6 - Ngao Ðầu Quan Âm
Ngày xưa có một vị quan tham ô, không có việc ác nào là
không làm, dân chúng oán hận vô cùng, chết đi bị
Ngọc Hoàng Thượng Ðế trừng phạt biến
thành thú vật, cá không ra cá, rùa không ra rùa, thân dài một trượng
sáu thốn (10 thước 6 tấc), sắc màu vàng kim nên
được gọi là con Kim ngao.
Ngọc Hoàng ra lệnh cho nó phải giữ gìn và cai
quản các loài thủy tộc trong biển trời trên thiên
giới. Có một mùa thu năm ấy, Long Vương
giăng lưới làm mưa mà lưới không mở
được, bèn điều đình với thần nước,
thần mây tạm thời mượn nước của
biển trời làm mưa.
Cửa biển trời mở ra rồi, con Kim ngao nọ
bèn thừa cơ lần theo nước mưa mà xuống
trần gian, và chạy đến biển đông
nương thân.
Khi con Kim ngao đến được trần gian rồi
thì bản tính độc ác hại người lại
nổi lên. Nó có bốn chân và giữa các ngón chân có cái màn da
thật dày cho nó dùng làm mái chèo, nên trong nước nó có
thể bơi lội mà trên đất liền nó cũng có
thể đi lại. Cần kiếm ăn thì nó nổi lên
mặt nước như một chiếc tàu nhỏ, lúc
ấy không cần biết là tàu buôn, thuyền chài, một
khi bị nó khám phá ra thì coi như là tai họa giáng lên
đầu. Sức mạnh con Kim ngao này rất lớn, nó
muốn chọc thủng đáy tàu thì chỉ cần dùng
lưng ủi một cái, chiếc tàu nọ không lật nhào
thì cũng bị thủng một lỗ rất lớn,
người trên tàu đều biến thành bữa ăn cho
nó no bụng. Từ khi có con Kim ngao này đến, dân chài
không dám ra khơi, tàu buôn không dám nhổ neo, người dân
sống ở miền duyên hải không còn nghề nào có
thể làm sinh kế nữa.
Nếu con Kim ngao không tìm thấy thức ăn trên mặt
biển thì nó trèo lên đất liền tác yêu tác quái,
bắt trộm heo dê bò ngựa của người ta nuôi mà
ăn, còn nếu thấy người nó cũng không tha.
Một số người can đảm tìm cách bắt con
quái vật này, họ bèn kết một cái lưới
thật lớn, tung tới chỗ mà con Kim ngao hay xuất
hiện trong biển, nào ngờ sức mạnh con quái
vật thật là vô cùng, nó chỉ cần duỗi chân ra là
cái lưới rách nát ; họ lại dùng súng lửa, súng
bắn chim để bắn nó, nhưng tiếc rằng cái
mai của nó rất dày và chắc, không súng đạn nào có thể
làm cho nó bị thương. Họ đã làm đủ cách
rồi mà cũng không thể nào bắt hay giết con Kim
ngao, ngược lại con quái vật bị chọc
tức như thế nên ngày ngày lên bờ gây rối,
thấy người hay thú đều bắt mà ăn
một cách bừa bãi. Dân chúng miền duyên hải bị
hắn giết hại quá nhiều, chỉ biết dậm
chân kêu trời, âm thanh khóc thương không dứt.
Bồ Tát Quán Âm đang ở động Triều Âm,
rừng Trúc Tía trên núi Phổ Ðà nghe tiếng kêu khóc,
đưa mắt nhìn về phía Ðông Hải quan sát. Quán xong
Ngài biết rằng con Kim ngao đang nhiễu hại dân
lành khiến họ không còn biết nương tựa vào
đâu mà sống, bèn khởi tâm đại bi, quyết vì
dân mà trừ hại, bèn biến thành một bà lão, tìm
đến bờ biển kiếm một căn nhà bỏ
trống mà ở. Có người thấy vậy bèn hỏi
:
- Này bà lão, ở đây có con quái vật, bà không biết hay
sao ?
- Biết chứ !
- Ðã biết sao lại còn tới đây ở ? Con quái
vật đó hay ăn thịt người, người ta
muốn trốn còn trốn không được !
Ngài Quán Âm nói :
- Không sao, chính tôi đang muốn thâu nhận con nghiệt
súc này.
Nghe thế ai mà chịu tin, họ lại nói tiếp :
- Sức mạnh con quái vật này vô cùng tận mà phản
ứng của nó cũng rất mau lẹ, không ai
lưới nó được mà bắn nó cũng không
chết, bà tuổi già sức yếu như thế thì làm
sao đối chọi lại với nó ?
