhất là trong hoàn cảnh
kinh tế khó khăn như thế. Thật đau ḷng
khi nh́n thấy quá nhiều trẻ con chạy lung tung ngoài đường v́ gia đ́nh nào
cũng quá đông, với tỷ số trung b́nh là 5
đứa con mỗi gia đ́nh.
Izzy đă đi du lịch rất nhiều
nơi trên thế giới, và anh ta nói rằng t́nh trạng
nghèo đói trầm trọng này, chỉ có thấy
được ở Ấn Độ và ở đây mà
thôi. Điều này khiến ta nhận thức
rằng sống ở Mỹ, dầu thuộc giai cấp nghèo
nàn, vẫn may mắn hơn nhiều.
Nói đến may mắn, cũng ngày chủ nhật đó, là
ngày may mắn nhất đời con !
Izzy và con đi xem xi nê ở một rạp hát gần nhà
thiện nguyện, chừng 15 phút đi bộ hay 5 phút
đi xe matatu (chú thích: một loại
xe chuyên chở công cộng, giống như xe bus). Những chi tiết sau đó, con chỉ biết
một cách mơ hồ. Chúng con đón xe
matatu để về nhà thiện nguyện và chỉ c̣n
băng qua một con đường là về tới nhà.
Con đi theo sau lưng Izzy chừng 7 hay
8 bước.
Đột nhiên có một chiếc xe
như từ trên trời rơi xuống, đâm thẳng
đến, con quyết chắc là xe không có đèn. Izzy
đă qua được bên kia
đường, c̣n con, chỉ nhớ đến chiếc
xe và tiếng hét thất thanh của ḿnh gọi tên Izzy.
Điều con biết được sau đó là khi mở
mắt, con thấy ḿnh đang ở băng sau một
chiếc xe van và một người đàn ông Kenya
đỡ lấy con, làm con hơi bối rối, v́ nhớ
rằng ḿnh đă đến ngay trước cửa nhà
rồi cơ mà. Con hỏi Izzy chuyện ǵ đă xảy ra
và ḿnh đang đi đâu ? Anh ta nói:
- Suỵt, cô đừng lo, cô sẽ không sao, ḿnh sẽ không
sao cả đâu !
Trong t́nh trạng đầu óc mơ hồ ấy, con
đă nghĩ ngay rằng: "Thôi chết rồi
! Chúng con đang bị bắt cóc và Izzy muốn con im
để khỏi chọc giận người ta !". Từ từ, con ư thức rơ hơn những
ǵ đang xảy ra chung quanh và nhận ra
mặt và đầu con ướt đẫm. Nh́n xuống
quần áo, quần jeans và áo sơ mi của con cũng
ướt đẫm một chất lỏng ǵ đó.
Con đưa lưỡi rà hàm răng trước, và
nhận thấy thiếu một mảng to, chỉ c̣n
lại một đường nghiêng bén và lởm chởm.
Môi con sưng vù phía bên phải, như thể sắp nổ
tung. Chiếc xe van
th́nh ĺnh ngừng lại và đậu ngay trước
cửa một bệnh viện. Con hỏi Izzy:
- Ḿnh đến đây làm ǵ
? Tôi tưởng ḿnh về nhà mà ?
Lúc ấy con mới ư thức ḿnh vừa bị đụng
xe, chiếc xe kia đă bỏ chạy và
con đă ngất xỉu đi một lúc.
Izzy kể lại cho con nghe những chi tiết con không
được biết. Anh ta kể rằng, anh nghe
tiếng của con, và khi quay lại, anh không rơ có chứng kiến
con bị xe đụng hay không v́ quá
thất thần. Anh ta hoảng hốt vô cùng, chạy theo
người đầu tiên anh ta gặp, để năn
nỉ họ gọi xe cứu thương, nhưng lạ
lùng thay, người này không nói được tiếng Anh
(một điều rất hiếm thấy ở
Một chiếc xe mahatu vừa trờ
tới, nhưng người tài xế đă lắc
đầu, v́ xe đă đầy người rồi. Izzy chỉ
biết vẫy tay các xe chạy ngang, cho
đến khi có một chiếc xe van dừng lại. Chuyện
ǵ xảy sau đó đă
khiến con quyết chắc rằng có ai đó, hay là cái ǵ
đó, đă phù hộ và lo lắng cho sự an nguy của
con.
