3 - Hoà thượng Trúc Thiền
Họa Tượng Đức Quán Âm Bồ Tát
Năm Đồng Trị đời nhà Thanh, có một
vị cao tăng ở Phổ Đà Sơn, pháp danh là Trúc Thiền.
Hoà thượng Trúc Thiền từ bé đã thích vẽ,
học vẽ tới mức nét vẽ tinh vi tuyệt
diệu.
Có một năm nọ, Hòa thượng Trúc Thiền bị
đương gia hòa thượng phái lên kinh thành thỉnh
Kinh Phật về. Tới kinh thành, vừa đúng lúc
trống điểm canh năm, trong cung chuông Cảnh
Dương, trống Long Phụng cũng vừa gióng lên, Hoàng
thượng lâm triều. Hòa thượng Trúc Thiền bèn
theo bá quan văn võ đi vào cung triều kiến. Hoàng
đế biết được đạo tràng Phổ
Đà Sơn gởi Hòa thượng Trúc Thiền
đến thỉnh kinh, vô cùng hoan hỉ, truyền chỉ
mở yến tiệc ở khắp các điện làm
lễ "tiếp phong" (lễ mời khách từ xa
tới ăn cơm). Giữa buổi tiệc, có một
vị tiểu thái giám đem tới một cuộn
giấy lụa trắng dâng lên Hòa thượng Trúc
Thiền, bảo rằng Lão Phật gia (tức Từ Hi
Thái Hậu) từ lâu ngưỡng mộ danh tiếng
của Phổ Đà Sơn, đặc biệt tuyên chỉ
muốn Hòa thượng phải vẽ cho bà một bức
hình ngài Quan Âm cao một trượng hai.
Hòa thượng về đến Phổ Đà Sơn, không
dám trễ nãi, lập tức mài mực sửa soạn
vẽ tranh. Khi ngài trải cuộn giấy trắng ra
đo thì ngạc nhiên đứng sững, tại sao
vậy ? Vì cuộn giấy lụa bề dài tổng
cộng chỉ có một trượng, làm cách nào để
vẽ một bức hình ngài Quán Âm một trượng hai
đây ? Cuộn giấy lụa này lại chính tự tay Lão
Phật gia ban tặng, làm sao tùy tiện đem đi
đổi ? Tuy nói rằng kỹ thuật của Hòa thượng
Trúc Thiền rất cao siêu, và ngài là người cực
kỳ thông minh trí tuệ nhưng đến lúc này cũng
phải bó tay !
Hòa thượng bèn định tâm lại, tĩnh tọa
trên bồ đoàn nhắm mắt khấn nguyện rằng
:
- Xin BồTát Cứu khổ cứu nạn, giả như
đệ tử không vẽ được bảo tượng
thì khó mà phụng chỉ vua ban, làm sao tránh khỏi tổn
hoại thanh danh của Phổ Đà Sơn, đạo
tràng của Bồ Tát đây ? Xin Bồ Tát cho đệ
tử linh cảm để vẽ được một
bức tranh cao một trượng hai trên một tấm
giấy chỉ dài có một trượng !
Ngài cứ khấn nguyện như thế mãi, từ từ
thấm mệt. Đột nhiên, bảo tướng trang
nghiêm của Đức Quán Âm Bồ Tát hiện ra
trước mắt ngài, thoắt nhiên biến thành hình dáng
của một cô gái bán cá chầm chậm bước
tới, tay cầm giỏ tre, trong giỏ có một con cá
đang nhảy tưng tưng. Hòa thượng Trúc
Thiền đón chào nói :
- Cô thí chủ à, cô bán cho tôi con cá này đi !
Cô gái bán cá đáp :
- Ông là thầy tu, mua cá làm gì ?
- Mua cá phóng sinh.
- Nếu như mua cá phóng sinh thì tôi xin tặng ông con cá này.
Cô gái vừa nói vừa khom lưng xuống để
lấy con cá từ trong giỏ ra. Ngay giây phút ấy, cô gái
bán cá giữ nguyên vị thế không động đậy
nữa. Hòa thượng bắt đầu cảm thấy
bối rối, tại sao lại nói cho tôi con cá rồi
lại cứ đứng khom lưng không động
đậy nữa ? Ngài vừa nhìn vừa suy nghĩ, bỗng
nhiên tâm trí như khai mở, giật mình thức giấc,
trước mắt không còn thấy cô gái bán cá nào hết.
- Tuyệt diệu ! Tuyệt diệu !
Hòa thượng tán thán không ngừng. Vừa rồi chính là
Bồ Tát ứng mộng, dạy rằng chỉ cần
vẽ hình ngài Quán Âm dưới hình dáng một cô gái bán cá
đang đứng khom lưng cầm giỏ, thì cuộn
giấy một trượng dư sức họa hình ngài
Quán Âm cao một trượng hai.
Hòa thượng Trúc Thiền lập tức thắp một
ngọn nến lớn, trải dài cuộn giấy, vung bút thoăn
thoắt vẽ. Ngày hôm sau, một bức hình ngài Quán Âm
rất khác thường được trình lên Lão Phật
gia. Bức hình vẽ ngài Quán Âm, đầu phủ khăn
tơ trắng, eo thắc dây vải, cúi đầu khom
lưng chăm chú nhìn một con cá chép trong giỏ, dáng
vẻ giản dị thanh tao, linh động như
người sống.
Từ Hi Thái hậu nhìn bức hình không ngớt tán thán, tự
tay cầm bút đề lên bốn chữ "Ngư Lam Quán
Âm" (Quán Âm cầm giỏ cá), truyền chỉ sao lại
bức hình ấy để ban hành trong dân gian, cho các chùa
viện và bách tính có thể đem về thờ phụng,
lại còn ban thưởng cho Hòa thượng Trúc Thiền
một bộ Cà Sa đỏ thắm, và cho ngài đặc
ân vào cung không phải hành đại lễ nữa.
Diệu Hạnh GiaoTrinh