Ngài Quán Âm nói :
- Quý vị đã nghe qua cái lý "lấy nhược
thắng cường, lấy nhu thắng cương"
rồi chứ ? Nhìn con voi trắng khổng lồ kia mà con
sợ con chuột nhắt tí hon, và con rắn độc
hung hãn mà cũng không địch lại nổi một con
rết gầy yếu … Con Kim ngao tuy lớn mạnh
thật đấy nhưng tôi có cách để trị nó.
Những người kia nghe thì bán tín bán nghi, họ không
biết bà lão ốm yếu gió thổi cũng bay kia làm sao
khắc phục được con quái vật, nên họ kéo
đến xem bà xử trí ra sao.
Ngài Quán Âm tuần tự đến từ nhà này tới nhà khác,
thu góp được mười vạn tám ngàn sợi
tơ tằm, và dùng những sợi tơ tằm ấy
đan lại thành một sợi dây thừng vĩ
đại. Xong Ngài lấy cây dương liễu trong
tịnh bình ra, tước thành 9 cái móc bằng gai, cột
chúng lại với nhau vào đầu của sợi dây thừng
trên. Ngài còn lấy đất bùn bên bờ biển nặn
thành hình một người nộm và dấu những cái
móc bằng gai ấy vào bụng người nộm ấy.
Làm xong mọi việc rồi, Ngài bảo mọi
người hãy tránh ra thật xa, còn mình thì đi dạo
lãng vãng trên bờ biển.
Con Kim ngao trải qua vài ngày ngủ vùi dưới đáy
biển, đúng lúc ấy nó muốn lên bờ kiếm
người hay thú vật bắt ăn cho thỏa thích, bèn
từ một ngọn sóng lớn vọt lên mặt
biển, bơi thẳng tới bờ. Mọi người
vừa thấy sóng gió ngất trời đều cùng nhau
kinh hãi kêu lên :
- Quái vật tới rồi ! Quái vật tới rồi !
Ngài Quán Âm tay mặt cầm dây thừng, tay trái nhấc
người nộm bằng đất bùn lên, tới
trước mặt quái vật không chút lo sợ. Kim ngao
bơi tới bờ rồi, thấy có người trên
bờ bèn lặn xuống nước hớp một
bụng nước biển, rồi ngóc đầu lên
nghểnh cổ há to miệng ra, chỉ thấy một
luồng nước như những mũi tên nhọn hướng
về phía Ngài Quán Âm mà phun tới. Mọi người
thấy sự việc như thế ai cũng đổ
mồ hôi hột, lo sợ cho mạng sống của bà lão
già.
Có ai ngờ, dù bị phun nước như thế Ngài
vẫn đứng yên không xê xích. Con Kim ngao phun hết
nước rồi gầm lên một tiếng, nhe nanh múa
vuốt nhảy bổ tới. Ngài Quán Âm lớn tiếng
phán rằng :
- Nghiệt súc, đừng có ngông cuồng ! Ta cho mi ăn
thịt người đây !
Nói xong bèn phóng người nộm vào mặt hắn. Con Kim
ngao đang đói, chẳng từ món ăn nào, há cái mồm
như chậu máu nuốt chửng người nộm vào
bụng. Không ngờ người nộm bằng
đất kia vào bụng nó rồi thì vữa ra, 9 cái móc gai
cột vào đầu sợi dây thừng bấu vào tim gan
phèo phổi của hắn. Ngài Quán Âm nhẹ tay giật dây
thừng một cái, con Kim ngao đau quá rống lên như
heo bị chọc huyết, không bao lâu lăn lộn trên bãi
cát. Ngài Quán Âm nói :
- Nghiệt súc, lâu nay sống trong nhân gian mi đã tàn hại
không biết bao nhiêu sinh linh, đáng lẽ phải tru
diệt mi đi, nhưng ta từ bi độ mi về Nam
Hải tu hành sám hối tội ác, mi đi hay không đi ?
Con Kim ngao nghe thế bèn quỳ mọp trên bãi cát, nhìn Ngài
Quán Âm gật đầu liên hồi.
Ngài Quán Âm thu được con Kim ngao rồi, hướng
về những người khác mà từ giã :
- Quái vật đã trừ xong, quý vị hãy trở về
nhà xưa mà sống cảnh an cư lạc nghiệp, ta
cũng trở về núi Phổ Ðà đây.
Nói xong Ngài hiện nguyên hình Bồ Tát, tung người lên
đạp trên lưng con Kim ngao. Con Kim ngao duỗi bốn
chân, quay lại phía biển cả, phăng phăng bơi
trên mặt nước hướng về Nam Hải.
Tới đây mọi người mới bừng ngộ
ra, biết rằng đó chính là Bồ Tát Quán Âm thị
hiện để cứu khổ cho dân, bèn cùng nhau
hướng lên không trung mà lạy tạ.
Từ đó trong các chùa miếu có tạc tượng Ngài
Quán Âm đứng trên lưng con Kim ngao, gọi là "Ngao
Ðầu Quan Âm".
Diệu Hạnh GiaoTrinh