Chiếc xe ngừng lại chở con, lại là
chiếc xe đang trên đường hướng
đến bệnh viện Avenue (một bệnh viện
tư) v́ mẹ của người đàn ông đă
"bắt cóc" chúng con vừa bị đột
quỵ. Th́ ra người đàn ông này là vị cứu tinh của con.
Dầu cho Izzy và người đàn ông rất sợ
phải di chuyển con - lỡ như con có bị găy xương
hay cái ǵ khác th́ sao - nhưng họ cũng đă nâng
được thân con lên một cách rất nhẹ nhàng
trong xe. Tất cả những điều này diễn ra
chỉ có 3 phút sau tai nạn. Ai cũng lo
sợ cho mạng sống của con, v́ cả người
con bê bết máu. Trong bệnh viện, qua cái nh́n của
họ, con cũng hiểu rằng các cô y tá cũng lo
lắng cho con. Con chưa bao giờ biết sợ như
ngày hôm ấy. Không ai nói cho con biết mặt mày con ra sao
cả.
Cuối cùng, người bác sĩ cũng đến
chùi máu trên mặt con. Thật lạ lùng mà cũng
thật may mắn, thôi chỉ có một vết
thương dài và sâu trên đầu, ngay ở phía trên trán. T́nh h́nh không đến nỗi bi đát như
bề ngoài cho thấy. Ngay cả chiếc xe đụng con chỗ nào con cũng
chẳng biết, cho đến khi con xoa bóp tất cả
mọi bắp thịt trên người, mới thấy
bắp chân bên trái khá đau. Có lẽ cái
đau nhói trên đầu và mặt đă che lấp đi
những vết thương ít nặng hơn.
Với những cử chỉ nhanh, gọn và
nhà nghề, người bác sĩ chùi rửa cho con, chích
một mũi thuốc gây mê trên đầu và khâu ba mũi
chỉ. Lần đầu tiên trong đời con
bị khâu! Rồi ông ta cho con thuốc giảm đau
để uống trong 5 ngày và thuốc trụ sinh. Con
ở bệnh viện tổng cộng là 1 giờ 50 phút và
sẵn sàng xuất viện vào 12 giờ 30 khuya.
Và đây mới là điều lạ lùng nhất: Nằm
trong pḥng cấp cứu của một bệnh viện
tư, được khâu lại và được cho thuốc,
thế mà con chỉ phải trả có 25 Mỹ Kim ! Ở bệnh viện giá cả nào
cũng được ghi ra đâu đó rơ ràng, chỉ có một giá biểu duy
nhất, cho nên không ai phải trả mắc hơn ai. Thật khó tin. Izzy và con vô cùng
mang ơn gia đ́nh đă cho chúng con đi quá giang, và chúng
con đă cho họ ít tiền để phụ vào chi phí
chụp quang tuyến cho mẹ của họ. Đó là
điều tối thiểu chúng con có thể làm
được.
Con biết câu chuyện này sẽ làm cho nhiều
người lo sợ (nhất là ba mẹ), nhưng con không
muốn viết lên trước khi mọi sự đă b́nh
thường trở lại.
Ba ngày sau đó, con bị đau đầu kinh khủng,
như một dư vị dài hạn của tai
nạn. Những đau đớn không cảm nhận
được ngay hôm xảy ra tai
nạn, bây giờ từ từ mới thấy. Thế nhưng một tuần rưỡi sau, con
thấy ḿnh khoẻ khoắn hẳn. Mấy ngày
đầu nh́n con phát khiếp lắm, môi bị phồng to
lên như bị bỏng và trắng toát, mấy cái răng
gẫy th́ như muốn rớt ra. Con biết con rất
dễ sợ, v́ tụi trẻ con không c̣n cười
hỏi, chào con nữa.
Ha! May quá họ đă thay cho con cái răng giả. Con
đến bệnh viện
Con thật là may mắn nhỉ ? May cho
con là hệ thống sức khoẻ ở đây quá rẻ. Thật t́nh mà nói,
mọi sự được thi hành trong những
điều kiện vệ sinh và chuyên nghiệp tối
hảo (dầu cho ông bác sĩ, khi cắt chỉ cho con
đă bật lên kêu "oh shit" khi cắt quá gần da
con).
Thật là một bài học để đời đáng
giá, tuy không tới 100 MK ! Con biết
con may mắn v́ được Izzy cứu, v́ chiếc xe van chạy đến kịp thời, v́
thân h́nh c̣n nguyên vẹn, v́ có đủ tiền trang trải
mọi sự và các vết thương cũng đă lành.
(Thật may mắn là con có đem theo thẻ tín dụng,
trong người khi bị xe đụng, v́ nếu không
trả tiền trước th́ họ cũng chẳng
chữa bịnh cho con, bệnh viện tư là vậy
đó… nhưng bệnh viện công cộng cũng làm
như thế trong một vài trường hợp giải
phẫu). Con chẳng phải đến đây để
có một cái nh́n tổng quát trên vấn đề sức khoẻ
và y khoa ở nước ngoài hay sao, cho nên phải nói,
với kinh nghiệm này con đă được ưu tiên
một, ngồi hạng ghế danh dự !
Con không muốn mất một ngày thiện nguyện nào, nên
ngay ngày hôm sau khi bị tai nạn con
đă đi làm việc ngay.
LocalAid, tên của tổ chức, chú trọng
việc đi thăm ngựi bệnh tại nhà để động
viên và giúp cho những người bị HIV dương tính
Aids sống một cách b́nh thường. Con không
ngờ thuốc ARV quư đến thế, con đă gặp
không ít phụ nữ đă sống với bệnh Aids
từ hơn 10 năm nay rồi. Tuy nhiên,
đi đến từng nhà thăm người bệnh cũng
dễ bị mất tinh thần lắm. Tất
cả những người phụ nữ này đều
sống ở xóm nghèo Ngando, bà nào cũng có quá nhiều con,
không thể chăm sóc hết được và trong số đó,
có một vài đứa cũng bị dương tính
như người mẹ.
Joséphine, ngươi điều khiển Local Aid, tổ
chức những lớp huấn luyện tài chánh căn
bản, thật hữu ích để dạy cho các bà cách
kiếm sống. Con gặp một bà, biết chạm
những món nữ trang thật đẹp bằng sừng
trâu, nhưng v́ ông chồng mới qua đời nên chỉ
làm việc được nửa ngày thôi. Một
số phụ nữ khác, không c̣n chút tinh thần nào cả,
chỉ c̣n biết ngồi im lặng, bên cạnh các con
họ, hoặc than đói.
Thật là khó xử, v́ ta không thể cấp tiền
bạc thức ăn cho họ hoài được, giúp
họ bằng cách nào đây ? Người bệnh đáng thương nhất
là một phụ nữ 28 tuổi bị chứng
động kinh, sống nhờ sự chăm sóc của
người anh. Cô nằm trên giường, cố
gắng ăn ngũ cốc, toàn
người bê bết thức ăn và nước tiểu.
Cô nói năng một cách rất khó khăn.
Anh cô nói muốn kiếm việc làm nhưng
không có ai lo cho em.
Sau này Joséphine kể cho chúng con nghe câu chuyện khủng
khiếp của cô đó. Cô và anh chị em sống chung với người cha, và bị cha
bắt đầu hăm hiếp từ năm 22 tuổi. Người nhà khám phá chuyện ấy, bèn
đuổi ông cha ra khỏi nhà. Nhưng
người cha ra ṭa và t́m cách về nhà, hai năm sau đó.
Ông lại tiếp tục hăm hiếp con gái, gia đ́nh
phải hăm dọa làm dữ ông mới đi ra khỏi
xóm. Phải chi mọi người thấy được
cô gái vừa bị HIV, vừa bị chứng động
kinh này đáng thương như thế nào … Con không
thể tưởng tượng được làm sao một
người có thể tàn nhẫn đến dường
ấy đối với chính con gái của ḿnh.
Quyền lực của người đàn ông
ở đây thật là dễ sợ.
Nhiều người đàn ông vẫn c̣n
sống dưới chế độ đa thê. V́ họ giao tiếp với rất nhiều
người đàn bà khác nhau, nên phụ nữ bị
HIV/Aids nhiều gấp 5 lần đàn ông. Hơn nữa, có một chuyện c̣n khủng
khiếp là, khi người chồng chết v́ bệnh HIV/Aids,
th́ người vợ phải sống với người
anh hay em chồng. Rốt cuộc,
người anh hay em chồng thấy ḿnh có quyền sở
hữu chị hay em dâu v́ ông đă giúp nuôi chính mấy
đứa cháu của ḿnh. Và
người phụ nữ không có khả năng kinh tế
để trốn chạy. V́ thế, con nghĩ
rằng những người như Joséphine thật là
tốt, khi tổ chức những lớp dạy cách làm việc ǵ đó để có tiền
và giúp đỡ họ.
Một hoàn cảnh đáng thương khác là
nhiều người phụ nữ đă hơn 50 tuổi
mà phải đưa các cháu ngoại của ḿnh về nuôi,
v́ mẹ chúng đă chết v́ HIV/Aids. Các bà quá già mà
vẫn phải làm bất cứ những việc tay chân nào mà họ có thể làm
được để đổi lấy một số
tiền thật nhỏ nhoi… Con ao ước có một
phương pháp nào đó để cải tạo tâm lư
đàn ông xứ này. Phụ nữ hiện giờ chỉ có
thể t́m được sự thương cảm hay giúp
đỡ từ nơi những người phụ nữ
khác mà thôi. Cần phải có những
người đàn ông chịu đứng lên lănh
đạo và thay đổi chính cộng đồng
của ḿnh từ bên trong. Có rất ít trung tâm giúp
đỡ tâm lư những phụ nữ đă bị hăm
hiếp, và nạn nhân những vụ hăm hiếp lại
rất hiếm khi có cơ hội đưa kẻ tội
phạm ra ṭa, trái lại c̣n bảo vệ những
người ấy v́ đó thường là người
trong gia đ́nh của họ.
C̣n một chuyện kinh khủng nữa là một
hôm đi băng qua Ngando, con ngửi thấy một mùi hôi
khó tả. Sau này mới biết rằng, có một
người đàn bà vô danh nhận phá thai
bất hợp pháp (hiện nay phá thai bị coi là bất
hợp pháp, nhưng có thể sẽ có những đạo
luật mới thay đổi t́nh trạng này) rồi
vứt xác thai nhi vào bụi ngay chỗ chúng con đứng.
Con nghĩ sẽ không bao giờ quên được mùi hôi
đó.
Thật ra, bao cao su được bán đầy với giá
rất rẻ, nhưng đàn ông thường có quá
nhiều quyền lực với đàn bà và họ không
muốn dùng, nên tỷ lệ HIV/Aids, bệnh truyền
nhiễm và sự thụ thai cứ thế mà tăng gia.
Tuy nhiên, xin đừng nghĩ
Hai ngày vừa qua Izzy và con đă có cơ hội thật
tốt, để dạy về vấn đề vệ
sinh và sinh lư cho học sinh từ 11-15 tuổi ở các trường
điạ phương. Thật là khó tin, con
chỉ là người ngoại quốc, mà lại có
quyền vào các trường học, để dạy
những chuyện như cách dùng băng vệ sinh và
biểu diễn cách dùng bao cao su. Trong khi đó, chính
học tṛ của con ở Mỹ cũng cần những bài
học như thế, nhưng nếu con dạy môn ấy,
con sẽ bị đuổi ra khỏi trường ngay.
Nữ sinh rất am hiểu vấn đề và tỏ ra
già dặn, nhưng đáng tiếc là số nữ sinh biết
tên gọi của những bộ phận trong cơ thể
đàn ông, lại nhiều hơn số nam sinh biết tên
gọi các bộ phận ấy trong cơ thể ḿnh. May mà người hiệu trưởng là
người rất cấp tiến và ông ta hy vọng
sự khác biệt nam nữ sẽ từ từ bị
triệt hạ.
Con ước ǵ có thêm nhiều th́ giờ để kể
về Safari, có nhiều điều hay lắm! Con đă
chứng kiến chuyến di trú của những con thú hoang
bên kia bờ sông, đó là một trong những
kỳ quan của thiên nhiên ! Tuy nhiên thư
này quá dài rồi, chủ nhật tới con sẽ trở
về
thương nhiều
Danchi